IV + V.
"Vậy là...mình nghe được từ Jihoon rằng cậu thực sự uống súp gà sáng nay bởi vì cậu bị bệnh," Wonwoo nói, khi hai người bước xuống hành lang sau bữa tối để về ký túc xá của họ. Vì họ là bạn từ thời thơ ấu, Wonwoo biết về sự chán ghét đặc biệt của anh đối với một số loại thức ăn.
Junhui thở dài, có lẽ Soonyoung đã đi xung quanh để nói với mọi người về việc Minghao là người duy nhất có thể khiến anh sẵn sàng uống súp gà
"Ừ, mình đã uống súp gà," Junhui thừa nhận. "Nhưng mình không thực sự bị bệnh."
"Cậu không bệnh?" Wonwoo nhướn mày, rồi lắc đầu thể hiện sự thất vọng. "Cậu lại xài kẹo Ói phải không?"
Junhui cười toe toét. Wonwoo biết anh quá rõ. "Ừ, mình chỉ muốn thoát khỏi bài kiểm tra Lịch sử Phép thuật."
Wonwoo đảo mắt. "Đừng tìm đến mình khi cậu không biết viết bài luận về lịch sử của trường chúng ta."
Junhui cười. "Làm ơn đi, ít nhất thì mình biết những thứ cơ bản đó."
Wonwoo mỉm cười. "Nhưng mà, mình không biết Minghao đã thuyết phục cậu uống nó như thế nào. Cậu rất ghét món súp gà mà."
"Yeah, mình ghét nó. Mình chỉ uống để làm hài lòng Minghao chứ không phải mình thực sự muốn uống. Mình không muốn em ấy cảm thấy không vui hay gì cả," Junhui nói dối về tình cảm của mình. Anh không muốn một người khác chọc ghẹo anh về việc anh thích Minghao.
Tiếng cười mềm mại của Wonwoo bị gián đoạn bởi một tiếng động lớn phía sau họ, và cả hai học sinh năm sáu quay lại nhìn thấy Minghao, đôi mắt cậu đầy sự hoài nghi và đau đớn. Trên sàn là một cái bát sứ vỡ vụn, những mảnh vỡ rải rác khắp nơi trên sàn nhà. Thứ nước lèo đặc sệt quen thuộc đang lan rộng nhanh chóng trên gạch, và Junhui chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cậu trong kinh hoàng.
Minghao chắc chắn đã nghe những gì anh đã nói - không sót một chữ, và tình bạn của họ sắp bị hủy hoại như cái bát dưới sàn.
"M-Minghao, không phải như em nghĩ đâu," Junhui nói yếu ớt, cố gắng để cử động thật chậm, run rẩy bước về phía cậu.
Minghao lắc đầu chậm rãi, và lùi lại vài bước khỏi Junhui như thể họ là hai cực của nam châm, rồi quay người lại và chạy xuống hành lang nhanh nhất có thể, biến mất ngay sau góc hướng về kí túc xá của cậu. Junhui rất choáng váng trước những gì vừa xảy ra trong phút cuối cùng và anh đứng đó một cách ngớ ngẩn, nhìn chằm chằm vào lưng Minghao khi cậu biến mất.
"Chạy theo em ấy đi đồ ngốc," Wonwoo gọi, phá vỡ dòng suy nghĩ của Junhui.
Không chút liếc nhìn Wonwoo, chàng trai Slytherin chạy xuống hành lang đuổi theo Minghao. Anh cảm ơn những ngôi sao may mắn của mình vì đã ban phước cho anh bằng sự nhanh nhẹn, vì anh từ từ có thể bắt kịp với Minghao trước khi cậu gõ mật mã cho cánh cửa ký túc xá Hufflepuff mở ra. Junhui không thể nhìn thấy khuôn mặt của Minghao, nhưng anh chắc chắn rằng trên đó có sự phản bội và hoài nghi.
Anh ghét bản thân vì đã không nói sự thật ngay từ đầu.
Junhui với tay nắm lấy cánh tay của Minghao và kéo cậu lại, vô tình đẩy cậu vào những bức tường đá lạnh. Anh nhìn thẳng vào khuôn mặt mà hiện tại tràn đầy nước mắt của cậu. Minghao rõ ràng là xấu hổ khi được nhìn thấy trong trạng thái đó, bởi vì cậu đẩy Junhui ra và dụi dụi hai mắt bằng mu bàn tay. Cậu không cố chạy trốn nữa, và Junhui coi đó là dấu hiệu cho thấy anh có cơ hội xin lỗi.
Anh ghét thấy Minghao buồn bã như thế này, và đó hoàn toàn là lỗi của anh.
"Minghao," anh bắt đầu từ từ. "Anh xin lỗi-"
"Có vui không?" Minghao khịt mũi.
"Sao cơ?"
"Có vui khi anh chơi đùa tôi như thế không? Khi tôi nghĩ rằng anh đã thực sự bị bệnh."
Junhui lắc đầu nhanh. "Không, anh không hề có ý chơi đùa em hay bất kì điều gì như vậy."
"Đây có phải là một câu nói đùa khác của Slytherin không? Anh làm mọi người tin lời anh nói và cười về nó sau này trong ký túc xá của các người? "Minghao khẽ hỏi, lại bắt đầu khóc. Khi cậu quay đi để giấu đi những giọt nước mắt, Junhui cảm thấy trái tim mình vỡ vụn.
"Đó không phải là một trò đùa," Junhui cố giải thích. "Đúng là anh không thực sự bị bệnh. Nhưng anh không tiếp tục nói dối bởi vì anh nghĩ đó là một trò đùa."
"Vậy thì vì cái gì?" Minghao giận dữ hỏi, cậu nhìn lại anh như thể cậu không sợ những lời chế nhạo của Slytherin nữa.
"Đó là bởi vì..." Junhui do dự một lúc, nhưng quyết định rằng nếu anh mất Minghao như một người bạn sau chuyện này, anh cũng có thể thú nhận. Có lẽ sau khi làm như vậy, cuối cùng anh sẽ có thể vượt qua nỗi khát khao ngu ngốc của mình. Tình hình không thể tệ hơn điều này.
"Đó là vì anh yêu em," Junhui nói, và nhìn xuống để anh không thể nhìn thấy phản ứng trên gương mặt của Minghao. Chắc hẳn cậu sẽ nhìn anh với sự ghê tởm. "Chúng ta không bao giờ có cơ hội trò chuyện với nhau như thế khi tất cả bạn bè ở xung quanh, vì vậy anh nghĩ rằng nếu anh giả vờ bị ốm, em sẽ ở lại và cuối cùng thì tụi mình cũng có thể trò chuyện. Nhưng anh đoán là anh thật ngu ngốc khi nghĩ rằng đó là một ý kiến hay. "
Junhui cảm thấy như có thứ gì đó chọt vào mắt anh, nhưng anh không muốn khóc trước mặt cậu. Ít nhất anh có thể giữ một phần niềm tự hào của mình khi họ chia tay.
"Anh xin lỗi," Junhui lặp lại chân thành. "Anh hiểu tại sao em ghét anh. Anh sẽ ... đi ngay bây giờ."
Anh quay lại, vẫn không muốn nhìn vào khuôn mặt của Minghao. Anh sẽ không thể làm được vì anh sợ sẽ nhìn thấy Minghao coi thường anh như thế nào.
"Một lần nữa, anh xin lỗi," Junhui nói trước khi nhanh chóng bước đi.
Anh đã nói điều đó.
Bây giờ, anh chỉ cần có thể than khóc về điều này trong hai mươi tháng nữa.
Đột nhiên, anh cảm thấy một vòng tay - gầy guộc nhưng rất mạnh— quấn quanh eo anh. Junhui hơi nhăn nhó và nao núng khi anh thấy đó là Minghao, má cậu vẫn ướt đẫm nước mắt nhưng giờ lại nhuộm một màu hồng kỳ lạ.
"Minghao—" Junhui bắt đầu, thở dài vì như thế nào chàng trai Hufflepuff vẫn rất tốt với anh.
"Em cũng yêu anh," Minghao thú nhận, khuôn mặt cậu trở nên sáng hơn.
Junhui đứng yên như vừa bị hóa đá.
"Em đã rất thích anh một thời gian rồi, nhưng anh dường như không bao giờ muốn nói chuyện với em, vì vậy em đã nghĩ rằng em sẽ từ bỏ thứ tình cảm vô vọng này," Minghao lặng lẽ giải thích, giọng bình tĩnh. "Nhưng khi em nhìn thấy anh ở trong bệnh thất, em nghĩ rằng... có lẽ em có thể chăm sóc anh để đến gần anh hơn. Đó là lý do tại sao em rất thất vọng khi phát hiện ra rằng anh đang giả vờ— Em nghĩ đó là một trò đùa về cảm xúc của em dành cho anh. "
Minghao buông hai tay đang ôm lấy anh, và chàng trai Slytherin xoay người trong sự ngạc nhiên.
"Nhưng—" Junhui lúng túng, vươn tay nắm lấy hai tay của Minghao khiến cậu bất ngờ vì đụng chạm đột ngột. "Anh đã nghĩ em sẽ thấy anh kì lạ vì có tình cảm với em - Anh không nghĩ em cũng thích anh? Hay đây là trò đùa? "
Minghao mỉm cười nhẹ nhàng, và đứng trên ngón chân của mình để đặt nhẹ một nụ hôn lên trán Junhui.
"Điều này có trả lời câu hỏi của anh không?" Minghao hỏi, kéo tay ra lau khô hai má.
Nụ hôn chắc hẳn đã khuấy động một thứ gì đó trong Junhui, một cơn sốt adrenaline, vì anh với tay ra và ôm chặt lấy chàng trai Huflepuff, hét lên vì sốc
"Anh yêu em!!!", Junhui lặp lại, cảm thấy phấn khởi khi có thể bày tỏ cảm xúc của mình.
Minghao thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ra vuốt tóc anh với một nụ cười. "Em cũng yêu anh, hyung ... Anh không giả vờ lần này, đúng không?"
Junhui cúi xuống để ấn môi mình vào môi Minghao, và đó là tất cả những gì Minghao cần để xác nhận.
("Có vẻ như Minghao sẽ nuôi hai con mèo kể từ bây giờ," Soonyoung bình luận khi nhìn từ phía sau một cây cột, cười đùa.
Đằng sau anh, Jihoon và Wonwoo đều đảo mắt.
"Cái gì?" Soonyoung hỏi một cách giận dữ. "Tớ có nên làm gì không?"
Jihoon khịt mũi trước khi kéo anh đi với sức mạnh kì lạ. "Sống tốt cuộc đời của cậu đi, Soonyoung," chàng trai nhà Ravenclaw lẩm bẩm, nhớ lại lượng số không trên bài kiểm tra gần đây của bạn trai mình. )
.
.
.
"Hôm nay anh thi đấu tốt lắm," Minghao chào đón khi Junhui bước ra khỏi sân vận động Quidditch, hai người ngay lập tức sánh vai bên nhau. Slytherin đã đánh bại Gryffindor ở trận đấu mới nhất của họ, và Junhui sẽ ở lại để ăn mừng nếu không phải vì Soonyoung, người đang hào hứng cười vào mặt của Seungcheol, và anh không muốn là một phần của sự xấu hổ đó. Điều đó, và cả thực tế là anh đã đồng ý gặp Minghao sau trận đấu.
"Ừ," Junhui mỉm cười, lắc mái tóc ướt đẫm mồ hôi. "Có vẻ như bọn anh sẽ đấu với Hufflepuff trong trận chung kết."
Minghao nheo mắt nhìn người lớn tuổi hơn. "Nếu Slytherin đánh bại bọn em, anh sẽ mất đi bạn trai của mình."
Junhui cười trước sự đe dọa của Minghao, và nó sẽ có hiệu quả hơn một chút nếu cậu không phải lúc nào cũng ngây thơ như vậy. "Định tống tiền anh ngay bây giờ?"
Minghao lè lưỡi ra một cách dễ thương, và chàng trai Slytherin không thể không tiến tới để hôn cậu một cách nhanh chóng để khiến cậu dừng lại. Nó có hiệu quả, mặt Minghao ngay lập tức đỏ bừng như thể cậu vừa mới chơi một trận Quidditch khốc liệt.
Junhui không thể không mỉm cười vì khung cảnh trước mắt. May mắn chắc chắn vẫn còn ở bên anh nếu anh có thể hẹn hò với một chàng trai đáng yêu như vậy.
"Này, muốn hẹn hò với anh vào cuối tuần này ở Hogsmeade không?" Anh nói, một chút thôi thúc, nhưng thật đáng để nhìn thấy vẻ ngạc nhiên thú vị trên khuôn mặt của Minghao, đôi mắt cậu giờ rộng và đôi môi mềm mại của cậu cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
"Em nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ hỏi," Minghao vui vẻ trả lời, theo bản năng quàng lấy cánh tay của Junhui.
"Chúng ta có thể đi ăn trưa," Junhui đề nghị. Điều này sẽ rất tuyệt, họ không bao giờ có thể ngồi cùng nhau trong bữa ăn trưa bình thường trong Đại sảnh đường, vì họ khác nhà nhau.
"Chắc chắn rồi," Minghao đồng ý, xoay người để nhìn lên Junhui. "Anh muốn ăn gì?"
Junhui liếc nhìn cậu một lúc lâu, khiến Minghao nhìn lại, bối rối.
"Gì?"
"... Súp gà?"
-End-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com