Phiên ngoại 4 : Đấng anh hùng
01
▅
" Hãy ghi nhớ: anh dũng, kiên cường, xả thân quên mình, là chủ nghĩa anh hùng riêng ở thời đại chúng ta và cũng là chủ nghĩa anh hùng chung của toàn thể nhân loại."
Vườn Địa Đàng, Daekyung học thuộc câu nói này.
"Chủ nghĩa anh hùng tập thể, chủ nghĩa anh hùng cá nhân, chúng đều có..."
Hubbard ụp một cuốn cẩm nang minh họa về súng lên mặt mình:
"Vẫn chưa đọc xong nữa hả?"
"Sắp rồi, "- Daekyung khép sách lại, ngó lên trần nhà - " mà này Hubbard à."
"Sao?"
"Cậu muốn làm người hùng chứ?"
Hubbard kéo cuốn cẩm nang xuống, hé lộ đôi mắt nâu hạt dẻ, gã cũng nhìn trần nhà, qua ba giây bèn trả lời:
"Tôi không quan tâm."
Chờ thêm ba giây, gã hỏi lại:
"Cậu thì sao?"
Y đáp:
"Tôi chẳng biết nữa."
02
▅
Chi viện từ căn cứ phương Bắc đến Viện Nghiên cứu Non Cao.
Vũ khí hạng nặng chất trong máy bay và Thượng tá Lục là người chỉ huy tác chiến trên không, khinh binh còn sót lại đáp xuống đất bằng dù lượn khổng lồ. Họ chia ra tứ phía theo thứ tự hòng quét sạch lũ quái vật đã tấn công viện nghiên cứu.
Hubbard đứng tại bãi đất trống bao la nằm bên phải viện nghiên cứu, đằng sau là vách núi cheo leo, biển báo tam giác đỏ hoét dựng ngay bên bờ vách núi, nó viết rằng: dễ sạt lở, cấm đến gần. Tòa nhà chính của viện nghiên cứu át mất quá nửa tầm quan sát của gã, sau khi súng máy hạng nặng hạ gục một con quái vật nhỏ, thì quân địch coi như cũng diệt tận.
Duyên cớ khiến gã chạy tới vị trí này, là bởi gã đã ngẩng nhìn bầu trời trong trận hỗn chiến vừa nãy.
Có một cuộc xô xát náo loạn đẫm máu tanh đang diễn ra trên trời, con quái vật to tướng vừa toi đời đâm bổ xuống đất. Gã ngẩng đầu, và phát hiện một bóng người màu đen giữa tầng không.
Không, không phải là người, dẫu y có cơ thể người, nhưng trên tấm lưng lại là một đôi cánh đen mướt khổng lồ, nó bị gãy làm đôi - đó là một dị chủng.
Giây phút gã trông thấy bóng hình nọ, nó cũng đang rơi xuống dưới, để rồi chỉ sượt qua tầm mắt của gã đúng một giây. Song, lòng gã lại trống rỗng bởi một giây chóng vánh ấy.
"Anh đi đâu vậy? "- Người bạn đồng hành cùng gã cất tiếng gọi, ngặt nỗi gã không sao nghe đặng. Thanh âm ấy như thể bật ra từ cõi xa xăm.
Và rồi, gã bèn chạy xồ tới chỗ người nọ rơi xuống hệt một kẻ điên.
Miền đất bị bỏ quên, nó phủ đầy dây leo cùng cỏ dại cao lút hông nom um tùm biết bao, chẳng trông rõ bất cứ thứ gì chung quanh, vách núi thì ngay sau lưng gã.
Ánh mắt gã lạnh tanh, sau đó nhích đến trong lúc cầm súng máy hạng nặng, đẩy dây leo ra, hì hục lần tìm thứ gì trong bụi cỏ cao ngang hông. Dường như có tiếng thở dốc tựa ảo giác truyền vào tai, gã tức thì quay lưng, song chỉ thấy bụi cỏ khua lào xào trong gió.
Gã hô:
" Có ai ở đấy không? "
Tiếng thở dốc nọ ngày một nặng thêm, chợt âm vang sập tới từ bên phải phía sau gã. Gã ngoảnh sang đằng đó, ánh mắt bỗng khựng lại.
...Bên trái phía sau tòa nhà viện nghiên cứu, cách một ngàn mét.
Ấy là vị trí của tháp phát điện bằng sức gió, vài chiếc cối xay gió tam giác màu trắng đang quay rần rật bởi luồng gió mạnh.
Mà đúng vào thời khắc này, những xúc tu lôm lốp mọc gai nhọn cuốn lên cột của tháp phát điện và xoắn chặt trục xoay ở giữa cối xoay gió. Các sợi xúc tu ấy to khỏe tột cùng, hai tháp phát điện trong số đó đang dần ngừng quay.
Hiển nhiên mục đích của con quái vật không phải chỉ nhiêu đây, nốt nhọt cùng gai trên xúc tu gồ lên, Hubbard đã dành quá nửa cuộc đời cho việc dẫn đội ra vùng ngoài, kinh qua hàng trăm trận đánh, gã biết đấy là dấu hiệu bùng nổ sức mạnh ở quái vật - nó sắp sửa nhổ bật gốc tháp phát điện.
Tâm điểm của cuộc hỗn chiến là bãi đất trống đằng trước viện nghiên cứu, chưa chắc có kẻ sẽ để mắt tới tháp phát điện nẻo xa, huống chi màu của con quái vật nom giống hệt tháp phát điện.
Tất nhiên, lí do quan trọng nhất vẫn là chẳng đủ thời gian.
Tháp phát điện thứ ba ngừng chuyển động.
Xúc tu bắt đầu run nhè nhẹ do dốc nhiều sức.
Hubbard chẳng tỏ lắm về tầm quan trọng của những tháp phát điện này, tuy nhiên gã mường tượng ra được. Nó cung cấp điện cho thiết bị liên lạc ở viện nghiên cứu, các phương tiện nghiên cứu khoa học, kể cả cỗ máy tạo ra biển lửa rực đỏ mà Jungkook vừa buông mình xuống, tất thảy đều cần một nguồn điện khổng lồ.
Gã dỡ ống phóng bom hạt nhân cầm tay cỡ lớn xuống lưng, nhắm ngay phía trước. Khá hiếm tay lính nào có thể sử dụng thứ vũ khí này một cách linh hoạt. Nó có hỏa lực mạnh nhưng nặng hãi hùng, cực khó ngắm bắn, sức giật đủ để dập nát bả vai một người bình thường.
Hubbard biết thừa những chỗ hiểm của quái vật xúc tu, song sự tồn tại của quần thể kiến trúc viện nghiên cứu cản trở nghiêm trọng đến tầm ngắm của gã, chỗ hiểm vẫn chưa lộ ra.
...Vậy là gã lùi về sau.
Mọi quá trình suy nghĩ cùng quyết định đều hoàn tất trong vòng ba giây khi vừa nhìn thấy con quái vật, gã tiếp tục lùi. Một bước, rồi lại một bước.
Gió ngày càng trở mạnh, chỉ trong vài giây chóng vánh, gã đã bước qua biển báo "Cấm đến gần". Gã thử ngoảnh nhìn và thấy được khoảng trời bao la, rồi trông xuống, chỉ cách mép vách núi đúng một bước, đã thế đất đai dưới chân còn rung nẩy không thôi. Răng rắc, chừng như có tiếng đá lăn xuống.
Còn thiếu một chút nữa thôi, còn thiếu một chút nữa để nhắm trúng vị trí giết được con quái vật mà chẳng làm ảnh hưởng đến tháp phát điện cùng viện nghiên cứu.
Thật ra gã chưa bao giờ muốn làm người hùng. Ấy nhưng gã vẫn tiếp tục lùi về sau một bước.
Đất đá rơi lộp bộp.
Điểm ngắm đã xác định đúng chỗ hiểm. Ống phóng gã đang cầm sở hữu đủ sức xuyên thấu, đủ hỏa lực và đủ tầm bắn.
"Ruỳnh!"
Sức giật cực mạnh xô bật gã ra đằng sau, bên bờ vách núi rung chuyển, những tảng đá vốn đã chực đổ tức thì sập xuống như sạt lở tuyết.
Gió rít bên tai, gã ngửa người về sau, rồi rơi xuống.
Ánh bình minh huy hoàng tràn ngập trong tầm mắt gã, vầng thái dương đang nhớm mình khỏi rặng núi, kế đến vạt nắng chói lòa đập vào võng mạc. Khi một thoáng chóng vụt tan này qua đi, bỗng một bóng người khác xuất hiện trên vách núi, và nhảy về phía gã.
Những giọt máu tươi nhỏ xuống khuôn mặt Hubbard.
Tựa như giấc mộng.
Gã vươn tay...
Cánh tay bợt bạt do mất nhiều máu của y nắm lấy bàn tay gã.
Đôi cánh tứa máu bung xòe trong bóng tối che trời rợp đất. Ngọn gió non ngàn thổi về đằng đông, máu nhuộm ướt vải nơi ngực gã. Daekyung không còn đủ sức bay lên mà chỉ nắm chặt Hubbard, mượn gió buông lơi mình, tựa chiếc máy bay giấy gấp sai cách thuở bé.
Hubbard nhìn thẳng vào mắt y.
Tướng mạo y vẫn lạnh lùng và thanh tú như xưa, trên gò má là hai vết xước đang rỉ máu.
Daekyung cũng nhìn Hubbard, y nhoẻn môi cười.
Y có thể nhìn thấu rất nhiều nỗi niềm trong đôi mắt Hubbard. Gã muốn hỏi vì sao y lại ở đây, bao năm qua y đã sống thế nào, muốn trách y cớ gì lại phải hi sinh tính mạng của mình để nhảy xuống vực thẳm cùng gã.
Daekyung chỉ mỉm cười, y siết bàn tay Hubbard thêm chặt hơn. Hubbard cũng đáp lại y bằng một sức mạnh tương tự.
Cả thế giới duy chỉ còn tiếng gió thét gào, họ đang rơi về phía số kiếp vô định, nhưng không có gì phải sợ hãi cả.
"Anh đã làm người hùng một lần, "- Daekyung nói rằng : " vậy hãy để em cũng làm một lần."
Nẻo xa, biết bao rặng núi trẩy dài.
Và rồi nắng hửng trời quang.
-
Cái kết cho cặp Hubbard với Daekyung là OE nha , vì lúc có nói là còn đẻ trứng mà~ suy nghĩ lạc quan lên nhe
-
Hm -)) đương nhiên là chương này không có H rồi -)) cả bộ truyện 84 chương còn không có đến nửa cảnh 18+ thì sao lại nghĩ ngoại truyện có đượttt ôi những tấm chíu =)))
Còn 1 phiên ngoại nữa thôi là hết truyện nha , phiên ngoại cuối cùng cũng đặc sắc phết ó. (˵¯̴͒ꇴ¯̴͒˵)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com