chap 4
boylangnhang92 tặng cậu chap này ^^
------------------------------------------------------------------------------------------------------
- Hôm nay em bận họp nên chắc sẽ về trễ, unnie cứ ăn cơm trước đi. Nếu mệt thì hãy nghĩ ngơi sớm một chút, không cần phải đợi em đâu- Nó nhẹ giọng nói, tay vẫn xem xét những tờ giấy trên bàn. Đột nhiên sếp lớn ở tổng công ty đến họp, báo hại mọi người phải giắt giò lên cổ mà chạy. Nó nhíu mày không vui, phải nói là từ lúc làm lành với cô đến giờ đây là lần đầu tiên nó tan c, không về nhà cùng cô, trong lòng nó lại dâng lên cảm xúc xót xa.
- Hmm, không sao, công việc quan trọng hơn mà, em nhớ ăn chút gì đi đó. Unnie không làm phiền em nữa, bye- Cô nhẹ giọng bình thản nói rồi cũng nhanh chóng cúp máy.
Nó có chút thất vọng khi nghe tiếng tút tút dài trong điện thoại. Cô lúc trước không phải như thế, cô không bao giờ lạnh lùng như thế. Nếu là lúc trước, cô sẽ quan tâm nó có mệt hay không/ Có ăn uống đầy đủ không? có đói không... Chẳng những thế cô còn sẽ ca một bài dài cho nó nghe nữa kìa. Nhưng bây giờ thì lại không có những câu như thế nữa, chỉ giống như hỏi thăm cho có mà thôi. Còn nếu là lúc trước, cô nhất định sẽ dài dòng kể, thậm chí còn không ngại mà chạy đế công ty của nó chỉ để đưa cho cô phần cơm mà thôi. Nhưng giờ thì không còn nữa rồi!
.
.
.
Nó nhíu mày nhìn đồng hồ trên tay, cũng hơn 8 giờ rồi sao? Hazzz, cuộc họp gì gì đó kéo dài đến tận giờ này, nếu không nó đã có thể ở nhà cùng cô ăn tối rồi. Lê tấm thân mệt mỏi về, nó vốn dĩ muốn về nhà mình nhưng hôm nay cũng à thứ 6 rồi, hay là sang nhà cô đi, rồi kím tiết mục gì đó hay hay cho 2 ngày cuối tuần cũng được.
Nhưng khi vừa bước vào cửa, ánh mắt nó chợt sững lại. Cô đang ngồi bó gối trong phòng khách, trên bàn là một cái mâm nhỏ, chỉ có một đĩa thịt nhỏ, một chén canh nhỏ, còn tay cô thì đang cầm chén cơm. Ánh mắt cô dán chặt vào màn hình vi tính, dường như đang xem flim thì phải. Nhưng mà không hiểu sao gương mặt cô lại thoáng chau lại, nhìn giống như đang rất cô đơn, rất lẻ loi, rất đau khổ làm cho nó nhìn không được mà đau lòng. Cô tự bao giờ lại trở nên trầm lắng, lại trở nên cô độc đến đau lòng người đến thế. Nhìn cô như bây giờ giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, bị tổn thương cho nên chỉ có thể thu mình trong một góc tối, thu mình trong một nơi, tự mình an ủi, tự mình chữa trị sự đau thương của mình mà thôi.
- Em về rồi sao?- Cô đang chăm chú vào màn hình thì dường như có ánh mắt một người nào đó cứ nhìn nó chằm chằm mình thì ngẩng người nhìn ra cửa, cô có chút sửng sốt không hiểu tại sao nó lại đứng đó, nhìn cô. Trên người vẫn còn mặc nguyên bộ đồ công sở, cô nhớ hôm nay nó gọi nói sẽ tan ca.
Bình thường sau khi tan ca, nó nhất định sẽ rất mệt cho nên nhất định sẽ nhanh chóng về nhà nghĩ ngơi, những lúc đó cô trong lòng cũng có chút lo lắng, không biết nó có ăn uống gì chưa, có mệt không. Nhưng những thứ đó mà nói đối với nó thật sự phiền phức, cho nên cô cũng tập thành thói quen ít khi hỏi đến nữa. Cô không nghĩ đến nó sau khi tan ca lại đến đây, cho nên trong lòng có chút bất ngờ.
- Em tìm unnie có chuyện gì sao? Em ngồi xuống đi- Cô đứng lên, nhẹ giọng nói rồi lại nhìn đến mâm cơm trên bàn của mình.
- Ahhh, để unnie dọn đi cho, em, em ngồi xuống đi- Cô gãi gãi đầu nhẹ giọng cười nói.
Nó im lặng, nhìn cô đang có chút ngượng ngùng, có chút lo lắng và rất khách sáo, giống như đang nói chuyện với một người xa lạ vậy. Cô cuối người xuống đang định dọn đi mâm cơm thì đột nhiên cả người cô cứng đờ, trên người xuất hiện một sự ấm áp. Một mùi hương quen thuộc mà trước giờ cô chỉ dám đứng từ xa mà trộm thương nhớ. Nó đang ôm chặt lấy cô từ phía sau, áp mặt mình lên lưng cô. Cô hoàn toàn cứng đờ trước hành động này của nó, cô không biết phải làm sao nữa. Một lúc sau khi cô cảm nhận được người nó đang run lên, chẳng những thế. Dường như lưng cô đã bị ướt rồi. Cô nhíu mày....không lẽ...
- Hyo....Hyojin, em đừng khóc, có phải hay không có chuyện gì. Em đừng lo, nói cho unnie biết đi- Cô nhíu mày bối rối lo lắng nói không hiểu tại sao nó lại như thế. Từ lúc quen nó đến giờ, trong lòng cô, nó luôn là người rất mạnh mẽ, chưa bao giờ cô thấy nó khóc cả. Nhưng bây giờ nó lại khóc lên như thế, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó rất lớn.
- Solji a~~, em xin lỗi, xin lỗi vì đã để unnie phải chịu đựng sự cô đơn này, thật sự xin lỗi-Nó nấc lên siết chặt vòng tay mình lên tiếng nói.
- Hyojin, unnie....unnie sao lại cô đơn chứ, unnie đang rất tố mà, em đừng như thế- Cô ũ rũ nói, trong lòng có chút chột dạ. sự cô đơn này cô luôn giấu trong lòng, luôn giữ kín, tại sao lại bị Hyojin phát hiện cơ chứ.
- Unnie đừng nói dối, em đều biết hết, thật xin lỗi, em thật sự xin lỗi unnie- Nó nhíu mày lắc đầu ôm cô thật chặt.
- Unnie.....không phải lỗi của em , không liên quan đến em Hyojin à. Là do unnie mà thôi, là do unnie không nên đeo bám, làm em thấy phiền- Cô nhẹ giọng nói.
- Không, không phải như thế. Là do em, lỗi tại em, là do em ngu ngốc mà thôi. Unnie hãy tha thứ cho em, unnie đừng giận em nữa được không?- Nó nghe cô nói vậy thì càng lo lắng, nó siết chặt vòng tay mình chặt hơn nữa.
Cô chỉ mỉm cười không nói gì. Hay nói đúng ra là cô không biết nói gì thì đúng hơn. Có thể nói gì cơ chứ, vì trong lòng cô lúc này đang rối lắm, cô không biết phải làm sao.
.
.
.
Thời gian sau đó, nó dành nhiều thời gian hơn bên cạnh cô, dành thời gian để chăm sóc cô, dành thời gian cùng cô ăn uống, đi chơi, xem phim giống như những cặp tình nhân bình thường khác. Nó thật sự muốn trong thời gian này nó sẽ bù đắp, giành lấy lại hết những thứ đã bõ lỡ và trân trọng, suy nghĩ về tương lai.
Cô chỉ mỉm cười, nó càng tốt với cô thì cô lại càng mơ hồ, cô lo sợ rằng có lẽ bản thân nó chỉ là đang giống như thiếu một tình cảm, thiếu một người bên cạnh cho nên mới tìm đến cô giống như một kẻ thay thế để rồi nếu như nó không cần cô nữa thì có thể nhanh tay mà để sang một bên hoàn toàn không quan tâm đến. Cũng có thể nó đang hối hận, cắn rứt vì nghĩ mình có lỗi với cô nên muốn bù đắp mà thôi. Cô thật sự không dám hi vọng, không dám ôm cho mình sự ảo tưởng nữa, bản thân cô thật sự rất sợ, thật sự rất sợ rằng tự mình suy nghĩ rồi lại tự mình đa tình, tự mình ôm lấy đau khổ. Quả thật trong cô bây giờ luôn tồn tại một nỗi sợ, sợ sự cô đơn, sợ nó lầ cái bóng, sợ mình chỉ là người đứng sau mà thôi.
Nó biết, nó hiểu, cho dù thời gian qua, nó có cố gắng thế nào thì cô cũng không như lúc trước. không hoàn toàn mở lòng với nó hay hoàn toàn vui vẻ được như trước. Nó biết trong lòng cô vẫn còn một nút thắt, mà nút thắt này là do chính nó gây ra. Nhưng nó lại không dám chạm vào nỗi đau của cô nhiều quá, nó sợ rằng sẽ làm cho cô thêm đau mà thôi.
.
.
.
- Cậu giải quyết xong hợp đồng ở Nhật rồi sao?- Nó đi nhanh vào nhà, trên gương mặt vẫn thoáng lên sự lo lắng bất an, trên mặt còn vài giọt mồ hôi đang tuôn ra nữa kìa.
- Sao cậu lại ở đây, phải, mình vừa thu xếp xong- Heeyeon đưa tay quẹt đi mồ hôi rồi chỉnh lại quần áo cho ngay.
- Hmm, Junghwa hôm nay có bài kiểm tra quan trọng nên không đến được, nên mới nhờ mình. Cũng may hôm nay bên bộ phận mình không có nhiều việc.
- Solji sao rồi?- Nó lo lắng hỏi.
- Bác sĩ nói cô ấy bị viêm tràng dịch, đã khám rồi, tạm thời không sao.- Heeyeon đáp.
- Cảm ơn cậu Heeyeon....mình...hmm...mình...- Nó ấp úng không biết nên nói như thế nào nữa. Nó không nghĩ hôm nay sẽ gặp Heeyeon ở đây. Mối quan hệ giữa nó và cô đang phát triển dần nhưng vẫn chưa đến mức.
- Mối quan hệ của cậu và Solji unnie thật ra tớ và Jungwa đã biết từ lâu rồi.
- Heeyeon, sao cậu lại biết, là Solji nói cho cậu biết sao?- Nó nhíu mày hỏi lại.
- Àn nhí ~~~' là do bọn mình tự biết thôi.
- Tự biết?- Nó không hiểu.
- Phải, cậu còn nhớ hôm sau khi họp xong không, đó cũng là ngày sinh nhật của Solji đó.
- Phải, hôm đó mình bận họp ở công ty nên không thể đến được, mình......- Nó nhíu mày khi nhớ đến ngày hôm đó.
- Mình không nói chuyện đó mà mình nói chuyện sau kh kết thúc cuộc họp kìa.
- sau cuộc họp sao? Không lẽ....- Nó nhíu mày suy nghĩ, đôi mi khẽ chau lại, không lẽ chính là chuyện đó.
- Phải, thật ra hôm đó chỉ có một mình Solji unnie ở nhà. Mình còn nhớ unnie đã nấu rất nhiều món, còn làm bánh kem nữa. Đầy đủ chỉ đợi cậu về. Nhưng mà đáng tiếc là cậu không có thời gian đến. Lúc bọn mình đến, chỉ thấy unnie ngồi một mình nhìn chăm chăm những món ăn trên bàn rồi lại nhìn đồng hồ, gương mặt unnie lúc ấy rất buồn. Hôm đó chỉ là cậu không thấy, nếu thấy nhất định sẽ rất đau lòng.
- Mình...mình biết, mình đang cố gắng để bù đắp đây. Bây giờ mình thật sự không như lúc trước nữa, rất cố gắng quan tâm chăm sóc cho cô ấy- Nó nhíu mày có chút thở dài vô vọng.
- Hyojin à, mình không nghĩ là có thể bù đắp được, có lẽ như trong lòng đã hình thành bóng đen rồi, cho nên không dễ gì mà xóa đi được đâu, giống như một vết cắt trong lòng.
- Bóng đen sao?- Nó lẩm bẩm nhẹ giọng nói.
- Nhưng chuyện đó chỉ là một phần mà là chuyện phía sau đó kìa, Junghwa sống chết lôi kéo Solji ra ngoài. Bọn mình vốn dĩ sẽ dắt unnie ấy đi ăn rồi sẽ chúc mừng cho unnie nhưng mà lại thấy cậu đang vui vẻ với mọi người trong công ty. Nhìn thấy cậu vui vẻ cười nói, gương mặt Solji lại càng đau khỗ hơn nữa. Chẳng những thế khi thấy Woobin hôn cậu thì Solji càng đau hơn gấp ngàn vạn lần.
- Hôm đó không lẽ mọi người đều thấy sao?- Nó không ngờ lên tiếng nói.
- Phải, bọn mình đều nhìn thấy nhưng lúc đó gương mặt Solji nhìn rất đau nhưng vẫn cố mỉm cười giống như không có gì. Lúc đó bọn mình chỉ nghĩ là do bản thân unnie ấy không có ai mừng sinh nhật nên buồn thôi, nên bọn mình cũng không nghĩ nhiều. Nhưng sau đó lại bị tai nạn, cũng chính vì tai nạn đó nên bọn mình mới biết.
- Thật ra hôm đó không phải như mọi người nhìn thấy đâu, mình chỉ cùng mọi người đi ăn mà thôi. Nhưng mà mình thật sự không ngờ đến Woobin lại hôn tớ. Nhưng đó chỉ là một lần duy nhất thôi, tuyệt nhiên không có lần sau, cũng từ hôm đó mình đã giữ khoảng cách với anh ta rồi- Nó nhíu mày gấp gáp nói.
- Cậu nói với mình thì có quan trọng sao? Quan trọng là giữa cậu và solji unnie kìa.
- Mình...mình thật sự không biết Solji đã nhìn thấy hình ảnh hôm đó. Nhưng mà mình biết mình đã sai, cho dù thế nào đi chăng nữa, mình cũng sẽ chuộc lỗi, sẽ cố gắng làm Solji unnie vui vẻ như lúc trước- Nó nhẹ giọng nói.
- Hyojin cậu biết không, lúc trước tớ cũng như cậu, cũng lo sợ khi bắt đầu một mối quan hệ nữ nữ với Junghwa. Mình lo sợ rằng sẽ bị người khác nói, bị mọi người chỉ trích phê bình, cũng chính vì vậy mà khoảng cách của 2 người dần dần xa. Nhưng mà Junghwa không giống như Solji unnie. Junghwa thì lại hỏi mình, có cần bản thân Junghwa phải thay đổi hay không, có cần phải giữ khoảng cách hay không? Lúc đó thật sự mình đã suy nghĩ rất nhiều.
- Một mặt mình lo sợ sẽ bị mọi người phỉ báng nhưng mà mình lại thật sự rất sợ Junghwa sẽ rời xa mình. Thì ra mình không phải sợ bị mọi người chê cười mà chính là mình sợ sẽ mất đi người mình yêu mãi mãi mf thôi. Không phải vì mọi người xung quanh mà muốn người yêu mình thay đổi.
-Nếu như người đó yêu mình sẽ vì mình mà thay đổi không phải sao?- Nó nhíu mày không hiểu hỏi.
- Tại sao lại phải thay đổi, đúng vậy, nếu như người đó thật sự yêu mình rất nhiều. Nhưng mà ngay từ đầu người cậu yêu đã là người đó. Nếu như người đó thay đổi thì có còn là người yêu cậu nữa sao? Đó là người cậu yêu, nếu như người đó không còn là người đó nữa liệu rằng cậu có nghĩ là cậu sẽ yêu người đó nữa không? Mọi người đều nói nếu yêu một người thì sẽ ngoan ngoãn thay đổi nhưng mình thì thấy nếu thật sự yêu một người thì sẽ bõ qua tất cả để yêu người đó chứ không phải cần họ thay đổi.
- Mình chỉ nói vậy thôi, cậu tự suy nghĩ đi . Hyojin, cơ hội không có nhiều, mất rồi sợ sẽ không bao giờ tìm lại được đâu.
Nó nhíu mày mím chặt môi không biết phải nói thế nào. Phải, ngay từ đầu người nó yêu đã là cô, chính bản thân tính cách của cô, một người luôn vui vẻ, luôn mỉm cười. Người mà trước giờ luôn yêu thương, quan tâm bên cạnh chăm sóc cho nó. Cô thay đổi, không còn như lúc trước nữa, không còn trẻ con như lúc trước. Nhưng mà thật sự đó là người mà nó muốn bên cạnh sao? Phải chăng mọi chuyện là do chính nó đã thay đổi, mãi chỉ chạy theo những thứ xa hoa bên ngoài mà quên đi rằng bên cạnh đang có thứ rất quan trọng cần phải giữ gìn và bảo vệ.
- Solji à.........
End chap
------------------------------------------------------------------------------------------------------
vote và nhận xét nha.
cmt đầu tặng chap sau ~~~~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com