Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Mike cho rằng trong công việc của các vị thần, anh có thể làm rất tệ. Anh đã được chỉ định làm Vua của Địa ngục cách đây vài thiên niên kỷ và điều đó cũng không tệ đến thế. Chắc chắn, nó có một chút căng thẳng vì mọi người trên Trái đất dường như không bao giờ ngừng chết. Các thủ tục giấy tờ rất căng thẳng ngay cả khi có khoảng hơn chục con quỷ đảm nhận phần lớn công việc đó. Đưa ra những hình phạt cho những điều tồi tệ nhất mà con người đã gây ra cũng không quá khó mặc dù chắc chắn là không dễ chịu gì. Mike luôn có ý thức mạnh mẽ về công lý và sự đồng cảm, vì vậy bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sự tàn ác, bất công từ những tay sai của anh đều khiến Mike nổi giận đủ để đưa ra hình phạt thích đáng cho những kẻ ác độc đã gây ra nỗi đau cho những người phàm. Không phải lúc nào Mike cũng có nhiều thời gian rảnh rỗi cho bản thân nhưng anh thích như vậy hơn. Bất cứ thời gian rảnh rỗi ít ỏi nào mà anh có được, anh sẽ dành nó cho những người bạn của mình: Dustin, thần Thợ rèn và Lửa; Will - thần Âm nhạc, Mặt trời và Chữa lành; và Lucas, thần chiến tranh. Khi không gặp gỡ những người bạn, và mẹ của anh cũng không đến thì các chị em gái của Mike thường xuất hiện bên cạnh anh.

Mike biết rằng anh chẳng có nhiều thời gian để ra ngoài và công bằng mà nói, có vẻ như hầu hết mọi người đều sợ hãi anh và cũng không thực sự muốn anh lên đỉnh Olympus. Mike biết trở thành Chúa tể của Địa ngục cũng có những nhược điểm. Mọi người sợ anh một cách không cần thiết. Mike thậm chí không phải là Thần chết nhưng rõ ràng kể từ khi Người chết đến dưới lãnh địa của anh, mọi người đều tránh xa anh. Điều này có đôi lúc làm phiền đến anh. Nhưng Mike ổn khi ở một mình và ở lại Underworld . Các chuyến đi đến đỉnh Olympus của anh rất ít và rất lâu mới có một lần. Một vài chuyến viếng thăm lên đỉnh Olympus thậm chí đã xảy nhiều năm trước, đặc biệt là trong lúc công việc chồng chất thì càng khó xảy ra.

Dù sao thì cũng chẳng có gì cần thiết khiến anh phải xuất hiện ở đó. Mặt trời nhân tạo từ Elysium đã đủ chiếu sáng cho Underworld và Mike có vô số khu vườn trong cung điện của riêng mình để thư giãn nếu anh cần một chút cây xanh. Một suy nghĩ bí mật trong anh, Mike nghĩ rằng những khu vườn của anh ở Địa ngục đẹp hơn nhiều so với những khu vườn trên đỉnh Olympian. Anh biết rất ít về làm vườn nhưng anh không phải là Vị thần Trái đất và sự giàu có của Trái đất không phải không có lý do. Mỗi bông hoa, thần thoại và ma thuật, mọc trong khu vườn của anh và màu sắc của chúng đậm và đẹp như màu của những viên đá quý quý giá nhất.

Nhưng thật không may cho Mike, bạn bè và gia đình của anh không đánh giá cao thói quen sống ẩn dật của anh.

"Michael, con cần tắm nắng nhiều hơn," mẹ anh nói khi bà mang đến một ít bánh tráng miệng có hương vị thơm ngon của mình. Bà là nữ thần của Lò sưởi, quan tâm đến người khác là bản chất của bà nhưng Karen đặc biệt kiên quyết khi nhắc đến con cái của mình. Mike là người được nhắc đến nhiều nhất, bởi vì anh là người cứng đầu nhất.

"Em trai, dạo này em có thấy mình không? Ấn tượng về Dracula không đẹp chút nào." Nancy làm rối tung mái tóc của anh khi cô ghé qua để hỏi ý kiến ​​của anh về những chiến lược chiến đấu mới nhất của cô. Cô ấy khá thành thạo trong việc tự mình đưa ra những quyết định nhưng bản thân Mike lại khá thận trọng khi nói đến chiến thuật chiến đấu.

Và sau đó là cô bé Holly. "Mikey! Sẽ thật tuyệt nếu anh có thể đến thăm em một lúc nào đó thay vì ngược lại," cô bé phàn nàn. "Em luôn phải ghé qua giữa các cuộc đi Săn, nếu không em sẽ không bao giờ gặp được anh." Cô bé bĩu môi. Biểu cảm đáng yêu của cô bé không bao giờ khiến Mike cảm thấy tội lỗi vì đã không cố gắng đến thăm em ấy.

"Holly, em biết là các Thợ săn của em không thực sự đánh giá cao việc anh có mặt ở đó mà," anh cố gắng phản đối.

"Anh là anh trai của em. Anh có thể đến thăm em. Em có thể đối phó với những kẻ đó" Holly vặn lại, khuôn mặt thiên thần của cô bé nhăn lại.

Và đó là chưa kể những người bạn của Mike, Lucas, Dustin và Will, cũng không ngừng chế nhạo anh.

"Mike, cỗ xe mặt trời của tôi sẽ không đốt cháy cậu đâu, cậu biết điều đó mà, phải không?" Will luôn trêu chọc ghẹo anh như vậy khi tất cả bọn họ đi chơi với nhau.

"Và anh bạn, tôi rất tiếc phải nói với cậu, nhưng cậu sẽ không thể tìm thấy bất kỳ cô nàng nào ở đây. Steve luôn nói rằng chúng tôi cần đưa cậu ra khỏi đây." Dustin nói với vẻ mặt lo lắng giả tạo. "Chúng tôi thực sự lo lắng rằng cậu sẽ chỉ thu hút được những ma nữ này."

"Nghiêm túc đấy Mike," Lucas nói, xô Dustin và đảo mắt, "Tất cả chúng tôi đều có rất nhiều việc nhưng đó là lý do tại sao cậu có những nhân viên quỷ dữ của mình. Thư giãn đi. Chúng ta chỉ... cái gì? 10 thiên niên kỷ? Có rất nhiều thời gian để cậu ám ảnh với công việc. Thỉnh thoảng hãy thư giãn."

Vì vậy, cuối cùng, Mike, đã chịu đủ sự cằn nhằn, đã đồng ý thỉnh thoảng đến Trái đất để xoa dịu những người thân yêu đang lo lắng của mình. Không phải là anh không thích đến thăm Trái đất và đỉnh Olympus. Có rất ít thứ để anh quan tâm trên đó.

Lần đầu tiên anh đến thăm Trần thế, anh đã đến thăm Holly như đã hứa. Lần tiếp theo anh đi chơi với Dustin và Steve, thần của tiệc tùng và rượu. Tuy nhiên, lần thứ ba, anh ấy chỉ muốn dành thời gian cho bản thân. Mở cánh cổng của mình, anh bước ra một cánh đồng trống ở bìa rừng. Nơi này thật đẹp. Không khí trong lành và tinh khiết, một sự cải thiện rõ rệt so với mùi hơi ẩm mốc và ám khói ẩn nấp trong Địa ngục. Mike chỉ định ngồi dưới ánh nắng, vẫy tay chào Will khi anh ấy đi ngang qua, rồi thư giãn với một cuốn sách hay. Anh không ngờ mình sẽ đụng phải ai đó, hay đúng hơn là ai đó sẽ đụng phải anh.

El đã dành thời gian của mình để lan tỏa mùa xuân trên thế giới như nàng đã luôn làm. Nàng có một tâm trạng hơi cáu kỉnh vì mẹ nàng, Theresa, nữ thần mùa màng, luôn bao bọc nàng quá mức. El thực sự ghét khi bà làm điều đó

Kể từ những năm đầu đời, El đã nhớ rằng mẹ nàng đã luôn làm vậy. Theresa không mấy quý mến các vị thần trên đỉnh Olympus và giữ El tránh xa họ. Như vậy, El đã gặp gỡ rất ít người trong cuộc đời nàng. Người bạn duy nhất của nàng là Max, nữ thần phép thuật và thậm chí họ có rất ít cơ hội có thể gặp nhau. El đã dành rất nhiều thời gian với các tinh linh rừng và tiên nữ nước nhưng nàng thật sự cần nhiều bạn bè hơn.

Khi một chàng trai trẻ đẹp trai xuất hiện ở bìa rừng nơi nàng đang ban phát mùa xuân, El biết nàng nên tự giới thiệu. Nàng mất vài giây để quan sát anh ta, hài lòng khi anh ta hoàn toàn vô hại.

"XIN CHÀO! Tôi là El!" nàng tự giới thiệu bản thân với chàng trai mặc đồ tối màu. Nàng không thể không nhận thấy anh ta rất đẹp. Da anh trắng ngà với những đốm tàn nhang trên má và mũi giống như những vì sao mà nàng đã quen nhìn thấy trên bầu trời đêm. Đôi mắt anh như vực sâu thăm thẳm, ngay lập tức thu hút El. Khi nghe thấy giọng nói của El, anh giật mình và đôi má nhợt nhạt của anh chuyển sang sắc hồng xinh đẹp.

"Thật dễ thương," El không thể không nghĩ như vậy.

"T-tôi là Mike!" anh ấy lắp bắp, rõ ràng là anh đã mất bình tĩnh khi bây giờ một cô gái xinh đẹp bất ngờ nói chuyện với anh. Khi Mike quyết định đến thăm Trái đất thường xuyên hơn, anh đã không hề chuẩn bị tinh thần cho việc tình cờ gặp những người khác ngoài bạn bè của mình. Một nữ thần xinh đẹp đến gần khiến anh vô cùng bối rối và anh không thể không chú ý rằng ngay cả với mái tóc rối bù và bộ váy hơi bẩn, nàng vẫn hoàn toàn xinh đẹp.

"Điều gì đã đưa anh đến cánh đồng hoa của tôi vậy?" El hỏi, vô cùng thích thú khi Mike mở to mắt nhìn nàng. Anh ấy hấp dẫn và El cảm thấy khá hài lòng vì dường như anh ấy cũng nghĩ như vậy về nàng.

"Đây là khu vực của em?" Mike hỏi, đột nhiên lo lắng. "Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý xâm phạm. Chỗ này chỉ có vẻ là một nơi tuyệt vời để ngồi và tận hưởng ánh nắng mặt trời một lúc. Tôi có thể rời đi...?"

"Vô lý!" El kêu lên. Nàng ngay lập tức ngồi xuống chỗ nàng vừa đứng và vỗ nhẹ vào mặt đất bên cạnh. "Ngồi xuống đi! Anh nói đúng, đây là một nơi tuyệt vời để tắm nắng."

"Cảm ơn," Mike lầm bầm khi anh ngồi xuống cạnh nàng, vẫn còn hơi sợ.

"Tôi hy vọng anh không làm phiền đến tôi. Rốt cuộc thì anh cũng đang xâm phạm vào khu vực của tôi..." El trêu chọc và điều đó đủ để Mike hoàn toàn cảm thấy thoải mái trong khi anh chắc chắn rằng cô gái này không khó chịu với anh.

"Chà... tôi không biết. Trái đất là một phần trong khu vực của tôi. Điều đó có nghĩa là em đang xâm phạm vào khu vực của tôi?" anh trêu lại El, thích thú với tiếng cười khúc khích của nàng. Đó là âm thanh đẹp đẽ nhất anh từng nghe.

El rạng rỡ. "Chà, đó sẽ là một tình tiết khá phức tạp nhưng tôi chắc rằng anh sẽ không bực bội với cánh đồng hoa của tôi đâu. Xét cho cùng, công việc của tôi là làm cho khu vực của anh trở nên đẹp đẽ." Khi El nói điều đó, nàng vẫy tay theo một chuyển động hoàn hảo. Xung quanh họ, một chùm hoa mọc lên từ mặt đất.

Mike mỉm cười và giả vờ suy nghĩ. "Tôi đoán tôi có thể để em ở lại. Tôi muốn khu vực của mình đẹp." El mỉm cười đáp lại.

Một vài giờ bên ngoài đã kéo dài cho đến khi mặt trời lặn. Họ không hề nhận ra, cả hai đã nói chuyện cả ngày. Will đi ngang qua cùng cỗ xe ngựa của mình, cười toe toét khi thấy Mike đang trò chuyện cùng với một cô gái và anh tiếp tục lên đường. Anh ấy không thực sự quen biết với nữ thần Mùa xuân nhưng anh ấy nghe nói cô gái ấy rất tốt. Will sẽ mang thông tin này để trêu chọc Mike sau đó, anh ấy tiếp tục lên đường. Cuối cùng khi mặt trăng sắp mọc, cả Mike và El đều nhận ra rằng đã trôi qua bao nhiêu giờ. Cả hai dự định gặp lại nhau vào ngày hôm sau, cả hai đỏ mặt suốt một lúc.

Ngày hôm sau đến rồi đi và nhiều ngày khác cũng vậy. Mike đến Trái đất nhiều lần một tuần nhất có thể và El đã nghĩ ra những cách ngày càng thông minh để bỏ qua các câu hỏi của Theresa để bà có thể vui vẻ bỏ qua cánh đồng mà nàng và Mike gặp gỡ nhau. Đôi khi họ ngồi lại đó, những lần khác họ đi dạo và dừng lại ở một nơi khác. Tất cả những gì họ biết là cả hai đều thích dành thời gian cho nhau, cười và nói về mọi thứ và mọi thứ.

Đôi khi Mike mang theo một số công việc của anh và làm việc khi ngồi cạnh El. Nàng hỏi anh những câu hỏi, đôi khi còn cho anh những gợi ý hữu ích. Trong khi anh ấy bận rộn, nàng thường tự giải trí bằng cách ngâm nga hoặc hát. Giọng hát du dương của nàng rất dễ nghe và khiến Mike thư giãn hơn bao giờ hết khi làm việc một mình. Thường thì một ngày kết thúc với việc đầu Mike được trang trí bằng một chiếc vương miện hoa do El làm. Nàng đã tự biến nó thành một trò giải trí là nghĩ ra những chiếc vương miện kỳ ​​quặc nhất có thể. Điều khiến Mike hài lòng hơn cả khi anh đủ can đảm để nói ra, đó là mỗi chiếc vương miện nàng làm cho anh đều có một chiếc vương miện tương xứng cho chính El. Sau khi nàng đội chiếc vương miện của anh ấy lên đầu, nàng sẽ yêu cầu anh đội cho mình.

"Ta trao vương miện cho ngươi, bệ hạ, ngươi cũng có thể làm như vậy cho ta!" El nói và cách nàng cười rạng rỡ sau khi anh trao cho nàng chiếc vương miện khiến trái tim Mike nhói lên trong lồng ngực. Nhận thấy một vệt bùn trên má anh, El cúi xuống mà không cần suy nghĩ, đưa mặt họ lại gần hơn và hơi thở của Mike nghẹn lại trong cổ họng anh. Đôi bàn tay mềm mại của nàng nhanh chóng lau đi một chút bụi bẩn, nhưng mắt họ đã chạm vào nhau, chỉ cách nhau một khoảng nhỏ. Không cần suy nghĩ, El rút ngắn khoảng cách khi nàng nhẹ nhàng hôn anh, đôi môi mềm mại của nàng chạm vào má mà chính nàng vừa lau sạch. Gương mặt Mike chuyển sang màu đỏ rực. El vừa đỏ mặt vừa nhanh chóng lùi ra, mỉm cười bẽn lẽn. Mike mỉm cười với El khi cả hai quay trở lại việc làm của mình, không khí giữa họ vẫn thoải mái bất chấp sự thay đổi rõ ràng.

Tình bạn của họ trở thành một thứ gì đó còn hơn thế nữa, sự khác biệt, tinh tế nhưng nhỏ bé. Không có lời nào được trao đổi khi sự thay đổi này diễn ra nhưng họ có thêm lý do để gặp nhau, điều không thể làm họ hạnh phúc hơn.

Mọi thứ đang diễn ra hoàn hảo, cho đến ngày Theresa phát hiện ra con gái mình đang gặp gỡ với ai đó. Các nữ thần rừng thích ngồi lê đôi mách và tin tức đã nhanh chóng truyền đến tai nữ thần mùa màng. Không chỉ việc con gái của bà được bắt gặp đang gặp gỡ một chàng trai khiến Theresa bị sốc mà còn cả việc chàng trai đó là ai nữa.

"CON GÁI CỦA TÔI KHÔNG THỂ Ở VỚI VUA CỦA ĐỊA NGỤC!" Tiếng hét của Theresa vang xa hàng dặm.

"Terry, em yêu," chồng cô, Andrew, thần biển cả dịu dàng nói. "Chúng ta biết sẽ có ngày con gái mình bắt đầu hẹn hò. Chúng ta không thể che chở cho con bé mãi được."

"Nhưng đó là Chúa tể của Địa Ngục Andrew? Trong TẤT CẢ các vị thần, con bé phải chọn một vị thần là thần chết sao? Em đã nghe những điều về Mike và cậu ta không phù hợp chút nào. El thậm chí còn không nên hẹn hò! Con bé còn quá nhỏ."

Andrew chỉ thở dài, đã quen với bản tính bảo vệ quá mức của vợ đối với con gái của họ. Ông đã đã chọn cách để Terry chìm trong nỗi lo lắng của chính mình một thời gian, biết rằng vợ ông phải vượt qua chính sự lo lắng của mình để cảm thấy tốt hơn. Thật không may, El đã về nhà không đúng lúc. Terry vẫn chưa nguôi giận và El đã bước vào với một chiếc vương miện hoa đáng ghét, khuôn mặt ửng hồng xinh xắn, cho thấy rõ ràng nàng đã đi cùng ai. Trận cãi vã sau đó đã khiến cả El và Terry đều rơi nước mắt và El tức giận bỏ đi.

"Con KHÔNG còn là một đứa trẻ nữa! Mẹ thậm chí còn chưa gặp Mike! Làm sao mẹ lại có thể phán xét về anh ấy như vậy? El đã hét vào mặt mẹ cô.

"LỜI CỦA MẸ LÀ QUYẾT ĐỊNH CUỐI CÙNG!" Terry đã hét lại. "Con sẽ không được gặp hắn ta ngay bây giờ và mẹ không muốn con nô đùa trên cánh đồng gần lối vào Underworld nữa!"

Andrew biết rõ cả vợ và con gái mình. Cả hai đều bướng bỉnh. El đã rời khỏi nhà và không có dấu hiệu quay lại. Terry đã khóc nức nở và Andrew đã ưu tiên chăm sóc vợ mình, vì biết rằng con gái ông có thể tự chăm sóc bản thân, mặc dù kinh nghiệm của con bé đối với thế giới này còn rất hạn chế.

El đã ở lại nhà Max qua đêm và sáng hôm sau đã háo hức đợi Mike ở cánh đồng. Ngay khi gặp anh, nàng đã lao đến bên Mike, ôm chặt lấy anh. Ngay lúc đó, nàng đã bật khóc nức nở và Mike đã hoảng sợ khi nghe nàng kể lại cuộc cãi vã với mẹ mình cùng những giọt nước mắt tuyệt vọng.

"Em chỉ muốn bà ấy ngừng đối xử với em như thế này! Em hầu như chưa từng được gặp ai ngoài anh và tất cả là lỗi của bà ấy! Em biết bà ấy lo lắng vì bà đã có một cuộc sống khó khăn nhưng điều đó thật không công bằng với em!" El nói. "Em ước có một cách nào đó để em có thể tránh đi một thời gian. Nếu em đến chỗ của Max thì thể nào mẹ cũng tìm đến em."

Mike đã im lặng lắng nghe, dùng lòng bàn tay xoa nhẹ lên mu bàn tay của El khi nàng dựa vào người anh khi nói hết mọi chuyện. Trước những lời cuối cùng của El, nét mặt anh trở nên trầm tư.

"Em có thể đến ở với tôi trong Underworld cho đến khi em sẵn sàng đối mặt với mẹ mình một lần nữa," Mike đề nghị. El ngồi thẳng dậy, nhìn Mike.

"Thật ư?" nàng thì thầm. "Anh sẽ đưa em đến đó chứ?"

Mike ngượng ngùng nhìn xuống, hơi đỏ mặt. "Chà... nơi đó không phải Trái đất nhưng nó cũng đủ đẹp. Có những khu vườn và tôi có rất nhiều phòng. Bạn bè của tôi thỉnh thoảng đến thăm nhưng việc này khá hiếm và họ sẽ quý mến em nếu em muốn gặp họ."

" Vâng!" El vui vẻ nói, vòng tay ôm lấy Mike. "Em muốn nhìn thấy Địa ngục. Em đã muốn đến từ rất lâu nhưng không chắc liệu anh có muốn em đến thăm hay không..." nàng xấu hổ nói. "Anh chưa bao giờ đề nghị như vậy trước đây."

Mike có vẻ bối rối. "Dĩ nhiên là không rồi El! Nếu em muốn có một chuyến viếng thăm sớm hơn, em nên nói với tôi. Chẳng có mấy ai quan tâm đến việc xuống đó trừ khi cần thiết nên tôi nghĩ em sẽ vui hơn khi ở đây hơn là xuống đó."

"Chà, em muốn xuống đó!" El nói chắc nịch, mắt lấp lánh. "Anh hứa là em có thể ở lại chứ?"

"Tất nhiên rồi." Mike đồng ý. "Tôi hứa. Thực tế là tôi thề trên sông Styx."

El trông vô cùng hài lòng rồi với vẻ hy vọng. "Chúng ta có thể đi ngay bây giờ không?" Nàng hỏi. Em không muốn mẹ đến tìm em và em biết Max sẽ biết em đang ở đâu. Em đã nói với cô ấy rằng em đến gặp anh."

"Nếu em muốn," Mike cười toe toét trước sự háo hức của El. Anh đứng dậy và mở cánh cổng mà thông thường không ai có thể vào được ngoài anh. Anh nắm tay El khi anh dẫn nàng đi qua đó, vào bóng tối, vào vương quốc của anh.

El bị mê hoặc bởi Underworld mà Mike coi đó là một dấu hiệu tốt. Anh dẫn nàng đi qua hang động giống như lối vào Địa ngục. Nàng kinh ngạc trước sự rộng lớn của nó, những cột đá kiểu Hy Lạp đánh dấu lối vào khi họ bước vào phía gần cung điện của Mike. Mike dẫn El qua sông Styx, những linh hồn bên trong nó rên rỉ và than thở về cuộc sống của họ. Mike thích thú ôm nàng chặt hơn một chút mặc dù biết rằng bản thân El sẽ cẩn thận trước những linh hồn kia. El đỏ mặt trước sự quan tâm của Mike và chỉ tiến lại gần hơn khi Mike ra lệnh cho người lái đò, Charon, dẫn họ qua sông.

Họ đi ngang qua Cánh đồng Asphodel, chật ních những linh hồn không bị trừng phạt nhưng cũng chẳng được lên thiên đường. Họ đi qua phòng xử án của địa ngục. Mike đề nghị dừng chiếc thuyền lại để nàng có thể chứng kiến phần cuối của một phiên tòa đang diễn ra nhưng El quyết định sẽ có thời gian cho việc đó sau và tiếp tục đi. Những tiếng kêu từ địa ngục thật đau đớn và Mike nhăn mặt khi El trông có vẻ hơi khó chịu.

"Họ là người xấu, El." Anh nhẹ nhàng nói với El. " Sẽ không công bằng nếu không có một sự trừng phạt nào."

El gật đầu. Ý thức về công lý của El rất vững vàng và nàng biết chỉ những người tồi tệ nhất mới chịu sự trừng phạt của Địa ngục. El ngay lập tức vui lên khi đến Elysium. Những cánh cổng màu vàng tuyệt đẹp và bên trong, El có thể thấy nơi này thật đẹp. Một thiên đường hoàn hảo cho những điều tốt đẹp nhất của con người.

Cuối cùng, họ đã đến cung điện. Thoạt nhìn, nó có vẻ tối tăm và có điềm gở, tuy nhiên, ngay khi họ bước vào cổng, El đã nhận ra rằng không có gì giống như vậy. Lối vào được lát đá và bãi cỏ phía trước cung điện được trang trí bằng những chiếc ghế dài bằng đá cẩm thạch sẫm màu nạm đá quý. Các loài hoa đua nhau mọc và cung điện thật tráng lệ. Nó không phải là bản sao của cung điện Olympus mà là một thứ gì đó ấm cúng hơn nhưng hoành tráng hơn nhiều, do chính Mike thiết kế.

"Vậy...Chào mừng đến nhà của tôi." Mike lo lắng nói khi dẫn cô xuống con đường lát đá dẫn đến cửa chính. " Tôi hy vọng là em thích nơi này, El nhưng nếu em không thích thì hãy cho tôi biết ngay và chúng ta có thể quay trở lại."

El bối rối nhìn anh. " Anh đang đùa em à? Nơi này thật tuyệt vời! Em chắc rằng bên trong cung điện cũng rất đẹp. Em thích nơi này rồi, thực ra, em thà ở đây mãi mãi!"

Mike không thể không đỏ mặt trước những lời nói của El và những gì mà chúng đang ám chỉ. Anh nhanh chóng đẩy những suy nghĩ đó xuống khi biết anh và El chỉ là bạn bè. Không còn gì giữa họ mặc dù năng lượng kỳ lạ giữa họ trong khoảng một tuần qua kể từ khi nàng hôn lên má anh.

El yêu thích nội thất của Cung điện nhiều như nàng yêu thích vẻ ngoài của nó. Mike chỉ cho El từng phòng, kể cả phòng làm việc của anh và một phòng dành cho khách ở cuối hành lang từ phòng ngủ của anh, nơi El sẽ ở. Anh ấy nói với El rằng nàng có thể trang trí nó theo bất kỳ cách nào El muốn vì căn phòng hơi đơn giản và El đồng ý. Căn phòng ấm cúng nhưng El biết rằng nàng sẽ sắp xếp một vài điểm nhấn cá nhân của riêng mình vào đó để nó có cảm giác như ở nhà. Mặc dù vậy, phần yêu thích của El là những khu vườn của cung điện.

Những khu vườn phía trước hoành tráng như vậy, những khu vườn phía sau cung điện và ẩn mình qua những ô cửa bí mật thậm chí còn lộng lẫy hơn. Trong số đó, có một khu vườn đặc biệt nhanh chóng trở thành chỗ yêu thích của El. Cây cối, bụi rậm và hoa ở đó thậm chí còn ngoạn mục hơn bất kỳ nơi nào khác. Những cái cây trĩu nặng quả trông mọng nước trông thật hấp dẫn khi chúng treo trên cành. Những chiếc ghế dài khảm đá quý được đặt xung quanh khu vườn. Mike đã nhận thấy sự quan tâm của El đối với khu vườn đó sau tuần đầu tiên khi anh thấy El ngồi ở đó liên tục. Nhận thấy rằng El yêu thích nơi này biết bao, Mike không thể không tặng nó cho nàng.

"Tôi đã chăm sóc khu vườn này nhiều nhất. Em có muốn có nó không?" Mike hỏi. Anh không thể không đỏ mặt khi biết món quà của mình còn hơn cả một chút ngây thơ. Theo thông lệ, một hành vi ở cấp độ này được coi là một lời cầu hôn nhưng Mike biết lời đề nghị của anh chẳng có gì là như vậy cả. Anh chỉ muốn làm cho El hạnh phúc.

"Anh... muốn tặng em khu vườn của anh như một món quà?" El xúc động. Khi Mike gật đầu, nàng vòng tay qua cổ anh và ôm lấy anh.

El cười rạng rỡ khi nàng kéo anh ngồi xuống bên cạnh. Bây giờ họ đã trở lại Underworld, Mike có rất nhiều việc phải làm nhưng bất cứ lúc nào có thể, anh ấy đều thích dành thời gian với El.

"Tôi có một quả lựu," cô nói với anh. "Anh có muốn ăn nó với em không?"

Mike có thể cảm thấy một sự khó chịu trong tâm trí khi nó nhắc nhở với anh rằng toàn bộ tình huống này hơi quá thân mật để có thể xảy ra. Anh ấy tặng El một món quà và họ cùng nhau chia sẻ một quả lựu- cũng là một phần của món quà đã nói trên- ngay sau đó, trong một số trường hợp, sẽ được coi là sự ràng buộc. Nhưng Mike không nhận thức đầy đủ về ý nghĩa và hậu quả của hành động của mình và El cũng vậy nên anh vui vẻ đồng ý. El và anh ấy chia đôi những hạt Lựu màu hồng ngọc và thích thú với dư vị ngọt nhưng chua của quả lựu.

Mike đến thăm El mỗi ngày. Có những ngày anh ấy mang công việc của mình theo và El sẽ giúp anh ấy. Khi El ngày càng thích nghi hơn với hoạt động của thế giới ngầm, những gợi ý của nàng tỏ ra hữu ích hơn cả. Khi El thấy Mike đang căng thẳng, El sẽ chọc vào mũi Mike một cách tinh nghịch hoặc làm điều gì đó ngớ ngẩn không kém để khiến anh ấy cười. Cũng không có gì lạ khi El cài hoa lên tóc anh và Mike không bao giờ bận tâm, thư giãn trong việc những ngón tay mềm mại của El lướt qua những lọn tóc sẫm màu của anh khi nàng đang cố cài những bông hoa một cách hoàn hảo trên tóc anh. Nó giống như những gì họ đã từng làm trên Trái đất và sự yên bình của nó là điều họ yêu thích.

Một ngày nọ, El cảm thấy đặc biệt khó chịu nên nàng đã kéo Mike đến. "Nhảy với em đi." Nàng nói

"Ồ-ừm. Anh không biết nhảy," Mike lúng túng nói. Hơn bao giờ hết, anh ước rằng mình đã nhận lời mời học khiêu vũ của mẹ khi còn nhỏ.

"Em cũng không biết" El trả lời. " Anh muốn tìm hiểu không?"

Đôi mắt màu hổ phách của Em làm dịu đi tâm trạng của Mike và anh đồng ý. El phát ra một âm thanh phấn khích khi nàng nhanh chóng bước lại gần Mike, đặt tay anh lên eo nàng khi El vòng tay qua cổ anh. Một cây đàn hạc ngoài trời lớn mà Will đã tặng Mike đang nằm trong góc, chủ yếu như một món đồ trang trí cho đến bây giờ, bắt đầu chơi. Will đã đưa nó cho Mike từ lâu và Mike đã đặt nó trong vườn để bất cứ khi nào anh ấy thích ngủ trưa ở đó nhưng nó hầu như không được sử dụng cho đến khi El đến.

Âm nhạc mà nó chơi rất hay nhưng Mike không thể ngăn được sự lúng túng của mình khi ở quá gần El. Khi anh ở quá gần nàng, anh cảm thấy như không thể thở được. El dường như cảm nhận được sự khó chịu của anh ấy và hỏi về điều đó.

"Anh không sao chứ Mike?" El bỗng thấy tội lỗi.

"T-tôi? Tôi có vấn đề gì à?" Mike lắp bắp.

"Em biết là em đã ở đây được một thời gian rồi. Em xin lỗi nếu em làm anh không thoải mái trong chính ngôi nhà của anh. Nếu anh thích nó, em có thể quay trở về." El hỏi gần như sợ hãi câu trả lời của anh. Đến lượt Mike có vẻ bối rối.

"Cái gì? KHÔNG! El tôi thích có em ở đây với tôi." Anh đỏ mặt nói tiếp: "Kể từ khi em đến đây, bây giờ tôi bớt cô đơn hơn rất nhiều, em cũng giúp tôi rất nhiều trong công việc. Em không cần phải thế đâu! Thật tuyệt khi có ai đó để trò chuyện về mọi thứ và cũng thật tuyệt khi được đến và thư giãn với em ở đây nữa."

El mỉm cười, yên tâm và Mike cuối cùng cũng thoải mái khi kéo nàng lại gần hơn mặc dù trái tim đang đập nhanh và đôi má đỏ bừng của anh. El nghiêng người lên khi anh ấy cúi xuống và cuối cùng họ hôn nhau, cười thật tươi khi họ rời nhau ra. El dựa trán vào vai anh khi họ nhẹ nhàng lắc lư theo điệu nhạc êm dịu của đàn hạc, cả hai đều cảm thấy như ở nhà trong vòng tay của người kia.

Mike đã để ý rằng El có xu hướng ngồi trên bãi cỏ khi nàng đến thăm khu vườn. Những chiếc ghế dài bằng đá cẩm thạch cứng và lạnh nhưng có vẻ như El chỉ thích ngồi trên bãi cỏ. Nó có vẻ luôn làm bẩn váy của Em và mặc dù Mike biết rằng một chút vết bẩn chẳng là gì đối với nữ thần mùa xuân, nhưng anh muốn đảm bảo rằng El luôn cảm thấy thoải mái. Anh thường thấy El ngủ trên bãi cỏ trong vườn và nghĩ rằng khu vườn của anh ít nhất sẽ giúp giấc ngủ của nàng thoải mái hơn một chút.

El xuống khu vườn của nàng vào một buổi sáng, tìm thấy một chiếc ghế dài kiểu xích đu ở hiên nhà tuyệt đẹp với những chiếc đệm thêu đẹp mắt và chất liệu mềm mại nhất. Nó còn hơn cả thoải mái và là nơi yêu thích mới của El để ngồi. Nó vẫn không thoải mái bằng giường, nhưng thật tuyệt khi được ngồi cùng Mike và âu yếm nhau bất cứ khi nào họ ngồi đó trong im lặng và dành thời gian bên nhau trong vườn . El yêu anh vì đã quá quan tâm đến nàng và muốn nàng ở Underworld thoải mái nhất có thể.

Đôi khi, El sẽ nằm đó đợi Mike đến chơi cùng mình vào buổi tối nên việc đến muộn luôn khiến anh cảm thấy có lỗi. Đó là vào một trong những ngày đó, Mike vội vã đến khu vườn với lời xin lỗi lo lắng sẵn sàng trên môi khi anh đến gặp El. Anh khựng lại khi nhìn thấy El đang ngủ trên chiếc xích đu trước hiên nhà. El vô cùng xinh đẹp và Mike không thể không say mê những nét đẹp tuyệt vời của nàng. Đôi mắt anh đã thể hiện tình yêu sâu đậm của anh khi anh nhẹ nhàng vén một sợi tóc lòa xòa trên gương mặt yêu kiều của nàng. Mike lặng lẽ di chuyển đến bên El, cẩn thận bế El vào phòng, nơi chắc chắn thoải mái hơn để ngủ.

Anh bế El lên và nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, cẩn thận đắp chăn cho El. Khi anh quay đi, El đã làm anh ngạc nhiên khi nắm lấy tay anh.

"Ở lại đi," El lầm bầm ngái ngủ. Đôi mắt El nhắm nghiền.

Mike nằm xuống và El nhanh chóng tiến lại gần anh ấy. Mike mỉm cười khi El rúc vào ngực anh. Im lặng trong vài phút cho đến khi El lại lên tiếng.

"Mike... Mình cưới nhau đi."

Mike đóng băng. "Cái gì?" anh nghẹn ngào. El cuối cùng cũng mở mắt chứng tỏ rằng El đã hoàn toàn tỉnh táo và lời đề nghị của nàng là thật lòng.

"Cưới em đi, Mike. EM YÊU ANH."

Mike vẫn không nói nên lời nên El đã nhân cơ hội này để trêu chọc anh ấy.

"Anh không muốn sao?" El bĩu môi trêu chọc; đôi mắt nàng tinh nghịch. "Thôi được. Anh biết là có rất nhiều vị thần khác muốn nắm lấy bàn tay em. Em đoán là em nên chấp nhận một trong số những lời cầu hôn đó."

Điều đó khiến Mike thoát khỏi cú sốc. "KHÔNG! Ý anh là anh đồng ý! Anh rất muốn cưới em, El! Anh cũng yêu em nhưng... em có chắc không?" Anh nghi ngờ hỏi. "Em thực sự muốn ở đây mãi mãi với anh sao? Ý anh là.... anh thực sự sống trong địa ngục."

El cười khúc khích khi nàng hôn nhẹ lên môi Mike. El lại rúc vào lòng Mike, mũi nàng tựa vào hõm cổ anh khi El thì thầm, giờ nàng lại nhắm mắt lại vì nàng hài lòng với câu trả lời của anh, "Tất nhiên rồi, đồ ngốc. Bất cứ nơi nào cũng hoàn hảo, miễn là ở đó có anh."

Họ đã tổ chức một buổi lễ nhỏ trong khu vườn, những người tham dự duy nhất là bạn bè, chị em của Mike và Max. El đã gặp và yêu quý Will, Dustin và Lucas. El cũng rất mến Nancy và Holly, và cả hai nữ thần đều ngạc nhiên khi Mike gặp một người và yêu nhanh như vậy nhưng họ không thể vui mừng hơn.

Rất nhiều lời đùa rỡn dành cho Mike liên quan đến mối quan hệ và cuộc hôn nhân chóng vánh ("Mike... Chúng tôi đã nói với cậu rằng hãy đến Trái đất để có thêm ánh nắng mặt trời và tiếp xúc với mọi người, chứ không phải biến một cô gái hoàn toàn tốt đẹp thành một cô gái ẩn dật như cậu!" và "Mike Tôi biết tôi đã nói với cậu rằng không có nhiều cô gái ở đây nhưng tôi không có ý định kết hôn với người đầu tiên cậu gặp! chỉ cần cậu tìm được một người bạn để nói chuyện!") nhưng cuối cùng bạn bè của Mike rất vui cho anh ấy. El là một người tuyệt vời và không mất nhiều thời gian để họ nhận ra rằng El đã khiến Mike hạnh phúc như thế nào và ngược lại.

Max cũng thân với Mike một cách đáng ngạc nhiên. Cô thường xuyên đưa ra bất kỳ lời cảnh báo nào về việc Terry lần theo dấu vết của El và cuối cùng đối mặt với Mike, cô cảm thấy thích thú vì sự lựa chọn làm chồng của El không nổi loạn như người bạn thân nhất của cô. Nhưng họ khá hợp nhau và Mike biết Max sẽ thường xuyên đến thăm họ giống như Dustin, Lucas và Will.

Buổi lễ là một quá trình đơn giản. Tất nhiên, Hopper, vị thần của Bầu trời và Vua của đỉnh Olympus phải chấp thuận bất kỳ và tất cả các cuộc hôn nhân thần thánh nhưng vì ông biết rất ít về Mike hoặc El ngoài việc họ là bạn của con trai ông Will, nên việc nhận được con dấu chấp thuận của ông rất dễ dàng. Ông ấy đã sẵn sàng điều hành buổi lễ sau khi Mike cho phép ông vào lãnh thổ của mình và sau đó nhanh chóng rời đi ngay khi nó kết thúc.

Mike cảm thấy tội lỗi khi kết hôn sau lưng cha mẹ El. Karen biết về El và rất xúc động nhưng không thể đến dự đám cưới ngẫu hứng của họ. Mike yêu mẹ nhưng thầm cảm thấy nhẹ nhõm. Karen có xu hướng đi quá đà như anh đã thấy trong đám cưới của Nancy với Jonathan, sứ giả của các vị thần. Thấy Mike cảm thấy tội lỗi, El cuối cùng cũng đồng ý nói với Andrew, điều này nhanh chóng dẫn đến việc Mike và El lẻn về nhà cũ của nàng khi mẹ nàng đi vắng.

Andrew, có vẻ như, không ngạc nhiên chút nào. Terry đã tàn phá Trái đất, không thể tìm thấy El trong một tháng nay nhưng Andrew biết El đã ở đâu và không ngạc nhiên trước thông báo kết hôn đột ngột của con gái mình. Trong khi Mike vẫn còn đang hồi hộp chuẩn bị chào đón cha vợ, thì El đã tuyên bố chắc nịch: "Bố ơi, con sẽ kết hôn với Mike."

Andrew luôn là một phụ huynh thoải mái. Terry là người bảo vệ quá mức và mặc dù Andrew rất yêu vợ nhưng ông biết đã đến lúc con gái họ phải rời tổ ấm dù Terry không chấp nhận nó. Tất nhiên, ông sẽ không nói với Terry rằng con gái của họ sắp kết hôn.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Andrew không thể chúc mừng con gái và chàng rể mới của mình. Ông chưa bao giờ tin vào những lời đồn đại rằng vị thần của Địa ngục là một sinh vật xấu xa đang âm mưu chống lại những người còn lại trên đỉnh Olympus và nhìn thấy anh ta mặt đối mặt, Andrew biết anh chàng này chỉ là một người có lối sống ẩn dật mà thôi.

Andrew chỉ nhướng mày trước thông báo đột ngột của El, thậm chí không hề nao núng trước sự xuất hiện đột ngột của con gái, và hỏi, "Mẹ con có biết không?" Khi El lắc đầu, ông chỉ cười khúc khích và nói, "Tốt đấy."

Tiến đến ôm con gái, ông nói, "Cha chỉ có thể chúc mừng con thôi, Ellie, con yêu. Mike, chào mừng đến với gia đình. Hãy đối xử tốt với con gái của ta nhé?"

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi và Mike cảm thấy quay cuồng vì nó kết thúc quá nhanh nhưng anh ấy chắc chắn sẽ ổn hơn khi biết rằng một người trong gia đình của El biết anh sẽ cưới nàng. Andrew rất tốt và Mike hy vọng anh sẽ có cơ hội hiểu rõ hơn về bố vợ của mình.

Đám cưới nhanh chóng diễn ra và Mike và El không thể hạnh phúc hơn. Mọi thứ diễn ra hạnh phúc trong vài tuần cho đến khi Terry cuối cùng phát hiện ra con gái mình đã kết hôn với chính người mà bà đã cấm El kết hôn. Cơn thịnh nộ của bà rất khủng khiếp, khiến thế giới rơi vào tình trạng hạn hán nghiêm trọng kể từ khi bà từ bỏ nhiệm vụ của mình. Nữ thần Theresa đã rất tức giận và cả thế giới đều biết điều đó.

Nhận thấy Terry sẽ không dễ dàng bình tĩnh lại, Andrew đã cố gắng can thiệp nhưng điều đó chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Terry biết mọi người sẽ không dễ dàng đứng về phía bà nên bà bắt đầu tung ra những tin đồn ác ý nhắm vào Mike

Vị thần của Địa ngục đã bắt cóc con gái của bà và bắt con bé làm con tin và buộc El phải kết hôn! Nữ thần mùa xuân là một tù nhân trong vương quốc địa ngục!

Tin đồn nhanh chóng lan rộng và cuối cùng lan đến Underworld, khiến cả Mike và El bị sốc.

"Ta?" Mike kinh hoàng nói, nhìn vào con quỷ đã chuyển thông điệp của Max. "Bắt cóc ai?" Bất chấp điều này thật kỳ quặc, Mike ngay lập tức rơi vào trạng thái suy nghĩ quá nhiều và quay sang vợ anh, người vừa bước vào phòng làm việc của anh vài phút trước, ngân nga một giai điệu vui vẻ. Nàng bước vào, xinh đẹp hơn bao giờ hết, và hạnh phúc hôn chồng mình trước khi nhận ra vẻ bối rối trên khuôn mặt anh.

"El... Em không cảm thấy bị ép buộc phải cưới anh, phải không?" anh hỏi gấp. "Bởi vì anh để em ở lại đây?"

El nhìn anh, nàng ôm mặt Mike giữa hai bàn tay, bẹo má anh và nhìn vào đôi mắt nâu sẫm của anh một cách mạnh mẽ. "Mike..." nàng chậm rãi nói, "Anh có nhận ra là em đã cầu hôn anh không?"

Mike gật đầu, trông hơi giống một con cá do đôi má bầu bĩnh của mình. El để rời tay khỏi má anh và hôn chồng mình.

"Vậy thì anh nên thư giãn đi. Anh không bắt anh phải làm gì cả. Mẹ chỉ nổi cơn thịnh nộ thôi. Bà ấy sẽ sớm ổn thôi."

Nhưng Terry không ổn và khi mọi người bắt đầu chết, và dòng linh hồn người chết đến Underworld ngày càng dài hơn, Hopper phải yêu cầu El quay trở lại. Điều này, El cương quyết từ chối.

"Tôi hạnh phúc với chồng tôi ở đây. Mẹ có thể dừng lại ngay bây giờ. Tôi yêu bà ấy nhưng bà ấy cần ngừng lan truyền tin đồn về Mike".

Mọi thứ chỉ trở nên tồi tệ hơn khi Jonathan hỏi El liệu nàng có ăn bất cứ thứ gì được trồng từ thế giới ngầm hay không. Là những vị thần, họ không cần phải ăn nhưng nếu một lời đề nghị được đưa ra và ai đó đã ăn thức ăn từ lãnh địa của một vị thần khác, điều đó có thể gây rắc rối. Đây là điều mà cả Mike và El đều không biết.

"Vâng," El bối rối hỏi. "Mike và em luôn chia sẻ những quả Lựu trong vườn của bọn em."

Jonathan thở dài khi gửi lại tin tức này cho cha mình và nhanh chóng quay lại để gửi cho El tin nhắn thứ hai. "Có vẻ như em thực sự không thể rời đi. Thức ăn từ bất kỳ vương quốc nào đều có giá trị ràng buộc nhưng Underworld thậm chí còn hơn thế, đặc biệt nếu đó là món quà mà Mike tặng em. Nancy nói với anh rằng Mike đã tặng em khu vườn như một món quà, phải không?

Tin đồn của Terry về việc Mike đã bắt cóc El càng được thúc đẩy sau thông tin này. Vị vua của thế giới địa ngục đã lừa nữ thần mùa xuân ăn đồ vật từ vương quốc của mình! El chỉ ngày càng thất vọng hơn khi mẹ nàng từ chối chấp nhận việc giờ đây nàng đã có gia đình của riêng mình. Cuối cùng thì Mike cũng bước vào.

"Này," Anh ấy nói vào một buổi tối trước khi họ đi ngủ. Anh ấy nhận thấy El bị căng thẳng và vì vậy để xoa dịu tâm trí của El, anh ấy quyết định nói chuyện với El về điều đó. Nắm lấy tay El, hôn lên trán nàng để những cái cau mày biến mất, anh ấy nói "Chúng ta hãy đi nói chuyện với mẹ của em, được chứ? Chúng ta sẽ đi cùng nhau. Em không thể đợi bà ấy chấp nhận trừ khi em nói chuyện với bà ấy vì bà ấy đã quá đau đớn trừ khi em chịu gặp bà."

Phải mất một số lần thuyết phục nhưng cuối cùng El cũng đồng ý và Mike và El lên đường đến Olympus, nơi hội đồng đã được triệu tập trước Hopper. Andrew và Terry đang đợi và nếu Andrew không giữ bà ấy lại, Terry trông có vẻ sẵn sàng lao vào Mike.

"NGƯƠI ĐÃ CƯỚI CON GÁI CỦA TA!" Terry hét lên khi Hopper gọi các vị thần trước mặt ông ra nhận lệnh. Vợ ông, Joyce, nữ thần hôn nhân và gia đình, mẹ của Will và Jonathan, đang ngồi cạnh ông.

" Mẹ! Anh ấy không bắt cóc con." El tuyên bố một cách nóng nảy. "Con đã cầu hôn anh ấy! Con đã hỏi cưới anh ấy!

"Anh ta đã cho con ăn trái cấm!" Terry gào lên. "Con đã ăn nó phải không? Quả lựu. Anh ta đã làm điều này để con không thể rời đi!

El chế giễu. "Anh ấy chưa bao giờ bắt con làm bất cứ thứ gì, mẹ ạ. Con đã tự lấy nó và chia sẻ nó với anh ấy sau khi anh ấy tặng khu vườn cho con."

"Nhưng anh ấy biết! Anh ấy biết ý nghĩa của việc một vị thần ăn thức ăn từ cõi khác! Underworld không phải là vương quốc của bạn!

"Tôi thực sự không có," Mike cuối cùng cũng lên tiếng, tay anh nắm chặt lấy tay El. "Tôi biết nó có ý nghĩa gì đó nhưng tôi không hoàn toàn biết nó có ý nghĩa ." Anh trông hối lỗi và bất lực và El lườm anh như thể mắng anh vì tỏ ra yếu thế.

"Con đã chọn kết hôn với Mike, mẹ ạ. Anh ấy là chồng con và con phải ở với anh ấy. Việc quả lựu cũng xong. Đằng nào con cũng bị ràng buộc." Giọng El chắc nịch.

Nghe những từ đó khiến Theresa bật khóc nức nở. Andrew ôm lấy người vợ đang quằn quại của mình, ôm chặt lấy bà khi bà trút bỏ nỗi buồn của mình.

"Mẹ đã đi tìm con rất lâu! Toàn bộ thời gian đó con ở đó với anh ta!" Terry nức nở. "Ta đã nuôi nấng con cả đời, El. Con là ánh sáng của sự tồn tại của mẹ! Tại sao con phải rời đi?"

Nhìn thấy nỗi thống khổ của mẹ, El cuối cùng cũng mềm lòng. "Con không cố ý làm tổn thương mẹ," nàng nói, buông tay Mike và đến ngồi cạnh bố mẹ. "Con chỉ mệt mỏi vì mẹ đối xử với con như một đứa trẻ. Max là người bạn duy nhất của con và... Con đã gặp Mike và anh ấy rất tốt bụng! Con đã yêu anh ấy như mẹ đã yêu bố. Tại sao điều đó lại sai?" nàng cầu xin. El tìm kiếm sự giúp đỡ của cha mình và Andrew mỉm cười trấn an, đôi mắt ông hứa hẹn mọi thứ sẽ ổn.

Đôi mắt của Terry đau đớn khi bà đưa tay ôm lấy con gái. El sẵn sàng đáp lại cái ôm. "Mẹ rất xin lỗi. Mẹ chỉ không bao giờ muốn con bị tổn thương. Khi con là một người mẹ, con cũng sẽ hiểu. Mẹ không muốn mất con nhưng... mẹ đoán chuyện đó đã xảy ra rồi."

El đã khóc khi nghe điều đó. "Mẹ sẽ không mất con đâu," El thì thầm. "Chỉ vì bây giờ con đã kết hôn không có nghĩa là con không phải là con gái của mẹ. Con vẫn sẽ đến thăm mẹ, mỗi tuần nếu mẹ muốn. Con hứa đấy."

Terry cuối cùng cũng buông con gái ra để nhìn Mike. "Ta... nợ cậu một lời xin lỗi," nữ thần nói với vẻ xấu hổ nhưng vẫn đầy kiêu hãnh. "Con gái ta là tất cả đối với ta nhưng cậu làm cho con bé hạnh phúc như vậy, ta xin lỗi về những gì ta đã làm đối với cậu."

Mike cười yếu ớt. "Không sao cả. Làm ơn đừng giết người vì hạn hán nữa," Mike cầu xin. "Giấy tờ thật điên rồ và nó thực sự làm giảm thời gian của tôi với El." Anh ấy chỉ nói điều này nửa đùa nửa thật nhưng El khịt mũi và cuối cùng mọi người đều cười.

"Đợi đã" Joyce đột nhiên lên tiếng từ nơi bà đang ngồi trên ngai vàng, "Cô có nói rằng cô và Mike đã chia sẻ nửa quả lựu không, El?"

El gật đầu.

"Vậy thì điều đó có nghĩa là bạn không bị ràng buộc với Underworld trong suốt thời gian!" Joyce kêu lên. "Cô có thể đến Trái đất trong nửa năm và ở với Mike trong nửa năm còn lại."

El trông có vẻ không hoàn toàn hài lòng với lời đề nghị này nhưng mẹ nàng trông tràn đầy hy vọng đến nỗi El không thể khiến bà ấy suy sụp tinh thần và nói với bà ấy rằng nàng muốn dành toàn bộ thời gian cho Mike.

"Mùa xuân mỗi năm tối trở về mấy tháng thì sao? Dù sao thì tôi cũng phải về và nó sẽ dễ dàng hơn so với việc thực hiện cuộc hành trình từ Underworld mỗi ngày." El đưa ra như một sự thỏa hiệp bằng cách này, tất cả họ đều có thể vui vẻ. El chia sẻ một cái nhìn buồn bã với Mike nhưng anh ấy chỉ mỉm cười động viên nàng.

"Tuyệt!" Terry thở hổn hển. "Điều này thật tuyệt vời. Ít nhất ba tháng?"

El mỉm cười, biết rằng mẹ đang cố gắng để được gặp mình. Bà chỉ yêu cầu ba tháng thay vì sáu tháng như Joyce đã đề nghị. "Tất nhiên rồi mẹ ạ." El đồng ý.

"Vậy thì," Andrew cuối cùng cũng cười toe toét. "Bây giờ mọi chuyện đã ổn định, chúng ta có thể làm quen với con rể một chút trước khi để nó và con gái về nhà phải không? Rốt cuộc, tất nhiên bây giờ anh ấy là một thành viên của gia đình ta."

Mùa đông đến rồi đi và đã đến lúc mùa xuân đến. Chỉ mới ba tháng nhưng El ghét ý tưởng phải xa Mike. El sẽ nhớ anh và những cái ôm ấm áp của anh, nụ hôn dịu dàng của anh và khoảng thời gian họ bên nhau.

"Anh sẽ đếm từng ngày," anh nói với El ngay khi nàng rời đi, lên chiếc đò sẽ đưa nàng đến cánh cổng Trái đất.

El nhớ anh kinh khủng và chỉ mới vài giờ kể từ ngày đầu tiên nàng trở lại Trái đất. EL quyết định đi đến cánh đồng nơi nàng gặp anh lần đầu tiên, quyết định rằng mùa xuân sẽ là cách tốt nhất để nàng vui lên. Điều mà El không ngờ tới là Mike đã ở đó, đợi nàng.

"Xin chào người lạ," anh trêu chọc El khi nàng chạy đến chỗ anh vì sốc sau khi nhận ra anh.

"Anh đang làm gì ở đây!" El hỏi.

Mike ôm El vào lòng, hôn lên trán El khi anh kéo nàng lại gần. "Hôm nay là Ngày đầu tiên. Anh nhớ em, Nữ hoàng của anh," anh mỉm cười, đặt một chiếc vương miện hoa lên đầu El: chiếc vòng hoa đầu tiên El làm.

Trái tim của El rung động khi biết rằng anh đã giữ nó và thậm chí còn sử dụng một số phép thuật để giữ những bông hoa còn tươi nguyên. Sau đó, El cười khúc khích khi nhìn thấy vẻ tinh nghịch trên khuôn mặt Mike khi anh ấy nói, rất nghiêm túc nhưng với đôi mắt lấp lánh, "Hơn nữa, bạn bè của anh đã nói với anh rằng anh có thể tắm nắng nhiều hơn. Anh nghĩ ba tháng là đủ."

El mỉm cười, bắt đầu trò chơi của mình. El luồn những ngón tay của mình qua tay anh khi nàng nhìn vào đôi mắt tinh nghịch của anh.

"Đây là ngày đầu tiên," El đồng ý. "Em cũng nhớ anh. Và bạn của anh nói đúng," El cười toe toét nhìn lên và vẫy tay khi Will đi ngang qua trên cỗ xe mặt trời của anh ấy, "Anh có thể sử dụng thêm một ít mặt trời. 3 tháng chắc chắn là đủ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com