Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 8

Sau khi ăn uống xong, Kim Thạc Trân quay lại văn phòng giải quyết công việc, ngồi chưa nóng ghế Kim Thái Hanh lại gọi anh lại phải đến văn phòng Tổng giám đốc. Trước khi vào anh còn lịch sự gõ cửa ba cái rồi mới vào, bước đến bàn làm việc của Kim Thái Hanh anh hỏi:

- Gọi anh có chuyện gì sao?

Hắn mắt vẫn chăm chú nhìn vào tài liệu, tay vẫn gõ vào bàn phím nhưng vẫn trả lời anh:

- Anh đến phòng kế hoạch mang hết tài liệu hoạt động của tháng này đến cho em.

Kim Thạc Trân gật đầu một cái xem như đã hiểu rồi rời đi, vừa đi được vài bước anh đã bị hắn gọi lại:

- Khoan đã, trưởng phòng Hà đã bị đuổi rồi, anh thấy ai là người có năng lực để ngồi lên vị trí trưởng phòng kế hoạch nhất?

Kim Thạc Trân suy nghĩ một lát rồi trả lời:

- Anh thấy Quan Thi Hàm được đó.

- Anh đùa em sao? Anh biết cô ta thích em mà.

Nghĩ cũng phải, từ khi vào công ty cô ta đã công khai theo đuổi Kim Thái Hanh, con người này quả thật mặt quá dày. Cô ta luôn tìm cách tiếp cận hắn mặc dù hắn không thích và luôn miệng khẳng định bản thân đã có người yêu. Quan Thi Hàm chỉ mới yên phận hai tháng nay thôi. Suy nghĩ một lát Kim Thạc Trân liền nói ra ý kiến của mình:

- Theo anh nghĩ, mặt cô ta quả thật là quá dày, nhưng em không thể phủ nhận năng lực của cô ta. Cũng chỉ là trưởng bộ phận thôi mà, em và cô ta có thể đụng mặt được bao nhiêu lần chứ?

Kim Thái Hanh nghe vậy liền tùy ý phất tay:

- Tùy anh sắp xếp đi, em không có ý kiến, dù sao mắt nhìn người của anh cũng tốt hơn em.

Kim Thạc Trân giơ ký hiệu OK rồi rời đi làm công việc Thái Hanh giao phó.

|| Tiệm hoa Promise ||

Còn Chính Quốc đang đau đầu ở tiệm hoa vì vừa nhận một cuộc gọi của hiệu trưởng nói là muốn gặp cậu, vì em gái họ của cậu - Lý Cẩn Mai lại lên uống trà cùng hiệu trưởng lần thứ năm trong tháng.

Chính Quốc buồn bực đóng cửa tiệm hoa rồi đi qua trường của nó. Haiz...hôm nay đành chịu lỗ một hôm vậy, con bé này hết năm nay cậu nhất định phải tống nó về quê, cho sống và làm việc ở đó luôn. Mang theo suy nghĩ đó, Chính Quốc cứ vậy mà qua trường của Lý Cẩn Mai.

|| Đại học Bắc Kinh ||

Chính Quốc đứng trước một ngôi trường cực kì trang nghiêm, trường được xây với tổng thể là màu trắng và mang hơi hướng cổ đại, một phần là đẹp còn một phần là để sinh viên có thể cảm nhận được nét văn hóa của đất nước. Bước vào bên trong Chính Quốc bất ngờ với hai con sư tử đá đặt ở bậc  thềm, lúc trước khi cậu học ở đây thì không có hai con này, chính xác Điền Chính Quốc chính là cựu sinh viên của Đại học Bắc Kinh, thành tích của cậu cực kì tốt, là viên ngọc sáng của khoa Kế toán và tài chính.

Còn nhớ Lý Cẩn Mai năm đó nghe cậu thi đỗ vào Đại học Bắc Kinh, con bé tự hào đến cỡ nào. Ai mà không biết Đại học Bắc Kinh là một trong những trường danh giá nhất Trung Quốc chứ, nó còn nói nhất định nó sẽ cố gắng học thật giỏi để đỗ vào trường giống như cậu. Vậy mà thi đỗ vào trường rồi, một thế lực nào đó đã biến Lý Cẩn Mai từ một từ một cô bé hiền lành, học giỏi trở thành một đứa nổi loạn, luôn đứng bét trường chót lớp trong các kỳ thi như vậy. Từ khi nó vào trường Điền Chính Quốc một tuần lên trường nghe mắng vốn như cơm bữa, cậu đã nhiều lần cảnh cáo con bé mà nó cứ như "đàn gảy tai trâu" vậy.

Bước vào văn phòng hiệu trưởng, Chính Quốc lễ phép cúi chào thầy, thấy hiệu trưởng liền rồi mời cậu ngồi, ông cũng bước đến chiếc ghế đối diện cậu mà ngồi xuống. Ông nhìn cậu một lát, rồi quay sang Lý Cẩn Mai đang ngồi bên cạnh chỉ biết lắc đầu rồi bắt đầu nói:

- Chính Quốc à, thầy biết em rất bận nhưng thầy thật sự phải mời em lên đây để nói về thái độ của học trò Lý tại trường.

Chính Quốc dạ một tiếng rồi hỏi:

- Lần này Cẩn Mai lại gây chuyện gì nữa vậy thầy?

Thầy hiệu trưởng trả lời với một giọng điệu không thể bất lực hơn:

- Em ấy chọc ghẹo nữ giảng viên mới.

Chắc tao ký đầu mày quá Mai, vô trường thì mày lo học đi, hết đánh lộn rồi giờ mày quay qua mày ghẹo gái, ở nhà mày chọc ghẹo tao chưa đủ hả? Lần này tao phải méc với chú để chú đem mày về Hàng Châu. Chính Quốc thầm chửi Lý Cẩn Mai 1001 câu trong đầu nhưng lập tức bỏ qua cho nó để trả lời thầy hiệu trưởng:

- Đó là giảng viên nào vậy thầy? Em sẽ đích thân đi xin lỗi người đó.

Thầy hiệu trưởng liền chỉ cho cậu xuống phòng chờ để gặp người giảng viên đó, Chính Quốc liền kéo Cẩn Mai theo, cậu muốn nó cũng phải xin lỗi, dù sao lỗi cũng là của nó.

Trên đường đi cậu liền nhân cơ hội giáo huấn nó một trận:

- Lý Cẩn Mai, đây là lần thứ bao nhiêu rồi hả?

Cẩn Mai giơ ngón tay lên giả vờ đếm đếm, rồi giờ bốn ngón tay trước mặt cậu:

- Được bốn lần rồi, em có tiến bộ phải không? Lần trước năm lần, lần này chỉ bốn lần.

Chính Quốc bất lực ôm trán, cậu thật sự muốn trầm cảm với cô em gái này. Không phải lúc nhỏ ngoan lắm sao? Thế lực nào đã biến Lý Cẩn Mai em cậu thành như vậy. Ngon ngọt không được thì chuyển qua hăm dọa, cậu nhìn Cẩn Mai với gương mặt cực kì nghiêm trọng:

- Nếu mày còn quậy phá nữa, đừng trách tao kêu chú dẫn mày về Hàng Châu.

Cẩn Mai nghe vậy liền nuốt nước bọt, cả gia tộc đều biết cậu cả Điền gia nói là sẽ làm. Cẩn Mai ngoan ngoãn gật đầu rồi theo sau Chính Quốc đến phòng chờ dành cho giảng viên.

|| Phòng chờ giảng viên ||

Đến nơi, cậu liền kêu Lý Cẩn Mai tìm người giảng viên đó cho cậu. Nó nhìn quanh một hồi liền ngừng lại ở một cô gái xinh đẹp, tóc dài môi mọng, làn da trắng không tỳ vết đúng chuẩn vẻ đẹp của Trung Hoa. Cẩn Mai liền chỉ tay về hướng cô gái đó rồi nói:

- Là người đó.

Cậu liền kéo Cẩn Mai lại trước mặt người đó, không nói không rằng liền kéo người Lý Cẩn Mai xuống rồi nói to:

- Xin lỗi vì em tôi đã gây phiền phức cho cô, tôi thay mặt nó xin lỗi cô.

Người kia im lặng không trả lời, thấy tình hình có vẻ không đúng lắm cậu liền ngước mặt lên quan sát, cô gái đứng trước mặt này rất quen nhưng khổ nổi cậu không nhớ. Ngược lại, cô gái kia có vẻ là nhận ra cậu:

- Cậu là người bán hoa ở Promise đúng không?

Chính Quốc liền gật đầu, hay đây là một trong số những khách hàng của mình? Không để cậu thắc mắc lâu, người kia liền nói:

- Cậu có giao hoa ở đại tiệc của Kim gia, cậu nhớ không? Tôi là cô gái đã đặt hoa của cậu.

À ra là cô ấy, Chính Quốc gật đầu. Cô ấy là cô gái đẹp nhất mà cậu từng gặp. Cậu còn nhớ hôm ấy, có một cô gái vội vàng chạy vào tiệm hoa của cậu, dành ra tầm 10 phút chỉ để chọn ra bó violet rồi dặn dò cậu gói cẩn thận sau đó mang đến địa chỉ mà cô ấy để lại rồi vội vã rời đi. Lúc đó Chính Quốc cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài vậy, hình như....Điền Chính Quốc biết yêu rồi. Hôm nay gặp được cô ở đây có phải là định mệnh không?

Thấy anh mình ngẩn người nhìn người ta, Cẩn Mai cũng không lấy làm ngạc nhiên, ai lần đầu thấy cô giáo Sở mà không như vậy. Quân Dao cũng nhận ra điều bất thường, liền có chút ngại ngùng nói:

- Cậu là anh của học trò Lý sao? Thật ra cũng không cần phải xin lỗi tôi đâu, có thể do lần đầu đi dạy không có kinh nghiệm nên học trò Lý không thích, trêu ghẹo một chút cũng là chuyện thường thôi.

- Đúng đó, đúng đó.

Cẩn Mai bên cạnh đồng tình. Chính Quốc nghe vậy liền liếc nó một cái, rồi quay sang Quân Dao giải thích:

- Dù sao cũng là nó sai, nó nên xin lỗi cô trước.

Cả hai đứng nói chuyện về tình hình học tập của Cẩn Mai, trước khi ra về Chính Quốc còn cẩn thận gửi Cẩn Mai cho Quân Dao chăm sóc trên lớp, tiện tay add luôn WeChat của cô, còn dặn cô nếu nó còn gây chuyện cứ nói với cậu rồi kêu Cẩn Mai quay lại lớp học, còn bản thân thì tạm biệt Quân Dao về nhà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com