Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

82

.....

"Taehyung à... mẹ sợ lắm... sợ phải bỏ rơi em con lại... sợ một ngày không được nhìn thấy Minho nữa. Nó quá hiền lành và tin người... nó không thể tự bảo vệ bản thân... Mẹ muốn chăm sóc và ôm Minho mãi... nhưng Taehyung à, mẹ mệt quá... mẹ không thể chịu nổi cuộc sống này nữa... Mẹ ích kỷ phải không?"

"Taehyung! Con đã bao giờ hận mẹ chưa?... Con có bao giờ ghét mẹ không?... Không đúng không... mẹ biết... con yêu mẹ lắm... yêu rất nhiều... nhưng xin con... hãy chuyển tình yêu ấy sang em con... Mẹ không thể tiếp tục tồn tại trên cõi đời này nữa... Người mẹ lo lắng và nhớ nhất... là Kim Minho. Xin con... Taehyung à... hãy thay mẹ... thay mẹ... bảo vệ Minho... và hãy gánh hết trách nhiệm lên vai con... hãy làm luôn phần việc của em trai con... giúp đỡ ba..."

"Taehyung! Sao con còn nhìn mẹ với ánh mắt đó... Taehyung... mẹ mệt quá... mẹ muốn ngủ... Mẹ ngủ trong vòng tay con được không?... Khi Minho tỉnh giấc... hãy nói với em rằng... mẹ yêu em rất nhiều... rất rất nhiều................"

"Mẹ... ngủ sao... mãi mãi không tỉnh dậy... phải không... Lâu quá rồi... con không được ôm mẹ thế này... Giờ... mẹ hiền quá.... Con muốn được nghe giọng nói của mẹ lần nữa... dù... mỗi lần mẹ nói, mẹ nhìn con... tim con đều rất đau... Con muốn được nhìn mẹ thế này hơn... Giống như... mẹ là của con... chỉ của con thôi.... Con vui lắm... vì... sẽ không bao giờ... nghe mẹ nói... mẹ yêu em nữa.... Mẹ chưa bao giờ hiểu được cảm giác của con... sao??? Câu nói cuối cùng của mẹ... vẫn chỉ là... mẹ... yêu em.........."

Trong bóng tối, có tiếng thở gấp gáp như tiếng thở của một con thú hoang vừa săn mồi... mệt dừng chân nghỉ.

Taehyung đứng dựa vào tường, bàn tay đặt úp trên bề mặt lạnh lẽo... Cậu thấm mệt sau một hồi điên loạn. Zkilico phản tác dụng khi dùng quá liều và trong trạng thái kích động...

Từ trán Taehyung, máu đang chảy xuống... qua khóe mắt... qua cánh mũi... nhỏ giọt xuống cằm, thấm vào áo sơ mi. Trong lúc không giữ được bình tĩnh và không có ai để trút giận, cậu đã tự hành hạ chính mình đến kiệt sức... Zkilico góp phần khiến trí óc cậu hoảng loạn, như một liều caffeine đậm đặc làm căng từng sợi thần kinh...

Tiếng thở mệt mỏi vẫn đều đều...

Áo sơ mi của Taehyung đẫm mồ hôi và đang dần loang ra với máu... Chấn tĩnh được một lát, bất giác, bên kia bức tường, tiếng mưa đêm lại dội về...

Giữa căn phòng tối...

Tiếng mưa rả rích và ai oán như muốn khoét dần, khoét dần một khoảng trống rộng thênh... mênh mang là nỗi cô đơn...

Bàn tay đặt lên tường... lại từ từ siết chặt lại và run lên khe khẽ. Taehyung cố, cố dằn lòng xuống, cố nén cái khoảng trống cứ từng lúc một rộng ra ấy...

Cậu sẽ làm được nếu không có thứ gì tác động thêm...

Nhưng, cửa phòng ngủ chợt mở.

Và... tiếng bước chân... từ đôi bàn chân trần, thật khẽ...

Đôi mắt vô hồn, màu café đặc... từ từ đưa ngang...

Chiếc váy trắng! Đôi mắt nâu! Hiện lên mờ ảo trong bóng tối đang tiến lại...

Tiếng mưa... lại dội về trong tâm trí Taehyung...

Và đôi mắt cậu... đang chuyển màu...

Bàn tay lên gân... đang cào trên mặt tường... Hai hàm răng nghiến chặt lại... Zkilico tan ra bao giờ mới thực sự ngấm vào máu cậu!

Chiếc váy trắng vẫn đang tiến lại gần...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com