Chương 85
Chương 85: Cũng chắc chắn có thể vứt bỏ ngươi
Tuyết Y Nhân liếc nhìn Quân Nguyên Thần từ xa, trông dáng vẻ hắn không đến nỗi phấn khởi, nhưng thoải mái vô cùng.
Không biết có chuyện gì mà hắn lại vui vẻ như thế.
Tuyết Y Nhân sai người chuẩn bị vài món ăn, rồi mới đi mời người.
"Điện hạ." Tuyết Y Nhân kinh ngạc nói: "Nam Khanh đi nhanh như vậy sao?"
Quân Nguyên Thần liếc nàng một cái, Tuyết Y Nhân cúi đầu xuống.
"Ý thiếp là, thiếp đã chuẩn bị vài món ăn ngon, tưởng là Nam Khanh sẽ ở lại dùng bữa rồi mới đi."
Lúc này Quân Nguyên Thần tự nhiên vui vẻ, cuối cùng hắn cũng gỡ bỏ được nút thắt trong lòng.
"Nàng đi sai người thu dọn hết đồ của Bạch Cảnh Trần cho ta."
"Dạ? Điện hạ muốn..."
Tuyết Y Nhân kinh ngạc, lần này Quân Nguyên Thần nhắc đến Bạch Cảnh Trần rất tự nhiên, không có một chút gánh nặng nào.
"Nàng đừng có hỏi nhiều như vậy."
Quân Nguyên Thần lục tung khắp thư phòng của mình, nhưng thư phòng của hắn vốn cũng không có gì liên quan đến Bạch Cảnh Thần, chỉ tìm được một ít sách.
Lúc đang đọc những cuốn sách này, Quân Nguyên Thần bất giác viết bừa tên mình lên sách.
"Vâng, để Điện hạ dùng bữa xong, thiếp sẽ sai người..."
"Đi ngay bây giờ đi!"
Quân Nguyên Thần ra lệnh, hắn không muốn đợi thêm một khắc nào nữa.
"Vâng."
Tuyết Y Nhân không dám trái lời, ngượng ngùng rời đi, sai người thu dọn từng món đồ của Bạch Cảnh Trần, gói chung lại một chỗ.
Nói là thu dọn, nhưng thật ra, giống như là đào ba thước đất để tìm hơn.
Khắp nơi trong phủ nơi nào còn có dấu vết của Bạch Cảnh Trần, đến cả Mộc Hương Thủy Tạ cũng đã được sửa sang lại.
Đồ đạc bên trong cũng là cái mới.
Cuối cùng tìm được mấy món đồ, còn là tìm được ở chỗ Vũ Yến.
"Điện hạ, mấy thứ mà khi còn sống Cảnh Trần sử dụng, chỉ còn lại vài món này thôi."
Tuyết Y Nhân thầm mắng Vũ Yến.
Con nha đầu chết tiệt này, lại còn dám cất giấu, cũng không biết là có mục đích gì.
Quân Nguyên Thần nhìn lướt qua, phất tay đuổi tất cả mọi người ra ngoài.
Hắn cầm một bộ y phục lên, đúng là bộ Bạch Cảnh Trần từng mặc, đó là bộ y phục của người hầu, cấp bậc thấp nhất ở trong Thụy Vương phủ.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại đưa y phục lên mũi mình.
Đó là mùi thuốc đắng quen thuộc.
Tay Quân Nguyên Thần siết chặt bộ y phục, đến nỗi khớp xương trắng bệch.
Đột nhiên, một mảnh giấy ố vàng rơi ra khỏi y phục.
Quân Nguyên Thần nhặt lên nhìn.
Là một đơn thuốc.
Do Bạch Cảnh Trần viết, để an thai cho Tuyết Y Nhân.
Lúc đó Tuyết Y Nhân sinh non, Vương phủ nháo nhào cả lên, không ai biết đơn thuốc này đã rơi đi đâu, hóa ra là bị nha đầu Vũ Yến giấu đi.
Đơn thuốc này các thái y cũng đã xem qua, không có gì không ổn cả.
Nhưng bây giờ nhớ lại, Quân Nguyên Thần lại luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Bạch Cảnh Trần là người ăn nói vụng về, nhưng tính tình kiêu ngạo, có điều khi đó y lại chẳng thèm giải thích nhiều.
Lúc ấy mình cũng rất tin tưởng Tuyết Y Nhân, người vừa mất con.
Tính cách của Tuyết Y Nhân, Quân Nguyên Thần cũng đã thoáng nhìn ra.
Chuyện chân tướng là gì? Quân Nguyên Thần cũng không thể lôi Bạch Cảnh Trần từ điện Diêm Vương trở về, thẩm vấn lại lần nữa được.
Nhưng trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu.
Hắn đã bỏ lỡ điều gì sao? Hay là có hiểu lầm gì đó?
Nha đầu Vũ Yến này, giấu đơn thuốc để làm gì?
Nàng muốn lật lại án giúp Bạch Cảnh Trần ư?
Nàng chỉ là một người thấp cổ bé họng, vừa không hiểu y thuật, vừa không có ai giúp đỡ, nhất định khó khăn khắp nơi.
Quân Nguyên Thần bực bội vo đơn thuốc thành một cục.
"Mình còn nghĩ đến y làm gì? Còn nghĩ đến chuyện này làm gì? Đều đã qua hết rồi."
Quân Nguyên Thần ôm tim, tình độc lại sắp phát tác.
"Đã hơn một năm rồi! Thứ độc đáng chết này còn không buông tha cho mình sao?"
Trong cơn tức giận, Quân Nguyên Thần ném hết đồ đạc của Bạch Cảnh Trần vào trong một chậu đồng, sau đó ném ống đánh lửa* vào, đốt cháy tất cả.
(*) Người Trung Quốc thời xưa gọi là "hỏa chiết tử" 火折子: Là một cái ống nhỏ bên trong có chứa vật liệu dẫn cháy: dùng đất thô vụn được quấn chặt bởi giấy bản sau khi được đốt lửa rồi thổi tắt, lúc đó sẽ còn lại những tàn lửa lốm đốm đỏ trong lòng ống. Khi muốn có lửa chỉ cần thổi hơi mạnh là ngọn lửa sẽ bốc lên.
Bạch Cảnh Trần, ta đốt hết đồ đạc của ngươi.
Cũng chắc chắn có thể vứt bỏ ngươi.
Khi Quân Nguyên Thần ra khỏi thư phòng, đồ ăn trên bàn cũng đã nguội.
"Điện hạ." Tuyết Y Nhân bước lên đón nói: "Để thiếp sai người đi hâm nóng lại thức ăn, hay là làm lại luôn nhé."
"Không cần."
Quân Nguyên Thần tự mình ngồi xuống, dùng bữa như bình thường.
Có điều Tuyết Y Nhân có thể nhìn ra, hắn đang mất tập trung, đi đứng như cái xác không hồn, nào còn quan tâm đến thức ăn nóng hay nguội?
Tuyết Y Nhân gắp thức ăn cho hắn.
"Điện hạ, Nam Khanh công tử y..."
Quân Nguyên Thần mặt không thay đổi nói: "Ta thử rồi, y không phải Bạch Cảnh Trần."
Chuyện xảy ra lúc sáng Tuyết Y nhân cũng đã nghe ngóng được từ chỗ Vũ Yến.
"Không phải là tốt nhất, không phải là tốt nhất."
Tuyết Y Nhân miễn cưỡng nở nụ cười, gắp một miếng măng cho vào miệng.
Nhưng tâm tư nàng lại ở nơi khác.
"Điện hạ, nếu như... Thiếp nói là nếu như, người đó biết y thuật, sớm đề phòng từ trước, thật ra cũng thể giả vờ lừa điện hạ..."
Giọng nàng càng ngày càng nhỏ, bởi vì sắc mặt Quân Nguyên Thần càng ngày càng lạnh.
"Tuyết Y Nhân, nàng nghe cho kỹ đây." Quân Nguyên Thần xoay đầu nói: "Nàng cho rằng, ta không biết mấy chuyện nàng đã làm sau lưng ta sao? Sở dĩ ta giữ nàng lại, là vì để giữ thể diện cho Tuyết gia. Nếu mà nàng an phận thủ thường, nàng có thể tiếp tục làm Thụy Vương phi của nàng, địa vị phú quý không thiếu thứ gì. Nhưng nếu nàng còn tiếp tục cản đường, muốn khích bác ly gián, ta nhất định sẽ đuổi nàng trở về Tuyết gia."
Nghe được câu cuối cùng, cả người Tuyết Y Nhân vô lực.
Đôi đũa nàng rơi xuống bàn.
"Vâng..." Tuyết Y Nhân nghẹn ngào nói: "Vậy Điện hạ, mèo nhỏ chàng bảo thiếp nuôi, nên thả đi hay là..."
Quân Nguyên Thần cau mày, thế mà hắn lại quên mất chuyện này.
Hắn thất thần một lúc, Tuyết Y Nhân đợi hắn quyết định, theo kiêng kị của hắn với Bạch Cảnh Trần, có lẽ là sẽ giết nếu hắn không vui.
Nhưng lại nghe Quân Nguyên Thần nói: "Tiếp tục nuôi đi."
Đợi Quân Nguyên Thần đi rồi, Tuyết Y Nhân nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, nước mắt không cầm được chảy ra.
"Tiểu thư." Vân Mi đau lòng đứng bên cạnh nàng.
Tuyết Y Nhân đứng lên nói: "Đi nhà giam."
Vân Mi chạy theo sau, đến nhà giam, nàng chủ động đuổi lính canh đi giúp Tuyết Y Nhân, bọn lính canh cũng đã quen.
Quả nhiên, Tuyết Y Nhân đi vào chưa bao lâu, bên trong đã truyền ra tiếng roi và tiếng hét thảm thiết.
Người trong nhà giam, chính là "thế thân" cuối cùng hoàng đế ban cho Quân Nguyên Thần kia.
Sau khi bị Quân Nguyên Thần vứt bỏ, đương nhiên cũng không được hưởng đãi ngộ gì nữa, Tuyết Y Nhân nhốt hắn ở trong này, mỗi lần không vui thì đến trút giận.
"Tạp chủng! Tạp chủng đáng chết..."
Lần này, bên trong đánh chửi cuồng loạn.
Lúc Tuyết Y Nhân đi ra, tóc nàng có hơi rối, nhưng nàng đã lấy lại vẻ đoan trang bình tĩnh.
Trong sân nhốt một con mèo rừng nhỏ, mèo rừng nhỏ nhìn thấy Tuyết Y Nhân, liền gầm gừ, dựng cả lông lên.
"Cục cưng, lại lớn lên rồi."
Tuyết Y Nhân đưa tay bắt nó, nhưng chỉ túm được nhúm lông, mèo rừng nhỏ bị chọc giận, cào lên tay nàng một cái, thấy cả tia máu.
"Súc sinh chính là súc sinh, nuôi cũng thế."
Tuyết Y Nhân oán hận nhìn chằm chằm cái lồng.
"Y nhất định là Bạch Cảnh Trần, trực giác của ta sẽ không sai."
Tuyết Y Nhân đột nhiên nhớ đến tên ngốc mà mình nhìn thấy ở Thanh Liên quán.
"Tìm ra tên ngốc đó, ta nhất định có thể lần ra manh mối, vạch trần bộ mặt thật của ngươi, Bạch Cảnh Trần."
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com