🐼⁵
.......
" Rồi gì nữa ? " - Santa hướng ánh mắt ôn nhu về phía Lưu Vũ.
" Thực ra, mấy ngày nay tôi rất nhớ mùi vị của lẩu á. "
......
" Còn gì nữa không ? "
" Hết rồi. " - Lưu Vũ muốn chớp chớp mắt, nhưng đôi mắt đều toàn vòng đen, nhìn không ra.
" Không muốn, gặp ba mẹ sao ? "- Santa do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi.
Không nhắc đến thì tốt. Vì một khi đã nhắc đến là Lưu Vũ, đều không nhịn được mà sụt sùi muốn khóc.
Ngày hôm đó, cậu đã phí sức lực mà tra cứu ra được tuổi thọ của gấu trúc. Thật ra tuổi thọ của gấu trúc khá ngắn, nó chỉ khoảng hai mươi mấy đổ lại mà thôi.
Chính bản thân cũng không rõ mình sẽ chết lúc nào, thì hà cớ gì phải để cho ba mẹ biết, mà làm cho họ đau lòng. Chi bằng cứ đợi đến lúc cậu mất đi, rồi nhờ người trực tiếp báo về thì chả phải tốt hơn sao ?
Nói thật thì vào quãng đời còn lại, cậu có thể cùng Santa trải qua ( tuy chỉ có vài năm hoặc vài ngày ) là đã cảm thấy tốt lắm rồi.
Anh ấy sẽ cùng cậu ăn dừa, cùng cậu ngắm trăng. Còn sẽ chải lông giúp cậu, và cùng cậu làm cả ti tỉ thứ khác.
Chỉ là, nghĩ đến lúc chính mình đột nhiên rời khỏi. Thì liệu anh ấy sẽ có vì cậu, mà cảm thấy đau lòng ?
Lưu Vũ nghĩ đến đấy, không nén được mà thở dài một tiếng.
Santa thấy thế, liền vỗ về cậu bằng cách hôn lên cái móng vuốt định giữ lấy cằm kia.
" Vậy cậu có cái gì mà tức thì có thể làm không ? Kiểu nguyện vọng, ước muốn có thể ngay lập tức thực hiện được ấy ?
Lưng của Santa hướng về phía mặt trăng, còn mặt trăng lại chiếu ánh sáng rực rỡ lên đầu tóc nhỏ vụn của anh.
Giống như những ngôi sao nhỏ được vun rắc vậy, đều có một bộ dạng đầy mê người.
Ma xui quỷ khiến làm sao, Lưu Vũ thốt ra ngoài miệng một câu.
" Tôi hy vọng anh có thể hôn chỗ khác, chứ không phải mỗi khuôn mặt. " - Cậu có chút xấu hổ, mà sờ sờ mặt mình.
" Được chứ. " - Santa mang theo vẻ mặt tươi cười, nhẹ nhàng dùng tay kéo khuôn mặt đầy lông qua.
Dịu dàng cạy mở đôi môi, răng lại khẽ cắn. Bên trong lại thoang thoảng mùi dừa, ngọt lịm vô cùng.
Đây là nụ hôn được đắm chìm trong ánh trăng dịu dàng, và cũng là từng sợi tơ tình được từng chút một thổ lộ hết.
Trong cơn gió, đã không còn âm thanh của sóng biển. Và giữa đất trời, chỉ còn lại bóng hình hai người quấn lấy lẫn nhau.
10
Ngay lúc ấy, có hai anh đẹp trai tiêu sái nào đó vừa hay đi ngang qua.
" Lưu Vũ ! "
Một trong số ấy, là Tiết Bát Nhất. Và âm thanh của cậu ta, được vang vọng hẳn hoi trong một mảng trời tĩnh lặng.
Còn Lưu -được gọi tên- Vũ thì lại hờn giận mà xông qua, muốn tiến đánh người ta bằng cái chưởng gấu của mình. Nhưng ngược lại phát hiện, thứ đang phát sáng vậy mà là một nắm tay trắng ngần.
?
Bản thân là lúc nào biến trở lại vậy ?
Lưu Vũ mang theo vẻ mặt nghi hoặc, dán mắt vào Tiết Bát Nhất.
Tiết Bát Nhất : " Anh cái gì cũng không biết. Thiệt đấy. Anh thật sự chỉ muốn dắt Rikimaru, đơn thuần đi ngắm biển. "
' Rồi ngẫu nhiên thế nào, mà phát hiện chú mày và Santa hôn môi nhau trong hình dạng biến thành người mà thôi. '
Nhân lúc cậu giai họ Lưu còn đang chết lặng, Tiết Bát Nhất vội vàng kéo Rikimaru rời khỏi. Chỉ để lại, một Lưu Vũ "hỗn loạn như gió" ở đấy.
( Nguyên văn "风中凌乱" phong trung lăng loạn: lời nói thịnh hành trên intetnet, ý chỉ tâm tình sa sút, u buồn, hỗn loạn như gió. )
Người nào đó, vì đã từng ở trong bộ dạng không biết xấu hổ của một chú gấu. Mà cật lực muốn ăn, muốn uống. Muốn được ôm, muốn được hôn, và muốn được người ta nâng cao.
Thì nay, đã trở lại thành người. Mà đột nhiên cảm thấy, không còn mặt mũi nào đối mặt...
Cậu cứ đứng đờ cả người ra, không dám quay mình dù là một chút. Chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân, ngày càng tiến lại gần.
Cho đến khi Santa từ đằng sau, lặng lẽ giơ tay ra mà ôm chặt lấy.
....
Lưu Vũ nghĩ ngợi ' Nếu nay đã biến thành người, vậy có lẽ có một số chuyện sẽ không cần giữ lời. '
" Santa à... "
" Nếu như tôi đã được biến trở lại thành người rồi, thì anh cũng không cần thiết phải nhớ đến những câu nói trước kia nữa đâu. "
" Dù sao anh cũng chỉ là, bỗng nhiên có một loại trách nhiệm vô hình nào đó. Nên mới muốn giúp đỡ tôi thôi, phải không ? "
Có một số con gấu nào đó, một khi được biến thành người, thì miệng mồm sẽ trở nên đầy lý lẽ.
" Tại sao ? Bộ cậu không thích anh hả ? " - Thay vì trả lời Lưu Vũ, Santa ngược lại đưa ra câu hỏi.
" Là anh không thích tôi mới đúng... " - Lưu Vũ nói xong, liền xoa xoa lòng bàn tay.
" Anh thích em, thật đấy. "- Nghe cậu nói thế, Santa lập tức thổ lộ lòng mình.
Sau đó thì, siết chặt vòng tay. Như muốn giữ thật sít sao người ở trong lòng, không cho người ấy có bất kì cơ hội nào rời khỏi.
" Và anh cũng muốn giúp em, hoàn thành từng nguyện vọng một. "
....
' Vậy em có thể ăn tre không ? '
Lưu Vũ hiện giờ có rất nhiều câu muốn hỏi, nhưng cuối cùng thì lại bị một nụ hôn nào đó làm dập tắt.
Ở tận nơi xa nào ấy, có hai anh chàng giấu tên đang lẩn nấp để quan sát bạn mình. Thì cùng nhìn thấy cảnh này, mà trong lòng hiện chung một suy nghĩ ' Bé con nhà tôi ấy, rốt cuộc đã có tiền đồ rồi. '
11
Rất lâu về sau, có một lần Lưu Vũ đã vô tình đọc được một cuốn truyện cổ tích.
Trong đó có nói rằng, nếu như bạn thật sự thành kính ước nguyện đối với mặt trăng. Thì ánh trăng ấy, sẽ giúp bạn đạt được một nguyện vọng nào đó.
Rất có thể vào lúc ấy, cậu thật sự muốn cho anh xem gấu trúc Trung Quốc. Và cũng rất có thể, chính bản thân cậu đã muốn có được một nụ hôn đầy đắm say cùng anh.
______________________________________
Sau hơn gần một tháng, thì " Gấu Trúc " đã đến hồi kết.
Tung bông chúc mừng thôi nào 🎉🎉.
Mặc dù trình độ trans + beta của bản thân còn hơi cùi, nhưng tôi cũng đã trans ra được một tác phẩm hoàn chỉnh.
Mong mọi người, vẫn sẽ ủng hộ cho tôi trong nhiều shot fic tiếp theo.
Cuối lời, xin cảm ơn vì đã đọc và ủng hộ ạ 🙆❤️.
#SNOWY❄️
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com