Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

63

Jisoo về khu giữa.

Đám tội phạm vẫn mải mê bài bạc, chẳng ai để ý đến nhỏ nữa.

Máu me bê bết trên đầu, trên mặt, Jisoo bước đi chậm rãi như một kẻ vô hồn... Nhỏ dừng lại... trước cửa phòng 103.

"Em chẳng bao giờ biết lo lắng cho bản thân phải không? Em nhận ra mình chảy máu rồi mà cũng kệ sao? Em không thấy đau... nhưng máu chảy nhiều sẽ nguy hiểm đấy! Ngồi yên nào... ta có làm em mệt không? Phải băng vết thương lại thế này mới được..."

Trong phòng ngủ của Minho, Jisoo đang dùng bông thấm cồn lau máu, hộp y tế ngay trên bàn.

Nếu không ở bên Minho một thời gian dài, có lẽ nhỏ chẳng bao giờ biết để ý đến mạng sống của mình.

...

6 giờ tối.

Jisoo bê đồ ăn đến phòng Taehyung. Đặt khay xuống bàn, nhỏ không để tâm đến một vết cháy đen dài trên mặt kính.

Nhưng hôm nay, nhỏ không định tự tiện ăn nữa. Haerin đã cho phép nhỏ ăn thức ăn thừa với suy nghĩ—nếu không cho Jisoo ăn để chết đói, thì chẳng còn ai để trả thù.

Jisoo định quay đi... nhưng chợt khựng lại.

Nhỏ liếc nhìn chiếc cửa sổ sắt lớn màu bạc... nơi một người con trai đang ngồi đó, dựa đầu vào khung cửa, dáng vẻ bất cần.

Jisoo... chậm rãi bước đến.

Đứng rất gần Taehyung... nhỏ lặng người.

Căn phòng tối, chỉ có ánh sáng từ màn hình laptop vẫn nhấp nháy... nhưng Jisoo vẫn nhìn thấy rõ khuôn mặt cậu.

Từng đường nét... thật đẹp... và thật giống... Minho!

Lúc ngủ, trông Taehyung hiền hơn, khó mà phân biệt nổi với em trai sinh đôi của cậu.

Tay Jisoo khẽ nâng lên... Hai ngón tay nhẹ nhàng đặt trên mắt Taehyung... rồi lướt xuống...

Vuốt qua sống mũi thẳng cao... chạm xuống môi... rồi đến cằm...

"Chấn... Nam..."

Jisoo quay người... bước đi... khuôn mặt vô cảm.

Cánh cửa phòng 102 khép lại.

Đôi mắt Taehyung... từ từ mở ra.

Cậu có cảm giác như trong giấc ngủ, có ai đó đã chạm vào mình... Bàn tay thật dịu dàng...

...

9 giờ tối.

Jisoo trơ trọi giữa hành lang, một mình lau những bức tranh khảm đá. Khi không còn việc gì để sai bảo, Haerin cũng cố tìm ra việc để bắt nhỏ làm.

Hành lang dài và lạnh.

Jisoo đã uống sẵn một viên Zkilico...

...

Đám giúp việc từ đầu hành lang tiến lại, ríu rít bàn tán. Haerin dừng chân ngay cạnh chỗ Jisoo đang làm.

"Chúng mày nói coi, nó đẹp chỗ nào?"

"Em chẳng thấy đẹp, trông giả tạo thì có!"

"Nhìn mặt thì có vẻ ngây thơ, nhưng trong lòng lại nham hiểm như một con hồ ly!"

"Chỉ có cậu ba ngốc nghếch và tốt bụng mới bị nó lừa thôi. Tội nghiệp cậu ba!"

"Phải đó... nhìn nó kìa, đáng ghét làm sao!"

Haerin hơi mỉm cười.

Jisoo vẫn tiếp tục lau sàn, chẳng hề để tâm đến đám giúp việc.

Bỗng... Haerin kéo nhỏ quay lại, túm lấy cổ áo.

"Mày cố tình tảng lờ phải không? Mày không biết mày đáng ghét thế nào à?"

Haerin đưa mắt nhìn Jisoo một lượt, rồi cười khẩy.

"Mày thì đẹp chỗ nào nhỉ?"

Cô ta giơ tay, giật phựt miếng bông băng trên đầu Jisoo.

"Tao hỏi mày đẹp chỗ nào? Chỗ nào hả???"

Rồi cô ta xô Jisoo vào tường.

"Tao chỉ muốn rạch nát mặt mày ra...!"

Lọc xọc... lọc xọc...

Thứ gì đó phát ra tiếng lộn xộn.

"Gì vậy?"

Haerin nhíu mày.

"Cái gì ha?"

Cô ta sờ soạng trên người Jisoo. Nhỏ chưa kịp ngăn lại thì Haerin đã lôi ra một chiếc hộp nhỏ trong suốt.

"Thuốc gì đây?"

Đám giúp việc có vẻ ngạc nhiên.

"Trông lạ nhỉ?"

"Nó lấy ở đâu ra chứ?"

"Nó giấu trong người làm gì? Hay có bệnh tật gì?"

Haerin định mở nắp, thì Yura bước đến...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com