Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Ghét của nào trời trao của đó!

Nước bắn tung toé!

Âm thanh đạp nước liên tục!

Mặt hồ trong suốt, phẳng lặng ban nãy dần xuất hiện những bong bóng nước. Nhóm sinh viên dưới hồ bơi bắt đầu rẽ nước. Hiệu lệnh của huấn luyện viên hoà lẫn với tiếng của bọn sinh viên năm nhất khoa Khoa học Thể thao. Thời tiết thì nóng nực, còn nước hồ thì lạnh ngắt. Chẳng cần phải nói cũng biết rằng cảm giác đó nó khó chịu thế nào.

Cùng lúc đó, cậu Choi hay còn gọi là Beomgyu lại trông có vẻ phấn khích nghe theo lệnh huấn luyện viên, nhảy xuống nước một cách thoải mái, ra vẻ tận hưởng.

Bơi lội là bộ môn bắt buộc đối với sinh viên năm nhất của khoa. Cho nên đối với những người đã biết bơi rồi thì nhìn họ rất thư thả. Còn nhóm chưa biết bơi lại lộ vẻ sốt sắng và luyện tập vô cùng tích cực. Họ phải biết bơi bằng mọi giá để đủ tiêu chuẩn vượt qua bài kiểm tra cuối kì. Riêng Beomgyu, cậu lại cực kì giỏi trong việc tạo nét.

"Thằng Felix, nếu mày muốn học những kĩ năng cơ bản thì mày cần nhất quán với sự hướng dẫn của huấn luyện viên."

"Không biết bơi thì nên chú ý một chút, đừng có bám mãi vào cái thành hồ như thế, cái thằng quỷ ngu xuẩn này."

Bởi vì đó là một khóa học bắt buộc nên mỗi sinh viên năm nhất đều phải học nó. Vì vậy, Beomgyu đã gặp lại người bạn cùng lớp thời trung học - Felix.
Để nói về mối quan hệ của Beomgyu với tên ngốc này thì phải quay lại thời điểm khi họ được xếp vào cùng một nhóm thể thao lúc học trung học.

Beomgyu học lớp khoa học, Felix học lớp nghệ thuật và thêm năm người trong đội bóng của trường lập thành một nhóm. Như mọi năm, họ vốn dĩ sẽ được chia thành mười nhóm nhưng đồng phục thì chỉ có năm màu nên năm nay, họ chia nhóm dựa theo màu áo.

Cho nên Beomgyu và Felix được xếp vào cùng nhóm với nhau.

Ban đầu, Beomgyu không thân với Felix lắm nhưng vì nhóm không đủ người nên đã tuyển thêm tình nguyện viên và Felix. Cậu ấy rất nỗ lực và luôn cố gắng để chiến thắng khi thi đấu. Cả nhóm đã thắng được tất cả các giải đấu của năm đó. Chơi cùng nhau một thời gian, thằng Felix lại càng đam mê hơn và quyết định theo học khoa Khoa học Thể thao.

Thật xấu hổ làm sao khi cậu ấy bơi chẳng hề tốt như kĩ thuật đá bóng của mình.

"Nhìn đúng thảm hại."

Beomgyu lắc đầu và cười lớn khi nhìn những người đang bám lấy thành hồ và liên tục đá chân. Bọn họ đang tập luyện động tác cơ bản.

"Mày có muốn thi đấu với tao không?"

Người đang tích cực tập luyện dưới hồ buông lời thách đấu.

"Đùa sao? Ai lại thi đấu với một tên ngốc chứ?"

Chàng trai với làn da rám nắng cười cợt, dùng chân đá vào mép hồ, nhìn xuống kẻ đang hừng hực khí thế bên dưới.

"Tao không có ngốc. Tao là vận động viên trong đội tuyển của trường đấy!"

"Nó không đồng nghĩa cho việc nói rằng mày là đứa có não đâu, thằng Felix."

Trong lúc trêu chọc nhau, Felix vẫn không quên đạp nước. Beomgyu thật sự không thể phủ nhận rằng việc được đắm mình trong nước lạnh thế này thật thoải mái. Người bên cạnh cậu ấy lên tiếng:

"Đi đá bóng không mày?"

"Tao lười. Mày biết tao đá không tốt, chủ yếu chơi cho vui thôi mà."

Beomgyu trả lời một cách nghiêm túc.

"Mày rất có tiềm năng để trở thành đội trưởng
đó."

"Mày có nghe tao nói gì không hả?"

"Dù sao thì tao cũng đã thắng."

Felix nói khi nghĩ về giải đấu bốn màu. Cậu ấy đã rất nghiêm túc khi ở trên sân bóng. Beomgyu chơi ở vị trí hậu vệ, cậu có trách nhiệm phòng thủ trong khi đồng đội mình tập trung tấn công ở phía trước.

"Tao biết mày luôn phòng thủ rất tốt."

Felix bắt đầu thở hổn hển. Cậu ấy bám chặt vào thành hồ hơn, đến nỗi các đầu ngón tay chuyển dần sang màu trắng, mấy cậu bạn xung quanh cũng gật đầu tán thành.

"Nếu tao thấy chán, tao sẽ ra khỏi đội."

"Tin tao đi, mày sẽ không cảm thấy chán đâu. Mau tham gia đi. Tao đã vạch sẵn chiến lược cho nhóm của mình rồi."

Nhìn xem, cứ hễ nhắc đến đá banh là y như rằng, Felix sẽ nói rất nghiêm túc. Vì thế mà bạn bè của cậu ấy luôn thắc mắc rằng tại sao cậu ta lại không chọn chuyên ngành bóng đá. Và câu trả lời thì hết sức nực cười.

"Lúc chọn chuyên ngành, tao đã bấm nhầm số."

Tôi thật không dám tưởng tượng rằng mọi người sẽ phản ứng thế nào khi nghe thấy điều đó. Đó là lí do vì sao tôi hay gọi nó là tên ngốc nghếch.

"Nè Beomgyu... mày có muốn đi kiếm gì ăn sau hoạt động chào đón tân sinh viên tối nay không?"

"Tao về ăn ở kí túc xá. Tao sẽ mua thức ăn để đền đáp cho bạn cùng phòng của tao vì sự tử tế của nó trong thời gian qua."

"Nhân tiện nói về bạn cùng phòng của mày..."

Âm thanh nhỏ dần, thay vào đó là tiếng quẫy đạp nước liên tục.

"Aaaaaaaa... Ọc ọc... Beomgyu! Cứu tao."

Felix đã bị một đứa cao lớn hơn đẩy tay ra khỏi thành hồ bơi. Cậu ấy hoảng loạn dùng chân cố bám vào thành hồ. Nhưng với người bình thường thì đều hiểu rằng làm như vậy sẽ không giúp được gì. Cậu ấy quơ tay cầu cứu loạn xạ trong không khí và tạo ra âm thanh cực kì quái đản. Felix đã phải uống rất nhiều nước hồ bơi đến khi cả mắt và tai của cậu ấy chìm hẳn trong nước.

Bỗng nhiên

"Ha!"

"Nè! Thằng Felix, đừng có kéo tao, bình tĩnh coi, thằng quỷ!"

"Ọc... ọc... tao sắp... chìm... cứu... taoooooo!!!"

Felix nắm lấy cổ của Beomgyu và hét lên rằng cậu sắp chìm, trong khi đầu của cậu ấy vẫn ở trên mặt nước. Trong khi đầu của Beomgyu thì gần như bị cậu ấy nhấn mỗi lúc một sâu xuống hơn. Beomgyu điên tiết, hét lên:

"Đừng cử động, thằng ngốc!"

Tiếng hét của Beomgyu làm cho mọi người xung quanh đều phải quay lại. Huấn luyện viên tỏ vẻ lo lắng và nhanh chóng bơi lại chỗ bọn họ.

"Xảy ra chuyện gì?"

"Còn chuyện gì khác ngoài tên ngốc này ạ."

Beomgyu nói giọng bất lực đồng thời trêu ghẹo kẻ đang dùng một tay nắm lấy tóc của mình, tay kia thì nắm chặt vào thành hồ. Felix xấu hổ mỉm cười và buông mái tóc sũng nước của bạn mình ra. Chẳng những vậy, cậu ấy còn cẩn thận chỉnh lại mái tóc cho bạn của mình.

Huấn luyện viên cười nói:

"Sau này, sẽ có thêm nhiều bài giảng về cách cứu người bị đuối nước. Tôi sẽ hướng dẫn cách: Phải làm sao để không chết đuối khi cứu người. Cậu cần phải cẩn trọng hơn. Bơi lội không phải là một trò đùa!"

Nhìn thấy đám sinh viên không có việc gì nữa thì huấn luyện viên dặn dò họ vài câu và chuyển sang làn bơi khác.

"Tao xin lỗi."

"Mày đương nhiên phải xin lỗi tao rồi. Nếu mày còn dám nắm tóc tao như lúc nãy nữa thì tao chắc chắn sẽ đá dập lá lách của mày."

Beomgyu nhắn nhủ với bạn của mình và tự hứa với lòng rằng lần sau sẽ bơi càng xa cậu ta càng tốt. Ai có thể ngờ rằng một người hùng sân cỏ như Felix lại trở thành đứa quá sức vụng về khi ở dưới nước như thế.

"Mà lúc nãy mày muốn nói gì với tao vậy?"

"Tao quên mất rồi."

"Giờ tao mới biết, uống quá nhiều nước clo cũng làm người ta bị bệnh mất trí." Beomgyu lắc đầu, nói.

Felix thì dùng cả hai tay ôm lấy đầu, cố gắng nhớ lại điều quan trọng mà ban nãy cậu định nói với Taehyun. Bởi vì các cậu sinh viên năm nhất hầu hết đều học khác khoa nên không thường gặp nhau như vậy.

Là gì vậy ta? Mình nhớ là có một điều quan trọng cần nói ngay với thằng Beomgyu. Nhưng quan trọng là mình không nhớ đó là gì.

"Ôi... tao mới nhỏ bé làm sao khi so với thân hình đồ sộ của thằng Soobin."

"Hahaha... gần chỗ tao ở có một nơi khá lớn dùng để tập luyện boxing. Tao rất thích món đó. Nhờ nó mà tao mới có được thân hình vạm vỡ thế này."

"Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi người ta nghĩ mày giống những thằng cơ bắp cuồn cuộn trong mấy phòng gym."

Beomgyu đứng lau khô tóc của mình trong phòng thay đồ tập thể. Cậu nắm lấy nhúm tóc ở giữa đầu để xem thử coi chúng đã khô chưa. Đám bạn xung quanh cậu thì cười nói vui vẻ. Một nhóm thì tám về các cô gái, nhóm khác lại nói mấy chuyện linh tinh. Nhóm gần cậu nhất thì không ngừng bàn về chuyện hình thể của bọn họ. Họ bình phẩm về nhau trong lúc thay đồ.

Chúng ta hãy cùng quay lại và nói về Soobin nào.
Soobin học cùng khoa với Beomgyu. Tuy cậu ta không cao bằng Beomgyu nhưng thân hình lại vạm vỡ hơn nhiều. Điều đó chẳng mấy ngạc nhiên, vì trước đây cậu ấy từng rèn luyện boxing. Nếu lỡ như xảy ra xung đột, thì chắc chắn phía đối thủ sẽ không có kết quả tốt đẹp.

"Tao cảm thấy chẳng mấy hứng thú với chuyện tập luyện ở phòng gym. Tao sẽ không bao giờ đến đó."

"Tại sao?"

"Nó sợ đau mông."

Khi có ai đó hỏi, thằng Bin sẽ luôn trả lời theo kiểu nửa giỡn nửa thật như vậy.

"Nói không phải khoe chứ nhìn tao đẹp trai như vậy. Bọn nó chắc chắn sẽ nhìn chằm chằm tao lúc tao tập. Lúc đó, tao biết làm sao? Rồi khi đi tắm nữa, lỡ tao làm rơi cục xà bông xuống sàn chắc cũng không dám cúi xuống để nhặt lên đâu. Ai mà biết được bọn nó sẽ làm gì đằng sau tao chứ. Tao không muốn nghĩ tới mấy thứ đó đâu. Sợ chết đi được..."

"Hahaha.."

Cả đám con trai cười như được mùa. Còn Beomgyu chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy. Cậu chẳng thấy vui chút nào. Thay vào đó, cậu quăng cho đám bạn một cái nhìn căm phẫn. Chỉ nghĩ tới đó cũng đủ để cậu sợ hãi tới mức mồ hôi đầm đìa rồi. Nó còn kinh khủng hơn việc bị con gái cưỡng bức nữa.

Biết làm sao được. Cậu quả thật không thích điều đó chút nào.

"Ê... Chết tiệt. Tao nhớ ra rồi!"

Trong lúc cả đám thanh niên vẫn đang cười đùa không dứt thì cái tên 'mắc bệnh đãng trí' kia quay đầu lại và nói rất to. Nó khiến cho mọi người trong phòng đều phải quay phắt lại tập trung vào nó. Đứa đừng gần nó nhất nhìn nó rồi hỏi một cách ngán ngẩm:

"Mày lại bị cái gì nữa vậy? Não của mày có vấn đề sau khi uống quá nhiều nước clo đúng không?"

"Không, không, không. Chuyện này quan trọng lắm đó Beomgyu."

Nói rồi cậu ta kéo bạn của mình đến một góc khuất.

"Chuyện gì?"

Beomgyu hỏi lại một cách khó hiểu.

"Tao muốn hỏi là mày có tính chuyển sang kí túc xá khác không?"

"Chuyển phòng hả? Tại sao tao phải làm vậy?"

Beomgyu ngờ vực hỏi.

Felix đảo mắt một lượt quanh phòng rồi thì thầm, chỉ đủ cho mình Beomgyu nghe được:

"Bạn cùng phòng của mày tên là Taehyun đúng không?"

"Đúng rồi. Có vấn đề gì với nó sao?"

Beomgyu gật đầu rồi vội lục lại kí ức xem có điều gì sai trái đến từ cái thằng đẹp trai kia không.

"Tao nghe được một tin mà bảo đảm sẽ khiến mày lên cơn đau tim, còn răng mày chắc chắn sẽ đông cứng lại luôn..."

"Nè, tao thấy nó cũng ổn mà, cũng khá là tốt bụng. Nó còn biết chơi trống nữa. Mày chưa từng thấy bao giờ đúng không? Nó chỉ cần làm vài động tác đánh trống thôi là có thể thu hút được biết bao nhiêu cô gái rồi. Chẳng những vậy, nó còn là con lai nữa..."

"Ừmmmm..."

"Nhưng có điều..."

Felix kéo đầu Beomgyu ghé sát vào mình hơn. Cậu có cảm giác như những từ mình sắp nói ra sau đây cực kì hệ trọng.

"Tao nghe mọi người nói rằng..."

Felix tỏ vẻ lúng túng:

"Nó là gay."

"..."

Beomgyu rơi vào trạng thái đóng băng, mắt chữ O, miệng chữ A, não bộ thì không ngừng phân tích và lặp lại điều mà bạn cậu vừa nói:

"Nó là gay."

Thằng gay đó lại đang sống cùng phòng với mình. Taehyun là gay, vậy thì...

"Tao muốn chuyển phòng!"

Bị sốc hoàn toàn!

Hiện tại chỉ còn vài đứa đang ở phòng thay đồ thôi. Nếu như ai đó nhìn thấy Beomgyu lúc này thì sẽ không khỏi thắc mắc rằng tại sao cậu ấy lại trở nên tức giận như vậy.

Bang!

Beomgyu nhanh chóng thay đồ và bước ra ngoài. Mọi người đều bảo Felix nên đuổi theo xem thế nào. Cậu ta nhanh chóng chạy theo bạn mình. Chẳng cần nghĩ cũng biết thằng Beomgyu đang muốn đi đâu - Trung tâm dịch vụ ký túc xá sinh viên.

"Tôi muốn chuyển phòng. BẰNG MỌI GIÁ!"

"Vậy sao? Nhưng tôi phải báo với cậu một tin buồn là cậu không thể chuyển đâu. Lượng sinh viên năm nay khá đông, đáng ra cậu nên cảm thấy bản thân may mắn thế nào khi trường ưu tiên cho học sinh năm nhất được ở trong kí túc xá chứ. Nhiều sinh viên khoá trên buộc phải chuyển ra ngoài để nhường chỗ cho các cậu đó."

Trong trung tâm dịch vụ ký túc xá sinh viên, Beomgyu đang cãi nhau với người quản lí. Cậu ấy giận dữ, tay co thành nắm đấm, khi nghe người quản lí vừa giải thích với cậu vừa bình thản xem TV.

"Nhưng tôi muốn chuyển đi. Tìm giúp tôi xem có ai muốn chuyển phòng không, bác?"

"Nếu muốn chuyển đến vậy thì cậu hãy thử đi hỏi xung quanh xem có ai muốn đổi phòng với cậu không rồi mang hắn đến đây thay vì cứ đứng la hét như vậy."

"Nhưng đây không phải là Trung tâm dịch vụ kí túc xá sinh viên sao, bác?"

Beomgyu tiếp tục cãi lại. Tốt xấu gì cậu cũng phải rời khỏi chỗ đó. Đến nơi nào không có gay là được.

"Nè Beomgyu, bình tĩnh đã."

"Sao tao có thể bình tĩnh được. Tao cứ tưởng nó có hứng thú với con gái. Ai mà ngờ được...?"

Beomgyu nghiến răng nghiến lợi.

Người quản lí nói:

"Nếu như giữa các cậu nảy sinh mâu thuẫn, thì chúng tôi có thể cân nhắc giải quyết."

"Tôi có chút vấn đề với bạn cùng phòng của mình."

Beomgyu trầm giọng, nói đầy lo lắng.

"Nếu thật sự có vấn đề, thì nó phải thật sự nghiêm trọng. Nếu không chúng tôi sẽ không thể giải quyết cho cậu được."

"Tên đó là đứa đồng..."

Beomgyu bỏ lửng câu nói.

Ngay cái lúc mà Beomgyu muốn nói ra sự thật, cậu bỗng đột ngột dừng lại. Beomgyu thật sự không muốn dùng trò bẩn thỉu đổ lỗi cho Taehyun trong khi cậu ta chẳng làm điều gì sai. Cậu cũng không muốn tiết lộ bí mật của Taehyun lúc này.

"Chà, bác à, tôi không thể chịu đựng được cậu ta."

"Nếu không có lí do cụ thể thì tôi không thể giúp cậu được. Tôi không muốn nghe những chuyện đại loại như không chịu dọn dẹp phòng sạch sẽ đâu đó. Hai người sống cùng nhau nên học cách giao tiếp và thấu hiểu nhau hơn."

Nghe người quản lí nói vậy, Beomgyu liền hiểu rằng cách này không có hiệu quả.

" Vậy giờ tôi nên làm gì đây?"

"Cách đơn giản nhất là cậu hãy tìm một người chịu đổi phòng với cậu, mang cậu ta đến đây, tôi sẽ làm thủ tục giúp cho."

Nói rồi, cô ta quay lại màn hình TV và tiếp tục xem phim.

"Nè, mày bình tĩnh trước đã. Thực tế thì nó đã làm gì mày đâu. Mày cứ sống cùng nó bình thường đi."

"Sống cái ông già nhà mày đó! Tao không muốn ở cùng một phòng với nó!"

Beomgyu nói rõ ràng từng chữ.

"Tao hỏi thật... mắc gì mày kì thị người ta dữ vậy? Tao có thể hiểu nếu như mày chỉ dừng ở mức ghét thôi.. còn đằng này mày lại gần như căm thù như thế..."

Felix vẫn cảm thấy thật khó hiểu vì cậu ấy có rất nhiều bạn là người chuyển giới.

"Nếu như mày ghét gay thì cuộc sống của mày sẽ thực sự khó khăn. Bởi lẽ, những người đồng tính ở khắp mọi nơi."

"Ghét là ghét. Bất luận thế nào, tao cũng không quay lại cái phòng đó nữa."

Beomgyu thể hiện sự quyết tâm của mình bằng cách đi gõ cửa từng phòng. Cậu hỏi từng người một với hi vọng sẽ tìm được người chịu đổi phòng với mình.
Sau khi đi khắp nơi trong kí túc xá để gõ cửa suốt gần 1 giờ đồng hồ thì Beomgyu cũng bị bạn bè lôi đến nơi tổ chức tiệc chào đón tân sinh viên.

Chẳng lẽ không một ai gặp rắc rối gì với bạn cùng phòng với mình sao?

Đến khoảng chín giờ tối, Beomgyu đã quá mệt mỏi và quyết định ngồi chờ người bạn cùng phòng của mình, kẻ mà tới giờ vẫn chưa thấy xuất hiện. Cậu nhất định sẽ nói với Taehyun rằng một trong hai người bọn họ phải rời khỏi đây.

Đến khi kim đồng hồ chuyển sang số năm thì Beomgyu nghe thấy tiếng mở cửa.

"Ồ, mày về rồi hả? Đã ăn gì chưa? Tao có mua về một ít đồ ăn vặt đây."

Taehyun mở cửa, bước vào. Cậu hơi nhíu mày khi thấy bạn cùng phòng của mình vẫn mặc nguyên bộ đồng phục lúc sáng. Có vẻ như Beomgyu đã chờ cậu rất lâu.

"Taehyun, tao có chuyện muốn hỏi mày."

"Muốn hỏi gì?"

"Mày là gay đúng không?"

"..."

Beomgyu vào đề một cách thẳng thắn. Taehyun quay lại, lặng lẽ nhìn cậu bạn cùng phòng. Cậu ấy không mấy bất ngờ. Nhìn Taehyun như thể đã biết trước sẽ có ngày bị hỏi như thế. Trái ngược với thái độ bình tĩnh của Taehyun , người vừa mới đặt ra câu hỏi lại lộ biểu cảm lo lắng.

"Đúng vậy."

Câu trả lời đã khiến cho Beomgyu không khỏi choáng váng. Cái người vừa thốt ra câu ấy lại thản nhiên như chuyện chẳng có gì. Điều đó khiến cho Beomgyu càng bức bối hơn:

"Nếu mày đã nói vậy thì tao cũng nói thẳng với mày là tao ghét gay."

Taehyun đặt chiếc túi nhựa đang cầm trên tay xuống, nhìn vào người vừa thốt ra câu nói đó, hỏi lại:

"Rồi sao?"

Taehyun không nghĩ rằng Beomgyu lại biết chuyện sớm đến thế, cậu càng không ngờ rằng Beomgyu lại căm ghét điều đó như vậy.

"Tao với mày, một trong hai đứa phải chuyển đi. Tao không muốn ở cùng với loại có xu hướng tính dục bất thường."

Nghe vậy, Taehyun trừng mắt nhìn Beomgyu , tỏ vẻ bất mãn.

"Mày ghét tao bởi vì tao là gay thôi sao?"

"Đúng vậy. Chẳng những ghét mà là cực kì ghét. Tao có thể chấp nhận mọi thứ, ngoại trừ gay."

Taehyun đáp trả một cách lạnh lùng:

"Tao là gay nhưng tao đã làm gì mày chưa?"

"Mày không làm gì hết nhưng tao không muốn ở cùng với gay!"

Càng nghe càng khiến Taehyun thêm bực mình, cậu đặt mạnh chiếc muỗng xuống bàn, nghiêm túc nói:

"Vậy thì mày chuyển đi! Vì vấn đề không xuất phát từ chỗ tao, mày mới là đứa có vấn đề."

"Mày nghĩ tao không muốn chắc. Vấn đề là không ai chịu đổi phòng với tao."

"Vậy là mày biết không chuyển được nhưng vẫn muốn tao chuyển? Tao đã từng nghĩ mày là đứa rất tốt. Nhưng giờ thì tao thay đổi suy nghĩ hoàn toàn rồi. Mày chỉ là đứa lòng dạ nhỏ nhen mà thôi."

Beomgyu nắm chặt tay và trả lời một cách giận dữ:

"Chẳng phải bạn cùng lớp của mày ở đây rất nhiều sao? Mày thử hỏi tụi nó xem có chịu đổi phòng với mày không. "

"Tại sao tao phải làm chuyện phiền phức đó chứ?"

"Thằng khốn Taehyun."

Lần này, Beomgyu dùng tông giọng lớn hơn để biểu lộ cơn giận dữ của mình. Cậu dùng ánh mắt sắt lạnh như muốn xé nát người đối diện thành trăm mảnh:

"Tao nhắc lại một lần nữa: Tao sẽ không ở cùng phòng với mày. Tao ghét gay. Ghét đến tận xương tuỷ. Tao sẽ không bao giờ thân thiết được với mày. Thậm chí chỉ cần nghĩ đến việc phải hít thở chung không khí với mày cũng khiến tao cảm thấy kinh tởm nữa là."

"Ồ!"

Taehyun dộng mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy đối diện với Beomgyu. Đôi mắt của cậu không dao động nhưng bên trong lại cất giấu sự đe doạ đáng gờm. Cậu nhếch mép, cười khinh bỉ:

"Vậy tao e rằng phải làm mày thất vọng rồi. Vì mày sẽ phải ở cùng tao đến hết năm nay."

"Tao đã nói là tao sẽ không sống chung với mày!"

"Nhưng tao sẽ không chuyển đi!"

Taehyun đáp trả một cách giận dữ, đồng thời nhìn chằm chằm vào người đối diện:

"Nếu mày không ở được thì cứ việc chuyển đi. Tao sẽ không đi đâu hết. Tao cảm thấy không có vấn đề gì khi ở đây. Ngay cả khi phải sống với đứa đầu óc hạn hẹp như mày."

"Mày phải chuyển đi!"

Beomgyu túm lấy cổ áo của người đang đứng đối diện và nói một cách chán ghét. Điều này khiến Taehyun cực kì tức giận.

Và rồi...

Cổ áo của Beomgyu cũng được nâng lên. Gương mặt đẹp trai của cậu được kéo lại gần với đôi mắt sắt lạnh của Taehyun:

"Mày nghĩ mày là ai hả? Tao không biết trước đây mày đã gặp phải chuyện gì với những người như bọn tao mà suy nghĩ của mày lại bảo thủ như vậy. Nếu mày vẫn cứ giữ cái ý nghĩ ngu xuẩn đó thì mày sẽ không đời nào hoà nhập được với mọi người. Mày hãy nghe cho kĩ đây:

"Tao chắc chắn sẽ không chuyển đi!"

Tay trống nói một cách kiên định. Từ trước đến giờ Taehyun chưa từng gặp ai căm ghét người đồng tính như Beomgyu và điều khiến cậu bất ngờ hơn cả chính là người bạn cùng phòng vốn dĩ rất tốt tính đó lại đột ngột trở nên vô lí đến vậy. Ai mà có thể chịu đựng nổi sự phân biệt đối xử đến mức kì thị như kiểu của cậu ấy được cơ chứ.

Vì thế mà Taehyun càng lúc càng tiến đến gần gương mặt đang giận dữ phía đối diện hơn. Cậu tiến gần đến mức có thể cảm nhận được sự xa cách giữa họ.

"Mày muốn làm gì?"

Beomgyu quát lớn và nện một đấm thật mạnh vào mặt của Taehyun khiến cậu bị ngã ra phía sau.

Taehyun quắt mắt, nhìn thẳng vào Beomgyu rồi buông câu nói chứa đầy sự lạnh nhạt:

"Tao nghĩ tao cần phải chúc mừng mày. Vì mày sẽ phải dành một năm để sống cùng với thằng đồng tính là tao đây."

Nói rồi Taehyun đẩy mạnh vào ngực Beomgyu khiến cậu ấy ngã ra sau vài bước và bị va vào mép giường, gây nên tiếng động không nhỏ.

Taehyun tiến đến phía tủ quần áo, với lấy chiếc khăn tắm và bỏ đi. Cậu nghe được âm thanh rất lớn vọng đến từ người phía sau lưng:

"Thằng khốn kiếp kia, mày nghe cho kĩ đây: Tao nhất định sẽ khiến mày chuyển đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com