6
"Phan Lê Ái Phương"
"Phan Lê Ái Phương"
Lan Hương đứng ngoài cửa kêu to từ nảy đến giờ nhưng chẳng có ai trả lời. Bây giờ đã là 8h tối, trời cũng trở lạnh, cô nàng chỉ mặc mỗi chiếc váy mỏng trên người, nàng lạnh lẽo tự xoa lấy cơ thể
"Ủa ?? Lan Hương"
Ái Phương đẩy cặp kính sát lên mắt mình rồi nhìn kĩ gương mặt người đang đứng trước cửa nhà
"Chưa đến tháng mà, em đến lấy tiền hả ?"
"Không". Lan Hương lạnh run
"Em đến tìm tôi hả ??"
"Nói nhiều quá !! Mở cửa cho tôi vào nhanh lên, không thấy trời lạnh hay sao "
Ái Phương ngơ ngác, móc chiếc chìa khóa trong túi ra rồi mở cửa
Lan Hương chạy tọt vào trong, nàng tự nhiên như là nhà của mình
Nhìn xung quanh, ngôi nhà thì nhỏ xíu nhưng được sắp xếp rất ngăn nắp và chỉ có duy nhất một phòng ngủ
"Em đến đây làm gì thế ??"
"Tôi...tôi bị đuổi ra khỏi nhà"
Ái Phương đặt balo của mình lên bàn rồi quay sang nhìn Lan Hương
"Hửm ?"
"Bố tôi bắt tôi kết hôn với người tôi không yêu"
"À". Ái Phương gật gù
"Cho tôi mượn điện thoại được không ??"
Ái Phương gật đầu rồi lấy điện thoại ra đưa cho em
May quá trong danh bạ có số của Minh Hằng chứ không thì nàng cũng không nhớ số đâu mà gọi
"Em nghe nè Phương"
"Là tớ !! Lan Hương nè"
"Ủa ? Điện thoại cậu hết pin rồi à ? Mà có chuyện gì thế ?"
"Bố tớ lại lên cơn nữa rồi nhưng lần này lại gắt lắm !! Đuổi tớ ra khỏi nhà luôn huhu"
"Trời !! Cậu đang ở chỗ Chị Phương sao ?"
"Ừm tớ đến nhà tìm cậu nhưng không thấy"
"Tớ vừa đi công tác ở Anh rồi, tận 1 tháng. Ánh Quỳnh cũng có việc đi cùng, em ấy không nói cho cậu biết hả ??"
"Thôi xong tớ rồi". Lan Hương muốn gào thét
"Hay cậu về nhà đi, cưới đại anh ta cho rồi"
"Cậu nghĩ sao vậy Minh Hằng, cậu hiểu tớ mà !!"
"Chứ bây giờ....."
Tút tút tút
"Ơ đang nói chuyện...bị gì thế này ??". Lan Hương ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại đã tắt màn hình tối thui
"Lâu lâu nó bị vậy á !! Điện thoại này cũng được gần 6 năm rồi". Ái Phương nhe răng cười hì hì
"Trời ơi là trời". Lan Hương ôm mặt
"Mà nè có gì ăn không ?? Tôi đói"
"Có cái này nè". Ái Phương đưa hộp gà đang cầm trên tay lên trước mặt em
"Cũng được"
Lan Hương nhận lấy rồi tự mình mở ra ăn
Không ngờ có ngày đại tiểu thư như nàng phải đi ăn nhờ ở đậu nhà người khác như thế
"Ái Phương"
"Hả ??"
"Cho tôi ở nhờ được không ? Tôi không có tiền, không có gì cả. Tôi chỉ có mỗi bộ quần áo trên người này thôi...À đúng rồi !! Coi như bù qua tiền chiếc áo"
"Ờ...ừm được !! Chỉ sợ em chê chỗ của tôi thôi"
Nói rồi Ái Phương im lặng ngồi nhìn Lan Hương ăn hết hộp gà của mình, rõ ràng là mua cho mình mà bị người ta ăn hết mất... thế là đành phải đi kiếm mì gói nấu ăn lót dạ
Sau khi ăn xong Ái Phương đưa cho Lan Hương một chiếc áo thun và một chiếc quần short của mình để em thay ra
...
"Á Á Á Á"
Tiếng la thất thanh phát ra từ phía phòng tắm
"Gì thế ? Gì thế ?"
Ái Phương lật đật chạy vào xem
Lan Hương liền nhảy bổ ra phía sau lưng Ái Phương đứng và tất nhiên đang tắm mà
Mà đang tắm thì sao ?
Thì vậy đó
"Con gián kìa !!". Lan Hương chỉ tay về phía bồn nước
Ái Phương thì quen rồi, gặp gián là chuyện thường ngày. Cô đi đến đạp một phát con gián dẹp lép, bóc con gián lên rồi cho vào sọt rác
"Hết rồi !! Đừng sợ"
Ái Phương ngây ngô quay sang nhìn Lan Hương mỉm cười, vừa nhìn có một cái lại giật mình quay người lại, cũng may là không đeo kính, chỉ nhìn thấy những thứ mờ mờ ảo ảo
"Xin....xin....xin lỗi"
Ái Phương vội vàng chạy ra ngoài
Lan Hương bên trong này ngượng đến đỏ mặt, dù sao thì cũng là con gái với nhau nhưng mà ngượng quá đi mất. Nàng thiệt muốn hét lên một cái thật lớn nhưng lại không dám, sợ người kia nghe thấy thì quê chết mất
Sau khi tắm xong, Lan Hương đi ra phòng khách ngồi bệt xuống đấy. Nàng đảo mắt nhìn xung quanh, nhà không có nổi một chiếc ghế salon, tv cũng chẳng có, phòng khách chung với bếp
Ái Phương thì chắc là đang ở trong phòng
Nàng đứng dậy mở cửa phòng ngủ, đúng là vậy, Ái Phương đang ngồi đọc sách
Tránh làm phiền, nàng đi nhỏ nhẹ đến giường ngồi xuống, do nhà nhỏ nên phòng Ái Phương cũng nhỏ, chỉ có mỗi chiếc giường, chiếc tủ quần áo và chiếc bàn học là chiếm hết diện tích căn phòng
"Em ngủ đi"
Ái Phương nói nhưng mắt vẫn cắm vào sách. Tai cô rất thính nên Lan Hương bước vào cô nghe thấy hết
"Ngủ ở đây sao ??". Lan Hương hỏi
"Ừ trên giường đó !! Em nằm đi"
Mà chiếc giường này thì là giường đơn nên cũng bé tí
"Còn chị thì sao ?"
"Tôi lát nữa ra ngoài ngủ"
Lan Hương thấy hơi ngại, tự nhiên nhà của người ta mà bắt người ta phải ngủ dưới sàn với lại trời cũng lạnh nữa sao Ái Phương chịu nổi
"Nhà của chị mà...sao vậy được ? Ngủ chung đi"
"Ừm !! Em ngủ trước đi". Ái Phương gật đầu, cô bận học bài rồi, không chú ý đến Lan Hương lắm
Lan Hương bò lên giường, nằm sát nhất có thể vào bên trong vách tường
Cả ngày hôm nay thật mệt mỏi, nàng phải lội bộ từ nhà mình đến nhà Lê Ngọc Minh Hằng rồi từ nhà Minh Hằng đi một quãng cực xa đến nhà Ái Phương, nên nằm được tầm 15p thì đã ngủ mất
Ái Phương quay sang thấy thế liền đứng lên tắt chiếc đèn lớn cho em ngủ, chỉ để lại mỗi chiếc đèn học ở bàn mình
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com