Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2

"Minh Hằng cậu đang ở đâu thế ??"

Một cô gái sang chảnh mặc trên mình chiếc váy ôm body show ra hết tất cả những đường nét hoàn hảo trên cơ thể mình, cô ta ngồi vắt chéo chân, tai nghe điện thoại

"Ohh Lan Hương tớ vừa từ công ty về, đang lái xe". Đầu dây bên kia trả lời

"Cậu đến quán X đi, tớ đang ở đó"

"Okay tớ sẽ đến ngay"

Cô gái phục vụ đeo cặp kính dầy cộm đặt chiếc menu xuống bàn, ngay trước mặt Lan Hương

Lan Hương có vẻ không quan tâm lắm, mắt vẫn chăm chú vào điện thoại

"Quý khách uống gì ạ ??"

Lan Hương cố tình không trả lời

"Xin lỗi !! Quý khách...."

"Đọc hết menu cho tôi xem". Lan Hương nói

Rõ ràng là đang muốn làm khó người khác mà

Cô gái phục vụ không hề tỏ vẻ khó chịu, cầm bảng menu lên rồi đọc ê a cho đến hết

Sau khi đọc xong, Lan Hương vẫn chưa chịu gọi đồ uống

"Ừmm !! Đọc xong rồi sao ?? Vậy đi làm việc của cô đi, tôi đợi bạn đến sẽ gọi nước sau". Lan Hương dửng dưng nói, mắt vẫn không thèm nhìn cô phục vụ lấy một lần

Cô gái đó cũng chẳng nói gì, quay đi tiếp tục làm công việc của mình

Lan Hương cảm thấy hơi buồn vì thường ngày khi nàng làm như thế thì đứa nhân viên đó sẽ nổi đóa lên và sừng sộ với nàng. Sau đó nàng sẽ nói với tên chủ quán đuổi việc cô ta ngay lập tức. Đó cũng là trò đùa mà nàng thường xuyên làm ở khắp các nơi mà nàng hay lui đến

"Heyy Lan Hương"

"Minh Hằng"

Minh Hằng là bạn thân nhất của nàng, cũng là một cô tiểu thư nhà giàu, bố là chủ tịch tập đoàn CY về mảng du lịch nhưng tính tình của Minh Hằng thì khác hẳn cô bạn mình, cô ấy dễ thương và HIỀN hơn Lan Hương rất rất nhiều

"Cậu chưa gọi nước sao ??"

"Ưmm tớ đợi cậu"

Cô gái phục vụ lúc nảy nhìn thấy có khách vừa vào liền cầm bảng menu đi đến hỏi

Bây giờ Lan Hương mới nhìn lên gương mặt của cô gái ấy

Thì ra là cô gái đã va vào nàng lúc sáng

Nhìn mặt chẳng khác gì một đứa ngốc

"Đọc lại menu từ đầu đến cuối đi". Lan Hương hất mặt

Cô gái vẫn vui vẻ, một lần nữa ê a đọc

Lan Hương thấy khó chịu mà sao con người kia vẫn ra vẻ bình thường thế kia chứ ?

"Quý khách uống gì ạ ??". Cô gái phục vụ hỏi

"Cho tôi một caramel". Minh Hằng tươi cười

"Cappuccino". Còn Lan Hương thì ra giọng hằng hộc

Cô gái phục vụ mỉm cười gật đầu và rời đi vào trong

Một lúc sau, cô ấy bê hai ly nước ra bàn. Vừa đi đến, Lan Hương liền quơ tay, hai ly nước đáng thương ngã nhào xuống đất vỡ toang, tiểu thư còn bị lem một tí vào tay áo

"Nèeee cô làm gì vậy hả". Lan Hương quát

"Tôi xin lỗi"

Cô gái cúi đầu rồi lấy trong túi ra chiếc khăn lau cho Lan Hương

Rõ ràng là Lan Hương cố tình mà

"Mắt cô bị mù sao ??"

"Thôi Lan Hương". Minh Hằng ngăn nàng lại

"Cô có biết chiếc áo này bao nhiêu tiền không hả ??"

"Tôi xin lỗi"

"Nó bằng cả năm tiền lương của cô đấy"

"Tôi xin lỗi"

"Xin lỗi là xong sao ?? Chủ quán. Chủ quán đâu ?"

Ông chủ quán nghe thấy liền lật đật chạy ra. Kể từ khi Lan Hương đến, ông đã đoán được trước sắp có điềm chẳng lành

"Có chuyện gì thế ạ ?"

"Cô ta làm đổ nước vào áo tôi, ông tính sao đây ?"

"Ái Phương !! Sao bất cẩn thế ??". Ông nhăn mặt

Ái Phương lại cúi đầu

"Tôi xin lỗi"

"Một tiệm coffee như này mà lại có một người nhân viên như thế sao ??"

"Tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cô Lan Hương ". Ông chủ cũng cúi người xin lỗi, mấy cô nhân viên ở đây bị ông đuổi việc vì Lan Hương nhiều lần nên điều này đã quá quen với ông

"Lan Hương !! Bỏ qua đi". Minh Hằng nói

"Lại xin lỗi"

"Tôi xin lỗi". Ái Phương cúi đầu một lần nữa

"Tôi không muốn thấy cô ta ở đây". Lan Hương ngồi xuống ghế, khoanh tay trước ngực

Ông chủ nhăn mặt quay sang nói với Ái Phương

"Cô về đi !! Mai cũng không cần đến nữa"

"Tôi xin lỗi"

Ái Phương lại gập người, cậu tháo chiếc tạp dề ra, đến tủ lấy chiếc túi của mình và rời khỏi quán

Lan Hương liền cảm thấy hả dạ một chút

"Cậu ác thật đấy Lan Hương "

Lan Hương chảnh chọe hất tóc

"Đáng đời"

.

.

"Bà ơi !! Hôm nay do cháu bất cẩn nên cháu đã bị đuổi việc rồi. Cháu xin lỗi"

"Nhưng không sao ? Cháu sẽ đi tìm một công việc khác, bà đừng lo cho cháu nhé !!"

Ái Phương ngồi nói chuyện một mình với tấm ảnh nhỏ trong ví

Cô không có bạn, suốt những năm tháng đi học cô cũng không hề có lấy một người bạn để có thể cùng trò chuyện. Có lẽ vì họ không thích chơi với những đứa nghèo hèn như cô nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy tủi thân, cô luôn vui vẻ với mọi người, cô luôn cố gắng sống tốt cuộc đời của mình

Một cô gái nào đó chợt tiến đến ngồi ngay bên cạnh

Ái Phương lo mải mê vuốt ve tấm ảnh nên không hề chú ý đến sự xuất hiện của cô gái ấy

" Phương ổn chứ ??". Cô gái đó lên tiếng

Ái Phương giật mình quay sang nhìn

À !! Là cô gái lúc nảy ngồi cùng bàn với cô nàng chảnh chọe kia

"Tôi bình thường mà"

"Ái Phương đang buồn vì bị đuổi việc sao ?"

"Không". Ái Phương lắc đầu

Minh Hằng lúc nảy sau khi ngồi tám chuyện với Lan Hương thì lái xe trở về nhà. Bây giờ cũng tầm 10h tối, trên đường về vô tình Minh Hằng gặp Ái Phương đang ngồi một mình nên vội tấp xe vào và đi đến trò chuyện

"Phương.....tên gì thế ?? À quên biết tên rồi". Minh Hằng lúng túng gãi đầu

"Cậu tên gì ??". Ái Phương quay sang hỏi

"Tớ tên Minh Hằng"

"Sao cậu không về ??"

"À...tại...tại tớ muốn hóng mát một tí". Minh Hằng ngập ngừng

Ái Phương mỉm cười

Nụ cười của Ái Phương làm Minh Hằng khựng lại mất vài giây

Nhìn kĩ gương mặt ấy....tuy có hơi ngốc nhưng rất xinh đẹp, đặt biệt là

đôi môi đó....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com