Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 30

Mọi người đều nói, ai yêu trước sẽ thua. Em rất sợ, nhưng em lại không cách nào kìm lòng mà yêu anh trước.

_ "Nhật ký nữ đại gia"_

Đầu tiên là vẽ tặng anh hình cái đầu heo, sau đấy lại mắng anh là đồ điên.

Bây giờ Lisa chẳng khác gì một con nhím nhỏ, nếu anh muốn lại gần cô dù chỉ một chút, anh bắt buộc phải nhún nhường.

Jungkook siết chặt điện thoại trong tay, đứng ở huyền quan không nhúc nhích, im lặng vài giây rồi mới đưa tay mở chốt cửa, vừa đi vào vừa nhíu mày nói với cô: "Giờ ngoại trừ việc mắng tôi thì em không còn gì để nói nữa à?"

Khó khăn lắm mới khiến cô chủ động nói chuyện với anh, thế mà ngay câu đầu tiên đã mắng anh rồi, thật đau lòng quá đi.

Lisa còn đang nổi nóng, hừ một tiếng rồi đáp: "Không!"

Jungkook: "......"

Trong nháy mắt, anh đột nhiên cảm thấy hoài nghi, không lẽ anh lại đi thích một con nhím như Lisa sao?

Không, anh không nhầm được đâu.

Jungkook đưa tay cởi hai nút áo sơ mi, lộ ra đường cong xương quai xanh đẹp mê người, anh cố nín nhịn, trầm giọng hỏi: "Thật sự không có à?"

Giọng nói trầm trầm nam tính khẽ vang lên trong đêm yên tĩnh đột nhiên êm tai đến kỳ lạ. Lisa đã từng nghe thấy âm thanh này, tựa như dòng điện chạm vào màng nhĩ, xuyên thẳng vào nơi yếu mềm nhất trong tim, dịu dàng trêu chọc cô, khiến lòng cô nhộn nhạo.

Tay Lisa đang vuốt lông Leo chợt khựng lại, thậm chí cô còn có cảm giác "lỗ tai sắp đẻ" rồi.

Cô lập tức ngoáy ngoáy lỗ tai, giọng nói có phần hung dữ: "Không có, anh tưởng tôi muốn nói gì với anh hả? Nghĩ tôi định cảm ơn anh vì đã giúp tôi tuyên truyền, vì đã đưa tôi lên hot search à? Hay là vì anh đã giúp tôi quảng cáo phim?" Cô dừng lại một chút rồi hào phóng nói: "Được thôi, cảm ơn anh nha, Tổng giám đốc Jeon"

Jungkook đi về phía bàn nước, đem quyển sách có vẽ hình đầu heo kia để trên bàn, nghe cô nói xong thì lại liếc nhìn quyển sách đó, khom lưng lấy từ trên bàn một bao thuốc lá, rồi lại cầm lấy bật lửa, đi ra ngoài ban công.

Anh hỏi: "Còn gì nữa không?"

Lisa: "Cái gì cơ?"

"Mấy câu mắng mỏ ý." Jungkook tựa vào lan can, đứng hóng gió, lấy một điếu thuốc từ trong bao đưa lên miệng, đánh bật lửa nhưng không được. Anh nhíu mày, xoay người lại, lưng tựa vào lan can, cúi đầu bật lửa, giọng nói vẫn trầm trầm như cũ: "Em mắng luôn một lần cho xong đi"

Đem hết tức giận xả lên tôi một lần rồi giảng hoà đi.

Anh không muốn cứ để quan hệ hai người trong tình trạng giằng co chiến tranh lạnh như bây giờ, anh chỉ muốn có thể hoà hoãn với cô một chút.

Lisa nghe thấy âm thanh của bật lửa thì hơi ngạc nhiên, trong đầu lập tức tưởng tượng hình ảnh Jungkook hút thuốc, thật sự thấy bất ngờ.

Cho tới giờ cô thấy Jungkook hút thuốc chưa quá ba lần.

Cả ba lần đều vào lúc anh làm thêm giờ còn cô thì mặt dày xin ăn chực cơm hộp của anh, vì cũng nhiều lần loanh quanh ở gần anh nên đúng lúc nhìn thấy. Trợ lý Jung có từng nói sếp tổng không nghiện thuốc lá, chỉ có những lúc mệt mỏi mới hút một điếu để lấy lại tinh thần.

Jungkook...

Hình như anh ấy làm gì cũng đều rất hấp dẫn.

Có lẽ đây chính là ưu thế của người đẹp trai.

Đột nhiên nỗi tức giận trong lòng Lisa nguôi ngoai đi nhiều, cô vì nhan sắc của anh mà nhịn, thì thầm với anh: "Phần của hôm nay mắng xong rồi"

Jungkook lại bật cười, hỏi: "Thế nào là phần của hôm nay mắng xong?"

Lisa phồng má, hùng hồn lý luận: "Tức là hôm nay không có tâm trạng mắng nữa. Trong một ngày nổi cáu nhiều lần sẽ ảnh hưởng xấu tới tâm tình, làm già nhanh rụng tóc nhiều. Thế nên hôm nay tôi hết muốn mắng anh rồi"

Chỉ vì mềm lòng rung động mà giờ phải kiếm cớ.

Chẳng qua là cô xót xa không nỡ mắng anh thôi.

Jungkook: "......"

Anh ngẩng đầu nhìn ra xa, nhả khói thuốc, khoé miệng khẽ nhếch lên, nói: "Được rồi, em nhiễu sự quá"

Lisa nhíu mày, kêu cô nhiễu sự là có ý gì? Cô dùng máy tính đăng nhập WeChat, thấy biên tập viên đang điên cuồng gửi tin nhắn cho mình: "Lalice!!! Sao mà cô bám được lắm đại gia thế hả?! Tôi vừa nhận được tin báo, lại tăng số bản in rồi kìa!"

Chỉ trong tháng này đã phải in thêm không biết bao nhiêu lần.

Biên tập viên của cô vô cùng kích động, gửi tin nhắn ầm ầm, mãi không thấy dừng.

Lisa cụp mắt, hừ một tiếng: "Dù sao tôi cũng sẽ không trả phí quảng cáo cho anh đâu! Tạm biệt!"

Nói xong lập tức cúp điện thoại.

Jungkook nghe thấy âm thanh "tút tút", tay bỏ điện thoại xuống, nhíu mày.

Đúng là...

Anh có đòi cô trả phí quảng cáo à?

*****

Lisa ngồi lướt Weibo, vẫn thấy bài tuyên truyền kia đang được chia sẻ ầm ầm.

Rốt cuộc thì Jungkook muốn gì? Xem ra không phải muốn đưa cô lên hot search cho cư dân mạng "ném đá".

Tại cô vừa rồi mải tức giận mắng mỏ anh mà quên không hỏi...

Cô thẫn thờ ngồi trả lời từng tin nhắn WeChat đang bùng nổ ầm ầm, bao gồm cả tin nhắn của bố mẹ cô. Có lẽ do cô trả lời quá chậm nên bà Seo dứt khoát gọi điện thoại đến, vừa mở lời đã tra hỏi: "Nói đi, đạo diễn Park và Tổng giám đốc Jeon, con có quan hệ mờ ám với người nào?"

Lisa: "......"

Bà Seo hừ một tiếng: "Hay là cả hai người đó đều đang theo đuổi con?"

Lisa: "......."

Cô nằm chết dí trên sofa, váy ngủ cuốn tận trên đùi, hai chân thẳng tắp thon dài trắng nõn khoe dưới ánh đèn. Cô khẽ đung đưa chân, nằm nghiêng trên sofa, than thở: "Bà Seo à, trí tưởng tượng của bà quá phong phú rồi. Không ai theo đuổi con cả, chỉ là..." Cô nghĩ một lúc, cố tìm một lý do thích hợp, "Họ chỉ muốn quảng cáo cho phim thôi. Mẹ đừng nghĩ nhiều, dù sao đối với con cũng chẳng có hại gì, cùng lắm cũng chỉ bị antifan trên mạng mắng vài câu. Con sợ gì chứ? Vừa nãy biên tập viên lại báo tin cho con in thêm sách rồi. Quá tốt còn gì nữa"

Bà Seo không tin, vẫn tra hỏi: "Con bám đuôi bọn họ leo lên hot search những hai lần, từ một biên kịch vô danh tiểu tốt tự dưng lại nổi tiếng, con dám nói là không liên quan gì tới hai người họ à? Mẹ và bố con tin làm sao được!" Bà hừ một tiếng rồi lại hỏi: "Con khai thật ra đi, trong hai người họ, ai là người làm cho con thất tình?"

"......"

Lisa sống chết không chịu thừa nhận: "Không có mà mẹ, thật đấy. Mẹ, mẹ tưởng tượng giỏi như thế sao không đi làm biên kịch đi? Con giới thiệu mẹ nhé."

Nếu cô dám nói thật, không chừng ông La sẽ vác theo cái côn sắt đến đây.

Với khí phách tướng cướp của bố cô, cô sợ Jungkook địch không lại.

"Con cứ chối đi, có phải người con thích chính là Tổng giám đốc của con không hả?" Bà Seo hiểu quá rõ sở thích của con gái mình. Từ nhỏ con bé đã thích xem tạp chí có hình những nhân vật tinh anh xuất chúng, người tên Jungkook kia rất đẹp trai, rất hợp gu thẩm mỹ của con gái bà.

Lisa giật mình thon thót, cố gắng giữ bình tĩnh chống chế: "Không phải mà, con không thích anh ta, anh ta cũng không thích người như con đâu."

Ông La lập tức giành lấy điện thoại, nhíu mày hỏi cô: "Lili, con nói thật đấy chứ?"

Lisa sợ nhất là bị bố mẹ thay phiên nhau thẩm vấn, cô phát điên hét lên: "Thực sự không có mà! Anh ta thích kiểu người như Jisoo ấy, còn từng theo đuổi Jisoo cơ, giữa bọn con hoàn toàn không có chút quan hệ gì..."

Ông La và bà Seo bốn mắt nhìn nhau, miễn cưỡng tin lời cô.

Bà Seo lấy lại điện thoại, đổi sang gương mặt tươi cười, hỏi cô: "Mùng 1 tháng 5 có về nhà không con?"

Lisa vừa nghe giọng điệu này đã biết ngay mẹ lại muốn sắp xếp cho cô đi xem mắt rồi, cô vội nói: "Mùng 1 tháng 5 con bận lắm, không về được đâu, khi nào rảnh sẽ về thăm bố mẹ."

Bà Seo thất vọng nói: "Được rồi."

Cúp điện thoại, Lisa mệt muốn chết, cô nằm vật ra nhìn trần nhà.

Làm thế nào để thoát khỏi tình yêu điên cuồng này đây?

*****

Kỳ nghỉ lễ 01/05, cửa hàng của Jennie rất bận, Irene lại không về nước, nhân viên vẫn chưa tuyển được. Lisa xung phong nhận giúp trông coi cửa hàng.

Ba ngày bận rộn nhanh chóng qua đi, kỳ nghỉ lễ cũng kết thúc, thời gian ước định giữa cô và Jinyoung cũng tới gần.

Lisa hỏi thăm Miyeon, biết được một buổi chiều Jungkook có mặt ở công ty, cô liền lái xe tới JK. Tới công ty, cô lên thẳng tầng làm việc của Jungkook, vừa ra khỏi thang máy, thư ký Min đã nhìn thấy cô, vội vàng đứng lên, mỉm cười nói: "Cô La, chào cô"

"Tôi tìm sếp tổng" Lisa tươi cười đáp lại.

"Cô chờ một chút"

Thư ký Min vội đi gõ cửa báo tin.

Jungkook nghe xong thì mặt hơi cứng lại nhưng vẫn không thể hiện cảm xúc gì, chỉ nói với Jaehuyn: "Bảo cô ấy vào đi."

Jaehuyn đẩy mắt kính lên sống mũi, đáp: "Vâng."

Anh ta đi ra cửa, nhìn Lisa rồi nói: "Cô La, sếp tổng mời cô vào."

Lisa mỉm cười với Jaehuyn, lướt qua anh ta đi vào phòng làm việc. Jaehuyn tế nhị đóng cửa lại, thoáng nhìn thấy vẻ mặt hóng chuyện của thư ký Min, anh ta lạnh nhạt nói: "Không làm việc đi à?"

Thư ký Min nhíu mày, miệng làu bàu: "Tò mò chút xíu cũng không được à?"

Jaehuyn lạnh lùng đáp: "Không được, lần trước đã hại tôi bị trừ mất tiền làm thêm giờ một tháng rồi, thấy chưa đủ à?"

Thư ký Min: "......."

Trong văn phòng.

Jungkook dừng công việc trong tay, hai tay để lên tay vịn ghế, tựa vào lưng ghế ung dung nhìn Lisa đang bước vào. Hôm nay Lisa mặc một chiếc váy dài màu vàng, thần thái rạng rỡ, làn da trắng nõn như đậu phụ, tóc cũng dài hơn lúc trước một chút. Jungkook chớp chớp mắt, đột nhiên cảm thấy cô rất xinh đẹp.

Anh cụp mắt, trong đầu nhẩm tính thời gian, nhận ra hai người họ đã lâu rồi không gặp nhau.

Lần cuối gặp mặt là khi ở tầng hầm đỗ xe, cô nói anh chưa từng tìm hiểu thế giới của cô, thế nên cô từ chối ký hợp đồng với anh.

"Tổng giám đốc Jeon"

Lisa đứng trước bàn làm việc của anh, khẽ mỉm cười.

Ánh mắt Jungkook lưu luyến trên má lúm đồng tiền nhỏ xinh của cô, ngón tay nhịp nhịp trên tay vịn, hai chân co lại, đứng dậy bước ra khỏi bàn làm việc, hỏi cô: "Em uống nước trái cây không?"

Lisa ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn anh.

Không hiểu vì sao, Jungkook có linh cảm, cô chủ động đến tìm anh không phải là chuyện tốt.

Anh tựa vào bàn làm việc, nghiêng người ấn nút gọi nội bộ: "Thư ký Min, đem cho tôi một cốc nước trái cây, nước chanh đi"

Lisa hơi nhíu mày nhìn anh, nói: "Không cần đâu. Tôi nói xong sẽ đi ngay"

Jungkook lại tựa vào bàn làm việc, khoanh tay, cụp mắt nhìn cô, khoé miệng nhếch lên cười nhạo: "Định nói gì? Nói xin thôi việc à?"

"Ha, anh đoán ra rồi à? Giỏi quá"

Lisa bật cười, lục tìm trong túi xách, động tác cúi đầu của cô làm mái tóc trượt xuống, áp vào khuôn mặt cô.

Jungkook im lặng nhìn cô, mày cau lại.

Qua vài giây, Lisa lấy ra một tờ đơn xin thôi việc, đưa cho anh.

Anh không cử động, chỉ lạnh nhạt nhìn cô. Cô thấy anh vẫn khoanh tay đứng nhìn thì bước lên một bước, đặt đơn xin thôi việc lên bàn của anh, ngẩng đầu cười với anh, nói: "Mấy ngày nữa tôi phải gia nhập tổ biên kịch rồi, không có cách nào tiếp tục làm việc ở đây được nữa, chỉ có thể xin thôi việc thôi"

Cô nhìn gương mặt điển trai của anh, ngừng nói, chờ anh trả lời.

Jungkook hơi quay mặt, tầm mắt phóng ra ngoài cửa sổ, vài giây sau, anh mới quay lại nhìn cô, cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Chuyện em gia nhập tổ biên kịch cùng chuyện xin thôi việc không liên quan. Em chuẩn bị xong kịch bản bên kia thì có thể quay lại đây"

Còn có thể quay lại sao?

Lisa hơi sửng sốt nhưng rồi cô lại mỉm cười đáp: "Không cần đâu, tôi không định quay lại"

Cô quay lại để làm gì?

Jungkook hơi cáu kỉnh, nhíu mày hỏi: "Vì sao?"

Lisa chớp chớp mắt, nói thật: "Bởi vì bây giờ quan hệ giữa anh và tôi hơi ngại ngùng, tôi không nên ở lại đây nữa. Đã vậy môi trường của JK thực sự không thích hợp với tôi, tôi ở lại đây không có khả năng phát triển, cứ mãi pha trà nước cũng không tốt lắm"

"Giờ có cơ hội tốt dành cho tôi rồi" Cô lại cười, cầm túi xách lên, nói: "Tôi đi trước đây, có cơ hội sẽ gặp lại"

Nói xong cô liền xoay người định rời đi.

Thế nào là "có cơ hội sẽ gặp lại"?

Jungkook nghiêm mặt, một tay rũ xuống chống lên bàn làm việc, một tay nắm lấy cổ tay cô.

Tay cô gái nhỏ rất gầy, vừa mềm lại vừa lạnh, áp vào lòng bàn tay ấm áp của anh mới ấm lên một chút.

Lisa giật mình, quay đầu lại nhìn anh.

Jungkook cụp mắt nhìn cô, đôi mắt như nước giếng sâu thăm thẳm không thấy đáy, cũng không nhìn ra cảm xúc gì ẩn chứa bên trong, nhưng dường như lại chứa đựng mọi cảm xúc. Anh nói: "Em thực sự ung dung thế à? Nói đi là đi luôn?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com