Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

4.

Em tỉnh lại thấy mình đang ở trong căn phòng xa lạ, ánh mắt thất thần nhìn vào
khoảng không, em tưởng mình sẽ ở chỗ kia, nơi đó giống như nhà kho em từng ở, đều là một mảng tối tăm.

"Nguyễn Văn Toàn, chào em."

Hắn bước vào thấy em đã tỉnh, hắn tiến tới nhẹ nhàng chào hỏi nhưng không có ai đáp lại.

"Em ăn chút cháo nhé, nhân lúc còn nóng."

Em đang thả hồn ở những con thú bông trên kệ, nhìn thật thích. Trí nhớ của em vốn không tốt, nhưng chuyện tối qua nóvẫn ở trong tâm trí của em.

"Anh... anh là người xấu, a.. anh mắng tôi."

Chờ tới khi em phản ứng lại thì hắn cũng ngồi quan sát em được một lúc, đủ để hắn đánh giá vẻ ngoài của Nguyễn Văn Toàn.

Năm đó gia đình hắn có mối quan hệ rất thân với Nguyễn gia, mãi đến khi Nguyễn lão gia mất thì Quế lão gia cũng ít qua lại với Nguyễn gia. Hắn cũng dần quên lãng mối quan hệ này. Lúc nhỏ hắn có tới Nguyễn gia chơi nhưng đó là thời điểm mà Nguyễn Văn Toàn còn ở trong bụng Nguyễn phu nhân. Sau này hắn nghe Quế lão gia nói Nguyễn phu nhân do khó sinh nên đã mất, để
lại đứa bé mới ra đời đã không có mẹ. Khi đó hắn 10 tuổi thì Nguyễn Văn Toàn mới cất tiếng khóc chào đời.

Hắn nhìn Văn Toàn, có 8 phần là giống Nguyễn phu nhân năm đó, tính khí của phu
nhân vốn ôn hoà, mỗi lần hắn tới chơi bà đều nhiệt tình tiếp đón, vui vẻ chơi cùng hắn.

Có lẽ bây giờ gặp được em là một cái duyên, cũng có thể là do mẹ của em đã chứng kiến khổ đau mà em chịu đựng nên đưa hắn tới để che chở cho em. Vì ngay lúc này đây, hắn bỗng muốn che chở cho thỏ ngốc trước mặt.

Nhìn thỏ ngốc đang hoảng sợ hắn cũng không dễ chịu là bao, chỉ có thể nhẹ giọng dỗ dành

"Xin lỗi em, tối qua là tôi sai..."

"Huhu, anh làm tôi đau, hức, sợ lắm."

Đã rất lâu rồi em chưa nhận được những câu nói dịu dàng, Có lẽ câu xin lỗi của Quế Ngọc Hải làm em thả lỏng tâm lí hơn.

cũng chỉ có vậy, hắn dỗ dành em nhỏ rất lâu, tới mức chính hắn cũng không hiểu vì sao bản thân lại có kiên nhẫn đến vậy. Bụng em đã réo từ lâu, nhìn tô cháo trong tay hắn em nuốt nước bọt, hắn cũng tinh ý nhìn ra hành động lén lút này của Văn Toàn

"Tôi đút em ăn..."

"Không.. là... à... tôi tự ăn được" - sau đó em giơ tay ra đón lấy tô cháo nhưng tay em lại không có chút lực nào, suýt tí nữa còn làm tô cháo đỏ lên người, hắn đã kịp thời giữ lại.

"Để tôi đút em." - hắn chăm chú thổi cháo, nhưng chỉ ăn được vài thìa em đã từ chối đây cháo ra, là do em cảm thấy no rồi.

Hắn bất giác thở dài, không hiểu sao em ăn từng đó đã bảo no. Hắn im lặng một lúc rồi lên tiếng hỏi

"Em có muốn về nhà không?"

_____________
14.03.23

mai có nữa nè..

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com