③
hai người bắt đầu bằng những trò nhẹ nhàng. vòng xoay ngựa gỗ, xe điện đụng, câu cá mini... những trò chơi tưởng chừng dành cho trẻ em, nhưng nhờ có cách tương tác ngây ngô của thỏ trắng, chúng lại trở nên dễ chịu và mang theo chút gì đó... dịu dàng. mỗi lần kim long mỉm cười, anh lại thấy thỏ trắng lắc lư đầu theo nhịp nhạc như đang cổ vũ. và mỗi khi anh mệt, chỉ cần nhìn sang là thấy người kia giơ sẵn chai nước mát hoặc đưa tay ra hiệu "nghỉ một chút nhé".
kim long bắt đầu nhận ra bạn đồng hành của mình là người rất tinh tế. không cần lời nói, thỏ trắng vẫn luôn để ý đến từng biểu cảm nhỏ nhất của anh. đôi khi chỉ là một cái chau mày vì nắng chói, thỏ trắng đã nhanh chóng tìm chỗ râm mát. đôi khi chỉ là một cái nhíu mày mệt, người kia đã ra hiệu tạm nghỉ, dường như hiểu được tất cả.
anh không biết tại sao, nhưng cảm giác quen thuộc ấy lại một rõ rệt. cái cách thỏ trắng đưa tay che cho anh khỏi một đứa trẻ đang cầm kem chạy qua, hay nhẹ nhàng vỗ lưng anh khi anh ho khan vì uống nước quá nhanh... đều khiến tim kim long khẽ rung lên một nhịp. cứ như... người kia biết rõ anh hơn là một người chỉ vừa mới gặp.
sau vài tiếng đồng hồ di chuyển khắp nơi trong khu vui chơi rộng lớn, cuối cùng họ cũng chỉ còn hai trò chơi cuối cùng: tàu lượn siêu tốc và nhà ma. chỉ nhìn hai cái tên đó thôi, kim long đã khẽ nuốt nước bọt. anh vốn rất sợ độ cao và bóng tối, nhưng nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ không thể biết được danh tính của thỏ trắng.
trước khu tàu lượn, anh đứng yên một lúc. thỏ trắng cũng không vội. người kia nghiêng đầu nhìn anh, như chờ đợi. một lần nữa, không có thúc ép, chỉ là sự im lặng và kiên nhẫn. cuối cùng, anh hít sâu một hơi rồi bước lên ghế. khi vừa ngồi xuống, kim long bất ngờ khi thấy thỏ trắng đưa cánh tay giả bông trắng muốt chắn lên chỗ tay cầm trước mặt anh. hành động ấy không cần lời giải thích, kim long ngay lập tức hiểu – nếu anh sợ, có thể bám vào đây.
anh không nói gì, chỉ nhìn người kia, khẽ gật đầu như một lời cảm ơn. chuyến tàu bắt đầu chuyển động. tiếng bánh rít trên đường ray, gió táp vào mặt. kim long nắm lấy tay cầm, nhưng tay còn lại vẫn lơ lửng gần cánh tay của thỏ trắng. đến đoạn rơi tự do, trong khoảnh khắc tim như ngừng đập, anh đã vô thức bám lấy cánh tay ấy thật chặt.
trò chơi kết thúc, kim long bước xuống với đôi chân hơi lảo đảo, nhưng ánh mắt lại ánh lên một chút thích thú. "không tệ lắm", anh thở ra, quay sang thỏ trắng, thấy người kia đang đưa tay ra hiệu... như đang cười.
nhưng đến khi đứng trước nhà ma thì nụ cười của kim long hoàn toàn biến mất. cánh cửa gỗ khép hờ, bên trong tối đen, thi thoảng vọng ra tiếng rên rỉ, tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng hét khàn khàn. anh đứng khựng lại, mồ hôi tay bắt đầu túa ra. anh ghét bóng tối, đặc biệt là những nơi như thế này – nơi mà mọi giác quan đều bị khuấy động bởi sợ hãi.
thỏ trắng đứng im một lúc, như đang quan sát biểu cảm của anh. rồi không nói lời nào – dĩ nhiên là không thể nói – cậu ấy đưa tay nắm lấy tay anh, lòng bàn tay to ấm áp bao trọn lấy tay kim long đang khẽ run. một cái nắm tay đơn giản nhưng lại khiến tim anh khựng lại. thỏ trắng còn giơ tay kia lên ra hiệu "ổn mà", giống như trấn an một đứa trẻ trước khi bước vào buổi biểu diễn. kim long cắn nhẹ môi, cố gắng mỉm cười. "ừ, đi thôi", anh nói, dù tim vẫn đập thình thịch.
bước chân vào nhà ma, bóng tối gần như nuốt chửng mọi ánh sáng. kim long để mặc cho thỏ trắng dắt mình đi, tay vẫn nắm chặt tay cậu ấy như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất. mỗi bước chân vang lên trên nền gỗ cũ kĩ đều khiến anh rùng mình. những ánh đèn mờ chớp tắt, tiếng xích kéo lê, tiếng cười rợn gáy vang lên từ khắp nơi.
rồi... bất ngờ, từ một góc tường, một npc trong trang phục xác sống nhảy bổ ra với tiếng hét thất thanh. kim long giật bắn mình, không kịp suy nghĩ đã nhào vào người thỏ trắng, ôm chặt lấy cậu ấy như thể bản năng. thỏ trắng thoáng khựng lại nhưng rất nhanh đã vòng tay ôm lấy kim long, một tay vỗ nhẹ vào lưng anh như dỗ dành. cử chỉ ấy quen thuộc đến lạ khiến tim kim long nhói lên một chút. tại sao lại giống đến vậy?
mất một lúc để anh bình tĩnh lại, thỏ trắng vẫn im lặng chờ anh. sau cùng, kim long lùi lại một bước, khẽ nói "xin lỗi..." nhưng người kia chỉ lắc đầu, ra hiệu rằng không sao cả.
họ tiếp tục đi cho đến hết đường, ánh sáng dần hiện ra phía cuối hành lang. bước ra khỏi nhà ma, kim long gần như thở phào, ngửa đầu nhìn trời như thể vừa từ địa ngục trở về. "hôm nay đúng là thử thách thật sự", anh lẩm bẩm.
bầu trời lúc này đã chuyển sang gam màu cam nhạt của hoàng hôn. mặt trời nghiêng bóng, để lại một vầng sáng dịu dàng trên nền trời, như một cái kết đẹp cho một ngày dài. nhân viên ghi hình từ xa vẫy tay, thông báo cả hai đã hoàn thành xong nhiệm vụ đầu tiên trong chương trình.
kim long quay sang nhìn thỏ trắng – bạn đồng hành trầm lặng nhưng lại đầy kiên nhẫn và quan tâm. anh nhoẻn miệng cười nhẹ, không rõ vì đã qua được thử thách, hay vì trái tim mình đang đập hơi nhanh một chút – giống như cảm giác khi gặp lại một điều gì đó thân thuộc, nhưng đã bị phủ bụi thời gian.
------
cảm ơn bạn đã dành thời gian để đọc chương truyện này 🥰🥰🥰
#tayaki_yi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com