Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Jisoo bước từ khu vệ sinh ra, nước từ mái tóc dài xõa xuống, chảy róc rách xuống nền nhà. Yura đang đứng bên ngoài nhìn cô bạn trân trân, với vẻ vừa sững sờ, vừa khó hiểu.

"Bạn... tự mình... đi tới đây sao?"

Jisoo nhìn Yura, vẫn cái nhìn-thường-thấy.

"Không thể nào! Lúc mới đến đây mình đã mất một tuần để nhớ được đường ra khu vệ sinh đấy. Mình mới chỉ dẫn bạn ra đây một lần vào nửa đêm hôm qua, và lúc ấy trời tối thui mà."

Jisoo, hoặc cố tình không nghe, hoặc nghĩ không có gì đáng quan tâm, cô bé quay phải, bước chậm rãi, lướt qua mặt Yura. Yura lúng túng rồi bước theo.

"Nói thật đi. Ai đó dẫn bạn ra đây phải không? Lạy Chúa Jesu. Từ phòng ăn tới đây phải rẽ cả chục lần đấy. Này, Jisoo à... bạn nói gì đi chứ... này..."

Yura cứ luôn miệng lẩm bẩm, rồi chợt nhận ra rằng mình đi theo cô bạn nãy giờ, đúng đường trở về khu bếp. Dù rẽ phải, rẽ trái liên tiếp, Jisoo vẫn đi đều đều, chậm rãi, như một cái máy có lập trình.

"Thôi được rồi. Cứ coi như IQ của bạn vượt mức bình thường vậy. Bạn có thấy khu nhà này như một cái mê cung lớn không? Mình không thể tưởng tượng nổi người ta đã thiết kế và xây dựng nó như thế nào đấy. Mình từng được xem bản đồ rồi (thực ra là nhìn trộm trong phòng cậu ba đó). Từ cổng vào là đại sảnh, khuôn viên dẫn một hành lang dài tới phòng khách. Từ phòng khách dẫn ra ba hành lang dài nữa tới ba khu vực. Khu giữa, khu A và khu B. Trên bản đồ là ba khu, nhưng thực tế cả ba lại thông nhau bằng những hành lang dài và chằng chịt, chạy loanh quanh một phát là lạc như chơi. Chỗ tụi mình là khu A, có khu bếp, phòng ăn, khu sinh hoạt và nghỉ ngơi của người làm. Khu giữa có rất nhiều phòng. Đi trên hành lang thấy giống như khách sạn vậy. Nhưng có ba phòng lớn nhất dành cho ba cậu chủ nằm trên ba dãy hành lang khác nhau. Còn khu B là... là... Mà thôi, bạn không biết thì hơn. Sơ sơ thì thế nhưng để đi hết cả ba khu cũng đến hết ngày đấy. Nói vậy nhưng bốn năm qua Yura cũng mới chỉ luẩn quẩn ở khu A, thỉnh thoảng mới bước qua khu giữa... Nghe cũng hơi hơi nhàm chán nhỉ? Rồi bạn cũng sẽ thấy, sống ở đây không chỉ có nhàm chán đâu. Nếu không thể có được sự che chở mà chỉ cậu ba mới là người duy nhất có thể cho được, thì... cái khu biệt thự này cũng sẽ trở thành ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN thôi! Nếu được ước, mình sẽ ước ngày ấy không bước chân đến đây..."

Jisoo chợt dừng chân... Đằng sau, Yura đang cười... và một giọt nước mắt chảy dài xuống má.

"Sao... không... ra khỏi đây?" Giọng Jisoo lại cất lên, thật hiếm khi nghe được. Cô bé không hỏi tại sao lại là địa ngục trần gian. Không hỏi tại sao lại đồng ý đến. Cũng không hỏi tại sao chịu khổ vậy mà vẫn cười nhiều được thế! Thật là khó để hiểu trong đầu cô bé nghĩ gì, thật khó!

"Rốt cuộc cũng chịu mở miệng ra đấy à? Đã vào đây làm việc thì mãi mãi... không được đặt chân... ra thế giới bên ngoài nữa... cho đến... khi chết..."

Jisoo quay đầu nhìn Yura, không ngạc nhiên, không thắc mắc. Cái nhìn ấy vẫn bình thản vậy, nhưng như muốn hỏi một điều.

"Mình hiểu mà. Bạn đang nghĩ nếu vậy tại sao ở đây toàn những người trẻ phải không? Trước lúc mình biết được điều đó, mình cũng đã nghĩ nát óc ra là đáng nhẽ phải có những người lớn tuổi đã làm ở đây từ lúc khu biệt thự mới xây chứ. Nhưng mình đã tìm ra lời đáp rồi." Yura chợt cười. "Đơn giản là đến khi không làm việc nhanh nhẹn được nữa, sẽ có người mới được đưa vào ở lứa tuổi mười hay mười một. Còn những người cũ thì... "được làm mồi" cho Tử Thần!!!"

Lời Yura vừa dứt, cánh cửa lớn phía trước chợt mở ra. Một cô giúp việc bước tới với cái nhìn khó chịu. Cô ta lại gần Jisoo, tia một lượt từ đầu xuống chân, rồi bất ngờ ném cả cái khay đựng đồ vào người cô bé.

"Bao nhiêu việc mà mày lại chạy đi đâu thế?"

Chiếc khay rơi loảng xoảng xuống đất, Jisoo cúi nhặt, không nói gì. Yura lên tiếng:

"Đầu dơ quá nên bạn ấy..."

"Mày im đi. Chị có hỏi đến mày đâu... Phần bữa sáng đang trong bếp ấy. Ăn nhanh rồi còn làm việc."

"Em biết rồi... Jisoo, tụi mình..."

"Mình mày thôi, nó không có phần. Mới sáng con điên nào đã chõ mũi vào bàn ăn của cậu chủ hả?"

Cô giúp việc quay sang nhìn Jisoo:

"Nhét no bụng rồi thì lo mà làm việc. Đi xách nước rồi lau dọn đi."

Cô ta quay quắt trở lại, chuẩn bị đi báo cáo thành tích với quản gia.

"Sao bạn không nói gì? Chẳng phải cậu ba bảo bạn không cần làm việc sao? ... Bạn không có miệng à?... Mà thôi, nói với bạn thà nói với đầu gối còn hơn. Nếu không muốn bám lấy cậu ba để được hưởng đặc quyền thì quên hết những gì Haerin nói ban nãy và hãy chăm chỉ làm việc, cầu hai chữ bình yên đi!... Để mình chỉ cho bạn đường đến bể nước..."


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com