Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

much

chú ý nho nhỏ trước khi các cậu bắt đầu đọc : hãy nghe bài hát ở trên nhé ; nó thực sự là tất cả những gì mình muốn biểu đạt tới các cậu trong fic này đó ạ ;; - ;; .

--

thôi được rồi , em phải thừa nhận rằng mình ích kỷ thật đấy . em cứ nghĩ rằng mình đã chấp nhận thực tại khi kí vào tờ giấy ly hôn đó rồi , nhưng tới giây phút cuối cùng , sự ích kỷ trong em lại khiến bản thân đưa ra một lời đề nghị ngu ngốc . 

" được thôi , nhưng em muốn chúng ta ngắm hoa anh đào nở vào tháng tư , tại đất nước nơi anh sinh ra ấy . "

thế là , bây giờ , em thực sự muốn gửi một ngàn lời xin lỗi tới anh , vì đã cướp anh khỏi cô ấy , khỏi nơi anh thuộc về và ở bên anh tận một tuần . em biết rằng chuyến đi này sẽ chẳng vui vẻ gì cho cả hai ta . em sẽ lại thêm nhớ anh , còn anh thì sẽ tránh mặt em nếu chúng ta có cơ hội gặp nhau sau này . em nhận ra được sự miễn cưỡng và chán chường thể hiện qua ánh mắt và từng cử chỉ dù là nhỏ nhất của anh . 

anh không cảm thấy vui khi ở bên cạnh em , tại đất nước đẹp như tranh vẽ này sao ? chẳng lẽ cô ấy là người duy nhất có thể làm anh nở nụ cười ?

tại sao anh lại đồng ý cùng em đến đây cơ chứ. . . 

nhưng dù sao thì , em cũng đã cảm thấy rất vui khi hai ta ở cạnh nhau . sự hạnh phúc giả tạo này làm cho em cảm thấy tội lỗi vô cùng , nhưng sự ích kỷ trong em thì cứ ngày một lớn dần lên . em thật ngu ngốc khi lựa chọn nghe theo trái tim mình và mất đi sự tỉnh táo , nhưng em đã chẳng còn có thể quay đầu lại được nữa rồi . 

những cảm xúc lo lắng và bất an luôn luôn xuất hiện mỗi khi em có ý nghĩ về ngày ta chia xa , và chúng ngăn em tiếp tục suy nghĩ về cái ngày định mệnh đó . cho nên , khi giây phút chia ly đã tới rất gần , em vẫn chẳng thể nào tưởng tượng ra khung cảnh ngày ấy . 

nhưng em biết chắc rằng nó sẽ rất bi thương , và hai mắt em chắc chắn sẽ đẫm lệ . nhưng em vẫn chẳng thể nào trách anh được . nếu anh bị tổn thương thì trái tim em sẽ đau gấp vạn lần . 

dù sao thì em cũng sẽ buông tay anh sớm thôi , nên hãy cho em được ở bên anh thêm vài khoảnh khắc ít ỏi nữa . 

" nhớ đi theo anh nhé , nếu không chúng ta sẽ lạc mất nhau đấy . " - anh nắm lấy tay áo em , dặn dò trước khi chúng ta bước vào con phố ngập sắc hoa anh đào . 

ấy thế nhưng , mấy phút sau anh dường như quên mất sự xuất hiện nhạt nhòa của em khi được hòa mình cùng sự nhộn nhịp của con phố này . ngay cả khi người em yêu đang ở cạnh em và hai ta đang sánh bước bên nhau trong khung cảnh đẹp như mơ này thì em vẫn thấy lạc lõng làm sao . lạc lõng và cô đơn tới mức muốn khóc . 

đáng ra em phải cảm thấy hạnh phúc chứ . 

em ghét lý trí của mình , tại sao nó cứ phải đánh thức trái tim cần che chở của em rằng không phải cứ nỗ lực , cứ hi sinh thì sẽ nhận lại được hạnh phúc mà mình xứng đáng được hưởng ?

trái tim em dường như đã vỡ vụn , vào khoảnh khắc lý trí đưa em về thực tại . em đang sống trong một giấc mơ thôi , và cũng đã gần tới lúc tỉnh giấc rồi . sự ngọt ngào cuối cùng mà ông trời dành cho em đang vơi đi dần . 

lòng người rất tham lam, được nếm một chút ngọt ngào rồi, sẽ bất giác càng muốn nhiều hơn, sẽ nảy sinh ra những cảm giác sai lầm, sẽ liên tưởng tới hai từ "vĩnh viễn".  

em rất hối hận , vì cho tới giờ phút này bản thân mới ngộ ra được sự thật rằng tình cảm mà em dành cho anh thật vô nghĩa và ngu ngốc làm sao . em đã đợi anh nhận ra tình cảm giấu kín bấy lâu nay , mặc dù em không cần một lời đáp trả . thế nhưng , tia hy vọng bé nhỏ này trở nên thật nực cười và quá đỗi vô vọng  , khi mà chúng ta đang ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt . 

và , mỗi khi em khóc trong tuyệt vọng , mỗi khi em cố gắng gọi anh thật lớn từ thế giới của mình thì những người đang ở quanh anh , những người coi anh làm trung tâm sẽ kéo anh lại . sức hút cùng sự hấp dẫn của bọn họ đông đảo và xuất hiện nhiều tới mức anh chẳng nhìn về phía em dù chỉ một lần . 

hệt như ngồi chờ một chuyến tàu ở sân bay , chờ tia nắng chói lọi trở lại sau một đêm dông bão hay một mầm cây nhỏ nảy mầm giữa tiết trời lạnh âm độ . thảm thương và vô nghĩa làm sao .

ừ , đúng là chúng ta đang cùng nhau dạo bộ và anh chỉ đứng ngay bên trái em thôi đấy , nhưng  khoảng cách thật sự giữa hai ta là một dải ngân hà . 

vào buổi tối hôm đó , anh lại dẫn em ra công viên ngắm hoa anh đào . em có một linh cảm xấu , rất rất xấu . 

" chúng mình có thể đi vào ngày mai được mà , em mệt lắm . "

" không được đâu , taeyong à . anh xin lỗi , anh chỉ có thể bên em nốt hôm nay thôi . anh có việc rất quan trọng phải giải quyết nên ngay trong buổi sáng ngày mai anh sẽ bay về . "

" thôi được rồi , chúng mình cùng đi nào . " - sau một phút lặng im , em trả lời . 

thế giới của em đã sụp đổ hẳn rồi . ngay cả khi đứng giữa trời tuyết lạnh , ngay cả khi kí tên vào tờ giấy ly hôn , em đã không khóc . nhưng giờ đây , khi tưởng chừng như cả thế gian chỉ còn lại hai ta , nước mắt lại không ngừng tuôn rơi . 

tình yêu khiến em hi vọng rồi lại cũng thất vọng . cuối cùng , vẫn là một mình em ôm một mối tình đơn phương . 

kì lạ thật đấy , anh có bao giờ thuộc về em đâu , nhưng em cảm thấy dường như mình đã mất anh cả ngàn vạn lần rồi . 

" em còn lời nào muốn nói không ? " 

trong phút giây biệt ly anh đã hỏi em như vậy . còn chứ , em còn cả ngàn lời muốn nói với anh là đằng khác , nhưng anh phải đồng ý rằng sẽ dành hẳn cả quãng đời còn lại để lắng nghe thì em mới kể hết được cơ . 

em muốn kể cho anh về mối tình đơn phương này , muốn kể cho anh nghe về một mối tình đơn phương thầm lặng , không ai hay biết . khi mà em là nhân vật duy nhất , tự mình phải lòng với anh , tự mình đau khổ , dằn vặt rồi cũng tự tay mình kết thúc nó . quan trọng hơn cả , em muốn kể anh nghe về tương lai không có thật của hai đứa mình . 

đúng vậy , một tương lai chỉ có hai đứa mình thôi . tên con của hai đứa , nơi gia đình mình sinh sống , bữa tối muốn ăn món gì , . . . em sẽ nhường cho anh chọn lựa hết . đến một lời trách mắng em cũng không nỡ với anh . 

chỉ cần anh yêu em thôi , như vậy là quá đủ rồi . 

" em muốn nhìn gương mặt anh lâu thêm chút nữa . " - đó là lời cuối cùng em dành cho anh . 

có lẽ thích một người chính là như vậy, càng thích thì lại càng im lặng.  

--

tối muộn , trong lúc hai ta đang ra ngoài để mua một số đồ dùng cá nhân cần thiết cho em trong bốn ngày còn lại ở nhật bản thì anh có một cuộc gọi bất chợt . 

chắc anh phải đi ngay trong đêm nay rồi , em đã có dự cảm như vậy . 

trong khi đợi anh tại bến xe buýt vì nơi chúng ta đi khá xa khách sạn , em đã suy nghĩ rất nhiều . rằng liệu sau này em có thực sự quên anh được không . vì trong cả hàng triệu người , ta gặp được nhau thật giống như một phép màu .

điều không ngờ tới nhất chính là cuối cùng em đã có một ý nghĩ tích cực . rằng ngày hôm qua em yêu anh , và cho dù hôm nay anh có làm tổn thương em và khiến em ghét anh đi chăng nữa , thì ngày mai khi thức dậy , em vẫn sẽ biết rằng người mình thích nhất vẫn là anh . 

em không bao giờ giận hờn hay căm ghét anh được quá lâu , bởi em biết rằng toàn bộ sự đau khổ của em vốn không phải lỗi tại anh . hai ta hoàn toàn có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh . em biết rõ , rất rất rõ rằng dù cho cuộc tình ngắn ngủi này là một nỗi bi kịch và thật đáng để quên lãng , thế nhưng nó vẫn không thể thay đổi sự thật rằng hai ta sinh ra là để dành cho nhau . 

biết nói thế nào đây nhỉ , đôi ta đã lâm vào một hoàn cảnh hết sức nuối tiếc , đó là gặp đúng người nhưng sai thời điểm . em biết chắc rằng , nếu hai ta gặp nhau sớm hơn thì ta sẽ được hưởng một cái kết trọn vẹn ( hoặc ít ra là đỡ buồn thảm hơn ) cho một mối tình . 

nếu em không biết rằng anh là lựa chọn hoàn hảo dành cho mình thì em đã chẳng hi sinh nhiều và trao trọn trái tim của mình dành cho anh như bây giờ . em tin vào kiếp luân hồi , và em dám thề với anh rằng kiếp này em đã trao toàn bộ tình cảm của mình dành cho anh rồi . chỉ còn đợi anh nữa thôi .

em sẽ kiên nhẫn chờ đợi . bởi lẽ , giờ em mới hiểu ra rằng những gì ngăn cách hai ta thậm chí còn lớn hơn cả một dải ngân hà , không gian hay thời gian . nhưng cho dù có quyền lực hay mạnh mẽ tới nhường nào thì nó cũng chẳng thể ngăn được định mệnh , tình yêu của em ạ . 

cho nên , em mong rằng nếu hai ta có duyên gặp lại thì anh hãy mạnh dạn lên và hãy đến tìm em đi , vì kiếp này em đã gửi gắm anh mong ước và tình cảm của mình rồi . thêm nữa , anh đừng lo về điều gì cả , anh nhé , vì em xin đảm bảo rằng đôi ta chính là lựa chọn hoàn hảo dành cho nhau . dù cho có bao nhiêu chuyện không hay xảy ra đi chăng nữa thì tình yêu của em cũng sẽ bảo vệ anh , yuta ơi . 

hy vọng anh hãy hiểu rằng em thật sự đã đợi anh rất lâu, đợi cho đến lúc mất hết kiên nhẫn và dũng khí thì mới chấp nhận buông xuôi. em không biết phải miêu tả như thế nào, suy cho cùng anh vẫn không hiểu, dù sao thích một người cũng không phải chuyện dễ dàng gì, tương lai sau này còn dài, chỉ là hai ta đã bỏ lỡ nhau rồi . em thì đã quá mệt mỏi để bước tiếp .

em không hề trách anh , em chỉ dám tự trách bản thân mình vì đã quá yêu anh . nếu phải lựa chọn giữa lãng quên anh và cái chết , thì em vẫn sẽ lựa chọn kết liễu bản thân mình . trải qua bấy nhiêu chuyện, em mới phát hiện cái chết thực ra rất dễ dàng , sống mới là khó khăn . còn em đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần rồi . 

đã chẳng còn điều gì níu kéo em lại hoặc em khiến em day dứt về cuộc sống này nữa rồi . em quay đầu lại để nhìn hình bóng anh lần cuối , thầm nghĩ không biết tới bao giờ hai ta mới có ngày gặp lại . 

có lẽ là ở góc phố nào đó tại osaka hay seoul chăng ? hi vọng khung cảnh ấy sẽ vô cùng lãng mạn , như vậy mới xứng đáng với khoảng thời gian mà em đã dành ra để chờ đợi chứ !

tình yêu kì lạ như vậy đấy , nó khiến cho những nỗi lo sợ và né tránh cái chết của em trở nên thật vô nghĩa và nhẹ nhàng . bởi lẽ , đây đâu phải là lời ' tạm biệt ' giữa hai ta , mà đó là lời hứa ' hẹn gặp lại ' . 

cuối cùng thì khung cảnh khi em lao ra giữa dòng xe cộ tấp nập mà bản thân đã nhiều lần nghĩ đến trong vô thức đã trở thành sự thật . thì ra em đã tưởng tượng về khung cảnh này trước đây rồi , chỉ trách chính mình đã trở nên quá lụy tình để có thể chấp nhận nó . 

nếu có kiếp sau , em xin thề rằng ta sẽ có ngày gặp lại , và em sẽ yêu anh trước cả cô ấy . 

hết 

--

author's note : cảm ơn các cậu vì đã đọc tới cái kết của chương truyện dài nhất mà tớ từng viết (2451 chữ ) . các cậu có thích đọc fic có kết buồn ( SE ) vì tớ có rất nhiều ý tưởng , rất thích và rất muốn luyện thêm kĩ năng viết trong mảng này đó =))) . 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com