Chap 1
Cậu và anh quen biết từ nhỏ. Anh là trẻ mô côi còn cậu thì khác, cậu có một gia đình, một gia đình "đã từng" vô cùng hạnh phúc.... Phải "đã từng" và sự hạnh phúc đó sẽ được tiếp diễn nếu như tử thần không mang họ đi.
Đó là một buổi sáng mùa thu, ngày mà ba, mẹ đưa cậu đi dự buổi lễ khai giảng đầu tiên khi cậu vào tiểu học. Cậu còn nhớ rõ lời mẹ nói trước khi mất: "Đợi buổi lễ kết thúc cả nhà chúng ta đi chơi nhé." Vui sướng của một đứa trẻ chỉ đơn giản như vậy thôi, nghe mẹ nói xong hai mắt cậu sáng lên, háo hức vỗ tay, cười thật sáng lạng đáp lại mẹ: "Con muốn đến công viên!"
"Ok sếp nhỏ" Ba xoa đầu cậu nói: "Ngài nghĩ xem đi công viên xong còn muốn tôi hộ tống đi đâu nữa không? Hôm nay là ngày đầu tiên đi học mà, phải ăn mừng thật lớn chứ." Sau đó ba nhìn mẹ cười, mẹ lại ôm lấy cậu, hôn lên đỉnh đầu cậu một cái: "Thời gian trôi nhanh thật mới ngày nào sếp nhỏ của mẹ còn nằm gọn trong nôi mà giờ đã trở thành học sinh tiểu học rồi."
"Đương nhiên!" Cậu tự hào, dùng giọng nói non nớt dõng dạc đáp lại mẹ mình: "Con lớn rồi mà!"
Ba mẹ cậu phá lên cười, không khí trong xe vô cùng hạnh phúc. Rồi sự hạnh phúc ấy bỗng chốc tan biến... một chiếc xe tải phía trước mất hướng, đâm thẳng vào họ!
Mọi thứ xảy ra quá nhanh, đứa nhỏ chẳng hiểu vì sao ba mẹ lại không nói chuyện, không cười với nó nữa rồi?
"Ba... mẹ..."
Những mảnh vỡ bay tứ tung, cắt vào da thịt cậu đến đau điếng. Bình thường cậu trầy da một chút thôi đã tủi thân đến ôm chân mẹ mếu máo ăn vạ rồi nhưng bây giờ cậu ngay cả một giọt nước mắt cũng không rơi xuống. Mỗi lần như vậy mẹ sẽ dịu dàng băng vết thương cho cậu, xoa xoa lưng cậu nói cậu không được khóc, như vậy mới là em bé ngoan... Vậy, cậu bây giờ có ngoan không? Rõ ràng là cậu không khóc mà... sao mẹ không khen cậu?
Trên đầu cậu chảy xuống rất nhiều máu, tầm nhìn của cậu bị máu che lại chỉ còn nhìn thấy một mảng đỏ tươi. Nhưng cậu biết đó không phải máu của cậu mà là của mẹ... người đã ôm cậu thật chặt khi chiếc xe tải đó lao tới...
Cậu quay qua nhìn ba mình, thấy góc áo ba động đậy trong mắt đứa nhỏ tràn ngập vui sướng.
"Ba ơi..."
Ba cậu bấm cuộc gọi khẩn cấp trên xe, sau đó khó khăn đưa tay về phía con trai.
Đứa nhỏ khó khăn lắm mới nắm được đôi bàn tay đầy máu của ba mình, sự lạnh lẽo trong tay ba làm cậu sợ hãi: "Ba ơi mẹ ngủ rồi... ba gọi mẹ dậy đi... mẹ đè lên người con, con phải phạt mẹ thơm con một cái..."
Ba mỉm cười, đáy mắt ông hiện lên chua xót cùng tuyệt vọng, trước khi chết con người sẽ nhớ lại tất cả khoảnh khắc đáng nhớ trong đời, nó như một bộ phim được tua chậm lại, phủ lên sắc vàng hoài niệm của hoàng hôn. Đó có thể là khoảnh khắc đẹp nhất, buồn nhất, khoảnh khắc ông đeo chiếc nhẫn cầu hôn lên ngón áp út của cô gái ấy, khoảnh khắc cô gái ấy nói câu "em đồng ý" trên lễ đường, khoảnh khắc cô gái ấy đưa cho ông coi hình chụp siêu âm của một sinh linh bé nhỏ, khoảnh khắc thiên thần của ông và cô ấy lần đầu tiên cất tiếng khóc giữa nhân gian này,...khoảnh khắc nào của đời người là hối tiếc nhất ư? Có lẽ là ngay lúc này đây, khi ông biết đứa trẻ của mình sẽ phải sống cô độc trên thế giới này...
"An An..." Ông gọi tên con trai mình, giọng nói của ông rất yếu ớt, nhưng đứa trẻ mà ông gọi vẫn nghe được rất rõ ràng, câu nói: "Ba yêu con..." cuối cùng ấy.
Thành An cuối cùng cũng không thể làm một đứa trẻ ngoan được nữa, cậu bật khóc.
"Ba... mẹ tỉnh dậy đi... hai người nói chuyện với con đi mà... hai người để ý con đi, con sợ lắm..." Cậu cứ thế gọi họ trong vô thức, cho đến khi thiếp đi vẫn không có ai hồi đáp.
Sau này khi đứa trẻ ấy đủ khả năng để hoàn thành rất nhiều mục tiêu, nó sẽ có rất nhiều kế hoạch, nhưng kế hoạch đi chơi công viên ngày hôm ấy với ba mẹ, nó mãi mãi cũng không thể thực hiện được...
***
Đã ba tháng kể từ sau vụ tai nạn, cậu phải chuyển tới nhà dì ở. Dì của cậu có hai đứa con, một trai, một gái, lúc ấy dì của cậu là một người rất tốt khi bà chịu nhận nuôi cậu dù cho gia đình bà vô cùng khó khăn. Đứa trẻ sáu tuổi ấy, nó đâu có biết rằng người họ hàng chảy chung dòng máu của nó nhận nuôi nó chỉ vì tiền trợ cấp đâu!
Hai đứa con của dì không thích An. Có lẽ họ thấy cậu rất phiền cũng có lẽ bởi vì trêu chọc cậu rất thú vị. Thành An không được mua đồ mới, cậu cũng không được ăn cùng với gia đình của dì, cậu phải mặc lại đồ cũ, chơi những thứ đồ chơi mà hai đứa trẻ đó vứt đi, chúng luôn cố tình làm hư hỏng nó trước rồi mới đưa cho cậu,... vì vậy nên đồ của cậu lúc nào cũng bị rách, cậu cũng chưa bao giờ được sờ vào một con robot lành lặn có đủ cả tay chân hay một chiếc xe hơi đồ chơi có thể chạy bằng bốn bánh. An cũng không biết mùi vị của cơm canh nóng hổi ở nhà dì như thế nào, vì chỉ khi tất cả mọi người dùng bữa xong cậu mới có quyền ăn thứ đồ thừa nguội lạnh còn xót lại, nếu ngày nào đó họ ăn hết thì cậu sẽ không có bất kỳ bữa cơm nào...
Nhà của dì không to, cả nhà bốn người dì chen chúc trong một góc phòng. Dì ta xếp cho Thành An một cái mền ở xó bếp để cậu nằm ngủ, dì nói cậu không được phép ngủ ở sofa phòng khách vì cậu sẽ làm bẩn sofa nhà dì ta. Ác mộng của cậu kéo đến mỗi khi chú của cậu uống rượu say trở về, ông ta sẽ vào phòng bếp lục lọi thức ăn, ông ta nhìn thấy An nằm co ro nơi xó xỉnh sẽ chướng mắt đi tới đạp cậu một cái. Những lần đầu tiên An khóc ré lên, chú cậu bị cậu làm cho đau đầu liền đánh cậu đến thừa sống thiếu chết, liên tục nguyền rủa cậu "mày đi chết đi", ông ta nghĩ vì cái nhà này nuôi thêm cậu nên ông ta mới thiếu tiền để đánh bài, uống rượu. Ông ta nào có chịu nhận, cả nhà ông ta có thể no đủ nửa tháng, một ngày ba bữa nhờ số tiền trợ cấp của Gia Bảo đâu.
Sau một vài lần như vậy Thành An nhận ra nếu cậu im lặng chịu đau thì sẽ chỉ bị đạp một vài cái thôi, cho nên lần nào bị đánh cậu cũng cố nín nhịn vì cậu biết khóc sẽ chỉ làm cậu đau thêm, sẽ chỉ đánh thức hai đứa em họ chạy ra cười cợt cậu rồi cổ vũ ba chúng đánh cậu thêm mạnh, sẽ chỉ làm dì cậu cảm thấy cậu phiền phức, ồn ào, đi ra đay nghiến cậu kêu cậu "ngậm miệng" lại mà thôi.
"Có lẽ trong mắt họ một đứa trẻ sáu tuổi mất cha, mất mẹ xứng đáng bị như vậy..."
Những hành động đó của họ biến một đứa trẻ vui vẻ, hoạt bát lại trở nên trầm lặng, thu mình với cả thế giới... Điều nhân tính nhất mà hai người lớn độc ác đó làm là cho Thành An được đi học. Cứ nghĩ ở trường cậu sẽ được yên bình, sẽ không phải chịu những trận đòn, những lời mắng chửi, những trò đàu độc ác cảu hai người em họ nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com