11
"đợi tôi đi tìm, đợi tôi nói thì em mới bảo là chịu trách nhiệm sao?" tóc tiên tức rơi cả nước mắt.
"không... không có tôi nghĩ.... chuyện đó không..."
tóc tiên cười khổ.
"lê thy ngọc!! tôi không ngờ em là con người như thế luôn đó."
"tôi.... tôi xin lỗi, tôi sẽ chịu..."
"không cần." tóc tiên nói rồi quay lưng đi.
thy ngọc vội chạy theo nắm tay chị lại.
"tôi xin lỗi mà!! đừng giận."
"tránh ra." tóc tiên vung tay ra chạy nhanh hơn.
tim chị nhói lên, tóc tiên cảm thấy thật đau đớn, đi được vài bước thì không chịu nổi nữa, tóc tiên ngã khuỵu xuống đất.
"chị tiên." thy ngọc hoảng hồn chạy đến đỡ chị.
"hức.... hức..." tóc tiên òa khóc nức nở.
vừa khóc vừa đánh vào ngực cô.
không ngờ đại tiểu thư như chị lại bị một kẻ ngốc cướp mất lần đầu rồi còn trốn tránh trách nhiệm nữa.
"đồ đáng ghét!!"
"xin lỗi, chị đừng khóc."
thy ngọc đưa tay lên lau những giọt nước mắt trên má chị, đây là lần đầu tiên mình làm cho người khác khóc nên cảm thấy có lỗi lắm.
"đừng khóc nữa."
"chị có đau không?" thy ngọc đỡ chị đứng dậy, phủi phủi quần áo cho chị.
tóc tiên không nói gì chỉ nhìn những hành động ân cần của cô.
thy ngọc cũng ngơ ngơ ngước lên nhìn.
"bây giờ phải làm sao?"
thiệt!! bó tay.
"cõng tôi ra xe chứ làm sao? còn hỏi nữa, đồ ngốc này."
thy ngọc gãi gãi đầu rồi khom lưng xuống cho tóc tiên trèo lên.
"lên xe luôn đi."
"tôi.... tôi còn phải làm...."
"lên xe." tóc tiên nạt nộ.
thy ngọc sợ hãi bước lên xe ngồi im thin thít, không dám hó hé.
tóc tiên dừng xe lại ở quán ăn bình dân lúc trước thy ngọc hay dắt chị đến đó ăn.
"vào trong mua đi."
"hả??"
"bộ bị điếc hay sao??"
"à ừ!!" thy ngọc lật đật chạy vô trong mua những món tóc tiên thích.
mua xong thì tóc tiên lái xe đến thẳng nhà của thy ngọc luôn.
"lúc nãy em nói thế nào??"
"lúc nãy??..... mà ngay khúc nào?"
trời ơi là trời!!
tóc tiên thiệt muốn bốc khói.
"ngay cái khúc mà tôi tát em đấy."
thy ngọc ngồi nhớ lại một lúc.
"à!! tôi nói là sẽ chịu trách nhiệm."
"vậy thì em sẽ làm như thế nào?"
"chị muốn tôi làm gì tôi sẽ làm."
"em tự biết đi chứ!! em không hiểu câu nói đó có ý nghĩa gì hả?"
thy ngọc mặt ngu ra hẳn.
"ý nghĩa gì??"
"tôi ví dụ nha, nếu như ai đó vô tình hay cố tình làm điều đó với cô gái nào đó thì người đó phải chịu trách nhiệm với cô gái đó có nghĩa là phải kết hôn với cô gái đó, hiểu chưa??"
thy ngọc nghe xong mặt đực ra, còn ngu hơn lúc nãy nữa.
"sao nhiều chữ đó quá vậy? mà chịu trách nhiệm là phải cưới sao?"
"ừ!!"
"vậy tôi phải cưới chị hả?"
"ừ."
"đâu có được."
"sao lại không được?"
"hai người cưới nhau là phải yêu nhau, chị đâu có yêu tôi, tôi cũng đâu có yêu chị."
tóc tiên nghe thấy mấy chữ cuối mà bực bội.
"yahhhh tại sao lại không yêu tôi."
"tôi.... không biết." thy ngọc sợ sệt.
"có phải là em yêu chị hằng rồi đúng không?"
"không có, không có tôi không dám."
"nói là phải giữ lời, nhớ chưa!!"
"nhớ, nhớ."
"từ giờ em phải chăm sóc tôi, yêu thương tôi, em phải chịu trách nhiệm với tôi, biết chưa??"
thy ngọc gật đầu lia lịa.
"tôi đi tắm đây!! tối nay tôi sẽ ở lại đây."
"hhhh hả?????"
..
"đừng học bài nữa đi ngủ nhanh lên."
tóc tiên nằm trên giường chống cằm nhìn thy ngọc từ nãy đến giờ, có người yêu như vầy chắc chết quá, chị đây thì không quan tâm mà cứ vùi đầu vào sách.
"một tí nữa là xong rồi."
"có nghe không thì bảo?"
thy ngọc sợ sệt đóng sách lại, gỡ cặp kính ra đặt xuống bàn rồi đi lại giường nằm.
cô co ro nằm xa ra nhất có thể.
"bộ tui ăn thịt mấy người hả??"
"không... không có."
"nằm xích vô đây."
thy ngọc ráng nhích vào một tí xíu.
tóc tiên thiệt tức gì đâu, chị ngồi bật dậy, nắm tay thy ngọc đặt ngang qua gối rồi chị nằm xuống vòng tay qua ôm cô, cánh tay thy ngọc bây giờ đang ở dưới cổ tóc tiên.
thy ngọc im lặng chịu trận chứ không dám nói gì.
"làm gì mà tim đập mạnh quá vậy??" tóc tiên chọt chọt hỏi.
"không... không biết nữa."
trán thy ngọc giờ đã lấm tấm vài giọt mồ hôi.
tóc tiên siết chặt cái ôm hơn.
"hôn đi."
"hả??"
"sao cứ bị điếc ngay mấy khúc quan trọng không vậy?? hôn đi nhanh lên."
tóc tiên nhắm mắt lại ngước mặt lên bắt thy ngọc hôn.
thy ngọc không biết phải làm sao, đành hôn nhanh lên trán chị một cái.
"không!! ở môi." tóc tiên lắc đầu không chịu.
thy ngọc liền lấy hết can đảm cúi xuống hôn nhanh một cái vào môi.
"đồ ngốc!!" tóc tiên ngại ngùng vùi đầu vào hõm cổ cô rồi thiếp đi lúc nào chả hay.
lê thy ngọc thì mắt cứ mở như trời tròng, không hiểu cảm giác trong lòng là gì luôn, cô vốn có hiểu biết gì về mấy chuyện yêu đương đâu, tự nhiên bây giờ lòi ra chị người yêu hung dữ này.
lúc tóc tiên rọ rẹ mở mắt thức giấc thì thy ngọc đã rời khỏi vòng tay của chị rồi.
tóc tiên vươn vai một cái, rồi đi làm vệ sinh cá nhân.
mở cửa phòng bước ra ngoài thì thấy thy ngọc đang nấu gì đó ở dưới bếp.
"làm gì vậy??"
tóc tiên đi đến nhìn.
"làm đồ ăn sáng cho chị."
tóc tiên liền phì cười.
cũng được phết đấy chứ.
sau khi làm xong thì thy ngọc bê ra bàn hai phần cơm rang nóng hổi.
"thy có đi học không?"
"có!!"
"đưa thời khóa biểu đây cho chị."
"chi vậy??"
"ngon hỏi tiếng nữa xem." tóc tiên lườm.
thy ngọc liền gật đầu lia lịa.
không có sợ vợ miếng nào hết trơn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com