149
Bên đầu giường, điện thoại của Taehyung bỗng rung lên.
"Cậu chủ, em nhận tội với cậu cả rồi... Cậu cả đang tới phòng cậu đấy!"
Taehyung tắt máy, ném điện thoại xuống giường rồi quay đi.
Mở cánh cửa chính, cậu bước ra ngoài...
Cách vài mét, Sehun đang lao đến. Chỉ vài giây sau, cậu đã dừng trước mặt Taehyung, thở mạnh vì vừa chạy đến đây. Đôi mắt Sehun nhìn em trai đầy hằn học và dữ dằn. Còn đôi mắt màu cà phê đặc của Taehyung vẫn vô hồn, bình tĩnh quan sát anh trai mình.
"Người-con-gái-của-ta đâu?"
Sehun nói từng chữ rõ ràng, đầy quyền lực.
Nhưng đáp lại cậu vẫn là ánh nhìn vô hồn. Taehyung đang dò xét suy nghĩ của anh trai, điều đó càng khiến Sehun điên hơn.
"Tao hỏi lại, người con gái của tao đâu? Cô ấy đâu?" – Giọng Sehun cao lên, gay gắt hơn.
Lần này, cậu nhận được câu trả lời.
"Tránh-xa-cô-ấy-ra!"
Giọng Taehyung quyền lực và đáng sợ hơn rất nhiều, không phải một lời đề nghị, mà là một lời đe dọa!
"Chính tao mới là người cần nói câu ấy!" – Sehun hằn học. "Mày có tin tao sẽ tặng mày một phát đạn nếu không đưa cô ấy ra đây ngay bây giờ không?"
"Cô ấy... cần ở bên tôi!" (Ít nhất là cho đến khi tôi điều chế được thuốc chữa căn bệnh đó.)
Sehun bật cười, sự mỉa mai tràn đầy trong từng tiếng cười khẽ.
"Cô ấy cần ở bên mày? Dây thần kinh nào của mày có vấn đề vậy? Cô ấy là người con gái của tao! Và mày đừng quên... mày đã có vợ rồi đấy, em trai!"
Taehyung thoáng nghĩ đến Lee Nami, hình ảnh cô vụt qua trong tâm trí rồi nhanh chóng tan biến. Cậu biết rõ tình cảm của Nami dành cho mình. Nhưng với Taehyung, điều đó chẳng bao giờ quan trọng bằng chuyện tính mạng của Jisoo đang bị đe dọa.
"Sao? Mày không thấy cần lo cho vợ mày trước đi à? Tao không ngờ một thằng như mày cũng có ngày tranh đàn bà với tao đấy. Không phải tao nhỏ mọn, bất kỳ ai tao cũng có thể nhường mày, nhưng cô gái ấy... thì không!"
"Không có quyền quyết định!"
Đôi mắt Taehyung lại đưa đi nơi khác, ánh nhìn vô hồn.
"Mày... mày nói sao?"
Máu dồn lên, Sehun cảm thấy người mình như muốn bốc hỏa.
"Mày dám bảo tao không có quyền quyết định? Vậy mày có cái quyền đó? Hay... là cha? Cha mà biết mày không lo cho vợ mà lại mang người tình của anh trai về phòng thì sao? Cha mà biết mày đã vướng vào chữ 'tình' thì sao?"
Cạch!
Cánh cửa phòng 102 từ từ mở ra, đôi chân trần chậm rãi bước ra ngoài.
Sehun đã bình tĩnh lại trước khi định lao đến đấm em trai vài cú khi nhìn thấy Jisoo. Giờ thì cậu chỉ chú mục vào nhỏ.
"Em... sao em không nói với ta rằng em bị vu oan? Nếu hôm qua vì nhất thời giận dữ mà ta giết em thì sao? Em không biết tự thanh minh cho mình à, hay thích để kẻ khác nghĩ thế nào cũng được?"
"...Thế nào cũng được."
Jisoo trả lời không đầu không cuối, rồi khẽ liếc nhìn Taehyung.
"Vì em như thế nên mới làm ta giận điên lên!... Thôi được, ta thừa nhận mình đã sai, ta hồ đồ nên mới không tin em... Ta... xin lỗi!"
Dù khó khăn để nói ra câu này, nhưng Sehun vẫn nuốt xuống sự kiêu hãnh của mình, rồi nhìn sang Taehyung.
"Dẫu sao... cũng nên cảm ơn chú mày. Nếu không phải chú cứu cô ấy đêm qua, thì có khi khi anh nhận ra mình sai, đã mất cô ấy rồi."
Taehyung không quan tâm lắm đến những lời Sehun nói, cho đến khi...
Sehun đưa một bàn tay ngửa ra, hướng về phía Jisoo.
"Giờ... em lại về bên ta, được không?"
Cậu chờ bàn tay Jisoo đặt vào lòng bàn tay mình.
Taehyung không còn đứng yên được nữa, cậu quay sang nhìn Jisoo, muốn giữ nhỏ lại, muốn cất lời ngăn cản, nhưng lại không biết nên bắt đầu thế nào.
Cả hai người đàn ông đều chăm chú vào từng nét mặt, từng cử chỉ của Jisoo. Không ai đoán được nhỏ sẽ làm gì...
Một lát im lặng và chờ đợi. Nhưng Jisoo lại có vẻ chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Bàn tay kia vẫn đang chờ nhỏ.
Một bên là Sehun.
Một bên là kẻ có khuôn mặt giống Minho...
Nếu phải chọn thì...
Jisoo khe khẽ bước... về phía Sehun!
Sehun chưa kịp mỉm cười thì...
Nhỏ khựng lại!
Không phải vì muốn dừng lại, mà là...
Một bàn tay khác, rắn chắc và mạnh mẽ, đã nắm lấy cổ tay nhỏ, giữ chặt.
Taehyung không nói gì, chỉ tiếp tục chú mục vào Jisoo.
Rõ ràng cậu muốn níu kéo.
Muốn nhỏ ở lại bên cạnh mình.
Taehyung không muốn buông cánh tay ấy ra, không hề!
Cậu muốn bảo vệ người con gái ấy, muốn giúp Jisoo thoát khỏi tay Tử Thần...
Nhưng điều đó chỉ dễ dàng khi...
Jisoo chọn cậu.
Sehun thấy nghèn nghẹn nơi cuống họng.
Muốn dằn xuống một lời phản đối hay đe dọa em trai...
Nhưng lại im lặng.
Cả Sehun và Taehyung lúc này đều hiểu...
Sẽ cho người con gái ấy cơ hội lựa chọn.
Và cả hai đang chờ quyết định của Jisoo.
Một kẻ độc đoán, khó chiều, dù bảo vệ nhỏ theo một mức nào đó nhưng bản thân và sự nghiệp luôn đặt lên hàng đầu.
Còn người có lẽ sẽ bảo vệ Jisoo – dĩ nhiên là – an toàn tuyệt đối dù nhỏ làm sai bất kỳ điều gì, nhưng kẻ ấy lại mang khuôn mặt của một người mà nhỏ từng quá gần gũi, rồi vì nhỏ... lại phải ra đi mãi mãi.
Jisoo sẽ chọn ai?
Lại những giây im lặng đến nghẹt thở trôi qua...
Đối với Sehun và Taehyung thôi, còn Jisoo, nhỏ chẳng nghĩ ngợi thêm gì cho lựa chọn của mình cả.
Nhỏ hơi quay người... lấy một tay... từ từ gạt tay Taehyung ra.
Rồi tiếp tục... tiến về phía bàn tay Sehun!
Nhỏ không đặt tay vào bàn tay ấy, Sehun biết rõ điều này, nhưng cậu đã nhanh chóng nắm lấy tay Jisoo, kéo đi.
Giờ thì Sehun có thể nở một nụ cười tự mãn, cậu liếc về phía Taehyung, tặng em trai một ánh mắt hoan lạc và có cả niềm chiến thắng.
Còn Jisoo, nhỏ không hề ngoái lại, như chẳng có mối quan tâm nào phía sau.
Nhỏ bước theo Sehun như lẽ dĩ nhiên phải vậy.
Trong tim Taehyung lúc này...
Máu như ngưng lại không chảy nữa.
Taehyung cảm giác... mất đi nhịp đập của tim, cảm giác không thể thở.
Bàn tay vừa nắm lấy tay người con gái ấy từ từ siết chặt lại.
Cậu vẫn không rời mắt khỏi Jisoo, cứ nhìn theo cho đến khi nhỏ đi khuất cùng Sehun, sang dãy hành lang khác.
Người con gái ấy không do dự khi chọn kẻ khác?
Không do dự khi gạt tay cậu ra...
Người con gái ấy... làm cậu đau!
Nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì...
Taehyung vẫn muốn người con gái ấy được an toàn...
Cậu định quay người trở lại phòng thì chợt nhận ra, cách vài mét, Lee Nami đang chậm rãi tiến lại.
Có lẽ nhỏ đã thấy toàn bộ sự việc.
Mặt Nami hơi cúi gằm, thoáng một nét buồn.
Nhỏ dừng trước mặt Taehyung, chỉ sau ba giây, Nami ngẩng lên, nhìn cậu với nụ cười như nắng ấm, rõ ràng là đang cố cười.
"Anh ăn bữa trưa chưa? Nếu chưa, em sẽ gọi cơm ở khách sạn nhé!"
Nhỏ cố tỏ ra tự nhiên, như chẳng có chuyện gì xảy ra, như nhỏ không hề biết gì.
Nhỏ hiểu, nếu hỏi thẳng Taehyung, tra khảo hay trách móc, giận dỗi, chỉ làm nhỏ tệ hơn trước mắt cậu.
Taehyung giờ vẫn nhìn cô gái trước mặt, không thấy có lỗi, nhưng cậu không thích Nami giả vờ cho qua như vậy.
Nami lại cười tươi:
"Sao anh Taehyung không nói gì?"
"Đừng... cố cười nữa!"
Những chữ phát ra từ cuống họng Taehyung trầm khàn.
Cậu lại tiếp tục bước đến cửa phòng mình.
Nami thấy sống mũi cay xè.
Nếu Taehyung cũng tỏ ra không có gì và trở lại bình thường thì nhỏ còn cảm thấy dễ chịu hơn.
Không kìm chế nổi, Nami lao đến và... ôm chầm lấy Taehyung từ đằng sau.
Cậu đứng yên bất động.
Taehyung đã cảm thấy những tiếng nấc nhè nhẹ trong họng cô gái ấy.
Những ngón tay run run níu lấy áo sơ-mi của Taehyung, nước mắt đã chảy dài trên má Nami.
"Em muốn tỏ ra không có gì... nhưng sự thật em đang phát điên lên. Em giận dữ, ghen tức, em ghét con nhỏ đó!... Nhưng... em không thể, em phải chịu đựng... vì em sợ, em chỉ sợ mất anh! Không! Em không giận anh đâu... xin anh coi như chưa có gì xảy ra đi, hay đối xử với em như thế đi!"
"Anh... anh chưa chấp nhận em cũng được, anh lạnh nhạt với em cũng được, nhưng xin anh, đừng làm thế với em lần nữa! Anh chỉ của em thôi... chỉ của em thôi, được không? Anh ghét bỏ em, ruồng rẫy em thì em cũng không buông anh ra đâu... không ai có thể lấy mất anh từ em cả!"
Bàn tay Nami vẫn cố níu lấy Taehyung... nhưng cậu từ từ gỡ nó xuống. Trước khi bước vào phòng, giọng cậu trầm hẳn, chỉ thốt ra hai tiếng:
"Đủ rồi..."
Lại thêm một trái tim nhói đau nữa... Khi cánh cửa phòng 102 khép lại, Nami bắt đầu khóc nấc lên. Nhỏ không còn kìm nén nổi cảm xúc, cảm giác thất bại và bất lực cứ trào dâng. Nhỏ cứ đứng đó mà khóc, khóc đến khi cạn khô nước mắt. Khi đã bình tĩnh lại, đôi tay nhỏ siết chặt.
"Không ai có thể lấy mất anh từ em cả! Không ai cả! Kẻ nào có ý định đó... em sẽ không để kẻ ấy sống yên!"
... Phòng 101 ...
"Em đã ở chung phòng với bao nhiêu thằng khác, và rốt cuộc, ta vẫn muốn em về bên cạnh." Sehun chợt mỉm cười. "Ta không hiểu nổi chính mình!"
Cậu kéo tay Jisoo ra khỏi vòng tay mình, đôi mắt chú mục vào nhỏ.
"Nhưng có một điều ta nhận ra, nếu không còn em bên cạnh, cuộc sống của ta trống rỗng và ngột ngạt. Ta... không còn là chính ta nữa."
Jisoo ngoảnh mặt đi, chẳng tỏ vẻ gì là quan tâm đến những lời Sehun nói. Cậu đưa tay đẩy nhẹ cằm nhỏ quay lại phía mình.
"Hình như em thấy những lời ta nói không quan trọng. Nhưng thật sự, đối với ta, tất cả là những điều không tưởng! Và ta..."
Sehun đẩy cằm Jisoo hơi nhếch lên, cúi xuống chạm môi lên làn môi mềm dịu ngọt.
"Ta vẫn đang nghĩ xem, vào một ngày nào đó, ta sẽ phải chĩa họng súng vào em như thế nào. Nhưng dù có ngày đó thì trước mắt, ta vẫn muốn em thoát khỏi căn bệnh quái dị đó! Smith-agen."
Ánh mắt Jisoo hơi trùng xuống.
"Không thuốc chữa! Không cách chữa!"
"Ta sẽ làm mọi cách để đưa chuyên gia giỏi nhất đến đây điều trị cho em."
"Vô ích!"
Sehun kéo nhỏ vào lòng, tay vuốt ve những lọn tóc dài.
"Được rồi... Em nói như thể em sẽ chết vì căn bệnh đó vậy. Nếu không phải súng từ tay ta, ta không muốn em chết vì bất kỳ ai khác, vì bất kỳ điều gì khác... Ta không biết lý do lúc ấy em chọn ta là gì, dù ta đã quay lưng nghi ngờ và đối xử tệ với em... Dẫu sao, điều quan trọng vẫn là giờ em lại ở bên ta, như thế này."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com