Đóa mặt trời
"Em tỏa rạng như đóa mặt trời của đời anh."
Từng có người thương tôi tha thiết, một mối tơ hồng đứt đoạn. Tôi có một mối tình rất đẹp. Có chăng là chỉ mình tôi thấy vậy, vì dường như tình người đong đầy vết xước...
Một sáng đầu đông, khi mà cái lạnh chưa kịp bám lấy da thịt rét buốt và ánh mặt trời le lói sau những rặng cây sưởi ấm không khí. Tôi đến thăm anh, mang cho anh loài hoa anh yêu thích nhất và ngồi luyên thuyên với anh đủ thứ trên đời. Tôi không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu tôi ngồi trước mộ anh. Kể từ lúc anh đi, mỗi tháng tôi lại thăm anh một lần. Nhưng tôi đã không còn đếm nữa, từ khi quyết định chuyển tới thành phố mới và bắt đầu lại mọi thứ.
Hình ảnh nụ cười rạng rỡ của anh vẫn còn hằn sâu trong tâm trí tôi. Tôi chắc rằng anh vẫn sẽ cười thôi, ngay cả khi đã nằm dưới nấm mồ lạnh lẽo. Vì anh chẳng còn điều gì cần phải bận tâm nữa.
Anh ơi, tôi cô đơn lắm đấy! Không có anh, cái màu xám tro vẩn đục cứ bao trùm lấy tôi rồi trôi qua từng khắc. Tôi thương anh lắm, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ quên đi anh hay trái tim tôi sẽ nguội lạnh khi anh không ở cạnh. Dù quanh tôi chẳng còn cái màu vàng rực rỡ của hoa mặt trời, hay cái màu ngọt ngào mà ấm áp từ chiếc ôm của anh nữa. Anh là tín ngưỡng của tôi.
Anh nói với tôi rằng tôi là đóa mặt trời của đời anh, thủ thỉ bên tai tôi những ngọt ngào mọng nước, cũng trong một ngày đông buốt giá, nhưng ấm áp chảy tràn trong khoang miệng tôi. Rồi anh cười với tôi. Biết làm sao được, tôi yêu mất nụ cười, yêu ánh mắt của anh rồi. Những thứ ấy nơi anh đẹp hơn tất thảy thứ ngôn từ hoa mĩ mà tôi biết.
Tôi không muốn so sánh anh với mặt trời vì anh chẳng vĩ đại đến thế đâu, anh bỏ tôi lại một mình. Tôi càng không muốn ví anh là mặt trăng vì ánh sáng ấy khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo, anh để tôi cô đơn.
Ngày qua ngày, tôi vẫn nhớ anh nhưng chẳng còn để anh chạy quanh trong tâm trí tôi nữa mà ghém lại nằm im ở một khoảng trời ký ức nào đấy. Rồi tôi bật khóc, nức nở. Tôi sợ quá anh ơi, lồng ngực tôi sưng tấy lên một nỗi sợ, rằng tôi sẽ quên mất đi anh, quên luôn cả mảnh tình vụn vỡ của chúng tôi. Trái tim tôi đã chôn chặt ở nơi sâu lắm, để nó chỉ dành cho mình anh thôi. Nhưng tôi phải làm sao đây khi nó lại nhói lên một lần nữa, lại đập rộn ràng vì người. Anh có trách tôi không khi tôi chẳng còn giữ được tâm hồn mình cho riêng anh nữa.
Cái ngày mà tôi nhìn thấy người, người đang ôm lấy bó hoa bách hợp trắng muốt, đứng đó u buồn nở nụ cười thật tươi. Người không cười rạng rỡ như anh, không có ấm áp ôm lấy tôi như anh đã từng. Nụ cười của người lạnh lẽo mà sầu thẳm. Nhưng anh ơi, hình như tôi rung động mất rồi. Trước cái buồn đau của người, lồng ngực tôi quặn lại, xao xuyến, tội lỗi. Tôi muốn bỏ chạy quá! Nhưng tôi tham lam, muốn được ở lại là đóa mặt trời của người nữa. Trớ trêu thay, tôi chẳng thể làm một con chiên ngoan đạo khi biết người đã có mái ấm của riêng mình.
Chắc có lẽ tôi nên là đóa hoa của đời tôi thôi nhỉ.
Một chiều nắng tàn trên những mái nhà cũ, tôi ngồi đợi người trong một quán cà phê nép mình trong góc phố. Nơi duy nhất không bị cái vồn vã của phố đô đùn đẩy, quán cà phê ươm màu của những đóa hoa mặt trời vàng ruộm. Tôi đưa mắt qua lớp cửa kính trong suốt, nhìn ra ngoài kia, xa xăm đâu đó mà đến tôi cũng không rõ. Tôi chỉ biết tôi đã nhìn thấy anh, mỉm cười với tôi như trước kia... Rồi chị đánh thức tôi khỏi cái cười đầy mê đắm ấy.
"Em là người tình của Lelou?"
Người tình, nghe sao mà đau đớn thế! Tim tôi như bị đào lên khỏi nơi thầm kín rồi vỡ vụn khi nghe giọng chị nhẹ nhàng thốt ra hai chữ "người tình". Không phải tôi đau đớn khi là một người tình mà vì tôi còn chẳng xứng đáng để làm một người tình đúng nghĩa. Chị à, người không yêu tôi đâu.
Tôi đứng dậy, bất ngờ khi người đến gặp tôi lại là chị. Thực ra tôi hẹn người đến để nói lời tạm biệt. Tôi sẽ chạy trốn, một lần nữa.
Chị cười, rồi ngồi xuống đối diện tôi khoan thai. Vẻ quý phái ẩn sâu trong cái buồn rầu tiều tụy trên khuôn mặt chị. Đôi mắt màu xanh nước của chị êm ả nhìn tôi. Chúng như đang cầu xin điều gì trong tuyệt vọng. Nụ cười của chị buồn thẳm, chị đang đau đớn. Cái ý nghĩ ấy cứ đâm thẳng vào trí óc tôi, đục khoét lấy não tôi khiến đầu tôi đau buốt, nỗi đau ấy di căn xuống phổi rồi vào sâu trong trái tim tôi.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau, im lặng. Tôi ngắm nhìn chị, mái tóc chị ánh lên màu nâu của gỗ đàn hương dưới nắng, những lọn tóc ương bướng chảy xuống bờ vai gầy. Nắng xuyên qua lớp kính, ôm lấy khuôn mặt chị, mơn man chạm vào bờ môi mọng, vẻ đẹp của chị lúc này trông thật buồn. Đôi mi chị cong khẽ chớp làm tôi lại nhớ đến anh. Nhớ anh thường hôn lên mi mắt tôi. Những khi ấy, tôi đều nhìn thấy nỗi buồn trong đôi mắt anh. Nhìn chị đến ngây người, khi chị thở dài, nhấp nhẹ một ngụm Arabica. Tôi vô thức làm theo chị, cái đắng ngắt chạm đến đầu lưỡi khiến tôi bừng tỉnh. Tôi muốn mở lời, lại chẳng biết mình phải nói gì.
"Em chỉ muốn tạm biệt, em sẽ về nhà của em."
Tôi sẽ về với ngôi nhà cũ, nơi mà tôi và anh từng chung sống. Nơi vẫn còn vương hơi ấm của anh trên chiếc gối. Nơi tôi vẫn được ngửi thấy mùi hương ngai ngái mà xanh mát trên người anh, được nghe lại tiếng anh thì thầm bên tai. Tôi nhớ đồi hoa mặt trời lộng gió hát lên bài ca tự do. Tôi nhớ nhà.
Chị định nói gì đó thì dừng lại nhìn tôi với một ánh mắt phức tạp. Tôi không thấy niềm hân hoan trong đôi con ngươi màu navy nhẹ nhàng ấy, chị phải vui chứ, tôi sẽ không làm phiền gia đình nhỏ của chị nữa, tôi sẽ không chia cắt tình yêu của chị nữa. Sao chị lại buồn thế này, nỗi buồn ấy còn đậm hơn cả lúc chị nhìn thấy tôi khoác tay người.
"Anh ấy không yêu chị. Làm ơn, đừng..."
Đôi mắt chị mờ đi, những giọt nước mắt muốn trào ra nhưng bị chị giữ lại. Chúng cứng đầu, ương ngạnh nhưng lại khuất phục dưới chị. Chị bảo tôi rằng người không ôm lấy chị nhẹ nhàng như cái cách người vẫn vỗ về tôi. Không hôn lên môi chị âu yếm hay nhìn chị thật tình như đã từng nhìn tôi. Người dè dặt, cẩn thận từng chút một để yêu tôi, để tôi không phải chịu bất kì thương tổn nào.
Ấy vậy mà bấy lâu nay tôi cứ luôn so sánh người với anh mà chẳng hề nhận ra điều gì. Người đã yêu thương tôi đến thế. Tôi chẳng thể thấu sự đau đớn đang nhấm nháp từng thớ thịt của người khi người nhìn tôi.
"Anh ấy nói em là đóa mặt trời của anh ấy."
Tôi ngẩng mặt lên nhìn chị, câu nói của chị làm tôi ngẩn người hồi lâu. Chị cười, rạng rỡ như nụ cười của anh, giọt nước ầng ậng trong mắt chị khiến hình ảnh chị còn long lanh hơn, tưởng như chỉ cần tôi chạm nhẹ là chị sẽ vỡ vụn ngay tức khắc. Tôi là đóa mặt trời của người.
"Chị và anh ấy ly hôn rồi."
Ánh nắng tà như kiệt sức sau khi nghe tiếng chị thổn thức. Chúng không còn ôm lấy thân người gầy gò của chị nữa mà lẩn xuống sau những tòa cao ốc. Tôi chỉ muốn gào lên mà khóc khi biết thứ tình cảm của mình khiến chị đau khổ. Nhưng mà ai lại cho tôi cái quyền ấy đâu cơ chứ. Chị khóc, rất nhiều, như một đứa trẻ bị đánh mà rưng rức không ngừng.
Chị nói với tôi chị muốn buông bỏ, chị yêu người nhưng chị mệt quá, chị không muốn chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Nhưng càng sợ hơn nếu tôi bỏ lại người như cái cách cô đã từng. Tôi bỏ lại người như anh bỏ tôi vậy.
Tôi nhớ đến sớm đông ấy, người ôm bó bách hợp mỉm cười đứng trước một ngôi mộ. Lúc đó tôi chỉ thấy nụ cười ấy thật buồn.
Tôi đã từng hỏi người, rất nhiều lần, rằng người có yêu tôi không. Nhưng người không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi rồi hôn lên cánh môi tôi. Người chưa từng thốt lên câu nói mà tôi mong đợi. Tôi biết tôi không đáng được nghe giọng người ngọt ngào thủ thỉ nói yêu tôi, càng không đáng được người thương nhiều đến thế.
Rồi tôi lại tự hỏi bản thân, tôi có yêu người không? Tôi có thật sự yêu người khi mà vẫn nghiền ngẫu một nỗi sợ sẽ quên đi tình yêu của anh và tôi. Tôi có yêu người không khi anh vẫn còn trong tâm trí tôi, dù là nằm im ở một khoảng trời nào đó. Tôi có yêu người không hay chỉ ích kỷ muốn người lấp đầy khoảng trống anh để lại?
Người ơi, tôi sai rồi, sai lắm. Tôi phải làm gì đây!
"Em là đóa mặt trời của đời tôi."
Tiếng nói ấy reo rắc vào tôi một nỗi đau không tên. Tôi chỉ muốn chạy đến bên người, ôm lấy người thật chặt, hôn lấy bờ môi người bỏng cháy, yêu người thật nhiều, bù đắp cho người những nỗi đau, dành cả tâm can mà dâng lên người. Và tôi làm thế thật, tôi nhìn người với khuôn mặt đẫm nước mắt, xin lỗi người trong tiếng nấc thẹn. Trong một khoảnh khắc nào đó khi tôi ôm lấy người, tôi thấy người thoáng run nhẹ, và những giọt nóng hổi rơi xuống bờ vai mảnh dẻ. Tôi cảm nhận được ấm áp bao bọc lấy mình trong vòng tay, làm tan chảy mọi thứ lạnh lẽo đang bủa vây.
Xin người hãy tha thứ cho tôi!
Có khi tôi lại sai rồi! Thà rằng cứ để người đau đớn một thoáng thôi, rồi người sẽ quên tôi đi. Có khi người sẽ quay về với chị và hạnh phúc đến suốt đời. Có khi tôi nên về ngôi nhà cũ của tôi và anh. Vậy thì tôi sẽ không phải nhìn thấy người thế này. Người gầy rộc đi vì mải chăm sóc tôi mà quên lo lắng cho chính mình. Đôi mắt hổ phách đượm màu mệt mỏi. Tôi nghe tiếng người bật khóc giữa đêm như một đứa trẻ bên cạnh mình. Cảm nhận đôi tay người run rẩy khi người tôi nóng rẫy, chạm vào tay người bỏng rát trong mơ màng. Tôi chẳng cử động nổi nữa, đau đớn khiến cơ thể tôi chết đi, làm não tôi tê rần. Tôi nào còn được chạm bàn tay lên khuôn mặt người hay lau đi những giọt nóng hổi tràn ra khóe mắt người được nữa. Tôi chỉ có thể thì thầm người ơi đừng khóc, để người nắm lấy bàn tay tôi lạnh buốt. Tay người ấm lắm, cả cơ thể người cũng thế, chỉ cần chạm nhẹ thôi tôi cũng có thể cảm nhận được rồi. Lồng ngực người rộn lên. Nhưng mà, tôi lạnh lắm! Tôi sẽ chẳng còn được vùi mình trong lòng người mà hưởng thụ cái ấm áp của người nữa rồi. Cũng chẳng còn được say giấc trong vòng tay người nữa, chắc đây là lần cuối rồi.
Còn nhiều điều dở dang lắm, tôi còn muốn hôn lên cánh môi người, muốn người dịu dàng vén tóc mai cho tôi, muốn thấy người nhìn tôi đầy dịu dàng yêu thương. Nhưng không kịp nữa rồi, gã Thần Chết nào chịu đợi cho đến khi chúng tôi góa bụa về già.
"Người ơi, em phải xa người thật rồi. Đừng khóc nhé, em sẽ đau lòng lắm! Em thương người... Đóa mặt trời của em."
________________
3/5/2020
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com