Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

10

Lần đầu tiên thôi miên, lại bị phản thôi miên gì đó. Mơ ước lớn nhất trong đời của Thái Anh, cứ như vậy bị Lạp tổng không lưu tình đè bẹp.

Nát bét.

Trong con mê man, Thái Anh cảm giác mình rơi vào một cái ôm ấm áp, có cái gì lạnh lẽo vỗ lên mặt nàng, mà bên tai lại là giọng nói dịu dàng mà u oán.

- -- Cậu vậy mà thật sự đã quên, tôi tuyệt đối không bỏ qua cho cậu.
......
Đêm nay ngủ thật ngon.

Ánh sáng nhợt nhạt bên ngoài chiếu vào, trong nhà sáng sớm đầy hương hoa. Trong bầu không khí một mảnh yên lặng ấy, Thái Anh tỉnh lại.

Cô mới ngủ dậy có chút ngốc ngếch, nhìn khắp bốn phía, hơi choáng váng sờ sờ cái chăn mang theo mùi hương xa lạ trên người.

Đây là đâu?

Có điểm mơ hồ, một khắc này, cô phảng phất thấy mình đang trong chuyến du lịch hồi năm tư đại học.

Khi đó, nhà cô vẫn chưa phá sản, cô theo Trí Tú chơi khắp trời Nam biển Bắc, nơi nơi chụp ảnh, nếm thử đồ ăn ngon, vui vẻ biết bao.

"Tỉnh rồi?"

Thanh âm lạnh như băng truyền đến. Thái Anh run một cái, bò lên, hoảng sợ nhìn người trước mắt: "Lạp, Lạp tổng! Sao cô lại ở đây?"

"Sao tôi lại ở đây ư?"

Lệ Sa cười như không cười, tay bưng một ly rượu vang đỏ chưa uống hết, nhẹ nhàng đung đưa một chút: "Đây là nhà tôi, tôi không ở đây thì ở đâu?"

Thái Anh:...

Xong rồi, trí nhớ bắt đầu quay về.

Cảnh tượng tối qua giống như một thước phim đang chạy trong đầu.

--- Cô muốn thôi miên tôi? Tôi có thể cho cô thử một lần.

Nói thử là thử luôn!

Help, who can help!
......
Thái Anh:.......

Cô thật sự muốn chết.

Trầm mặc chừng nửa phút, Thái Anh chân thành đối mặt với hiện thực: "Lạp tổng, cảm ơn cô..."

Khoảng thời gian này cô đều không ngủ ngon, ban ngày đều không có tinh thần, thể lực tiêu hao quá mức, hôm qua được Lạp tổng "trợ giúp" xong, cô đã có một đêm ngủ thật yên bình.

Trẻ tuổi thật tốt, Thái Anh ngủ cả đêm liền thấy chính mình đầy năng lượng, lập tức khôi phục sức sống.

Chỉ là...vốn dĩ tưởng giúp boss, kết quả ngược lại thành người ta giúp mình, cục diện này có chút hơi xấu hổ.

"Không cần cảm ơn." Lệ Sa nhàn nhạt, Thái Anh vừa nghe lập tức ngẩng đầu, hai mắt hiện lên hai ngôi sao nhỏ nhìn cô ấy, cô liền biết Nguyễn tổng là người tốt, tuyệt đối không máu lạnh như trong truyền thuyết. Nhìn xem, cô không có nhìn nhầm, tôi cổ vũ cho cô! Tôi rải hoa cho cô!

Lệ Sa nhìn chăm chú vào đôi mắt cô: "Với người ngoài, tôi luôn thu phí theo giờ."

Thái Anh cứng người một chút, Thái Anh bé đang rải hoa trong nội tâm vừa nhảy đến giữa không trung đã bị điểm trúng huyệt.

Lệ Sa : "Từ đêm qua đến giờ, cô ngủ tổng cộng tám tiếng."

Thái Anh:...

Không phải đâu, không cần tàn nhẫn như vậy.

Lệ Sa cong môi, khóe mắt nhếch lên nhìn cô: "Tôi rất đắt giá."

Thái Anh :...

"Bẹp", Thái Anh bé rải hoa trong nội tâm đã ngã chết.
......
Chiêu Hy phát hiện hôm nay tâm tình Lạp tổng dường như không tồi, thời điểm họp hội đồng quản trị, không biết suy nghĩ cái gì, trên khóe môi luôn treo nụ cười.

Không chỉ Chiêu Hy phát hiện điểm này, mấy vị phó tổng cùng cổ đông cũng vậy. Cô gái mặc âu phục màu đen ngồi đối diện cô híp mắt, thân mình dựa vào lưng ghế, không chớp mắt nhìn Lệ Sa.

Thời điểm Chiêu Hy ra ngoài pha cà phê, nhìn Thái Anh : "Lạp tổng ngày hôm qua...nghỉ ngơi thế nào?"

Thái Anh thoạt nhìn hơi thất thần, Thái Anh bé trong nội tâm điên cuồng rơi lệ, đồ tư bản độc ác! Mỗi giây mỗi phút đều tính thành vàng sao? Còn in hóa đơn cho cô?

Chiêu Hy dừng một chút, đem cà phê đặt một bên: "Thái Anh?"

Thái Anh hoảng thần: "A? Chị, sao vậy?"

Chiêu Hy lắc đầu, "Em làm sao vậy, biểu tình hoảng hốt thất thần?"

Nhắc tới cái này, Thái Anh có chút ủ rũ, "Chị Hy, hiện tại em càng hâm mộ chị, em cảm thấy...đi theo Lạp tổng thật quá áp lực, mấy ngày nay em đã sút 0.3 cân."

Chiêu Hy không nhịn được "phụt" cười, cô nhìn thời gian: "Được rồi, còn nửa tiếng nữa Lạp tổng sẽ ra, em không phải rất thích cà phê đá xay dưới lầu sao? Đi thôi, để tôi mua cho."

Vừa nghe đến ăn, hai mắt Thái Anh liền phát sáng, hưng phấn nhảy dựng lên, ôm chặt Chiêu Hy : "Oa, chị, chị thật là tốt!"

Chiêu Hy bất đắc dĩ lắc đầu cười, càng ở chung, cô càng cảm thấy Thái Anh như còn bé hơn cả con gái Lyli, cũng không biết trước kia cô bị làm sao, mới có tâm tư muốn làm khó dễ một cô bé.

Thái Anh nhảy tung tăng đi mua kem cùng cà phê, thời điểm đi ngang qua một tiệm cà phê mới khai trương, cô đi vào ngó nghiêng, trang trí cách điệu không tồi, còn có ý nghĩ về sau không có việc có thể hẹn bạn bè đến ngồi tụ họp chút.

Đến lúc đi ra ngoài, mặt trời đã lên đỉnh, Thái Anh không quên lấy thêm một ít đồ ăn vặt cho Chiêu Hy, không dám trì hoãn lâu, chạy nhanh về công ty.

Cô hiện tại thật sự sợ Lạp tổng, trước kia là vì những lời đồn đãi về cô ấy, cô ấy là tổng giám đốc, mà hiện giờ, Lạp tổng bất kể là năng lực hay thực lực, khí tràng, đều làm linh hồn cô chấn động.

Thật là quá...đáng sợ.

Mệt cô trước kia còn nghĩ muốn giải cứu tổng giám đốc tự bế gì gì, cũng quá không biết tự lượng sức, đừng làm chính mình ngã xuống là được.

Thái Anh từ quán cà phê đi ra, ngoài ý muốn thấy người quen, là giám đốc Vương bị Lạp tổng sa thải ngày đó đang ôm con gái chơi đùa, thấy Thái Anh cũng sửng sốt: "Thái Anh?"

Vậy mà còn có thể gọi tên cô, Thái Anh gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng: "Anh Vương."

Trí nhớ của cô không tốt, không thể lập tức nhớ tên đối phương, hiện tại gọi giám đốc Vương lại không thích hợp. Tình huống như vậy, cô không thật sự có thể ứng phó.

Rốt cuộc khi giám đốc Vương bị Lạp tổng lạnh lùng sa thải, cô cũng ở đấy, dựa theo tự lý giải, hiện tại mình là trợ lý của Lệ Sa, theo lý thuyết cũng là người của cô ấy, giám đốc Vương hẳn là cũng oán hận?

Ai biết, anh Vương cười cười, ôm con gái nhìn vào trong: "Là đến uống cà phê cùng bạn sao? Tôi vừa nãy nhìn thấy giống em, lại không có mặt mũi nào quấy rầy em với bạn."

Thái Anh sửng sốt một chút, "Cửa hàng này---"

Anh Vương gật đầu, biểu tình ôn hòa: "Đây là tôi mở ra sau khi rời Lạp Sa, về sau em tới, anh trai miễn phí cho."

Thái Anh cười cười, không phải tươi cười xấu hổ như khi nãy, con gái anh Vương nhìn Thái Anh vươn một bàn tay: "Chị..chị..."

Thái Anh bẩm sinh thích trẻ con, cô đưa tay qua nắm lấy, anh Vương thấy hơi cười: "Thật khéo, không nghĩ tới sẽ gặp được em ở đây. Lạp tổng bên kia vẫn ổn chứ? Còn bận rộn như vậy sao?"

Thái Anh nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, lại nhìn ra trên khuôn mặt không một tia oán hận.

Rốt cuộc ở tuổi kia, biết cô đang khúc mắc cái gì, anh Vương nhìn Thái Anh ôn hòa nói: "Chuyện công ty này, rắc rối phức tạp, kỳ thật sau đấy tôi mới biết, Lạp tổng là người tốt, tôi cũng nhiều tuổi rồi, nếu không phải cô ấy bảo vệ, hiện tại ---" rồi cười khổ ôm chặt con gái: "Không biết còn có thể bình tĩnh hạnh phúc được như thế này hay không."

Trên đường về, Thái Anh vẫn luôn nghĩ tới lời anh Vương, cô tuy rằng vừa mới tốt nghiệp, không thể giải thích được thị phi khúc chiết nơi này, nhưng rốt cuộc ở Lạp Sa một thời gian, có một số việc nho nhỏ ít nhiều cũng hiểu một chút. Trước đó vài ngày, cô còn nghe được phòng tài vụ cảm khái, nói giám đốc Vương nhiều tuổi rồi, phải làm người đứng trước mũi súng, kết hợp với hôm nay ông nói, chẳng lẽ, Nguyễn tổng lúc ấy sa thải, ngược lại là bảo vệ ông ta?

Thái Anh không thích hợp nghĩ nhiều việc này, nghĩ nhiều đầu cô liền không thoải mái, dứt khoát ngừng lại.

Vừa đến dưới lầu, cô liền nhận được điện thoại của Chiêu Hy, nghe giọng nói, Chiêu Hy có chút khẩn trương: "Tiểu Anh, lúc về cẩn thận một chút, tâm tình Lạp tổng không tốt."

Thái Anh nghe xong không khỏi thấp thỏm, thời điểm cô đến nơi, Chiêu Hy đang cầm hồ sơ trong tay, đứng trước cửa văn phòng như gặp phải kẻ địch. Thái Anh muốn hỏi Chiêu Hy làm sao vậy, nhưng xem biểu tình cô ấy cũng không dám hỏi nhiều, dứt khoát đứng cùng một bên.

Trong phòng nhanh chóng truyền đến giọng nữ giới trầm thấp đang chất vấn, thỉnh thoảng trong hỗn loạn còn thấy tiếng Lạp tổng giằng co không cảm tình.

"Lệ Sa , em có ý gì? Sao chuyện khu xưởng mới phía Đông không nói với tôi?"

"Em có đem hội đồng quản trị đặt vào trong mắt không, có đặt lợi ích gia tộc ra đằng trước không?"

"Em đừng có giữ nguyên bộ dáng lạnh như băng như vậy mãi được không?"

"Họ đều đã đi rồi, em định vĩnh viễn không thoát ra được sao? Em muốn tự bế như vậy đến khi nào?"

......

Cùng với tiếng trách cứ gần như kêu gào, cửa bị đẩy ra.

Một cô gái mặc đồ đen táo bạo đi ra, gắt gao cắn răng nện bước đi nhanh, bước chân sinh ra gió.

Chiêu Hy vẫn luôn cúi đầu, thở mạnh cũng không dám, Thái Anh lại trộm liếc nhìn cô gái kia, cũng là một người đẹp, chỉ là mặt mũi thô bạo thành một đống, biểu tình cũng làm người khác sợ hãi.

Thời điểm vào văn phòng, Lạp tổng đang ngồi trên ghế, dường như rất mệt mỏi, tay xoa đầu, nhàn nhạt: "Mang cà phê cho tôi."

Lại là cà phê.

Thái Anh cảm thấy tinh thần của Lệ Sa đều dựa vào cà phê mà chống đỡ.

Uống cà phê xong, Lệ Sa không phản ứng gì, vẫn xử lý công việc như thường, Chiêu Hy ở kia báo cáo công tác, cũng làm như không có chuyện gì vừa xảy ra.

Thái Anh đứng tại chỗ nhìn chằm chằm nửa ngày, môi mấp máy, muốn nói gì nhưng lại không dám, cuối cùng khó chịu, dứt khoát đi đến phòng nhân sự bên cạnh, giám đốc Lam vừa nhìn thấy cô liền vui vẻ: "Đây đây, Tiểu Anh đến đúng lúc lắm, chúng tôi mới mua hoa quả, đến đây ăn chút đi."

Thái Anh nhón lấy hai quả dâu tây ăn, giám đốc Lam cũng ăn theo, thuận tiện luyên thuyên: "Có thấy người mặc đồ đen rất mạnh mẽ vừa rồi không? Đấy là chị họ của Lạp tổng, Trân Ni, tính tình không tốt lắm, hai người đặc biệt không hợp nhau, lần nào đến cũng sống chết một trận với Lạp tổng!"

"Cô ấy cũng ở công ty sao?"

"Đúng đúng, em xem Lạp tổng của chúng ta không cùng cô ta cãi cọ lời nào, nhưng vẫn hùng hổ dọa người, aiii, đến một lần, cả công ty nháo tâm một lần."

Thái Anh dừng một chút: "Là chị...họ?"

Giám đốc Lam gật đầu: "Còn không phải sao, Lạp tổng của chúng ta à, không có nhiều người thân, có duy nhất một bà chị họ, còn tranh đua với nhau, cũng thật đáng thương." Cô sờ soạng cằm một chút: "Trách không được tính cách cô ấy cổ quái hẻo lánh như vậy, nhà giàu kiểu này, cũng giống người uống nước ấm hay lạnh mới biết.

Đang ồn ào, Chiêu Hy đi tới, cô vừa tiến đến, toàn bộ người trong phòng giống như bị ấn nút pause, một mảnh an tĩnh.

Chiêu Hy không biểu tình gì, đi đến bên Thái Anh: "Bệnh viêm mũi của Lạp tổng tái phát, em đi mua thuốc đi."

Thái Anh gật đầu, cũng quay sang các đồng nghiệp phía sau gật đầu, cầm chìa khóa xe ra cửa.

Thời điểm trở về, Thái Anh nhìn bộ dáng Lệ Sa quả thật không thoải mái, sắc mặt cô tái nhợt, trên trán dường như có mồ hôi, dựa vào ghế giám đốc, thống khổ nhắm chặt mắt.

Rèm cửa trong phòng bị kéo gắt gao, một cỗ tối om, làm người ta thấy áp lực.

Thái Anh hụt hẫng trong lòng, Chiêu Hy biết tính tình Lệ Sa, hạ giọng dặn dò: "Lúc Lạp tổng không thoải mái sẽ thấy rất phiền nếu bị người khác quấy rầy, tôi muốn đi xem tình hình bố trí khu phía đông một chút, em cố gắng đừng quấy rầy."

Thái Anh đáp ứng, Chiêu Hy vội đi, nhàn rỗi như vậy là việc cô chờ mong nhất, nhưng hiện giờ, tiểu thuyết trong tay cô cũng đọc không được, làm gì cũng thất thần.

Tuy rằng Chiêu Hy có dặn dò, cô vẫn dày vò nhẫn nại không được, uốn éo do dự rối rắm mười phút, cô đi gõ cửa.

Tiếng đập cửa rất nhẹ.

Thái Anh chậm hít thở, thấp thỏm chờ đợi. Ước chừng quá nửa phút, thanh âm thấp thấp truyền tới.

"Vào đi."

Mở cửa, Thái Anh đi vào, Lệ Sa nhíu mi lại dựa vào ghế giám đốc, cô nâng mắt, thấy là Thái Anh, lại nhắm lại.

Thái Anh lấy thuốc ra, rót nước ấm cho cô: "Uống thuốc đi, Lạp tổng."

Lệ Sa không động đậy. Lông mày của cô thống khổ nhíu lại, tay dùng sức ấn trán.

Viêm mũi là bệnh cũ của cô, mỗi lần tới, cái mũi còn ổn, nhưng sẽ kéo theo đau đầu, làm cô càng thêm bực bội khổ sở.

Nếu là Chiêu Hy, thấy Lệ Sa như vậy đã sớm không dám nói gì mà lui ra, Thái Anh cũng nghĩ sẽ bị bảo rời đi, nhưng nhìn khuôn mặt tái nhợt của Lệ Sa , cô có chút khó chịu: "Lạp tổng, không uống thuốc sẽ càng khó chịu."

Lệ Sa không mở mắt, giọng mũi thật nặng: "Vô dụng." Mấy năm nay, cô uống thuốc như ăn cơm, đã sớm miễn nhiễm rồi.

Thái Anh nhẹ nhàng thở dài: "Hay để tôi thử lấy đá chườm lạnh một lần?"

Cô nhớ rõ trước kia Huệ Lợi cũng bị viêm mũi, nhưng đều là thời điểm thức đêm vội vàng ôn thi mới bị, khi đó cô ấy sẽ lăn lộn trên giường, lấy đá lạnh ấn trên mặt nếu đau.

Còn Lạp tổng thì sao?

Đại khái do tính ẩn nhẫn, Thái Anh nhìn thấy trên mặt cô không tới một tia thống khổ.

Lệ không có phản ứng, chỉ an tĩnh nằm, Thái Anh lẳng lặng chờ đợi một lát, thời điểm cô muốn đi ra ngoài, Lạp tổng đột nhiên mở mắt, nhìn Thái Anh thấp giọng nói: "Lại đây."

Một tiếng "lại đây" này, làm Thái Anh có chút hoảng hốt, biểu tình Lạp tổng một khắc kia cực kỳ giống lần đầu tiên cô mơ thấy cô ấy.

Tựa như bản năng, Thái Anh đi qua, Lệ Sa nhìn chằm chằm cô, người trước mặt vẫn như cũ, thoải mái thanh tân sạch sẽ, trên người cô có hương sữa độc hữu cùng mùi sữa tắm dầu gội, Thái Anh liền như vậy nhìn cô, lo lắng trong mắt như muốn tràn ra.

Thái Anh không biết Lạp tổng gọi mình làm gì, cho rằng cô muốn bảo mình cầm vỏ thuốc đi vứt, đang muốn hỏi, bên hông căng thẳng, thân mình Thái Anh cứng đờ, đôi mắt đột nhiên trợn to, nửa giương miệng, trực tiếp thành đồ ngốc.

Lệ Sa ngồi trên ghế giám đốc, hai tay ôm lấy eo mảnh khảnh của Thái Anh, lẳng lặng rúc đầu vào, tóc dài của cô lay động, nước trên khóe mắt biến mất trong mảnh hương thơm kia..

_€¥__

Vì mình thấy nếu để Jisoo làm bạn thân của Chaeng về sao sẽ rất ít đất diễn và không có cp Jensoo được nên mình sẽ đổi tên lại một số nhân vật. Và cp Jensoo sẽ ra đời. Cảm ơn mn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com