Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

II.

"Hy vọng cậu đã có một giấc ngủ ngon lành trong khi mình phải chịu đựng các tiết lớp học của Giáo sư Binns và Snape," Soonyoung mỉa mai nói, và Junhui mở mắt một cách buồn ngủ để nhìn thấy hình dáng người bạn thân nhất của anh hiện ra lờ mờ.

"Im đi," Junhui nói, dụi mắt và ngồi dậy. "Mình thật sự rất cần giấc ngủ này"

"Giáo sư Snape không nói một lời nào về việc cậu vắng mặt, nhưng cậu có một bài luận làm bài tập về nhà mà tụi này đã hoàn thành trong giờ học." Soonyoung nhếch mép. "Hối hận chưa?"

Junhui nhớ lại những khoảnh khắc của mình với Minghao chỉ một giờ trước đó, và anh cảm thấy như một giấc mơ. Tuy nhiên, anh thà có thêm bài tập về nhà để được dành buổi sáng của mình trong bệnh thất với Minghao.

Soonyoung liếc nhìn xung quanh, rồi nhíu mày lên chiếc bát súp gần như trống rỗng nằm trên bàn.

"Ê bồ, cậu đã uống thứ này?"

Junhui gật đầu, ngáp. "Ừ, có gì không?"

"Cậu vốn ghét món súp gà mà. Đừng nói với mình là cô Pomfrey đã buộc cậu phải uống cái này, ôi Chúa ơi'', Soonyoung rên rỉ.

"Cô ấy thậm chí không ở đây hôm nay," Junhui nói. "Đó là—"

Anh dừng lại, vì Soonyoung biết anh điên cuồng vì Minghao như thế nào, và nếu đội trưởng Slytherin phát hiện ra rằng Minghao đã chăm sóc anh suốt cả buổi sáng, cậu ta sẽ không bao giờ để chuyện này lắng xuống.

"Đó là...?" Soonyoung hỏi lại.

"Không có gì," Junhui nói nhanh. "Bây giờ là giờ giải lao, phải không? Muốn bay vài vòng không? "

Soonyoung trông có chút nghi ngờ, nhưng dù sao thì cũng từ bỏ chủ đề. "Ừ chắc chắn rồi. Hãy đi lấy chổi của chúng ta đi. "

Junhui cười toe toét, và sắp bước ra khỏi giường khi cánh cửa mở ra lần nữa, để lộ ra một Minghao đang lo lắng. Ôi không, cậu làm gì ở đây? Junhui kéo chăn lên cao hơn, thầm mong Soonyoung không nói gì về tình hình.

"Junhui hyung!" Minghao gọi to, và sải bước tới hai học sinh Slytherin, một trong số đó cảm thấy rất xấu hổ, trong khi người kia thì bối rối. "Anh đã khỏe hơn chưa?"

"Cái quái gì thế?" Soonyoung rít lên lặng lẽ nhất có thể.

"Mình sẽ giải thích sau. Chỉ cần làm theo lời mình, "Junhui cũng rít lên đáp lại.

Minghao đến bên giường, và mỉm cười với Soonyoung. "Chào Soonyoung hyung! Anh đến để kiểm tra Junhui hyung sao? "

Soonyoung cố nhoẻn miệng cười, nhưng trông gượng gạo hết sức. "Chào Minghao. Ừ, cậu ấy cảm thấy không khỏe sáng nay. "

"Em biết mà," Minghao nói, nghe có vẻ như cậu đã biết tình trạng của Junhui. "Khi nãy em đã mang một ít súp gà để làm ấm dạ dày của anh ấy."

Junhui chen vào trước khi Soonyoung có thể nói bất cứ điều gì có thể làm lộ tẩy những lời nói dối của anh. "Ừ, nó ngon lắm," anh nói trong khi mỉm cười.

Minghao mỉm cười rạng rỡ, Junhui nghĩ rằng trái tim anh sẽ nổ tung tại chỗ mất. "Em rất vui vì anh thích nó!" Nhưng nụ cười của cậu nhạt đi ngay lập tức. "Dù vậy, anh vẫn cảm thấy không khỏe sao?"

"Cậu ấy kho...—" Soonyoung bắt đầu nói.

"Thực ra, dạ dày của anh vẫn còn đau một chút," Junhui nói to để có thể chặn giọng của Soonyoung. Vị đội trưởng nhà Slytherin nhìn anh đầy ngờ vực.

Minghao bước lại gần hơn, đôi mắt cậu tràn đầy lo lắng. "Vậy sao," cậu nói, nghe không chắc chắn. "anh có muốn một ít súp nữa không?"

Chuông báo động vang lên trong đầu của Junhui ngay khi câu hỏi được đặt ra.

"Không, giờ thì anh đã no rồi," Junhui nói với một nụ cười nhỏ.

Minghao lẩm bẩm trong suy nghĩ, rồi mặt cậu sáng lên với một ý tưởng.

"Em sẽ quay lại ngay!" Cậu nói, và lao ra khỏi cửa nhanh như khi cậu chạy vào.

Junhui thở ra nhẹ nhõm, và quay sang đối mặt với Soonyoung, người đang nhìn chằm chằm vào anh như thể anh bị điên.

"Cậu đã được Minghao chăm sóc sáng nay, người mà cậu để ý bấy lâu? Bởi vì cậu đã nói dối em ấy rằng cậu thực sự bị bệnh? "

Junhui nao núng một chút. "Ừ thì, mình đã không hoàn toàn nói dối em ấy. Chỉ là em ấy nghĩ rằng mình bị bệnh. "

Soonyoung khoanh tay lại, nhìn anh chằm chằm. "Dù vậy, cậu đã không nói thật."

Junhui thở dài. "Chết tiệt, Soonyoung, tụi mình đang cãi nhau đấy hả? Nghe này, mỗi khi mình gặp Minghao, tụi mình luôn ở cùng với các bạn bè khác, vì vậy mình chẳng bao giờ có cơ hội nói chuyện riêng với em ấy, hay ở gần như thế này. Mình chỉ muốn nhân dịp này tiếp xúc với em ấy nhiều hơn, vì mình thích em ấy lắm, được chứ? "

Soonyoung bắt đầu cười. "Tất nhiên là mình ủng hộ cậu. Chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên này hơi khó tin."

Junhui nhún vai. Chính anh cũng khó có thể tin được.

"Và cậu thực sự đã uống món súp gà. Món ăn mà cậu cực kì ghét. "

"Mình không muốn em ấy cảm thấy buồn," Junhui tranh cãi. "Vì vậy, mình uống nó vì em ấy"

"Cậu hoàn toàn u mê rồi," Soonyoung trêu chọc, và Junhui sẽ đập vào mặt cậu ta bằng một chiếc gối nếu không phải ngay lúc đó Minghao đã trở lại bệnh thất. Anh nghĩa ​​Minghao sẽ mang theo một đĩa các loại thực phẩm khác, nhưng trong vòng tay cậu lại là một con mèo vàng.

Junhui thậm chí không biết phản ứng ra sao. Cái cách Minghao ôm ấp con mèo trong vòng tay trông thật quý giá. Anh thực sự chỉ muốn kéo chàng trai Hufflepuff vào một cái ôm, nhưng điều đó là không thể.

"Con mèo của em!" Soonyoung rạng rỡ, lao tới vỗ đầu con mèo, không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí tỏa sáng của Minghao.

Minghao cười toe toét với Junhui, người vẫn không chắc chắn lý do tại sao cậu đem con mèo của mình đến bệnh viện. Nếu là để cho lòng ngực anh khó chịu thì cậu thành công rồi.

"Thỉnh thoảng khi dạ dày của em đau, em thích sử dụng nó như một thứ để sưởi ấm. Thêm một điểm cộng là nó rất mềm mại. "Minghao đưa con mèo cho Junhui, anh nhẹ nhàng đưa tay ra để đem con mèo vàng vào vòng tay. Con mèo ngay lập tức rúc vào anh, và Junhui cảm thấy một luồng gió ấm áp dâng lên má theo từng cử chỉ của Minghao.

"Cảm ơn," Junhui chậm rãi nói. "Tên của nó là gì?"

"Chuck," Minghao trả lời. Cậu trông như muốn nói điều gì đó khác, nhưng tiếng chuông vang lên, báo hiệu sự bắt đầu của lớp học tiếp theo.

"Xin lỗi Junhui hyung, có vẻ như em phải trở lại lớp học rồi. Em sẽ quay lại sau nhé? "Minghao hứa với một nụ cười nhút nhát, đôi mắt lấp lánh.

"Chắc chắn rồi," Junhui trấn an. Rồi anh nhớ đến con mèo đang ngáy ngủ trong vòng tay anh. "Đợi đã, còn mèo thì sao?"

Minghao cười. "Em cho anh mượn một lúc đấy."

"Cứ giữ lấy đi," Soonyoung ngắt lời, đẩy Minghao về phía cửa. Junhui gần như quên cậu bạn cũng đang ở đó. "Giờ bọn này sẽ đi học."

"Ghi bài giúp mình nha," Junhui thốt lên, nỗ lực để trông thật chăm chỉ trước mắt cậu.

Soonyoung đảo mắt. "Làm ơn đi, cậu còn chẳng thèm đọc bảng phân công bài tập"

Giọng cười ngọt ngào của Minghao trước khi đội trưởng đội Quidditch đóng cửa cũng đủ làm Junhui hối hận vì quyết định của bản thân. Lăn vào chăn và vuốt ve Chuck một lần cuối, Junhui quyết định vứt sự hối hận ra sau lưng để ngủ tiếp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com