4.
Yuta vừa mở cửa phòng Mark thì đã bắt gặp một thân hình mềm nhũn như cọng bún thiu đang cuộn tròn người trên giường, khuôn mặt rúc sâu trong chăn ấm.
Nhẹ nhàng bước lại gần, ngồi xuống bên mép giường, anh ngập ngừng đưa tay lên muốn gạt đi vài sợi tóc mái đang bám trên trán cậu nhưng giống như có một bức tường vô hình ngăn cách khiến anh lại lặng lẽ thu tay về.
Bỗng nhiên người đang nằm trên giường từ từ mở mắt, ánh nhìn đã vơi đi phân nửa thanh minh nhưng cũng không phải hoàn toàn mất đi tỉnh táo.
Mơ màng nhận ra khuôn mặt Yuta, Sicheng nhổm người dậy, như một cơn gió nhào tới ôm lấy cổ anh.
Cảm nhận được thân nhiệt nóng hầm hập của Sicheng cùng mùi kẹo ngọt thoang thoảng từ người cậu khiến Yuta bối rối đỏ mặt. Lại nghe tiếng thì thầm khe khẽ bên tai
"Anh Yuta đừng ghét em .."
Yuta khẽ cười khổ, anh trầm trầm nói nhỏ như đáp lại, "Anh đâu có ghét em"
Sicheng giống như nghe được lời này của Yuta, cậu khẽ nới lỏng vòng tay đang siết lấy anh, hơi lùi người lại để ánh mắt hai người đối diện với nhau
"Vậy anh có còn thích em không?"
Câu này thì Yuta không trả lời được. Ít nhất là cho đến lúc này.
Sicheng nhìn chằm chằm Yuta thật lâu, cho dù bây giờ cậu không hoàn toàn minh mẫn nhưng vẫn đủ tỉnh để nhận ra sự do dự và phân vân không thể che giấu trong đáy mắt anh.
Chúng ta kết thúc rồi hả anh? Kết thúc thật rồi sao?
Hai bàn tay gầy gò của Sicheng từ từ trượt khỏi người Yuta, cậu vén chăn dứt khoát ra khỏi chiếc ổ ấm áp của Mark. Mặc cho cơn đau đầu khiến bản thân đi cũng không vững, Sicheng lảo đảo mở cửa muốn ra ngoài.
Yuta vội vã đứng dậy, chạy tới đỡ lấy người kia, "Em làm gì thế, em say rồi nằm yên một chỗ nghỉ ngơi đi"
Sicheng chậm rãi gạt tay Yuta. Trái với suy nghĩ của anh là cậu sẽ phản ứng một cách gay gắt thì Sicheng chỉ giống như bình thường, lạnh giọng nói với anh một câu.
"Anh mặc kệ em đi"
Nếu như cậu tỏ ra giận dữ với Yuta thì có lẽ anh sẽ vẫn còn cố chấp muốn níu lấy cậu, nhưng Sicheng lại bình tĩnh đến lạnh nhạt, khiến anh nhất thời giống như bị thôi miên mà buông thõng tay xuống.
Sicheng tới nhìn cũng không nhìn Yuta thêm một chút, cậu mở cửa dứt khoát bỏ đi.
Yuta đứng lặng tại chỗ hồi lâu, một bước cũng không thể nhúc nhích. Ngay lúc này đây anh cảm thấy bản thân giống như một kẻ thất bại vừa để vuột mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Cảm giác mất mát khiến Yuta bỗng dưng muốn bật khóc. Không hiểu bắt đầu sai từ đâu, cũng không biết làm cách nào sửa lại mọi thứ cho thật đúng đắn.
Em ơi, anh đúng là một thằng đần.
...
Kim Doyoung kỳ quặc nhìn Nakamoto Yuta ngồi đờ đẫn trên giường, mi mắt phải tới mấy phút không chớp lấy một lần.
Có thể Doyoung hơi làm quá, nhưng vẻ mặt Yuta thẫn thờ là sự thật. Lâu lắm rồi cậu mới lại thấy anh hâm hâm dở dở thế này, kể từ cái ngày Dong Sicheng lên máy bay về Trung Quốc.
"Anh có chuyện gì à?"
Doyoung tính vào lấy cái tai nghe xong lặng lẽ rời đi nhưng thấy Yuta cứ ngơ ngẩn mãi cũng tội nghiệp, liền mon men lại gần hỏi han.
Yuta rũ mắt không đáp, chỉ thở dài thườn thượt. Doyoung thầm cảm thán trong lòng, hai năm trước cũng y như vậy, thế là cậu đứng thẳng dậy làm bộ muốn rời đi
"Anh không nói thì em đi đây"
"Ấy đừng"
Yuta vươn người giữ lấy Doyoung, bày ra vẻ mặt tuyệt vọng nhất có thể, hi vọng thằng em có thể rủ lòng thương mà nghe mình giãi bày.
Doyoung quay người nhìn Yuta gian nan níu tay mình, khoé miệng cậu khẽ nhếch lên vẻ tự tin. Biết ngay mà, làm bộ làm tịch thế nhưng có người hỏi tới là lại như cá gặp nước ngay.
Ngồi xếp bằng ngay ngắn xuống giường đối diện Yuta, Doyoung hết mực nghiêm túc nói
"Em nghe đây"
Yuta mím môi do dự một chút rồi rốt cuộc cũng đem tất tần tật mọi khúc mắc giữa anh và Sicheng mấy hôm nay kể hết với người đối diện. Kể cả những băn khoăn về mớ cảm xúc kỳ quặc của bản thân, Yuta cũng chậm rãi nói ra hết.
Anh cảm tưởng nếu cứ phải một mình đánh vật với nó, thì có lẽ anh sẽ không thở nổi nữa mất.
Doyoung vừa nghe xong câu chuyện, liền không nhịn được mà kêu lên khe khẽ
"Lúc Winwin đi thì anh mong nhớ em ấy, lúc Winwin về rồi anh lại tự mâu thuẫn với chính mình rồi xa lánh em ấy. Anh đùa em à anh Yuta!"
Doyoung phản ứng như vậy là dễ hiểu, vì không ai khác cái người ngồi ở vị trí này hai năm trước làm công tác tư tưởng cho Yuta cũng chính là cậu chứ ai.
Nhưng so với lần đó, có vẻ lần này Yuta cảm thấy rối trí hơn rất nhiều. Doyoung ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng cũng chẳng nỡ to tiếng khi nhìn khuôn mặt buồn thiu như bánh bao chiều của Yuta.
Khi nghe anh kể chuyện, đôi lúc Doyoung còn có cảm giác Yuta giống như một kẻ tuyệt vọng đang mấp mé bên bờ vực thẳm và chỉ cần một câu nói của Sicheng thì người đàn ông ngốc nghếch này có lẽ sẽ chẳng còn lưu luyến gì mà gieo mình xuống một cách bất lực.
"Nghiêm túc mà nói, điều anh cần làm rõ bây giờ đó là tình cảm của anh đối với Winwin bây giờ là gì đúng không?"
Yuta khổ sở gật đầu.
"Theo như anh nói, thì anh hiện tại là kiểu khi em ấy tiến tới thì anh lại cảm thấy xa lạ, còn khi em ấy xa lánh anh thì anh lại thấy mất mát đúng không"
Lại bi tráng gật đầu.
"Trường hợp này siêu khó", Doyoung xoa cằm đăm chiêu, cậu năm nay 25 tuổi mà chưa thấy trường hợp nào như này cả.
Hai năm trước, Yuta ít nhất cũng xác định được rằng anh thích Sicheng, anh nhung nhớ Sicheng và bị sốc vì sự ra đi của cậu. Còn bây giờ, tới việc bản thân còn thích người ta hay không cũng không biết, thì biết khuyên nhủ an ủi kiểu gì.
Nhưng rồi Doyoung lại trầm trầm lên tiếng
"Anh Yuta này, theo em nghĩ, có lẽ là anh đang sợ"
"Sợ?", Yuta chớp mắt nhìn Doyoung
"Không, phải nói là trái tim anh đang sợ. Sợ rằng một lần nữa nó lại nứt ra vì sự rời đi của Sicheng"
"N- Nứt?"
Doyoung hắng giọng, nghiêm nghị nói, "Xin lỗi, em dùng từ hơi kỳ quặc nhưng đại khái là vậy. Nhưng em thực sự nghĩ rằng anh còn tình cảm với Winwin, chỉ là anh đang cảm thấy có chút lạ lẫm khi em ấy đột nhiên quay lại, và anh còn cảm thấy hoang mang cho việc một ngày nào đó trong tương lai, Winwin sẽ lại lần nữa biến mất"
Yuta ngơ ra một hồi, cảm thấy Doyoung nói nghe cũng có lý, liền vụng về gật gật đầu
"C- Có thể đúng như em nói, nhưng mà đến bây giờ anh vẫn chưa thể bình thường nói chuyện với em ấy, anh phải làm sao bây giờ ..."
"Cái này em nghĩ chỉ có thời gian giúp anh dần quen với em ấy như trước, hoặc là tình cảm của anh bùng phát đúng lúc"
Doyoung tổng kết chắc nịch. Nhưng cho tới tận lúc này rồi, cậu mới dường như nhận ra điều gì đó hơi không đúng.
"Ô nhưng mà, anh với Winwin thực sự thích nhau à? Hai năm trước thấy anh dở sống dở chết, anh Taeyong đoán thế em còn không tin! Ôi trời ơi, hoá ra là thật!"
Nhưng lúc này Yuta chẳng còn tâm trí đâu nghe Doyoung lảm nhảm, anh vừa thở dài vừa bò ra khỏi giường. Tại sao Sicheng lại thích phải một kẻ ngu ngốc trong tình yêu như anh cơ chứ.
...
Nakamoto Yuta cảm thấy hình như mình đang ghen.
Các thành viên đang ngồi xem lại photoconcept chụp lần trước. Tới lượt bức hình mà Sicheng và Jaehyun chụp chung, mấy đứa Dream bắt đầu nhao nhao cả lên, đứa nào đứa nấy khen lấy khen để.
Nào là visual hai anh đỉnh quá, hai anh cao quá, hai anh hợp nhau quá. Yuta tỉnh tai còn nghe rõ đứa nào đấy xuýt xoa sao hai anh 97line không yêu nhau đi.
Mấy cái đứa này hay hớm nhỉ. Anh còn ngồi sờ sờ đây mà dám bảo Winwin yêu ai?
Yuta đoán chừng nghe khá giống giọng Na Jaemin. Được rồi, thằng em chung unit Work It với anh đây mà. Chúng ta còn nhiều chuyện để nói với nhau đây.
Yuta ở một bên đen mặt là thế, nhưng hai đương sự đang được nhiệt tình gán ghép thì lại không hẹn mà cùng cười cười nhìn nhau, đến là vui.
Không biết có phải Yuta hoang tưởng không nhưng anh rõ ràng thấy Sicheng vừa liếc về phía mình, nhưng cậu lại coi như chẳng thấy ánh mắt không vui của anh mà còn táo tợn vòng tay ôm lấy cổ Jaehyun.
Trong phòng tập bây giờ chắc chỉ có mỗi Kim Doyoung chú ý tới thái độ của Yuta mà thôi. Cậu bước tới gần, thông cảm vỗ vai ông anh người Nhật rồi cũng nhanh chóng nhập bọn với hội review tranh ảnh.
...
Sicheng bị Yuta giữ lấy khi đi ngang qua anh để ra về. Cậu không giằng tay ra, nhưng cũng chẳng mặn mà gì với anh. Vẻ mặt lạnh tanh của Sicheng lần này bỗng khiến Yuta thấy đau khổ vô cùng.
"Anh có chuyện gì không?", Sicheng lên tiếng hỏi khi thấy Yuta vẫn cứ dùng dằng không buông tay cậu nhưng cũng chẳng nói gì.
"Anh .. anh .. em ..."
"Sao vậy? Anh định thông báo em thời hạn chờ đợi của em là vô hạn hay gì?"
Yuta sửng sốt nhìn Sicheng. Chẳng biết từ khi nào Winko của anh đã có thể bình thản châm chọc anh như bây giờ. Nhưng Yuta thừa hiểu, Sicheng chỉ đang giận dỗi anh mà thôi.
"Không phải thế. Chỉ là anh .. muốn được nói chuyện với em chút chút ...", Yuta hơi rũ mắt, chậm rì rì nói
"Không được, em bận rồi", Sicheng lạnh lùng lắc đầu, "Không phải Work It sẽ quảng bá cùng thời gian với 90's Love bọn em sao. Anh chắc cũng bận lắm, em đi về trước đây"
Nói rồi Sicheng bình thản gỡ tay Yuta, khoác balo lên vai rồi co chân đuổi theo khoác vai Jaehyun đang đi ở phía trước.
Yuta hụt hẫng nhìn theo bóng lưng Sicheng dần biến mất sau cánh cửa. Với anh thì cậu lạnh lùng nghiêm túc, vừa mới đến chỗ Jaehyun đã lại cười tưng bừng thế kia.
Không nghi ngờ gì nữa Yuta bắt đầu cảm nhận lại được cơn ghen tuông ngày một rõ rệt trong lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com