Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

122

Ào...

Cả cốc nước tạt vào mặt Jisoo. Cô hơi cựa quậy và dướn người dậy... Từ từ mở mắt, cô thấy đầu hơi choáng.

Chuyện gì đã xảy ra?

Đi cùng cô quản gia... bỗng bị ai đó bịt miệng, thứ gì đó xộc vào mũi, rồi chẳng còn biết gì... Và giờ, cô đang ngã bệt dưới sàn... và đôi mắt lờ mờ thấy... thấy căn phòng của "lũ chó hoang!"

"Dậy rồi kìa! Haha..."

"Ngủ lúc nữa có phải đỡ khổ không? Lần này thì tổng thống cũng chẳng cứu nổi."

"Đừng nói thế, nàng sợ đấy! Có phải nàng sát hại Seiky nhà mình đâu?"

"Nhưng vì nàng mà Seiky chết! Nàng phải đền tội!"

"Thế nào?"

"Lột da ra... dội nước sôi vào..."

"Nghe đã quá... làm đi... hahaha..."

Đám tội phạm cười ngặt nghẽo, chúng chỉ nói cho sướng tai thôi, chứ xử lý đứa con gái kia, phải để Leader!

Leader xuất hiện, mắt nhìn xuống, chằm chằm vào Jisoo.

"Lột da... Em tội nghiệp cô em quá..."

Hắn bước chậm rãi đến gần, giọng trầm trầm như đang tiếc nuối.

"Em làm Seiky của anh mất mạng! Seiky! Seiky yêu quý của anh! Anh làm sao bắt em chết ngay được chứ? Anh muốn em chết từ từ... chết trong đau đớn, hãi hùng... Nhưng mình em chịu đau thôi chưa đủ... phải rồi... chưa đủ!"

Hắn ra hiệu cho một tên đàn em mang đến một chiếc máy quay phim.

"Phải để Kim Sehun nhìn thấy cảnh em đau đớn ra sao, phải để hắn tận mắt thấy người con gái của hắn thuộc về tay kẻ khác thế nào, phải để hắn lồng lộn lên... như lúc anh nhận ra... Seiky... đã chết... Nào! Bắt đầu! Máy chạy!!"

Tên quay phim lập tức tiến lại gần, bắt trọn từng biểu cảm trên khuôn mặt Jisoo.

"Nói xem, em muốn chơi gì trước, người đẹp?" – Leader vừa cởi áo, vừa nhếch môi cười.

"Nói đi! Anh muốn nghe em nói lắm..."

Jisoo quay mặt đi, không muốn nói gì với kẻ bệnh hoạn trước mặt. Như mọi lần, tên quái thú lập tức nổi cơn điên. Hắn bóp cổ Jisoo, ghì cô vào tường, miệng rít lên:

"Nói! Nói! Có nói không???"

Jisoo không chống cự, tảng lờ đi. Tên Leader vẫn rít lên.

"Seiky của tao!! Mày giết Seiky của tao!!"

Bất chợt, hắn buông tay, quay người đi, bò tới chiếc bàn yêu thích của hắn. Tay chân hắn như phát điên lên, hắn lôi từ gầm bàn ra một nắm gì đó, vừa lùng bùng, vừa sột soạt... Rồi hắn chồm tới gần Jisoo.

"Nhìn đây! Mày đã giết chết Seiky của tao!! Nhìn đây!!"

Jisoo đưa mắt nhìn tay tên Leader—một nắm da trăn! Sần sùi. Loang lổ. Mỏng tang. Bóng láng dưới ánh đèn. Tay tên quái thú nắm chặt lại, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, bàn tay run lên.

Một tay hắn giơ lên, thô kệch, hung bạo, bóp miệng Jisoo. Cô lắc đầu, cố gắng vùng vẫy nhưng không thể thoát được. Những ngón tay hắn như bọc sắt, ép miệng Jisoo phải mở ra. Và rồi, bàn tay còn lại ập tới—hắn nhét cả nắm da trăn vào cái miệng khốn khổ của cô!

Leader như một con thú điên dại, hắn dùng hết sức ghì Jisoo vào tường, nhét bằng hết thứ da gớm ghiếc kia vào miệng cô, đẩy hai hàm nhỏ ngậm lại. Jisoo vùng vẫy, nhưng bất lực... Máy quay vẫn tiếp tục ghi hình.

Tên quái thú buông tay, ngửa cổ cười ha hả...

Jisoo gập người, ho sặc sụa, móc họng lôi ra cả mớ kinh khủng kia, rồi tiếp tục ho trong tuyệt vọng. Xung quanh, lũ tội phạm vẫn cười khoái trá.

Leader ngừng cười. Jisoo đã thở đều hơn. Cô không biết lũ bệnh hoạn kia còn muốn gì.

Hắn cúi xuống...

Leader cúi xuống gần hơn, mặt hắn sát mặt Jisoo, chỉ cách vài cen-ti.

"Sao? Vui không em?" – Hắn nhếch môi, giọng nói vang lên ngay bên tai cô.

"Tại Kim Sehun nên em mới khổ vậy đấy... Giờ hắn đâu rồi? Không đến cứu em nữa sao? Hắn sẽ thế nào khi xem đoạn băng này nhỉ...?"

Leader thè lưỡi, liếm nhẹ lên gò má Jisoo. Nhỏ nhắm nghiền mắt, hai tay nắm chặt lại, cố giữ cho người không run lên...

...

Quản lý của Sehun trở về, nhận ra mình về hơi muộn—đã quá giờ ăn từ lâu.

"Hai người có biết đường mang bữa tối đến cho cô ấy không vậy?"

Hai tên cảnh vệ đứng trước cửa lắp bắp:

"Dạ... Quản lý..."

Sheely cau mày. "Sao thế? Có chuyện gì à?"

"Quản lý... chúng em... chúng em..."

"Sao? Chuyện gì?" – Sheely gắt lên.

Tên cảnh vệ cuối cùng cũng nói rõ:

"Không... không thấy cô gái đó đâu cả ạ..."

Sheely muốn điên lên tức thì, nhưng kìm chế lại. Phải tìm cách giải quyết.

"Không thấy từ lúc nào?"

"Là quản gia đưa đi... hơn một tiếng rồi không quay lại ạ..."

Quản lý lao về phòng mình, phải biết quản gia đã đưa Jisoo đi đâu. Trong phòng của các quản lý có một chiếc máy tính với chức năng duy nhất: xem camera trên tất cả các dãy hành lang của khu biệt thự.

"Điều hết người sang khu B! Chuyện quan trọng!"

"Chuyện gì mà...?"

"Nhanh lên! Trước khi cậu cả về xé xác cả lũ ra!!"

...

Jisoo vẫn bị chặn vào tường... Nhỏ cố xua đi cảm giác ghê tởm mỗi lần lưỡi tên quái thú chạm vào mình... Ghê tởm! Cho đến khi hắn dừng lại, mở hàm răng và cắn mạnh vào cổ nhỏ như thể đang gặm một miếng thịt.

Jisoo không thấy đau, chỉ cảm nhận được thứ gì đó sắc bén xuyên qua da, làm máu chảy ra. Tên Leader ngẩng đầu lên, miệng hắn đầy máu... Nhỏ muốn phát ói khi thấy hắn liếm máu trên môi như thể đó là một loại đồ uống ngon lành.

Vài tên tội phạm không hiểu vì sao Jisoo bị cắn chảy máu mà không hề kêu rên. Máu vẫn túa ra từ vết cắn...

"Bây giờ... cho máu em... dính hết lên cơ thể em nhé..."

Hắn lôi Jisoo lại và chặn xuống đất, định giơ tay xé tung chiếc váy trắng và làm trò đồi bại. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ thèm khát, như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi.

"Đại ca! Quản lý của cậu Kim Sehun đến!"

Leader dừng lại, nhếch mép cười nhạt:

"Em lại gặp may rồi, nhưng anh sẽ không để em đi dễ dàng đâu."

Hắn ra hiệu cho máy quay dừng. Hai tên khác lập tức kéo Jisoo đứng dậy.

"Đại ca, giấu cô em ở đâu?"

"Chơi vậy đủ rồi, để nó đói và sợ hãi đến chết đi!"

"Hiểu rồi, đại ca!"

Hai tên tội phạm kéo Jisoo đi sềnh sệch. Nhỏ đã quá mệt, không còn sức để phản kháng...

Chúng cùng nhau đẩy chiếc giường lớn trong phòng Leader ra. Dưới gầm giường có một nắp đậy giống như cửa xuống tầng hầm. Một tên kéo nắp lên, phía dưới tối om. Tên còn lại đẩy Jisoo xuống. Nhỏ vùng vẫy nhưng hai tên quá khỏe, chúng nhấn mạnh làm nhỏ ngã xuống.

Jisoo bị bóng tối nuốt chửng.

Nắp đóng sập lại, hòa cùng tiếng ngã của nhỏ...

"Lũ điên kia! Trả người tình của cậu Kim Sehun đây!"

Giọng quản lý vang lên đầy khó chịu.

Tên Leader chỉnh lại áo khoác, bước đến với nụ cười nhàn nhạt trên môi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com