133
Jisoo một mình trong phòng với hàng trăm mảnh ghép lộn xộn. Nhỏ dừng tập trung suy nghĩ trong giây lát. Hôm nay sẽ không có nhiều người ở nhà, và nhỏ cần tìm hiểu một chuyện không rõ ràng trong trí nhớ...
Nhỏ đã khổ sở thảm hại dưới một căn hầm đầy xương người, lạnh lẽo và không ánh sáng... Sehun đã hỏi nhiều về chuyện ấy, rằng nhỏ đã được cứu như thế nào, nhưng Jisoo không trả lời. Nhỏ không nhớ rõ hơn là không muốn nói. Nhỏ... đã nhìn thấy Minho? Hay đó chỉ đơn giản là khuôn mặt hiện lên trong tiềm thức khi nhỏ gặp nguy khốn? Chưa bao giờ khuôn mặt với nụ cười hiền ấy lại làm suy nghĩ của Jisoo rối ren như vậy... Phải, ai đó đã bế nhỏ trên một đoạn đường dài lạnh đến run người... Nhỏ đã úp mặt vào cơ thể ấy và thấy... ấm áp vô cùng, an toàn vô cùng... Mùi hương đó... mùi hương phảng phất trên áo sơ mi thật quen thuộc và dễ chịu. Thứ mùi là lạ, nhè nhẹ... như mùi của bóng tối, như mùi của màn đêm... làm Jisoo khó nhớ rõ ràng nhưng lại không thể quên... Là... Minho???
Bỗng, trước mặt Jisoo... vài tên tội phạm khu B xuất hiện. Nhỏ không biết chúng đã là đàn em của Taehyung. Chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thì... chúng đã bước đi thật nhanh, như thể đang cố tránh xa nhỏ, càng xa càng tốt.
"Tao thề là cậu chủ đã dùng kìm."
"Kìm cái đầu mày! Mày có thấy trong tay cậu chủ có cái kìm nào không? Mày có thấy cậu chủ dùng kìm vặn từng cái răng của Leader ra không?"
"Một thủ thuật che mắt nào đó thì sao?"
"Tao không biết! Nhưng tao nghĩ việc cậu chủ xử Leader có liên quan đến... con nhỏ kia."
Jisoo không quan tâm đến hai tên tội phạm ấy, định bước tiếp.
"Cô thực sự nghĩ cậu hai xử Leader là vì cô hay sao?"
Quản lý của Taehyung không biết từ đâu xuất hiện.
"Cô nghĩ có thể quyến rũ được cậu hai như đã làm với cậu cả và cậu ba sao? Cô nhầm to rồi!"
Giọng hắn gay gắt như đang kết tội. Hắn nhìn Jisoo bằng ánh mắt khó chịu và cảnh giác.
Jisoo chẳng hiểu tay quản lý đang nói gì, cũng không quan trọng. Nhỏ chợt ngước lên.
"Không... đi à?"
Đôi mắt nâu trong veo nhìn thẳng vào đôi mắt đầy thù hằn của tay quản lý. Đôi môi mềm khẽ cất lên tiếng nói mỏng manh như một giai điệu. Khuôn mặt tay quản lý bỗng... giãn ra, đôi đồng tử mở căng, miệng cứng đơ không nói nên lời. Hắn dựa vào tường, thở hổn hển, cố gắng khống chế nhịp tim đang ngày một tăng nhanh... Nếu đây là ác quỷ đội lốt thiên thần thì dù đã biết trước, cũng khó mà không tự sập bẫy.
"Đi... đi đâu... chứ?"
Cuối cùng hắn cũng có thể mở miệng lắp bắp. Hắn cố gắng nhìn sang chỗ khác để không bị ma lực của đôi mắt nâu hút hồn.
"Cô... không nói... dễ hiểu... hơn... được à?"
"Lễ cưới... ấy?"
Lại giọng nói này... Tay quản lý bị tê liệt thần kinh hoàn toàn.
"Cô... giọng..."
Jisoo nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu, khẽ nhíu mày. Lướt qua người hắn, nhỏ thì thầm: "Không biết... ai mới là người khó hiểu."
Tay quản lý đứng nguyên tại chỗ như mất hồn. Hắn thực sự không thể ngờ trên đời lại tồn tại thứ âm thanh huyễn hoặc và mê hồn đến vậy...
Jisoo vô thức lang thang khắp các hành lang, cố tìm lại cảm giác quen thuộc ngày hôm ấy. Chắc chắn ai đó đã đưa nhỏ về phòng Sehun bằng một con đường nào đó. Nhưng khu biệt thự như một mê cung lớn, nhỏ đã vòng qua vòng lại mấy lần mà vẫn hoàn toàn vô vọng, một chút manh mối cũng không tìm thấy.
Cuối cùng, khi bắt đầu thấy hơi đói, nhỏ quay về dù vẫn chưa từ bỏ ý định tìm kiếm kẻ đã cứu mình. Không phải vì muốn cảm ơn, chỉ là muốn tìm hiểu một chút về người này, vì hắn có liên quan đến... Minho.
Jisoo chợt dừng bước. Một đôi chân đang tiến lại phía nhỏ, cách chỉ vài mét. Người đối diện cũng dừng lại. Jisoo từ từ ngước lên và... chết sững.
Là Taehyung!
Khuôn mặt ấy... Jisoo đã từng gặp, từng nghe Minho nhắc đến. Khuôn mặt giống hệt Minho! Nhưng nhỏ vẫn nhận ra điểm khác biệt lớn nhất—đôi mắt. Đôi mắt Minho rất hiền và dịu dàng, còn đôi mắt này đen sẫm, vô hồn và đáng sợ dưới hàng mi rợp... nhưng buồn. Không lẽ là hắn? Kẻ đã cứu nhỏ? Khi đó, khuôn mặt nhỏ đã thấy... là Minho, hay... chỉ là khuôn mặt giống hệt Minho?
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy... xin em..."
Trái tim Taehyung muốn cất lời. Nhưng cậu bước tiếp... lướt qua Jisoo.
Khoảnh khắc ấy... Trái tim Jisoo như ngưng đập. Mùi hương này... quen thuộc làm sao!
"Đã... cứu tôi... sao?"
Taehyung dừng bước. Khi từng chữ nhẹ tênh phát ra... Nếu bây giờ cậu trả lời "Phải", liệu có thay đổi được điều gì không? Có thay đổi được việc Jisoo luôn gọi tên Minho mỗi khi cậu xuất hiện, mỗi khi nhỏ cần giúp đỡ và sự an toàn? Có thay đổi được việc cậu vẫn chỉ là con rối trong tay Kim Jungwon, không thể làm gì ngoài vận hành như một cỗ máy không ngừng nghỉ?
Nếu có một ngày, Kim Jungwon phát hiện ra thứ tình cảm ẩn sâu trong trái tim—thứ đáng lẽ không-được-phép-rung-động của Taehyung dành cho người con gái ấy, cậu chắc chắn sẽ không thể bảo vệ nhỏ.
Phải, tự lúc nào, Taehyung đã thừa nhận thứ cảm xúc ấy, thứ tình cảm cậu chưa hề biết đến... cho đến khi gặp Jisoo.
Jisoo quay lại, giọng nói đầy vẻ gấp gáp.
"Sao... không nói? Đã cứu tôi... phải không?"
Taehyung đứng yên, không quay lại. Từng chữ... dằn xuống.
"Tôi – quen – cô???"
Không phải là câu trả lời, nhưng đủ rõ ràng để hiểu. Kí ức trong Jisoo dội về... Kẻ có khuôn mặt giống-hệt-Kim-Minho này... lạnh lùng, tàn nhẫn... và đã từng... muốn giết nhỏ. Một kẻ như vậy có thể cứu nhỏ sao?
"Đừng có... đeo khuôn mặt của... Kim Minho... Thật—" Nhỏ cố, cố giằn giọng. "Khó chịu!!"
Jisoo quay người, tiếp bước, không một lần ngoảnh lại.
Taehyung xoay người... nhìn theo bóng lưng ấy. Mái tóc dài khẽ bay... thật mềm mại... nhưng lại như cứa vào tim cậu.
"Em... làm... tim tôi... đau..."
Cậu quay người, bước đi, ngược hướng với Jisoo.
Bước chân nối dài khoảng cách... Một bức tường vô hình ngăn cách hai người thành hai thế giới tách biệt nhau...
Đã có ai từng nghĩ... trong thế giới của đổi thay, của ràng buộc, của tham vọng... tình yêu sẽ chiến thắng tất cả? Có thể sao? Đôi khi... tình yêu... chỉ là những nỗi đau dài...
Một tiếng sau đám cưới... Giữa bóng tối...
Taehyung ngồi dựa vào khung cửa sổ lớn...
Tình cảm ấy... bắt đầu từ khi nào nhỉ?
Là khi cậu nhìn thấy người con gái ấy trong bữa tiệc, bước xuống với chiếc váy trắng như thiên thần...
Là khi những ngón tay dịu dàng ấy khẽ chạm vào cậu lúc cậu đang nổi cơn điên... làm trái tim cậu lệch nhịp... làm màu mắt đỏ nhạt dần...
Là khi bàn tay ấy ôm lấy cậu... hay khi những giọt nước mắt lăn dài trên má... khẽ chạm vào da thịt cậu?
Taehyung không rõ... Nhưng giờ đây, trái tim cậu đã biết một điều chắc chắn: Muốn người con gái ấy được an toàn!
Là tình yêu sao?... Có lẽ!
Khẽ động đậy bàn tay... chợt... ánh mắt Taehyung bắt gặp một tia sáng... phát ra từ... ngón áp út.
Chiếc nhẫn cưới!
Dù đối với Taehyung nó chẳng là gì, nhưng rõ ràng nó là sự ràng buộc không thể chối bỏ. Kim Jungwon muốn cậu đối xử tốt với Lee Nami—hoặc ít nhất cũng phải khiến nhỏ không thể phản bội lại gia đình chồng.
Vợ - chồng?
Taehyung thậm chí còn không thể định nghĩa được hai từ này...
5h chiều.
Trong bộ váy dạ tiệc màu tím vô cùng quyến rũ, Lee Nami bước vào phòng 102. Thoáng thấy Taehyung, nhỏ chạy đến ôm chầm lấy. Ôm rất chặt, như sợ có ai sẽ cướp mất cậu đi vậy.
"Từ giờ trở đi... anh là của em... mãi mãi!"
Taehyung đẩy nhẹ Nami ra, nhưng nhỏ càng ôm chặt hơn. Cuối cùng, cậu chỉ đứng yên, bất động.
"Xin anh... để thế này chút nữa thôi, để em biết mình không phải đang mơ. Ở thánh đường, em có cảm giác mọi chuyện đẹp đến mức không có thật. Cảm ơn anh đã đến, cảm ơn anh đã trao nhẫn cho em!" – Nami úp mặt vào ngực Taehyung, nhắm nghiền mắt. "Ước gì thời gian có thể ngưng lại ở giây phút này..."
Một lúc lâu sau, Nami mới chịu buông tay, ngước mắt lên nhìn cậu, khuôn mặt còn chút bối rối.
"Sao anh không đến dự tiệc? Ra khỏi thánh đường anh liền biến mất làm em sợ muốn chết... Nhưng không sao. Không dự tiệc cũng được, không đưa em về nhà cũng không sao hết. Quan trọng là... giờ anh đang ở đây... hiện hữu trước mặt em..." – Nhỏ chạm nhẹ vào tay Taehyung, ánh mắt dịu dàng. "... và vẫn đeo chiếc nhẫn này... Chồng em ạ!"
"Em biết anh không thích nên chỉ đặt một máy ảnh ở thánh đường chụp một tấm làm ảnh cưới thôi. Anh... đẹp trai lắm. Trông chúng ta thực sự... rất xứng đôi."
Nami vừa nói vừa cười, đôi mắt long lanh chan chứa hạnh phúc. Nhỏ nhìn Taehyung, nhưng phát hiện cậu đang nhìn ra chỗ khác, có lẽ nãy giờ không nghe lọt tai câu nào. Nami bước lùi một bước, giọng chợt nhỏ lại.
"Không sao, chỉ là anh vẫn chưa quen thôi. Em sẽ chờ... bao lâu cũng được, để anh hoàn toàn chấp nhận em... vợ của anh."
Nhỏ mỉm cười, giọng đầy kiên nhẫn.
"Lát nữa em sẽ cho người sửa sang lại phòng ngủ, được không anh? Phòng của vợ chồng mới cưới không thể u ám và đơn giản như vậy được. Phòng ngoài này sẽ để nguyên theo ý anh, còn phòng ngủ thì... em sẽ xử lý theo ý mình."
Nami tiếp tục vẽ ra viễn cảnh tương lai của hai người, không để ý đến chiếc tai nghe đã xuất hiện trên tai Taehyung từ lúc nào...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com