sea
các cậu có thể nhấn vào video bên trên để tăng thêm độ chill uwu
____
Mùa hạ, cái nắng hanh hao như nhuộm vàng tóc ai, từng cơn gió mặn nồng phả vào hai bên gò má trắng trẻo của Yoongi, để nước biển ngập tới tận đùi và những cuộn sóng trắng xóa thì không ngừng xô mạnh vào cẳng chân khẳng khiu nơi gã. Hương muối xồng xộc vào khoang mũi, những lọn tóc xanh lơ của Yoongi đan xen vào nhau mà phấp phới bay bay khiến gã trai trẻ sướng vui dang rộng hai cánh tay ra, vô tư đón nhận những làn gió mát lạnh đương thật dịu dàng mơn man lớp da thịt mỏng tanh. Hai giờ chiều tại bờ biển Busan, những tia lửa nóng như thiêu đốt liên tục đổ xuống muôn nơi, để rồi cái màu vàng ươm lấp lánh dát lên khắp mặt biển xanh trong.
Min Yoongi thoăn thoắt lội ra xa, mực nước dần dâng cao làm chiếc áo thun bó sát ướt đẫm, chúng lên tới quá cổ gã trai khiến gã phải nhón từng bước chân trên cát. Ụp mặt xuống, làn nước mát lạnh mơn trớn cả thân thể Yoongi khiến gã trai khẽ rùng mình, cái lành lạnh từ đâu len lỏi khắp các thớ cơ đã căng cứng. Nước luồn vào tóc Yoongi làm chúng động đậy dưới những bọt sóng lăn tăn, và chỉ sau vài ba giây, gã trai dường như đã thích nghi khi cảm thấy tâm tình mình giờ đây dễ chịu hẳn. Nắng rọi trên cao rải từng giọt lên cơ thể Yoongi, sự ấm áp của mặt trời và cái se se lạnh của nước như hoà quyện vào nhau, tạo nên một sự ôn hoà hết mực. Gã đằm mình trong biển cả, mường tượng rằng mình đương ôm trọn một người bạn mới vào lòng.
"Chà, thật đã quá–"
Chất giọng trầm khàn như tan vào hư không khi gã trai chợt sải hụt một chân. Yoongi không kịp phản ứng mà hở cả miệng lẫn mắt ra chôn vùi xuống thớ cát, kết quả là bị cái thứ nước mằn mặn ấy trôi tuột cả vào trong cuống họng khô rát. Gã trai ôm ngực ho sặc sụa, vội vội vàng vàng mà ngước khỏi mặt nước. Thở hổn hển trong cơn ho dai dẳng, sự bức bối vốn có nay lại càng gia tăng khi Yoongi giờ đây chẳng nhìn rõ thứ gì vì đã sớm bị làn nước cay xè phủ quanh mí mắt. Khuôn miệng liên tục bật ra những hạt nước, gò má gã ửng hồng còn đôi môi thì dần chuyển sang tím tái.
Bờ vai khốn khổ run lên bần bật, gương mặt ấy đổi một màu trắng bệch, cả mũi và miệng đều ứa nước đến chẳng thể thở được. Những thức ăn mới nhấm nháp ban nãy đột ngột trào ngược lên cuống họng, cái vị tởm lợm đương sôi sục ngày một dữ dội trong dạ dày Yoongi khiến gã tưởng chừng mình sắp nôn như một kẻ không phép tắc thật sự. Cho đến khi, một bàn tay nào đó vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng gầy gò. Bàn tay ấy liên tục vuốt ve tấm lưng của Yoongi, tiếng nói trong trẻo với chất giọng Busan đặc sệt văng vẳng bên tai gã trai đương chới với tựa cá mắc cạn, "Bình tĩnh nào, rồi anh sẽ ổn thôi. Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào."
☆° ゚゚°☆
Yoongi cùng cậu trai ngồi trên bãi và để sóng biển thỉnh thoảng trôi qua kẽ chân. Dụi dụi mắt trong khi con tim trong lồng ngực vẫn thình thịch không nguôi, gã quay sang vỗ vai người kế bên, nói trong hơi thở đứt quãng,
"C-Cảm ơn cậu nhiều. Nếu không, tôi nghĩ mình sẽ..chết mất."
"Không có gì đâu, chẳng qua là tôi vô tình thấy nên mới cứu anh thôi. Hì."
Cậu nhóc nở một nụ cười chói lọi hơn cả những tia nắng rực vàng, gương mặt cậu tựa phát sáng đến nỗi át đi mất tầm nhìn của Yoongi. Gã trai sững sờ, hình ảnh...nàng thơ của gã từ đâu bất chợt ùa về, bủa quanh như thể gã vừa tìm ra được một thứ quý giá giữa đống ngổn ngang trong tâm trí vậy. Cánh môi dày đượm hồng đập vào mắt Yoongi khiến mọi giác quan nơi gã bị ngưng trệ, dãy ngân hà đẹp đẽ trong đôi ngươi cậu tựa làm rực lên những nỗi nhớ nhung đã muốn giấu kín của gã trai mang màu tóc xanh lơ. Mấp máy môi, Yoongi thì thầm chạm lên mái tóc nâu mềm mượt của cậu trai, giọng nói khàn khàn như đương hoà âm một bản giao hưởng bất tận,
"L-là em có phải không...?"
"Anh.. đang làm gì vậy....?"
Cậu nghiêng người, đôi chút bối rối khi người lạ kia bỗng dưng chạm tay lên đầu mình. Nhưng khi nhìn vào đôi đồng tử mơ màng của gã, cậu cảm tưởng rằng gã trai này đương có tâm tư gì đó. Dè dặt cất tiếng, giọng nói trong trẻo nơi cậu chợt khiến Yoongi sực tỉnh, những nỗi hoang hoải về thanh xuân giữa chốn đô thị của gã dường như tan biến trong một khắc nhẹ tênh. Phải rồi, thanh xuân của Yoongi không có chất giọng như thế này, giọng nàng trầm ấm, rành rõi như một dân Seoul thứ thiệt. Nàng không trông thật non nớt như cậu trai đương ngồi kế gã, và cũng chẳng đủ mạnh mẽ để cứu gã khỏi vũng bùn lầy của sự tuyệt vọng, như cái cách mà cậu đã cứu gã thoát chết vài phút trước. Yoongi khôi phục lại trạng thái ban đầu, cặp mắt chiếu thẳng vào mặt cậu trai, khoé môi gượng gạo cong lên,
"Xin lỗi vì đã thất lễ như thế... Chỉ là trông cậu, có chút giống người tôi...từng yêu."
"Không sao. Ai cũng có nỗi nhớ cho riêng mình phải không? Tôi là Park Jimin, rất vui được làm quen với anh."
Nắng đùa vui trên mái tóc màu hạt dẻ của Jimin, sắc vàng lóng lánh tựa tô điểm thêm cho vẻ mĩ miều của cậu trai nhỏ. Yoongi hướng mắt mình ra ngoài khơi xa, chậm rãi cất tiếng,
"Còn tôi là Min Yoongi, ừm, tôi không phải người ở đây."
Cơ thể cường tráng của tuổi dậy thì của Jimin lộ ra dưới nắng hạ, cánh tay săn chắc đã dìu gã về bờ khi nãy cũng đủ tạo nên sự khác biệt giữa cả hai. Yoongi chỉ sở hữu một thân hình khá gầy, và cả chân tay đều phủ một màu trắng trẻo do suốt ngày chỉ ru rú trong văn phòng. Lơ đễnh nhìn qua sự tươi tắn trên gương mặt Jimin và xem lại vẻ yếu đuối nơi bản thân khiến gã có chút ngượng ngùng.
"Tôi biết. Anh là dân Seoul nhỉ? Nhờ vào bộ đồ thời trang của anh.. Ừm, Yoongi-ssi, anh có việc nên mới đến đây sao...?"
"Thật ra, tôi chẳng có việc gì cả. Chỉ là, tôi muốn...chạy trốn."
Chẳng ai nói gì thêm.
Chỉ có tiếng mòng biển vờn quanh trên không trung, tiếng những tán dừa rung rinh chạm vào nhau, tiếng sóng xô vào bờ và cả tiếng người người qua lại ồn ã, tấp nập. Khoảng lặng giữa cả hai vô tình được tạo nên, Yoongi có chút khó chịu trong lòng,
"Nơi tôi sống, là gần như hiện hữu độc nhất những khối xây dựng vuông vức, náo nhiệt chẳng có điểm dừng khắp các ngóc ngách. Nó nhộn nhịp, bận bịu đến nỗi khiến những ai nằm trong vùng ấy đều sẽ bị cuốn vào những guồng xoay của bộn bề. Chưa chắc sẽ có cơ hội thoát ra. Và cả những nỗi lo cơm áo, gạo tiền nữa. Chúng đều quá đắt đỏ. Mọi thứ, đều làm tôi đôi lúc chỉ muốn thoát vòng xoáy lặp đi lặp lại nhàm chán ấy. Và tôi đã làm. Tôi đã luôn muốn đến biển và hoà mình với chúng, để dòng nước mát lạnh sẽ vỗ về và xoa dịu tôi như một người bạn lâu ngày chưa gặp. Tôi đến đây, thực hiện một cuộc trốn chạy khỏi những lo toan mệt nhoài, chỉ giản đơn thế thôi... Cậu... nghĩ sao..?"
Jimin trầm ngâm, những con chữ bộc bạch từ gã trai mình mới quen thấm vào tâm tư, nhuộm một nỗi thấu hiểu lạ kỳ. Cậu không nói gì, chỉ xoay người, nhìn vào mắt gã và mỉm cười,
"Anh đã làm rất tốt rồi."
Lòng tan ra những nhẹ nhõm, như một viên kẹo tan ra trên lưỡi, thấm đẫm một vị ngọt ngào mộng mơ. Yoongi gật đầu, tiếng cười nói ngày một rộn rã, bãi biển thưa người ban nãy giờ đây đã được lấp đầy. Bầu không khí nóng dần lên, gã định quay sang nói gì đó thì bị nụ cười của Jimin chặn lại,
"Xin lỗi anh, tôi có việc bận. Tôi phải đi không thì kẻo trễ, rất vui vì đã làm quen."
Đầu óc Yoongi rơi vào tĩnh lặng, một cảm xúc hụt hẫng rớt xuống tâm trí, gã níu lấy bàn tay nhỏ nơi cậu trai vừa đứng lên kia, đôi mắt ánh lên sự chờ mong,
"Cậu bỏ đi, mà không đưa tôi bất cứ liên lạc nào? Chẳng phải chúng ta là bạn sao? Liệu...có còn cơ hội trò chuyện cùng nhau thêm lần nào không...?"
Jimin lắc đầu, vẫn là cái cong môi dịu dàng,
"Tôi không biết. Nhưng nếu có duyên, ắt sẽ gặp."
Yoongi lặng người nhìn tấm lưng trần màu đồng khuất sau những người là người, gã có cảm giác thật lạc lõng giữa một nơi đông đúc như thế này. Cả bãi cát trước mắt cũng bị mấy đứa nhỏ chiếm mất, gã lại cảm thấy cô đơn như khi ở chốn Seoul rồi... Yoongi thẫn thờ xách đồ đi về khách sạn, mấy đám mây trắng trên cao vẫn bồng bềnh trôi tự do tự tại, sự vật trên đời vẫn cứ theo dòng chảy mà ngược xuôi về đâu, chỉ còn gã là lại...chẳng có gì.
☆° ゚゚°☆
Đêm buông, Yoongi đứng trên ban công của phòng khách sạn, những vì sao nho nhỏ đính trên bầu trời phát ra những ánh sáng mờ đục nhưng cũng đủ để soi rọi tâm tư của gã hiện giờ. Xa xa, trên biển là những ngọn hải đăng rực rỡ, sóng biển mạnh bạo từng đợt xô vào bờ, không khí tràn trề lạnh lẽo thu hết vào buồng phổi Yoongi. Gã trai ngẫm nghĩ đôi chút rồi quyết định ra biển, dáng vẻ của nó giờ đây cũng như gã vậy. Mãnh liệt. Nhưng vẫn còn thiếu hơi ấm của mặt trời để xoa dịu đi cái hung hăng vẫn hằng ẩn khuất bên trong.
Yoongi đi chân trần, những hạt cát mềm mại ươn ướt phủ lên khắp bàn chân, đôi tay gã thì đương châm một điếu thuốc đỏ rực. Yoongi đứng gần biển, những làn khói mơ hồ quẩn quanh bay theo gió, cuốn ra xa đại dương và chẳng bao giờ quay đầu. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có lác đác vài người trên biển hiện giờ, gã gật gù, nghĩ thầm, "thế cũng tốt thôi, sẽ chẳng ai thấy vẻ cô độc của mình."
Đầu óc lơ đãng như trôi vào một miền xa xăm, những giọt sương đêm đọng lại trên vai Yoongi khiến gã khẽ giật mình, mùi muối thân thuộc giờ khắc này dường như hiện hữu rõ rệt bao giờ hết, chúng tựa bám dính lấy thân thể này và gởi trao cho gã những gì tinh khiết nhất, mặn nồng nhất của biển cả. Vị đắng nghét của thuốc lá quyện cùng vị chan chát của muối làm Yoongi thư thái và thoả mãn hẳn, gã chưa bao giờ nghĩ gã sẽ có lúc như thế này. Bỏ lại sau lưng tất cả, và điềm nhiêm tận hưởng những thứ mới mẻ mà mình đã nghĩ sẽ chẳng có cơ hội thử bứt phá. Điều đó thật tuyệt.
"Yoongi, có phải anh không?"
Một giọng nói trong vắt chợt vang lên giữa màn đêm tăm tối. Yoongi quay người lại, mỉm cười trong đôi khắc ngỡ ngàng,
"Chúng ta có duyên đấy chứ."
"Ừm, tôi đã định không quay lại đâu. Nhưng...tâm trí cứ thôi thúc tôi rằng, anh ở đây. Và rồi, tôi cứ đến."
"Oh.."
Điếu thuốc trên tay nhanh chóng nằm trên nền cát ẩm, dập bỏ dưới chân gã trai tâm tư như cơn sóng cuộn trào. Những tưởng sẽ chẳng bao giờ có duyên mà gặp lại nhưng cuối cùng vẫn là cùng cậu ở tại đây, nơi biển xanh lần đầu họ gặp nhau. Jimin tự bao giờ đã đứng cạnh gã, lặng người ngắm nhìn từng con sóng lăn tăn đuổi bắt xô vào cát, thấm ướt mảng lớn rồi lại rút về, đùa vui cùng cơn gió hăng một hương muối nồng. Dưới ánh trăng vàng vọt, lững lờ rọi vài giọt sáng xuống nhân gian, thân ảnh nhỏ bé nhưng vững chãi vô cùng trong gió của cậu hiện lên thật rõ ràng. Những nỗi niềm, nghĩ suy chất thành đống dường như được phơi bày qua cái nhíu mày thật khẽ kia. Chúng thu trọn vào đôi mắt say đắm của gã trai si tình, vốn bị lột trần trong vầng khuyết lẻ loi trên bầu trời đêm đặc quánh.
Rồi, một chất giọng trong vắt tựa tiếng chuông ngân bất chợt vang lên trong không gian tịch mịch. Tiếng chuông như đánh lên những hồi ức cũ kỹ vốn được cất trong ngăn tủ của đau thương.
"Có thể.. kể cho tôi nghe về cô ấy không?"
".... Jimin-ssi, cậu có biết không? Cô ấy, nàng thơ dấu yêu của tôi...đã rời bỏ tôi theo một người đàn ông khác. Giàu có hơn, phóng khoáng hơn....T-Tôi.. chẳng biết diễn tả thế nào nữa, nhưng mà..."
Yoongi thốt ra vài câu, ngẩn người đôi chút rồi mới hoàn hồn. Gã chậm rãi dùng chất giọng khàn khàn, đứt quãng mà bộc bạch từng con chữ ướt át một nỗi nhớ nhung, luyến tiếc tới cậu trai trẻ cạnh bên. Từng âm điệu run run trong câu nói khiến Jimin khẽ rùng mình, cậu quay sang, miệng mấp môi định an ủi Yoongi thì gã lại tiếp tục giãi bày,
"Ừ thì, cô ấy, giống cậu lắm. Cô ấy sở hữu một nụ cười rạng rỡ như nắng mai, một nụ cười có thể làm bừng sáng tâm hồn cô quạnh của tôi trong những lúc tuyệt vọng nhất. Cả gương mặt cũng hao hao giống cậu nữa. Tôi thực sự đã tưởng rằng mình gặp lại được nàng thơ của riêng tôi khi cùng cậu hàn thuyên sáng này, tôi cứ tưởng... nàng thơ của riêng tôi vẫn còn ấy, vẫn vẹn nguyên một vẻ rực rỡ và đong đầy thương yêu vô bến bờ. Biết sao được, cô ấy từng là nguồn sống, là động lực của tôi, nhưng chẳng phải là nơi để tôi có thể cứu rỗi lấy mình... Tất thảy những tinh tú của cô ấy như một cơn gió thu, lướt nhẹ qua đời tôi, để lại niềm thương nhớ vô vàn rồi cuối cùng đi mất theo trời mây bạt ngàn, chẳng màng rằng tôi đã đớn đau như thế nào. Và rồi cậu đến, mang theo một cảm xúc thật mới mà cũng thật cũ, đủ để làm ấm nóng con tim đã nguội lạnh của tôi sau những tháng ngày dài đằng đẵng."
Jimin lại lặng im như lúc ban sáng, từng hồi cảm xúc lũ lượt ùa về, những câu nói dài thật dài, đậm một nỗi chân thành của gã trai dường như đã thành công chạm đến trái tim cậu. Jimin nhìn người đàn ông trước mặt mà thở dài. Yoongi thoạt nhìn thì trông thật yếu đuối và mỏng manh làm sao, nhưng có ai ngờ, bên trong gã lại ẩn chứa nhiều tâm sự hơn ai khác. Con người này, rốt cuộc đã cất giấu bao nhiêu tâm tưởng thế kia... Nghiêng đầu nhìn Yoongi, cậu đang định bày tỏ sự tiếc thương cùng gã thì lại bị ngón tay ai đó, bất ngờ chặn lại nơi đầu môi,
"Tôi rất xin lỗi ... Yoongi-ssi à. Tôi–"
"Cậu không việc gì phải xin lỗi cả. Ừm, thật ra thì những thương yêu ấy, vốn đã được tôi chôn vùi từ lâu, đầu óc tôi đã ngột ngạt biết bao sau ngần ấy thời gian, nhưng vì cậu cất lời hỏi han, tôi mới để chúng thoát ra khỏi tâm trí của mình. Jimin à, nhờ cậu mà giờ đây tôi cảm thấy nhẹ nhõm lắm. Cảm ơn cậu nhé."
Yoongi vừa dứt lời liền nở một nụ cười khẽ, trao cái nhìn dịu dàng tới cậu trai bé nhỏ lọt thỏm giữa màu đen của đêm khuya. Jimin gật đầu và rồi... đột ngột nhoài người đến chỗ gã trai, cánh tay vòng qua cổ Yoongi. Miệng cậu thì thầm những câu nói nhẹ nhàng, nhồn nhột rơi vào vành tai ửng đỏ của gã,
"Vậy thì tốt quá rồi... Tôi đã sợ rằng anh...vẫn còn vương vấn người con gái ấy. Đã sợ rằng, cái linh cảm mạnh mẽ bất chợt tối nay thật ra chỉ là...tôi một mình ôm lấy mộng mơ."
Yoongi lắc đầu khi nghe những lời ngô nghê từ cậu trai, gã rướn tay lên luồn qua mái tóc rối của Jimin, bật cười một tiếng,
"Ha, Jimin à, em không cần phải lắng lo đâu. Bởi...tôi dường như đã trúng tiếng sét ái tình với em ngay từ cái nhìn đầu tiên, tại bãi biển Busan rộng lớn này. Jimin, nói cho tôi biết đi, em cũng thế phải không?"
"......"
Chẳng một tiếng trả lời.
Nhưng nụ hôn ẩm ướt mà Jimin đã đẩy gã trai nằm ngã xuống thớ cát mềm, đã là đáp án để vẽ nên một câu chuyện tình tưởng như chỉ xuất hiện trong cổ tích rồi.
Vốn khi gặp nhau dưới thân phận là hai kẻ xa lạ. Nhưng đến hồi kết lại cùng mang một tâm hồn đồng điệu đến bất ngờ.
Gã không cần biết cậu là ai, gã chỉ cần biết, gã tin tưởng vào con người này và gã sẵn sàng trao cho cậu những thứ đẹp đẽ nhất của bản thân. Tuổi trẻ mà, lầm lỡ chỉ là một phần giản đơn để tăng thêm sắc rực rỡ của nó mà thôi. Yoongi đã chịu bước đến vùng Busan này, chấp nhận vứt bỏ mọi thứ thì việc yêu một ai đó, có gì khó khăn đâu?
__
-end
đây chỉ là một oneshot ngẫu hứng, rất cảm ơn các cậu vì đã đọc ❤
_author: dzàng
_beta-er: porcelainology
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com