Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

13

Kim Taehyung đã dừng chân, cả dãy hành lang im thin thít, không một tiếng cựa quậy. Đôi mắt cậu vẫn thế, sắc mặt cũng không một chút thay đổi, trừ đôi tay... thì đang đưa lên.

Kim Jisoo đã đứng dậy, ngước mắt nhìn người con trai đó, và chưa kịp ngạc nhiên vì khuôn mặt cậu ta giống hệt Kim Minho—dù vẫn có nét gì đó khác—thì một bàn tay rắn như thép, mạnh và bạo lực đã ghì lấy cổ cô bé và nhấn mạnh cô vào tường.

Mọi việc chỉ xảy ra trong khoảnh khắc.

Kim Jisoo không vùng vẫy, không kêu than, dù bắt đầu ngạt thở. Cô bé lại ngước nhìn người con trai. Hai đôi mắt chạm nhau—lạnh và bình thản đến khó hiểu. Đáng sợ trên cả đáng sợ, khi mà khuôn mặt vẫn lạnh băng còn bàn tay hung bạo đang dần cướp đi mạng sống con người.

Tay Kim Taehyung vẫn ghì chặt, đôi mắt vẫn xoáy sâu vào cái nhìn của cô bé. Khí quản bị siết chặt, Kim Jisoo càng ngày càng ngạt thở, hai hàm răng nghiến lại... Không một tiếng kêu, không một cái nhúc nhích.

Tất cả đều hiểu, chạm vào cậu hai chỉ có một con đường—chết!

Trừ khi...

"Anh hai! Có chuyện gì vậy?"

Đôi chân bước nhanh về cuối hành lang. Một tiếng nói dằn lên đầy lo lắng.

Kim Haerin nhìn về phía Kim Minho, bất giác hai tay run lên, tim đập nhanh hơn...

Kim Minho đã đứng trước cảnh tượng man rợ ấy. Nhìn anh trai với cánh tay lên gân bóp chặt chiếc cổ nhỏ bé trắng như ngọc, còn cô bé kia thì đang gồng mình lên để chịu đựng, cậu đủ bình tĩnh để giải quyết chuyện này.

"Anh hai!!!" – Giọng cậu đã nhẹ nhàng hơn, Kim Minho cúi đầu, không một chút phân vân. – "Dù là chuyện gì thì xin hãy tha cho cô bé! Vì em!"

Kim Minho vừa dứt lời, những ngón tay của Kim Taehyung đã dãn ra, cánh tay buông lơi không một giây suy nghĩ. Không một cái liếc nhìn cậu em trai, Taehyung quay người, bước đi, vẫn lạnh lùng và vô cảm như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Kim Jisoo gập người, thở dốc, ho sù sụ, suýt chút nữa đã mất mạng.

"Em không sao chứ? Đã có chuyện gì vậy?" – Kim Minho kéo tay cô bé lại, hỏi gấp gáp. – "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà anh hai lại thế? Em có biết anh hai nóng tính thế nào không?"

Kim Haerin rón rén bước lại.

"Cậu ba... Em... em xin lỗi."

"Lý do???"

"Em không kịp ngăn cô bé lại, cô bé không may... va vào người cậu hai... Cậu hai đáng sợ quá... em..."

"Được rồi! Ta sẽ nói chuyện với em sau!"

Kim Minho quay lại nhìn Kim Jisoo, đưa tay vuốt nhẹ tóc mái cô bé lên.

"Không sao là tốt rồi. Ta đang có việc bận, em về phòng nghỉ đi."

.....

"Mình đã dặn trước rồi mà đầu óc bạn để đi đâu thế?" – Yura vừa lẩm bẩm vừa dùng khăn lạnh chườm nhẹ lên chiếc cổ đỏ ửng còn hằn năm ngón tay của Kim Taehyung.

Kim Jisoo ngồi yên vị trên giường, lặng như tượng.

"Không có cậu ba thì bạn đi gặp Diêm Vương rồi. Lo mà cảm ơn cậu ba đi. Đừng có gì cũng câm như hến và thản nhiên như không. Sắp chết đến nơi cũng không mở miệng mà kêu được."

"....."

"Cậu hai mà đã điên lên thì còn đáng sợ hơn cả cậu cả. Chị Haerin cũng thật quá đáng... Bạn thấy chưa, cậu hai với cậu ba y chang nhau, chỉ là cậu ba trông hiền hơn. Mà chỉ có cậu ba mới khuyên can được cậu hai thôi. Chắc là anh em sinh đôi nên thương nhau hơn. Cậu hai lạnh như đá thế nhưng chịu nghe lời cậu ba lắm đấy, có lẽ là yêu em trai nhất nhà... Chà chà... đến thời điểm này bạn đã phạm phải hai điều cấm kị mà vẫn bình yên bạn ạ... số hên! Số hên!!!"


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com