Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8+9




Sau nửa ngày nghe Tiểu Quốc bờ lô bờ la luyên thuyên Trí Mẫn đã vạch ra kế hoạch. Muốn có cơm ngon áo đẹp thì trước tiên phải được sủng ái.

Mà muốn được sủng ái thì phải dẹp bỏ hết đám kì đà cản mũi xanh đỏ tím vàng kia. Trọng yếu nhất chính là Trắc phi Lưu Vân- người nắm giữ trái tim Mẫn Doãn Kỳ. Trí Mẫn so sánh một hồi, so đi so lại thì cậu chắc chắn đến 1000% là hiện tại mình xinh đẹp hơn Lưu Vân rất nhiều. Vậy suy ra mỹ nam như Mẫn Doãn Kỳ chỉ hợp với mình cậu.Suy nghĩ mãi cũng thấy đói, Trí Mẫn xoa xoa cái bụng đang réo ầm ĩ của mình thầm than: Chuyện tranh sủng tính sau, giờ nghĩ cách lấp đầy cái bụng đã.

--------------------------------------

Cùng lúc đó tại Thư phòng Tam Vương phủ. Mẫn Doãn Kỳ ngồi suy nghĩ, tay gõ gõ lên mặt bàn làm bằng gỗ đàn hương chạm trổ tinh xảo. Hắn nhìn rõ là Trí Mẫn bị bọn Tư Cầm bắt nạt trước, vậy mà cậu không biện giải cho mình. Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên không phải điều đó, mà là cậu dám cãi lại đám oanh oanh yến yến đó. Theo như hắn biết, từ khi gả vào Vương phủ cậu luôn bị bắt nạt, đến mấy a hoàn còn không thèm nể mặt. Vậy mà hôm nay cậu như người khác vậy. Mẫn Doãn Kỳ lục tìm lại trong kí ức. Mười mấy năm trước, vào ngày mừng thọ Thái hậu hắn gặp cậu. Năm đó cậu 6 tuổi, hắn 7 tuổi. Chỉ là chàng tiểu anh hùng cứu tiểu công tử thôi mà từ hôm đó hắn lúc nào cũng mọc thêm cái đuôi xinh đẹp luôn bám theo. Đến năm Trí Mẫn 13 tuổi, cậu đã nổi tiếng khắp Vương Đại Quốc là đệ nhất tài nhân. Vừa xinh đẹp lại giỏi giang không ai sánh bằng. Cậu mặc kệ tôn nghiêm của tài nhân, vẫn cứ bám riết lấy hắn.

Năm hắn 16 tuổi, tình cờ gặp Lưu Vân ở hội anh đào mùa xuân. Nàng ấy tuy xinh đẹp cũng không bằng Tiêu Chiến. Nhưng lại ra dáng một nữ nhân nên hắn thích. Cười e lệ, nói dịu dàng, bước đi duyên dáng lại thông minh, đối được hết các câu đối hắn ra.Tuy không phải Trí Mẫn không có những điểm đó, nhưng anh mang tiếng là công tử thế gia, đệ nhất tài nhân mà lại lẽo đẽo bám theo nam nhân khác, rất mất mặt. Điều khiến hắn ghét là cậu luôn tìm cách gây sự với Lưu Vân. Năm ngoái hắn đang định đề nghị với phụ hoàng việc lập Lưu Vân làm Vương phi thì y lại nhờ Thừa tướng viết tấu mong muốn gả cho hắn. Hắn phải để cho Lưu Vân thiệt thòi làm Trắc phi.

Đêm tân hôn hắn mắng Trí Mẫn một trận, lời nói hơi khó nghe, xúc phạm một chút khiến cành vàng lá ngọc chưa bao giờ chịu uất ức như cậu khóc như mưa. Nhìn cậu khóc tim hắn hơi nhói, định tiến lên an ủi nhưng sợ cậu lại được thể lấn tới nên phất tay áo bỏ sang phòng hoa trúc của Lưu Vân động phòng.Nửa đêm cũng thấy hơi có lỗi với cậu nên đã trốn đến Phác Uyển viện xem. Dù sao thì cậu cũng là Vương phi, hắn còn không thèm lật khăn hỉ cho cậu nói gì đến uống rượu hợp cẩn nên cũng thấy mình hơi nhẫn tâm. Hắn không vào trong mà gỡ ngói trên mái nhà nhìn vào. Trí Mẫn vẫn 1 thân giá y đỏ kiều diễm, khăn hỉ vẫn chưa được bỏ xuống chỉ lật lên để lộ khuôn mặt đầm đìa nước mắt, ánh mắt thất thần. Cậu ngồi tựa vào thành giường, ánh mắt vô hồn nhìn Tiểu Quốc đang nhanh chóng dọn dẹp đống đồ vỡ ngổn ngang trên mặt đất.Kể từ đêm tân hôn đó, hắn không bao giờ đặt chân đến Phác Uyển viện, kể cả sáng hôm sau khi thành thân phải vào cung thỉnh an cũng là Lưu Vân đi cùng hắn.Từ ngày đó, Trí Mẫn trở nên trầm tính, ít nói. Chuyên bị đám cơ thiếp bắt nạt. Những điều đó hắn đều biết nhưng cũng mặc kệ.Hắn muốn cậu từ bỏ để trở về Thừa tướng phủ.Nhưng gần đây Trí Mẫn rất lạ. Tại sao hôm gặp ở hoa viên cậu lại không nhận ra hắn? Về lí mà nói cậu yêu hắn sâu đậm sao có thể quên được? Cả hôm nay ở hoa viên cậu cũng quát mắng cả đám Tư Cầm.Đang suy nghĩ thì một gia đinh bước vào bẩm báo:

- Vương gia! Tư Cầm phu nhân cầu kiến - Ánh mắt Mẫn Doãn Kỳ hiện rõ vẻ chán ghét:

- Không gặp!- Dạ!- Đợi tên gia đinh đó đi rồi, Mẫn Doãn Kỳ hạ giọng gọi:

- Tại Hưởng!

Trong góc tối của thư phòng lập tức xuất hiện một hắc y nhân che mặt.
- Có thuộc hạ! - Mẫn Doãn Kỳ nhìn Kim Tại Hưởng, cất giọng nhàn nhạt:
- Ngươi đi theo dõi, điều tra Vương phi gần đây có gì đặc biệt không cho ta.

Tại Hưởng lập tức đưa tay lên ngoáy ngoáy tai. Haizz không ngờ hắn chưa già đã lãng tai rồi.Vương gia vừa bảo hắn đi điều tra Vương phi- người mà Vương gia bỏ mặc hơn năm nay ư?Đúng là chuyện cười, Vương gia bảo hắn đi theo dõi Trắc phi còn nghe được. Tại Hưởng lại hỏi lại:
- Vương gia! Người vừa sai thuộc hạ làm gì?- Mẫn Doãn Kỳ khóe môi co giật:
- Ta bảo ngươi đi điều tra Vương phi.

- Dạ???- Tại Hưởng trợn mắt há mồm.

- Vương... Vương gia...-Nhìn biểu hiện đó của Tại Hưởng, hắn tức giận đập bàn:
- Ngươi nghe thấy gì không hả?

Tại Hưởng gật đầu, phi thân ra ngoài. Ông trời ơi!Nhìn xuống mà xem này. Vương gia bảo tôi điều tra Vương phi đó!!!

-------------

Trí Mẫn chán nản nằm bò ra bàn trà, than thở:
- A~~ Chán~ Tiểu Quốc! Ta chán quá.

Tiểu Quốc đứng bên cạnh đau khổ, lỗ tai đã bị Vương phi tra tấn từ sáng tới giờ rồi.Bỗng dưng, Trí Mẫn đứng phắt dậy, tay đập mạnh xuống bàn:
- Ta đã quyết định rồi!Tiểu Quốc ngạc nhiên hỏi:
- Người quyết định gì ạ? - Trí Mẫn cười nham hiểm, tay vuốt vuốt cằm:
- Chúng ta trốn phủ đi chơi. - Tiểu Quốc vội vàng khuyên ngăn:
- Vương phi! Chuyện này tuyệt đối không được. Nếu Vương gia biết người trốn ra khỏi phủ sẽ bị phạt đó. Cậu liếc nhìn vẻ mặt muốn đi nhưng sợ bị phạt của Tiểu Quốc liền cười cười dụ dỗ:
- Tiểu Quốc! Nửa tháng nay bị giam lỏng em không thấy chán sao? Với lại em xem, nửa tháng qua có ai mò tới đây tìm ta đâu? Vậy nên chúng ta có đi cũng chẳng ai biết đâu mà. - Trí Mẫn thấy Tiểu Quốc đã bị lung lay ý chí, lại vội vàng tiếp tục:
- Với lại chúng ta chỉ đi 1 lúc thôi. Em nghĩ mà xem. Ngoài Vương phủ chắc chắn rất vui vẻ, náo nhiệt. - Tiểu Quốc đã bị lọt lưới hoàn toàn, gật đầu đồng ý:
- Nhưng chỉ đi một lúc thôi đó.
---------------------------

Trí Mẫn vừa đi vừa xoa xoa cái mông đau của mình. Lúc nãy trèo tường ra khỏi phủ, cậu bị trượt chân ngã xuống. Mông cậu đáp cánh xuống mặt đất đau muốn chết.Nhưng đau đớn đó lập tức biến mất khi cậu thấy sạp hàng bán kẹo hồ lô. Cậu rất là thích ăn kẹo hồ lô nha.
----------------------------

Một hắc y nhân bay nhanh vào thư phòng Tam Vương phủ bẩm báo:
- Bẩm Vương gia! Vương phi đã cùng a hoàn thân cận trèo tường ra khỏi phủ rồi ạ! - Mẫn Doãn Kỳ dừng bút, biểu cảm trên mặt cứng đờ. Mãi một lúc sau mới tiêu hóa được lời Tại Hưởng vừa nói. Hắn hốt hoảng hỏi lại:
- Cái... cái gì cơ? Vương... vương phi... trèo... trèo tường trốn phủ á??? - Tại Hưởng gật gật đầu, Vương gia không biết đâu!cLúc mà gã nhìn thấy hành động trèo tường của Vương phi còn sốc hơn Vương gia nữa cơ. Nhìn Vương phi lúc đó ai nghĩ cậu là đệ nhất tài nhân giỏi giang? Ai nghĩ cậu là Vương phi cao quý? Mẫn Doãn Kỳ đáp cây bút lông sói sang một bên, vội vàng nói:
- Trí Mẫn! Ngươi dám trốn ra ngoài!? Mau đưa ta đến chỗ Vương phi.

------------------------------

Trên đường phố phồn hoa ai ai cũng để ý đến một mỹ nam mặc y phục xanh lục. Cậu xinh đẹp thướt tha dẫn theo một a hoàn y phục vàng nhạt đi dạo trên phố. Trí Mẫn đắc ý khi thấy ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả già trẻ lớn bé trên đường. Lâu lâu cậu cũng phải tỏa sáng một chút. Cậu dẫn Tiểu Quốc dạo hết sạp hàng này đến ghé cửa hàng kia nhưng chả mua được gì. Thật sự không phải là không muốn mua, mà là không có tiền. Bổng lộc của Vương phi không ít nhưng vì thất sủng nên bị cắt xén. Tiền của Tiểu Quốc cũng chẳng khác gì nên cậu cũng không muốn lấy. Hai người cứ thế đi mà không biết rằng sau lưng có hai bóng đen đã bám theo từ bao giờ. Trí Mẫn lôi Tiểu Quốc vào một cửa hàng bán trâm thoa. Thấy mỹ nam đến, người bán hàng tươi cười ra mặt:
- Tiểu công tử, tiểu công tử! Người mau xem trâm cài đi. Toàn là mẫu mới nhất đó.- Trí Mẫn nhìn 1 lượt rồi cầm 1 cây trâm hoa đào trạm ngọc phỉ thúy. Màu sắc tươi sáng, trong vắt, rất ưng ý.Thấy Vương phi nhà mình thích cây trâm đó, Tiểu Quốc liền lên tiếng hỏi:
- Ông chủ! Cây trâm này bao tiền?Ông chủ cười tham tiền trả lời:
- Năm mươi lạng bạc! - Trí Mẫn trợn mắt, nhìn chằm chằm vào cây trâm trên tay. Tiểu Quốc há mồm:
- Sao... sao đắt quá vậy? - Ông chủ nhíu mày:
- Hai vị không biết đó thôi. Cây trâm này là kiểu mẫu mới nhất bây giờ. Đã thế lại được khảm ngọc phỉ thúy hồng quý giá nên mới được màu sắc trong trẻo như thế. - Trí Mẫn đặt cây trâm xuống, vứt lại một câu rồi đi thẳng:
- Đẹp thì có đẹp nhưng kém xa trâm cài ở phủ. - Tiểu Quốc đuổi theo, hỏi:
- Vương phi! Nếu người thích sao không mua?  - Trí Mẫn cười:
- Quá đắt! Tiền chúng ta đã bị bớt xén, dùng tiết kiệm một chút. Chúng ta đã mất một ít cho mấy đầu bếp trong phủ để họ cho nhiều cơm mới ăn tạm no rồi. Giờ cũng phải tiết kiệm, tích góp chứ! - Tiểu Quốc gật đầu, cảm thấy thương Vương phi.

Mặc dù Trí Mẫn nói nhỏ cho Tiểu Quốc nghe. Nhưng những lời đó không chỉ mình Tiểu Quốc nghe thấy mà còn hai bóng đen theo dõi họ nãy giờ cũng nghe được. Tại Hưởng cảm thán nhìn tấm lưng mảnh mai của Vương phi. Đường đường là Vương phi mà cơm ăn không no? Tiền tiêu bị thiếu? Nếu Thừa tướng đại nhân mà nghe thấy những lời này không biết có đau lòng muốn chết hay không? Gã lại khẽ liếc nhìn vị Vương gia bên cạnh. Thấy Vương gia nhíu mày nhìn chằm chằm Vương phi, gã lại lắc đầu.Một phần cũng tại Vương phi số khổ mới lấy phải Vương gia. Mẫn Doãn Kỳ nhẹ nhàng bước đến cửa hàng bán trâm thoa lúc nãy, lấy cây trâm mà Trí Mẫn vừa chọn lên, không thèm nghe lời tư vấn của ông chủ tham tiền mà đáp thẳng thỏi vàng vào ông ta rồi một tay lấy cây trâm đi. Không thèm lấy tiền thừa mà phi thân đi thẳng.Đi được một đoạn hắn mới ngớ người ra. Hắn đây là đang làm cái gì? Chẳng phải hôm nay hắn hứa sẽ đến Vân Uyển viện cùng Lưu Vân ăn cơm sao? Sao giờ lại thành đi theo dõi Trí Mẫn?Hắn hừ mạnh, quay người định trở về Vương phủ.Như nhớ ra gì đó, hắn quay lại dặn dò Nam Tuấn:
- Ngươi tiếp tục theo dõi Vương phi cho bổn vương. Xem vương phi đến đâu? Gặp ai? Bao giờ ngươi về tới Vương phủ thì đến bẩm báo tất cả cho bổn vương.

- Thuộc hạ tuân lệnh.

Trí Mẫn tiến đến sạp bán gương soi. Cậu cầm đại một cái lên giả vờ soi nhưng thật ra là điều chỉnh góc độ để nhìn ra phía sau mình. Từ lúc nãy ra khỏi tiệm y phục, cậu đã để ý thấy có một hắc y nhân đang bám theo mình. Quả nhiên là như vậy, trong gương đang phản chiếu một nam nhân y phục đen len lén nhìn về phía cậu. Cậu lấy lại bình tĩnh, đặt gương xuống rồi kéo tay Tiểu Quốc đi nhanh.Tiểu Quốc thấy lạ, hỏi:
- Vương phi! Có chuyện gì sao?- Trí Mẫn dùng câu ngắn gọn nhất có thể để trả lời Tiểu Quốc đầu óc đơn giản này:
- Chúng ta bị theo dõi. - Mặt Tiểu Quốc tái xanh, đang định quay đầu lại nhìn thì bị Trí Mẫn giật lại. Cậu hạ giọng nói:
- Đừng quay lại, tránh đánh rắn động cỏ. Tìm cách cắt đuôi rồi về Vương phủ nhanh nhất có thể.

Đi thêm một đoạn thì có một tốp người đang xúm lại xem ảo thuật chật kín cả đường. Trí Mẫn nhếch mép cười. Thời cơ đến rồi. Cậu kéo nhanh Tiểu Quốc hòa vào đám đông trên phố. Tại Hưởng nhíu mày, vội vàng phi thân chạy đuổi theo Vương phi. Vừa chật vật thoát ra khỏi đám đông đã thấy Vương phi chạy vào con ngõ nhỏ, hắn cũng chạy vào theo. Nhưng đi vào trong ngõ lại không hề có một bóng người. Hắn nhíu mày, chẳng lẽ Vương phi có võ công đã dùng khinh công bay qua bức tường bỏ trốn? Hắn đang điểm chân để bay lên thì... "Bụp" phía sau đầu bị gậy đánh chuyền đến cảm giác hơi đau. Tại Hưởng quay lại định đánh trả thì đập vào mắt là Vương phi và a hoàn thân cận tay đang lăm lăm cây gậy. Bỗng Vương phi hét ầm lên:
- Đánh! Đánh mạnh vào! - Hai bọn họ tới tấp đánh hắn. Hắn không dám ra tay đánh Vương phi nên chỉ còn biết lấy tay chắn.

- Ta đánh! Ta đánh chết ngươi! Ngươi theo dõi ta làm gì? Đồ biến thái. - Tại Hưởng vừa né vừa nói:
- Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! - Trí Mẫn ở hiện đại đã có mắt siêu sáng chỉ để tia trai đẹp, khi vừa thấy khuôn mặt của nam nhân này vội vàng ngăn Tiểu Quốc lại:
- Dừng tay lại! - Tại Hưởng thở phào nhẹ nhõm. Xoa xoa mấy chỗ bị đánh. Trí Mẫn cười đê tiện nhìn nam nhân trước mắt. Ui sời! Thì ra là soái ca này thích mình nên mới bám theo. Ngại chết đi được! Nam Tuấn nhìn cái bản mặt không có ý tốt của Vương phi vội vàng đánh lạc hướng hai người rồi phi thân chạy biến.

-------------------------------

Mẫn Doãn Kỳ thất thần ngồi trên bàn thì thấy Tại Hưởng chạy vụt vào. Sau khi thấy bộ dạng của Nam Tuấn mặt chỗ thì tím bầm, chỗ thì bị cào cấu xước da, y phục thì te tua. Tóm lại nhìn rất thảm hại. Hắn á khẩu một lúc, sau đó tay run run chỉ Tại Hưởng:
- Tại Hưởng! Ngươi... ngươi bị thần thánh phương nào đánh cho thành ra như vầy? Mẫn Doãn Kỳ có võ công cao cường thâm hậu nhưng vẫn kém Tại Hưởng. Chưa lần nào hai người tỉ thí mà hắn thắng nổi Tại Hưởng. Vậy mà Tại Hưởng vác bộ dạng này về chứng tỏ võ công người kia phải đạt đến cảnh giới cao nhất rồi cũng nên. Tại Hưởng nhìn biểu cảm đó của Vương gia mà khóe môi co giật. Nào phải thần thánh phương nào? Có mà vị tài nhân, vị Vương phi xinh đẹp thì có. Hắn trả lời:
- Vương phi dùng gậy đánh thuộc hạ thành ra thế này. - Mẫn Doãn Kỳ cứng đờ người. Trí Mẫn sao? Rồi hắn lăn ra cười ha hả ha hả. Tại Hưởng bị cậu đánh cho te tua té tát? Cậu là sư tử sao? Nhìn lúc đấy chắc buồn cười lắm. Tại Hưởng nhìn Vương gia cười mà mặt đỏ rực.Gã đường đường là thủ lĩnh ám vệ, võ công thâm hậu mà bại dưới tay một nam nhân trói gà không chặt? Việc này mà chuyền đến tai bọn thuộc hạ của gã thì gã còn đâu mặt mũi nữa.

- Vương phi hồi phủ rồi sao? Bẩm báo đi!- Mẫn Doãn Kỳ nén cười, hỏi. Tại Hưởng chấp tay bẩm báo:

- Vương phi đã về phủ. Người không hề gặp bất kì ai khả nghi. Chỉ nói chuyện với mấy chủ hàng. Mẫn Doãn Kỳ thâm trầm gạt tay:
- Được rồi! Ngươi lui về trị thương đi!- Nói đến đó hắn lại lăn đùng ra cười:

- Hahaha nhớ để ý nhất cử nhất động của Vương phi đấy.

--------------------------------

- Hello mọi người, dạo này tui lười viết quá (mới có mấy ngày mà nhỉ :>>).

- Chuyện là tui muốn hỏi mọi người: Fic "Vương phi thất sủng: Mẫn Mẫn! Ngươi dám" đang theo chu kì 1 - 1 có nghĩa là 1 chương 1 lượt, mình muốn tăng lên thành 2 - 1 có nghĩa ghép 2 chương lại thành 1 để cho mọi người được đọc dài hơn í.

- Cái này mình muốn hỏi mọi người vì tùy mỗi người: có người thích đọc ngắn và chờ chương mới, còn có người thích đọc dài (trong đó có tui).

- Vậy nên mọi người muốn như thế nào cứ alo mình nha. Cảm ơn mọi người nhiều. :3333

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com