Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Renjun bị đánh thức bởi hương cà phê. Trong một khoảnh khắc cậu đã nghĩ mình đang mơ, bởi vì chắc chắn bây giờ đang là năm giờ sáng, khi mà mặt trời còn chưa mọc, còn Donghyuck thì khó lòng mà rời khỏi giường trước mười giờ sáng để đến lớp, chứ đừng nói đến pha cà phê cho ai khác. Renjun nheo mắt để nhìn giờ, và cân nhắc xem liệu có nên quay lại ngủ thêm vài phút quý giá nữa không trước khi cậu quyết định là nó cũng chẳng đáng. Cậu lê người ra khỏi giường, không quên rên rỉ trong suốt quá trình ấy. 

Hóa ra Donghyuck thật sự đang ở trong bếp, ngân nga khe khẽ trong khi cậu ngắm nhìn chiếc máy pha cà phê hoạt động, đi đi lại lại để lấy ly và đường từ ngăn tủ. Renjun dõi theo cậu một lúc, một thứ gì đó siết lại đau đớn nơi lồng ngực của cậu trước hình ảnh mái tóc bông xù vì mới ngủ dậy của Donghyuck, trước khi tiến đến gần hơn. 

"Mày làm gì mà đã dậy rồi?" Renjun hỏi, giọng vẫn còn khàn đặc vì ngái ngủ. 

Donghyuck quay đầu lại, và Renjun không thể ngăn được bản thân cau mày khi cậu nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của Donghyuck, phần da thịt xung quanh chiếc khăn choàng trên cổ cậu là một mớ hỗn độn của các vết xanh và đen. "Không ngủ được." cậu nói. "Nên nghĩ đã thế thì thôi dậy pha cho mày tách cà phê."

"Cà phê mày làm tệ vãi," Renjun thở dài, tiến đến gần để vén gọn lại mái tóc bồng bềnh của Donghyuck khỏi trán. Da của cậu quá nóng đi. 

Donghyuck bĩu môi. "Mày đáng ra nên cảm thấy biết ơn, mày biết không."

"Tao đi tắm đây," Renjun nói, nhưng cậu vẫn chạm khẽ lên hông của Donghyuck như một lời cảm ơn thầm lặng khi cậu rời đi. 


Khi cậu quay trở lại, đã ăn vận chỉnh chu cho ca làm sáng của mình tại quán cà phê và vẫn cảm thấy như mình chết rồi, cậu trông thấy Donghyuck ngủ gục trên chiếc trường kỉ, một chiếc cốc du lịch cỡ lớn dưới đất ngay bên cạnh. Renjun cảm thấy một đợt cảm xúc yêu thương và ấm áp chạy khắp cơ thể, và cậu cẩn thận kéo chiếc chăn đắp lên cơ thể có phần co lại của Donghyuck trước khi nhặt chiếc cốc lên và khóa cửa thật khẽ khi cậu rời đi. 

Ca sáng ở Crumbling Bean thành thật mà nói là một trong những công việc ưa thích của Renjun, dẫu rằng Renjun tưởng như địa ngục đang ập đến mỗi khi cậu phải thức dậy vào buổi sáng. Ở đây chỉ có cậu và Sicheng làm việc vào tầm giờ này, di chuyển qua lại trong yên lặng để mở cửa quán và chẳng hề có nhu cầu trò chuyện phiếm. Có một cái gì đó rất êm dịu trong cái quá trình vô vị để khởi động chiếc máy espresso, xếp ra những món bánh của ngày hôm ấy, mở quầy thu ngân. Rồi những người khách quen sẽ đến trong tình trạng nửa sống nửa chết trên đôi chân mình, quá mệt mỏi để có thể làm gì khác ngoài để lại một tiếng cảm ơn khi họ nhận ly cà phê của mình và rời đi, để cho quán nhỏ một lần nữa rơi vào tĩnh lặng, đúng như cách mà Renjun thích. 

Tuy nhiên sáng hôm nay, một gương mặt xa lạ tiến qua cánh cửa. Đó sẽ chẳng phải là điều gì quá đáng bận tâm với Renjun - họ có khách mới rất thường xuyên, tuy là khách vào sáng sớm thì có phần hiếm hơn thật - người người khách lạ này đặc biệt lạ bởi vì anh ta là một ma cà rồng. Một ma cà rồng với mái tóc màu hồng sáng chói. 

"Chào buổi sáng," Renjun nói, di chuyển đến quầy thu ngân. "Tôi có thể giúp gì cho anh?"

Gã ma cà rồng quắc mắt về phía Renjun. "Cà phê lớn. Ngay bây giờ."

Renjun nhướng mày nhìn gã. "Có khá là nhiều cách lịch sự hơn để nói điều đó, anh biết đấy." Chỉ vì gã ta là khách hàng không có nghĩa là cậu phải chịu đựng một tên khốn. 

Gã ma cà rồng nhìn chằm chằm vào cậu trước khi tựa khuỷu tay lên quầy thu ngân và nhe răn- răng nanh của gã ra. "Nghe này, thứ con người ngoài sức chịu đựng nhà người. Ta đã có một ngày rất dài. Ta đã không có được một giọt máu nào hơn bảy mươi hai giờ qua rồi. Bây giờ, người có định đưa cho ta ly cà phê ta cần không hay ta phải đi đến một chỗ nào đó khác"

Renjun trừng mắt lại với gã mặc cho máu nóng cậu dồn lên thêm vài phần, và mở miệng chuẩn bị để xé xác gã khốn nạn này thành từng mảnh, nhưng trước khi Renjun kịp làm điều đó, Sicheng đã kịp thúc nó sang một bên. 

"Ở đây để anh lo cho," anh nói khẽ. "Đi kiểm tra kho hay gì đi." 

Renjun ném về phía gã ma cà rồng một cái lườm sắc lẻm trong lúc nó rời khỏi quầy thu ngân. Gã ma cà rồng lườm lại ngay lập tức trong khi Sicheng gọi gã ta, Renjun lủi thủi đi về phía sau cửa hàng và đấm rơi một thùng ly nhựa mềm rơi khỏi kệ. 

Tâm trạng xấu này bám dính lấy Renjun cả ngày, dai dẳng hệt như một đám mây đen giăng ngang đầu cậu và ở nguyên đấy cho đến tận khi Renjun trở về căn hộ của cậu, sau khi hoàn thành buổi học cuối cùng trong ngày. 

Tiếng dập cửa đủ lớn khiến cho Donghyuck phải ngóc đầu ra khỏi phòng ngủ của cậu, nét cau mày hiện rõ trên gương mặt. "Có chuyện gì với mày à?" 

"Không có gì." Renjun lầm bầm một cách ương bướng, đá giày khỏi chân và thả mình xuống chiếc trường kỉ. "Công việc hôm nay tệ thôi." 

"Thậm chí khi tao đã pha cà phê cho mày ư?" Donghyuck nói, thậm chí không cần nhìn, Renjun cũng biết cậu đang bĩu môi. "Hẳn là hôm nay phải tệ dữ lắm." 

"Tao đã liên tục nói với mày rồi, cà phê mày tệ vãi." Renjun thở dài trong khi Donghyuck thả người xuống cạnh cậu, ngay lập tức cuộn người bên cạnh Renjun.  Lồng ngực Renjun nhói lên trước hơi ấm tỏa ra từ Donghyuck khi cậu rúc vào người Renjun. Nỗi đau này đã luôn ở đó, nhưng cậu đã sống đủ lâu với nó đến mức mà Renjun gần như chẳng còn chú ý đến nó nữa. 

"Vậy mà mày vẫn cứ uống," Donghyuck chỉ ra. "Kể tao nghe về ngày hôm nay của mày đi." 

"Tao gặp một gã khách hàng như lỗ đít," Renjun thở dài, sự bực tức dâng trào khi cậu nhớ lại gương mặt tự mãn của gã ma cà rồng khi gã rời đi với cốc cà phê trên tay. "Một gã ma cà rồng." 

Donghyuck ầm ừ. "Anh ta có điển trai không?"

Renjun ngã đầu về một bên để nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ngờ vực. "Nghiêm túc đó hả?"

"Điểm này hơi bị quan trọng khi kể chuyện nhé, Jun à," Donghyuck nói, gối đầu cậu dưới cằm của Renjun. "Thế, có không?"

Renjun nghĩ về hàm răng trắng sáng và mái tóc của gã ma cà rồng. Nụ cười tự mãn phiền phức của gã. "Đáng tiếc là có," cậu thì thầm và Donghyuck để thoát ra một tràng cười khúc khích. 

"Một gã ma cà rồng điển trai và như lỗ đít," Donghyuck khúc khích. "Chà."

"Mày đáng ra phải đứng về phía ta chứ," Renjun rên rỉ, đánh vào đùi Donghyuck. "Đứng về phía tao."

"Tao lúc nào cũng đứng về phía mày cả, bé bự ạ." Donghyuck túm lấy tay cậu trước khi Renjun có thể đánh cậu một lần nữa và đan bàn tay cả hai lại với nhau. "Cho tao biết tên gã đi, tao sẽ triệt gã cho mày."

"Tao không có được tên gã," Renjun thở dài. "Hơn nữa, mày sẽ chết trước cả khi mày kịp đến gần một tên ma cà rồng." 

"Tao đều đặn để ma cà rồng đến gần tao gần như mỗi ngày," Donghyuck phản pháo. "Tao đảm bảo là tao có thể triệt gã."

"Tao thích mày còn sống," Renjun lầm bầm, và tựa đầu mình lên trên đỉnh đầu Donghyuck. "Đừng có theo đuôi bất kì tên hút máu nào." 

"Còn tao thích mày vui vẻ," Donghyuck thì thầm đáp lại, và tay cậu siết chặt hơn quanh người Renjun. "Đừng để hắn làm ảnh hưởng đến mày, được chứ?"

Renjun ầm ừ đồng ý và hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơ thể cậu cuối cùng cũng thư giản đôi chút, cả người hòa làm một với chiếc trường kỉ. Cậu có thể cảm nhận được Donghyuck đặt một nụ hôn dưới cằm mình và không thể nào ngăn được nụ cười trìu mến dần hiện rõ trên gương mặt. 



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com