138
"Mẹ em mất khi em còn chưa biết nói... Em thậm chí chẳng nhớ nổi khuôn mặt bà... giống như em chưa từng có mẹ vậy... Em xin lỗi... Em chỉ muốn gọi mẹ thôi mà... Em xin lỗi..."
Taehyung đứng sững lại.
Cậu đã nghe thấy... Nami khóc.
Nhỏ đưa tay gạt đi những giọt nước mắt chảy dài.
"Anh cũng không còn mẹ... Chắc anh hiểu cảm giác đó..."
Nhỏ chậm rãi tiến lại gần Taehyung.
"Trái tim anh trở nên lạnh lùng như vậy... có phải vì cô đơn quá lớn không?"
Hai bàn tay Taehyung siết chặt.
Nami mỉm cười, dịu dàng.
"Đừng giận em nữa nhé? Vừa nhìn thấy mẹ anh, em bỗng có cảm giác rất thân thiết... Giống như nhìn thấy mẹ mình vậy... Mẹ anh... cũng là mẹ em... được không? Em... có thể gọi bà ấy là mẹ... được không?"
Không gian bỗng chốc lặng đi.
Nami lúng túng không biết phải nói gì thêm.
Bỗng...
"Tùy – cô!"
Một từ sắc lạnh cắt ngang bầu không khí.
Tim Nami sững lại.
Taehyung đã bước đến cửa.
Nhỏ ngỡ ngàng...
"Anh ấy... vừa nói chuyện với mình sao?"
Trưa
Lee Nami xách mấy túi đồ lớn vào phòng, đặt lên bàn kính rồi phủi tay.
"Em quên chưa nói, hôm nay là sinh nhật mẹ em. Bà ấy... giờ đang ở một vùng cỏ xanh rì thơm mát phía Bắc. Muốn thăm phải đi mấy giờ bay liền nên em ít khi có thời gian đến lắm. Em chúc mừng sinh nhật bà ấy ở đây vậy... anh cùng em..."
Nhỏ quay lại, nhận ra Kim Taehyung đang ngồi dưới bệ cửa sổ lớn, dựa vào tường, bên cạnh là chiếc laptop vẫn mở. Trông cậu như đã ngủ.
Nami rón rén lại gần, ngồi xuống bên cạnh.
"Đôi mắt anh... chỉ có thần thái khiến người khác cảm thấy sợ thôi. Lúc anh ngủ trông hiền lắm, có biết không hả? Chồng em... đẹp thật... mi dày chưa này... mũi cao chưa này..."
Nhỏ khẽ vuốt nhẹ mấy sợi tóc lòa xòa trước mắt Taehyung, sợ cậu tỉnh giấc.
Không ngờ, Taehyung mở mắt thật.
Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở của nhau. Nami bối rối, vội nhìn đi chỗ khác, má ửng hồng.
"Em... em chỉ định..." – nhỏ lắp bắp, rồi lại nhìn Taehyung. "Lau mồ hôi cho anh thôi."
Nhỏ nhẹ nhàng dùng tay áo quệt lên trán cậu.
Những cử chỉ dịu dàng ấy mang đến cho Taehyung một cảm giác kỳ lạ. Không khí phảng phất mùi nước hoa, nhưng lần này, cậu lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều so với lần đầu tiên.
10h đêm.
Công việc trong ngày đã xong, đám giúp việc lần lượt trở về phòng. Yura cũng về căn phòng dành riêng cho quản gia.
Vứt chiếc khăn tắm lên bàn, nhỏ thả mình xuống giường.
"Điên thật! Cô chủ đó không nhận ra mối nguy hiểm đang cận kề ngay bên cạnh sao? Lại còn tự tin rằng mình sẽ giữ được chồng, đúng là quá ngây thơ! Dù con nhỏ kia không quyến rũ cậu hai thật thì cô cũng sẽ không bao giờ có được tình cảm của cậu ấy đâu!"
Nhỏ xoay vài vòng trên giường, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý.
"Cách trả thù tốt nhất... đương nhiên không thể do tự tay mình làm. Chị Như, đừng trách em... nếu có trách thì hãy trách đầu óc chị quá bình thường... Chị chống mắt lên mà xem, em sẽ xử lý con ranh đó thế nào!"
11h đêm.
Kim Taehyung bước vào phòng ngủ, vừa từ phòng thí nghiệm trở về.
Lee Nami—sau một hồi chờ đợi đầy mỏi mệt—đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Taehyung dừng chân... nhìn nhỏ.
Nami đang ngồi dựa vào thành giường, hai tay ôm gối, đầu tựa vào nệm ngủ ngon lành dù tư thế không thoải mái chút nào.
Từ khi Nami về sống cùng, ngủ trên chiếc giường này, Taehyung chưa một lần leo lên giường ngủ. Cậu quay người, định ra ngoài phòng khách. Dù sao, đối với cậu, ngủ dưới bệ cửa sổ, trong màn đêm vẫn dễ chịu hơn...
Nhưng bước chân chợt khựng lại.
Taehyung quay đầu nhìn Nami thêm một lần nữa.
Cậu không ngờ một cô gái bề ngoài năng động, hoạt bát như nhỏ lại chất chứa trong lòng nhiều tâm sự đến vậy.
Ít ra... cậu cũng tìm thấy ở cô một sự đồng cảm hiếm hoi.
Chậm rãi bước lại, Taehyung nhẹ nhàng lấy áo khoác đắp lên người Nami.
Có vẻ... cậu đã bắt đầu học được cách quan tâm đến một người khác.
6h sáng.
Lee Nami tỉnh giấc, cảm thấy cổ hơi đau vì cả đêm ngủ trong tư thế không thoải mái.
"Lại ngủ quên nữa... có ai mới lấy chồng mà như mình không cơ chứ... ơ..."
Nhỏ ngạc nhiên khi nhận ra... mình đang choàng áo khoác... của Kim Taehyung!!!
Nami tỉnh hẳn, lôi chiếc áo lên nhìn ngang nhìn dọc. Đúng là áo của Taehyung rồi!
Nhỏ nuốt khan. Chỉ có một lý do duy nhất để áo của cậu nằm trên người nhỏ: Taehyung đã tự mình đắp cho nhỏ.
Nami bật cười, trông thật ngốc!
.....
"Em thích khẩu súng đó sao?"
Kim Sehun vùi điếu thuốc sắp cháy hết vào gạt tàn, quay ra nhìn Kim Jisoo. Nhỏ đang đứng yên, nghiêng đầu nhìn khẩu K300 đặt trên cái giá bằng thạch anh trên bàn.
"Thứ đó nguy hiểm lắm, không phải đồ chơi đâu."
Chỉ vài giây, Sehun đã tiến đến chỗ Jisoo. Một bàn tay đưa lên, nhẹ nhàng mơn trớn đường eo mềm mại trên lớp vải lụa, đầu cúi xuống, môi áp sát vào những lọn tóc mềm.
Sehun rất rõ mùi hương trên tóc và cơ thể Jisoo quyến rũ cậu đến mức nào.
"Em không tự biết lo lắng cho bản thân sao? Vào phòng ta bôi thuốc cho nào, ta không chấp nhận cơ thể em có khiếm khuyết nào đâu."
Giờ đây, những ngón tay Sehun lại xoa nhè nhẹ xung quanh vùng cánh tay bị bỏng, nó đang dần hồi phục.
Chợt, Jisoo cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ trước mắt như xoay vòng. Nhỏ nhắm mắt, mở ra vẫn thấy choáng. Khẽ lắc đầu.
"Em sao thế?" – Sehun kéo Jisoo quay lại nhìn mình. "Em thấy khó chịu chỗ nào à?"
Jisoo vẫn lắc đầu, mắt nhắm nghiền. Nhỏ không biết tại sao lại có cảm giác này.
Bất giác, nhỏ chúi đầu về phía trước, dựa vào ngực trái của Sehun. Lúc này, có lẽ đỡ hơn.
"Em ổn chứ? Sao em không nói gì đi?" – Sehun thấy lo lắng, nhưng cậu cũng muốn cứ để Jisoo dựa vào người mình thế này.
"Không sao." – Jisoo cất lời khi cơ thể đã trở về trạng thái bình thường.
"Này, em nghe thấy nhịp tim ta không? Nó đập nhanh hơn bình thường kìa. Dù chuyện gì xảy ra, hãy cứ dựa vào ta thế này, chỉ ta thôi..."
Jisoo bắt đầu cảm thấy cơ thể mình bất thường. Có phải do lần uống nhiều Zkilico một lúc ở dưới căn hầm đó không?
Sehun lại không nhận ra những thay đổi của chính mình.
Rõ ràng cậu đã ở bên Jisoo khá lâu, nhưng mỗi lần nhìn, mỗi lần ôm, mỗi lần chạm vào làn môi mềm, cậu vẫn có cảm giác bị lôi cuốn lạ lùng.
Sehun đã hàng chục lần ngủ cùng Jisoo, nhưng chưa một lần nào thực sự làm gì. Không phải vì ham muốn đã giảm, mà có lẽ vì cậu không muốn nhìn thấy ánh mắt vô cảm ấy lần nữa khi cậu chiếm đoạt.
Cậu đang chờ đến khi Jisoo chấp nhận.
Đôi khi, dục vọng và tình yêu chỉ là khoảng cách của một đường biên mong manh, ta bước qua lúc nào không hay nữa.
Sehun ra khỏi phòng, trên hành lang chạm mặt Yura. Một cuộc chạm mặt đã được sắp đặt.
"Người con gái của cậu chủ, vết thương thế nào rồi?"
"Ta không biết cô thích quan tâm cô ấy từ lúc nào đấy?"
"Hình như cậu chủ hiểu nhầm rồi. Chị Haerin với đám giúp việc không ưa nhỏ đó, còn em với nhỏ lại rất thân ạ."
"Oh, ra vậy."
"Đương nhiên em cũng biết từ khi nhỏ đó về đây đã có nhiều thay đổi thế nào, như cậu Minho... và giờ là cả cậu nữa!"
"Ý cô là gì?"
Sehun đang chờ xem, chỉ cần một từ Yura động chạm tới Jisoo thôi, cậu sẽ cho đi đời luôn cô quản gia thứ hai. Nhưng Yura thì không có ý định vạch mặt "cô bạn thân" trước mặt Sehun.
"Ưm... lâu rồi cậu chủ không đưa gái về nhà, trước đây, chuyện đó hẳn như cơm bữa."
"Nếu cô chưa chán một con búp bê xinh xắn, cô sẽ không nghĩ tới chuyện mua một con khác đâu."
"Nhưng hình như con búp bê xinh đẹp ấy không hề coi cậu là chủ!"
"Cô nói gì?"
"Chẳng phải cậu chủ là người rõ nhất sao? Nhỏ đó chưa từng phục tùng cậu chủ dù chỉ một giây. Cậu cả Kim Sehun mà em biết, dù làm việc gì, dù ở cạnh ai, vẫn là kẻ cầm quyền buộc tất cả phải cúi đầu!"
Sehun hơi chau mày. Phải, đó là con người cậu.
"Vậy mà giờ, trước một người con gái đẹp, cậu... không thể chiếm đoạt, không thể bắt cô ta phục tùng. Thói quen cầm quyền của một vị vua đâu rồi?"
Yura chú mục vào Sehun. Cậu có vẻ đang suy nghĩ...
"Cô... là gì mà dám phán xét ta?"
Dù vẫn tỏ thái độ cộc cằn, nhưng Yura biết những lời khiêu khích của mình đã ảnh hưởng đến Sehun thế nào.
"Em không dám, thưa cậu chủ. Em chỉ là thấy... con nhỏ đó, coi cậu... cũng y như cậu Minho thôi..."
Yura hạ giọng thật nhẹ, rồi quay người đi, không quên cúi đầu chào. Nhỏ muốn thử xem những lời mình nói có tác dụng thế nào đã.
Đâm trực tiếp một mũi giáo vào lòng tự tôn của Sehun, Yura nghĩ là một đòn hiệu quả...
"Coi cô còn cao ngạo được bao lâu, bạn thân!" – Yura chợt cười.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com