Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4



Thời gian thấm thoát đã một năm,Yuta vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại

"Winwin cậu lại đọc sách đấy à"Winwin ngước lên thì thấy Jaehyun và Jungwoo bước vào,họ vừa mới đi làm về Jaehyun giờ đã mở một triễn lãm nghệ thuật,Jungwoo thì giờ đang làm huấn luyện viên dạy nhảy,Winwin thì làm một nhà văn nổi tiếng vài ngày trước đã có người phỏng vấn tác phẫm của cậu

"Thói quen á mà"Winwin cười mỉm khi thấy cậu bạn mình đến giờ vẫn chưa bỏ cái thói quen cằn nhằn

"Hôm qua em mới gặp anh Doyoung và anh Taeyong đấy,họ hình như đang chuẩn bị đi du lịch ở Pháp ,thật là ngưỡng mộ"Jungwoo nói với giọng nũng nịu đôi mắt lấp lánh nhìn Jaehyun đang đứng bên cạnh

"Cái tên nhóc này lại đòi hỏi nữa rồi"Jaehyun kí nhẹ vào đầu Jungwoo,cái tên nhóc con này được anh nuông chiều riết lại sinh hư,luyên thuyên vài câu thì Jaehyun và Jungwoo lại rời đi nói rằng phải mua một ít đồ

Winwin mỉm cười chào hai người trước,đợi họ rời đi thì quay đầu nhìn sang Yuta, một năm nay anh vẫn nằm đó và chưa có dấu hiểu tỉnh lại,mỗi ngày Winwin sẽ đọc cho Yuta nghe một câu truyện và kể anh nghe về mọi thứ xung quanh cậu cho anh nghe ,vài tháng trước cậu đã quen một người anh tên là Doyoung,cậu gặp anh tại quán cafe kiểu phương tây,anh ta là chủ quán vì theo đuổi người tình của mình mà đến giờ mới xuất hiện,Doyoung là một người năng động còn cậu là một người khó gần,ấy vậy mà cậu và anh ấy lại hợp nhau và thân nhau rất nhanh,anh ấy kể rằng người yêu của anh ấy là Taeyong là một nhạc sĩ rất khó tính,Doyoung mếu máo nói rằng mình đã theo đuổi anh ấy một năm nay,sau khi thành công đến giờ mới xuất hiện tại quán được,và hiện giờ thì như lời Jungwoo nói họ đang chuẩn bị đi hưởng tuần trăng mặt tại Pháp

"Yuta à đã một năm trôi qua rồi đó,anh hãy tỉnh dậy nhìn em được không,anh mà không tỉnh dậy nữa là em bỏ anh thật đấy"Winwin cầm lấy đôi bàn tay của Yuta ,áp vào lòng mặt mình,Yuta vẫn nằm vậy,Winwin lúc này chua xót nhìn anh,cậu chồm lên hôn vào môi anh nhẹ nhàng,mỗi ngày trước khi ngủ Winwin đều dành tặng Yuta một nụ hôn rồi sau đó cả hai chìm vào giấc ngủ

Tôi đã nằm đây rất lâu mỗi ngày đều được Winwin kể cho một câu chuyện và mọi thứ xung quanh,tôi cũng không cảm thấy cô đơn,tôi hiện giờ thật hận bản thân mình cứ nằm đó mà không làm được gì,nghe em nói đến giờ đã là một năm,thời gian trôi qua thật nhanh,hôm nay em lại khóc nhưng tôi lại không thể lau nước mắt cho em được,tôi yêu lại càng yêu em,em đã không rời bỏ tôi,điều đó làm tôi lại rất muốn mình nhanh tỉnh dậy,em ấy đã mất quá nhiều thời gian cho tôi,và tôi muốn mình tỉnh dậy để bù đắp cho em,tôi lại mệt mõi mà gục đi nhưng trong giấc mơ này thật lạ,tôi đang ở trên một cánh đồng không là trường cấp ba của tôi,tại sao tôi lại ở đây

"Yuta!em đây nè" giọng nói này,tôi chầm chậm quay mặt lại thì không khỏi ngỡ ngàng là Winwin,em đang mặc bộ đồ học sinh và đang vẫy tay gọi tôi lại,tôi liền bước lại thật nhanh

"Em mới tìm thấy cuốn sách này hay lắm anh ngồi xuống đây em đọc cho anh nghe"Yuta chưa kịp phản ứng thì đã bị Winwin kéo ngồi xuống gốc cây

"Truyện này có tên "hoá ra anh vẫn ở đây"thấy Winwin cười tươi giới thiệu tôi liền gục đầu vào vai em, khung cảnh lúc này thật yên bình

"Winwin truyện này nói về gì vậy em"

"truyện này kể về mối tình giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm. Trình Tranh phải lòng Tô Vận Cẩm từ khi hai người học cùng trường trung học. Thế nhưng do những khác biệt quá lớn giữa họ, phải đến lúc vào đại học, Vận Cẩm mới quyết định gạt bỏ mọi khoảng cách và nhận lời yêu Trình Tranh. Mặc dù yêu nhau tha thiết, họ vẫn vướng phải những khúc mắc, khó khăn mà bất cứ cặp đôi trẻ nào lúc sống chung đều gặp phải. Trình Tranh và Vận Cẩm chia tay nhưng số phận vẫn tiếp tục đưa họ về bên nhau"Winwin khi nghe tôi hỏi thì say sưa kể cho tôi nghe,nhưng không biết sao khung cảnh lúc này lại làm mũi tôi cảm thấy se lại tôi gục đầu vào em,làm em đang say sưa kể thì bị bất ngờ

"Anh..sao vậy Yuta"

"Em để yên như vậy đi"sau đó tôi đã không kiềm được tôi đã gục đầu sâu vào vai em nước mắt tự động chảy ra

"Winwin ,anh hứa sẽ quay về bên em,sẽ không để em buồn,mà sẽ khiến em trở thành một người con trai hạnh phúc nhất trên đời này,Nakamoto Yuta này xin hứa sẽ không để Winwin của anh khóc một lần nào nữa"cứ thế tôi cứ gục mặt trên đôi vai gầy nhỏ ấy mà thiếp đi lúc nào không hay

Ánh sáng len lõi vào đôi mắt tôi,tôi chậm rãi mở mắt đó là ánh sáng của đèn bệnh viện,tôi đã tỉnh dậy được rồi,khẽ nhúng nhích thì lúc này tay tôi đang bị một vật nặng nào đó đè lên, liếc sang bên cạnh là em,người con trai mà tôi yêu nhất đang gục trên cách tay tôi ,đã bao lâu rồi tôi không được gặp em sau trận cãi vã một năm trước,thân hình em lúc trước đã gầy nhưng nay lại gầy hơn nữa,trên mặt em lúc này vẫn còn đọng lại hai hàng nước mắt chưa khô,nhìn cậu,Yuta lại thấy tim mình khẽ nhói lên,đôi tay không tự chủ mà đưa lên má cậu lau nhẹ đi,vì bản thân hay có tính giật mình dù chỉ là hành động nhỏ cũng khiến cậu tỉnh giấc,hai mắt cậu khẽ động lấy tay dụi mắt cậu ngước lên thì thấy Yuta đang nhìn mình,cậu bỗng giật mình khuôn mặt lúc này hoảng hốt,không biết mình đang tỉnh hay mơ

"chuyện gì đang xảy ra vậy là mơ phải không,ai đó làm ơn nói với cậu rằng đây không phải là mơ được không" Đôi tay không ý thức liền đưa ra người trước mặt mà sờ lên mặt Yuta

"Winwin..là anh,Yuta của em đây"Yuta nhìn hành động của Winwin mà bật cười

"Yuta anh..anh tỉnh rồi sao,có phải em đang mơ không?"

"Ừm anh tỉnh rồi""lời nói chưa dứt Winwin đã nhào lên ôm chầm lấy anh mà khóc,làm anh rất lúng túng,trong lòng không khỏi vui mừng

"Yuta,anh tỉnh dậy rồi em rất nhớ anh"Winwin không kiềm chế được mình nữa cậu ôm chầm anh ,lại càng siết chặt hơn như sợ Yuta lại biến mất,người cậu yêu đã tỉnh dậy người ấy đã không còn ngủ nữa

"Winwin đừng khóc nữa anh đau"khẽ xoa nhẹ đầu cậu,cầm lấy càm Winwin nâng nhẹ,anh đã không kiềm chế được nữa ngắm nhìn khuôn mặt cậu không tự chủ mà vồ lấy môi Winwin mà hôn thật sâu,đúng vậy đôi môi mà Yuta đã luôn nhung nhớ và khao khát được chiếm lấy giờ thì anh đang chiếm lấy nó một giây cũng không muốn tách rời,nụ hôn ướt át kéo dài đến khi cả hai cảm thấy không thở nổi nữa,anh mới luyến tiếc mà rời đi,mặt Winwin lúc này đã đỏ đến cả mang tay thấy ánh nhìn của anh thì vội tránh né,cậu vẫn như vậy,khi hôn cậu luôn rụt rè như thế, như gà con,anh không thể không cười được

"Đừng nhìn em nữa mà"giọng Winwin thút thít,trách móc

"Winwin nhìn anh"đôi tay lại nắm lấy cằm cậu nâng nhẹ bắt buộc cậu nhìn mình,Winwin nghe lời đôi mắt hướng lên nhìn thẳng vào người trước mặt,không xong rồi cậu dễ thương quá mức chịu đựng của Yuta rồi,đang định đưa môi lại tiếp túc hôn thì cậu lại chặn lại

"Anh mới tỉnh dậy còn mệt không?để em gọi bác sĩ"Cái tên này mới tỉnh dậy đã hôn liên tục làm cậu ngại muốn chết,rồi giờ lại sung sức đòi hôn tiếp,anh mà không bệnh là cậu đã không ngại mà đạp anh xuống giường rồi

"Anh khỏe mà..nhưng em dễ thương quá anh không kiềm chế được,em cho anh hôn thêm lần nữa đi mà"

"Lưu manh"Winwin tùy trách anh ,nhưng mắt lúc này đã vội nhắm lại,Yuta mỉm cười trước hành động của người trước mặt lại tiếp tục kéo cậu vào nụ hôn dài hơn

CẠCH CẠCH

"Winwin bọn em về rồi nè "Jungwoo vội cầm bịch đồ lớn vừa mới mua ở siêu thị kế bên,Jaehyun xách hai bịch khác lớn hơn,vừa vào đến nay hai người bất ngờ ,mặt Jaehyun lúc này vì ngại quá nên mặt đã đỏ,còn Jungwoo thì đang mỉm cười ,Winwin vội đẩy Yuta ra, lay hoay như đang muốn tìm chỗ trốn,cậu xấu hổ quá

"Anh đau!em sau lại mạnh tay như vậy"Yuta vừa cười vừa nói

"anh tỉnh rồi à,hai người đang định làm gì vậy ạ"Jungwoo cười cười lại chọc Winwin,kéo Jaehyun đang lấy tay che mắt chính mình lại ,mặt lúc này vẫn chưa hết đỏ

"Jungwoo à ~~đừng chọc tụi anh nữa"Winwin mặt lại càng đỏ hơn đã làm cái tình cảnh xấu hổ muốn chết lại còn bị người khác thấy,còn lỗ nào cho cậu trốn được nữa không

"Không giỡn nữa! Mà Yuta anh tỉnh lúc nào thế"

"Mới tỉnh khi nãy"

"Mới tỉnh mà lại sung sức dữ vậy,đúng là anh họ của em"Jungwoo lại tiếp tục trêu chọc khi thấy Winwin khó xử,không biết sao cậu lại thấy con người này khi xấu hổ lại rất dễ thương

"Em đừng chọc cậu ấy nữa"Jaehyun im lặng,giờ mới lên tiếng,cũng như Jungwoo,hôm nay là lần đầu tiên Jaehyun,thấy Winwin rụt rè dễ thương đến như vậy,từ lúc biết nhau đến giờ đây là lần đầu anh được thấy một Winwin như vậy

Cứ thế trong căn phòng u ám đầy đau thương,mỗi ngày nhìn vào sẽ thấy một người con trai khuôn mặt lúc nào cũng lạnh lùng kiệm lời đang ngồi ngắm nhìn người con trai khác đang nằm trên giường bệnh,mà không biết khi nào anh ta sẽ tỉnh giấc,nhưng hôm nay lại nhộn nhịp tiếng cười làm không khí lúc này trở nên ấm áp đến lạ thường,người con trai lạnh lùng ấy nay đã cười tươi,nụ cười mà tưởng chừng sẽ không tồn tại trên khuôn mặt lạnh giá ấy, phải công nhận là cậu cười rất đẹp và nó chỉ dành cho người con trai trước mặt cậu ta,đúng vậy là cái người mà chúng ta luôn tưởng chừng sẽ không thể tỉnh dậy nữa nhưng hôm nay anh ta đã tỉnh,khuôn mặt nhợt nhạt hôm nào đã thay bằng sự tinh nghịch và anh ta chính là thứ khiến cho căn phòng trở nên vui vẻ ấm áp như bây giờ

~~ một tháng sau~~

"Winwin thức dậy nào trời sáng rồi em à"

"Cho em ngủ thêm 5 phút nữa thôi mà"Winwin đáp bằng giọng ngáy ngủ và không có ý định là sẽ thức

"Baba thức đi Daddy đã dọn cơm hết rồi kia,Jaemin cũng đói quá baba à"cậu nhóc đầu nâu chui từ trong chăn hướng tới anh mà lắc,Jaemin được Yuta và Winwin nhận nuôi từ cô nhi viện từ khi cậu bé còn rất nhỏ,khi lớn lên cậu luôn hãnh diện vì được  có tận hai người cha chăm sóc mình,baba thật rất đẹp nha, đẹp hơn tất cả các cô gái bên ngoài,còn Daddy thì rất cưng chiều baba và cậu,cuộc sống cậu thật hạnh phúc

"ummm hai người xuống trước đi baba xuống liền"Winwin thế là cũng nhấc mông ngồi dậy,nhìn Yuta bồng Jaemin mà không khỏi buồn cười,cuộc sống Cậu và anh từ khi có Jaemin đã luôn luôn vui vẻ và hạnh phúc như vậy tuy không có mẹ nhưng cậu bé không bao giờ hỏi tới mà chỉ khăng khăng rằng mình có hai người cha tuyệt nhất,Jaemin còn nhỏ nhưng lại rất hiểu chuyện điều đó làm cậu và Yuta rất vui,sau khi vệ sinh sạch sẽ và xuống lầu,lúc này hai cha con đã ngồi vào bàn và đợi cậu ,thấy cậu đã xuống,Yuta đứng dậy kéo ghế để cậu ngồi,khẽ hôn vào tóc Winwin và cứ thế tại căn nhà nhỏ ngập tràn những tiếng cười đùa và vô cùng ấm áp.

"Cảm ơn anh!Yuta vì đã luôn chịu đựng và luôn bên cạnh em"

"Cảm ơn em! Winwin vì đã chờ đợi anh và cho anh biết thế nào là hạnh phúc"

"Cảm ơn vì tất cả

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com