Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

24

Kim Taehyung mở laptop, vẫn công việc hằng ngày. Cậu đảo mắt, kiểm tra một lượt rồi vẫn để máy chạy, đứng dậy.

Đi qua bàn kính, Taehyung dừng chân, đưa tay lên khay đồ ăn như một thói quen, cầm cốc sữa đầy lên uống một hơi, bỏ xuống và bước tiếp. Cậu thường không quan tâm lắm đến số thức ăn nhét được vào miệng trong một ngày. Lúc nào, trong tầm kiểm soát, đôi mắt nhận dạng được thức ăn trên bàn thì đưa tay lấy qua loa cho xong việc.

Taehyung trở lại hoạt động ưa thích—ngồi trên thành cửa sổ, nghe MP3, để thời gian trôi đi... trôi mãi...

2h sau...

Kim Jisoo trở lại phòng 102. Quần áo, đầu tóc đã khô hơn, nhưng mồ hôi lại bắt đầu lấm tấm vì vừa dọn dẹp xong đống bát đũa cho "các chị" ngủ trưa ngon lành. Bụng cô bé đánh trống liên hồi. Tối qua ăn được miếng bánh, sáng nay không ăn, trưa cũng không được ăn, toàn thân như muốn rã rời.

Jisoo bước vào phòng, vẫn là căn phòng tối om với chỉ một thứ ánh sáng từ màn hình laptop. Cô bé lại gần bàn kính định bê khay đồ ăn lên... Cả khay chỉ còn mỗi cốc sữa sắp cạn, thức ăn còn nguyên. Chẹp chẹp miệng... và sau một phút suy nghĩ, Jisoo ngồi luôn xuống ghế.

Chậm rãi lấy từng miếng bánh ăn, cô bé cho luôn miếng bít tết và mấy lát khoai tây vào miệng. Ăn chậm nhưng rất ngon lành, khỏi cần dao nĩa gì luôn. Jisoo chùi miệng, với tay lấy cốc sữa ai đó đã uống hơn một nửa. Không cần biết đồ ăn, đồ uống của ai, không cần biết con người đáng sợ—chủ nhân của căn phòng này—ở đâu, cô bé chỉ thấy việc trước mắt là bụng đói và cổ đang khát khô thôi.

Jisoo uống cạn luôn cốc sữa rồi bỏ xuống, thở một hơi dài, thấy người khỏe lên hẳn...

Kim Taehyung đang ngồi trên thanh cửa sổ... mắt nhắm lại... chợt hơi nhíu mày... từ từ mở mắt, con ngươi đưa chầm chậm về phía giữa căn phòng, nơi một cô bé đang ngồi ở chiếc bàn kính, vô tư ăn hết khay đồ ăn và có vẻ vô cùng thoải mái khi đã ăn xong!

Ánh mắt Taehyung không chút thay đổi... nhưng nó như dán vào cô bé ấy một cái nhìn thật—lạnh!

"Cút ra ngoài! Mày ngủ trong này để mùi nồng nặc lên à?"

Cô giúp việc xô Kim Jisoo ra ngoài, khóa trái cửa lại.

Jisoo lồm cồm bò dậy, toàn thân chợt run lên nhè nhẹ—cô bé lạnh! Jisoo lại khổ sở lết ra ngoài ban công. Và lần này, đương nhiên không còn ai bế cô bé vào phòng mình nữa...!!!

Mặt trời hửng đỏ ở đằng đông. Nắng tràn xuống không gian vô tận, chảy dài trên thành ban công. Kim Jisoo ngẩng đầu, nheo mắt tỉnh dậy. Đêm hôm qua cô bé đã ngồi co ro và ngủ ngoài này. Mắt Jisoo nhìn lên phía mặt trời mọc, cái nhìn có chút gì mang ơn...

Người Jisoo lạnh toát, những ngón tay vẫn khẽ run lên... Nếu ở trong khu biệt thự mà không ngủ trong phòng có điều hòa, có lẽ cô bé không-thể-sống-được-đến-bình-minh!

Kim Yura ngó đầu ra ban công, ngó nghiêng:

"Thì ra bạn ở đây... Đêm qua ngủ được không? Này, coi vẻ bạn vẫn bình yên đấy nhỉ? Mình thấy không đấu nổi lại chị Haerin đâu. Cứ như hôm qua bạn sẽ kiệt sức mất."

Yura ngồi phịch xuống đất cạnh cô bạn, thở dài:

"Tội nghiệp bạn... Hôm qua không nhét được gì vào bụng phải không? Không ăn uống mà phải làm việc hì hục..."

"Ăn rồi!"

Yura trợn tròn mắt nhìn Jisoo, có vẻ như cô bé không thích nói và thỉnh thoảng ngẫu hứng, nói chen ngang lời người khác một câu cộc lốc—một cô bé kỳ lạ!

Một ngày của Kim Jisoo trôi qua thật không dễ dàng nếu Kim Minho không ở nhà. Đương nhiên, đối với cô bé thì mọi chuyện vẫn luôn ổn dù có hay không có ai đi nữa.

Trong khu sinh hoạt, lúc nào cũng vang lên tiếng mắng nhiếc, chửi rủa của cô quản gia. Dẫu cô bé đã làm hết những việc được giao thì Kim Haerin vẫn tìm cách móc máy, dựng chuyện. Và thái độ dửng dưng, không phản kháng của Jisoo chỉ càng làm Haerin điên hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com