Mọi thứ đã phải diễn ra như vậy Để em thấy em phải yêu mình Đã đến lúc em phải nhận ra Em đã luôn tự lừa dối con tim Vì nếu anh muốn anh đã tìm cách Nhưng anh chẳng hề gì Em ghét cái cách em luôn bào chữa Cho mọi lần anh vô tâm Em ghét cái cách, em nói em vẫn ok khi em tủi hờn Ghét dư luận tàn nhẫn Ghét nghĩ đến anh nhiều quá mức Ghét việc phải giữ im lặng Tỏ ra mình không vướng bận
Tổng hợp các đồng nhân về Ma đạo tổ sư mà ngộ dịch, ngộ edit #v# có dou, có fic đôi khi có cả loạt ảnh nữaNhiều tác giả, nhiều couple 罒ω罒 Bởi vì ngộ ăn tạp và ngộ hay lạc lối mà ~Ngộ cứ hứng là ngộ dịch thôi (๑✧∀✧๑)Mấy dou, hoặc ảnh ngộ dịch, nếu đem đi đâu, LÀM ƠN HÃY BÁO CHO NGỘ một tiếng rồi hãy đưa đi, báo rồi thì nhớ dẫn theo link nhà ngộ. Đặc biệt mấy nàng mà ghim lên pinterest ấy, ngộ từ chối đăng hay ghim lên pinterest, cảm ơn :)Nếu ngộ còn thấy dou hay hình ngộ dịch đăng lên pinterest, ngộ sẽ ngừng dịch.…
VĂN ÁN Ta sống một đời bạo quân, đăng cơ được mười bốn năm, nền chính trị bạo ngược, sưu cao thuế nặng, rời xa quân tử thân cận tiểu nhân. Cuối cùng phi tử ta yêu nhất tự tay rót cho ta chén rượu độc. Đầu của ta bị phản quân phơi nắng treo ở tường thành.Trọng sinh một lần nữa, ta cảm thấy đời này sẽ không yêu bất cứ người nào nữa. Bất quá, ta sẽ đối xử tốt hơn với hoàng hậu Trác Văn Tĩnh - người mà ta cho tới bây giờ chưa nhìn thẳng một lần. Bởi vì chỉ có hắn ở lúc cuối cùng chưa từng vứt bỏ ta.…
Tác giải: Triệu Thập DưThể loại:Ngôn tình, Sắc, Sủng, 3S, song xử, hào môn thế gia, sảng văn, nhẹ nhàng, 1v1Nguồn:Diễn Đàn Lê Qúy ĐônTrạng thái:Đang raConvert: Tàng tư viện.Editor: Trà Đá.Số chương: 84 chương + 29 NTGiới thiệu:Tại thành phố phía Bắc, con trai thứ ba nhà họ Hoắc nổi danh là một người đàn ông ưu tú, nhã nhặn, nổi bật hơn người.Nhưng Nam Từ biết, ẩn dưới vẻ bề ngoài nhã nhặn kia là một con người đáng sợ như thế nào.~Anh vuốt cằm cô, cười như không cười, hỏi: "Sợ tôi sao?"Cô kiên trì, sợ hãi gật đầu.Anh mỉm cười cúi người, môi mỏng kề sát bên tai cô, giống như người yêu thân mật nói nhỏ."Sợ cũng phải chịu đựng."Về sau, người ta gây chuyện với cô, đối phương đổ rượu lên người cô.Sau khi anh biết chuyện, anh thay cô trả thù đối phương gấp mười lần.Cuối cùng, anh vừa lau tay vừa nói: "Lá gan nào của mày dám đụng đến người của tao?"~"Sau này không cần phải nhịn nhục với những người khác.""Kể cả anh?""...Trừ anh."Chỉ có mình anh mới có thể bắt nạt, ức hiếp cô.Sau đó, cô lại bị anh ép trong phòng ngủ, bị bắt nạt cả ngàn vạn lần.~Lão sói cố chấp xấu bụng, lòng tham chiếm hữu muốn cưng chiều nữ chính cực cao x Thỏ con với sức chiến đấu từ từ lớn mạnh nhưng vẫn không đánh lại nam chính.~Ngọt! Sủng! Nhảy hố thoải mái!Nữ chính giai đoạn đầu hơi yếu, nhưng càng về sau càng trưởng thành bật ngược lại cặn bã.…
Tác giả:Ngô Tiếu Tiếu Thể loại:Xuyên Không Phượng Lan Dạ. Mười hai tuổi là Tiểu công chúa mất nước , bởi vì không đựng được nổi nhục đâm đầu vào cột trụ hôn mê, một lần nữa mở mắt, ngông nghênh lạnh lùng, lấp lánh tao nhã bức người. Trên tứ hôn yến Một khúc 《 giang sơn như họa 》, tài năng kinh động bốn phương, trở thành nhân vật chính được nhiều người tranh đoạt nhất tại hôn yến ngày đó, các vị Vương gia hoàng tử rối rít yêu cầu ban hôn, Hạo Vân đế ban thưởng cho thất hoàng tử Tề vương làm phi. Thất hoàng tử Tề vương, rất được thánh thượng yêu thương, là người nghiêng nước nghiêng thành , tính tình lạnh lùng, số mạng cứng rắn, khắc mẫu khắc thê, liên tiếp cưới hai người vợ, đều bị mất mạng trong đêm động phòng, kinh đô người người nghe tiếng đều biến sắc. Ngày đại hôn, không có tân lang, lại cùng con gà trống bái đường, tân vương phi giận dữ độc bất tỉnh tất cả khách mời ở sảnh đường, từ đó được gọi là "độc phi". Tân hôn ngày đầu tiên: Tề vương phủ chính sảnh, nha đầu hoàng thượng ban thưởng, thái độ ngạo mạn nói chuyện cay nghiệt, tân vương phi thưởng cho nàng một viên thuốc, từ đó về sau miệng không thể nói, còn bị bán đến kỹ viện. Tân hôn ngày thứ hai: Quản gia đem gà trống nhốt vào lồng gà, lập tức bị phạt hai mươi đại bản, tân vương phi trước mặt của tất cả hạ nhân trong phủ lời nói nghiêm túc rõ ràng: "Từ nay sau Gia (ý là Tề vương) chính là gà, gà chính là Gia." Từ đó, Tề vương phủ rối loạn, Vương Phủ gia quy điều thứ nhất, ở nơi này, lời của V…
Tác phẩm: Đã là thời đại nào rồi (都什么年代了啊)Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (七小皇叔)Nhân vật chính: Kỷ Minh Tranh (纪鸣橙), Bành Hướng Chi (彭姠之)Thể loại: hỗ công, ngọt sủng, HEEdit: phuong_bchii…
Tác giả: Bệ Hạ Bất Thượng TriềuTình trạng cv : 324 chương + 11 phiên ngoạiEdit: Dã MiêuTình trạng dịch: đang tiến hành---> Chương 1 đến 90 lấy từ @khanh1112 (mình có chỉnh một số lỗi sai ngữ pháp cùng chính tả)----> Chương 91 đến 335 sẽ do mình làmP/S: Là một editor mới nên không có nhiều kinh nghiệm nên mong mọi người thông cảm và đóng góp ý kiến nhẹ nhàng.Nếu bạn nào thấy lỗi chính tả thì cứ để lại bình luận nha. Khi nào mình edit full bộ này sẽ lần theo dấu vết để sửa cho hoàn chỉnh.Không có lịch cụ thể nhưng mình sẽ không để các bạn chờ chương quá lâu.Văn ánSố phận của Diệp Sở sống ở thời dân quốc vô cùng bi thảm.Xuất thân của nàng là danh viện nổi tiếng nhất Bến Thượng Hải, đáng tiếc rằng sự tồn tại của nàng chỉ vì phụ trợ nữ chính bạch liên hoa.Sau khi trọng sinh, Diệp Sở muốn dỡ xuống ánh sáng của nữ chính tiểu bạch hoa, làm mặt của nàng đều bị đánh sưng lên, nàng lại chỉ có thể mang ơn đội nghĩa với Diệp Sở.Nàng là vai ác lớn nhất trong câu chuyện, là đóa hoa cao lãnh mà mọi người cầu cũng không được.Lục Tam thiếu trong lời đồn thanh tâm quả dục, sau khi gặp được Diệp Sở, hàng đêm xao động bất an.Hắn thích nhất bộ dáng được dung túng làm càn của Diệp Sở.Đây là một câu chuyện xưa kể về đại boss vai ác ăn sạch sẽ thiên kim kiều tiếu.Văn án 2:Hắn vốn không gần nữ sắc, lại vì nàng khom lưng.Diệp Sở muốn báo thù, rời xa nhân vật phản diện, không nghĩ tới...Hắn đem nàng áp ở trên tường, thanh âm trầm thấp, hơi thở nguy hiểm:"Nàng đang trốn ta? Ân?"Hai châ…