Chương 12
Touya xác thật một phương diện đối cờ vây rất tùy hứng, lúc này bị Hikaru chỉ ra điểm này, cậu rất là ngượng ngùng, "Xin lỗi......"
"Không có việc gì." Hikaru hôm nay bất quá cũng là đáp ứng mẹ mình đến thăm Akari, hiện tại đã thăm xong, tự nhiên vẫn sẽ đi với Touya.
Akari nhìn theo phương hướng Hikaru rời đi, trong lòng có chút mất mát, "Tổng cảm giác cách Hikaru càng ngày càng xa."
"Làm sao vậy?" Tsutsui mới từ ván cờ hoàn ồn, nhìn đến bộ dáng mất mát của Akari, không khỏi quan tâm một chút.
"Tiền bối, Hikaru cậu ấy........ rất lợi hại sao?" Akari thấy được trong ánh mắt Tsutsui đầy sự quan tâm, nguyên bản cảm xúc mất mát cũng chạy nhanh che dấu, "Tiền bối vì sao lại nhận thua?"
"Đúng vậy......." Trán Tsutsui chảy mồ hôi, "Em ấy rất mạnh."
Giờ phút này Tsutsui nhớ kỹ tên Hikaru, bất đồng với lúc trước khi đối phương giải ra ván cờ lấy được phần thưởng từ mình, Tsutsui lúc này đây, chân chính nhớ kỹ cái tên Shindou Hikaru, "Kỳ lực của em ấy rất mạnh, mạnh hơn cả Touya Akira." Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Touya Akira mới có thể xuất hiện ở đây bắt Hikaru đi?
Bởi vì Touya Akira đã đem cậu bé đó nhận định là đối thủ của chính mình?
Tsutsui bỗng nhiên nhớ tới, trong giải đấu cờ vây trung học lúc trước, ở trường trung học Kaio, anh giống như cũng nhìn đến thân ảnh của hai người bọn họ. Ánh mắt Touya Akira nhìn đến Shindou Hikaru, là ánh mắt đem đối phương trở thành một tòa núi cao không thể nào vượt qua.
"Như vậy sao......." Xem ra cô thật sự cách Hikaru càng ngày càng xa. Akari như thế nào đều không nghĩ đến, Hikaru thật sự thích chơi cờ vây đến vậy.
Cờ vây rốt cuộc có cái gì hấp dẫn cậu ấy như vậy? Thế nhưng có thể lộ ra biểu tình nghiêm túc như vậy?
=====
Ogata Seiji ở hội nghiên cứu cờ vây của Danh nhân Touya, khó có được thất thần.
"Ogata." Danh nhân Touya nhìn thoáng qua Ogata Seiji, đã nhận ra học trò của mình xuất thần, mở miệng điểm danh nói: "Lập tức liền phải tiến vào thi đấu vòng tròn Bản nhân phường, cảm giác áp lực?"
"Cái này thật không có." Ogata Seiji luôn luôn tôn trọng đối với đối thủ của mình, áp lực là có, nhưng cũng sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt của anh.
Anh ở trong lớp của thầy thất thần hoàn toàn là bởi vì Shindou Hikaru.
Lần trước anh cùng Shindou Hikaru đánh cờ, khi trở về anh cũng cẩn thận tự hỏi, cách chơi của đối phương thế nhưng lại hoàn toàn không giống với ván đã đánh với Akira.
Rốt cuộc đứa bé kia có như thế nào năng lực?
Sao có thể cùng một người, lại đánh ra hai phong cách hoàn toàn không giống nhau?
Ogata Seiji ở thời điểm tự hỏi như vậy, đã bị Danh nhân Touya tóm được, "Em chỉ là suy nghĩ, một người phải có thiên phú như thế nào, mới có thể đánh ra hai phong cách hoàn toàn không giống nhau, mà kỳ lực đều không hề yếu."
Danh nhân Touya từ trước đến nay đều rất ít khi nói cười, lúc này nghe xong lời nói của Ogata , đôi tay vòng trước ngực, đánh giá học sinh của mình, "Ý em là, em đã gặp được người nhu vậy?"
Các học trò đang nghe giảng xung quanh đều bị lời nói của Ogata Seiji và Danh nhân Touya làm kinh ngạc không biết nói gì, bọn họ hai mặt nhìn nhau, như thế nào cũng không thể tin tưởng đối thoại của hai người này, tò mò mở miệng, "Ai vậy?"
Ogata Seiji nghiêm túc nhìn về phía Danh nhân Touya, dường như không nghĩ đem chuyện này nói cho mọi người biết.
Danh nhân Touya đã đọc hiểu ý nghĩ của học trò mình, "Sau khi hết giờ em cùng thầy đi ra ngoài nói."
"Được." Ogata Seiji tạm thời không nói tới chuyện này.
=====
Hikaru bị Touya kéo đến hội quán cờ vây, cậu có chút kinh ngạc, "Không phải ở trong trường đánh cờ là được rồi sao?"
Ichikawa vừa mới trở về không lâu, ghé vào trên bàn chán muốn chết, đột nhiên nhìn đến Touya nhấy liền trở nên tỉnh táo, "Akira!"
"Chị Ichikawa." Touya ngoan ngoãn cùng Ichikawa chào hỏi.
"A, Akira mỗi lần đều lễ phép như vậy." Ichikawa nhìn đến Touya, hai mắt liền sáng lấp lánh, sau đó tầm mắt chuyển đến Hikaru đang đứng phía sau Touya, ánh mắt đã không thể dùng sáng lấp lánh tới hình dung, "A! Là em!"
Hikaru: "Em chào chị Ichikawa."
"Ai ai ai?" Ichikawa cũng không biết Hikaru cũng vào học trường Kaio, hiện tại nhìn đến Hikaru mặc đồng phục cùng Touya giống nhau, hoàn toàn mờ mịt, "Em cũng là học sinh trung học Kaio?"
Touya nhìn đồng hồ, "Chị Ichikawa, thời gian cũng không nhiều, có chuyện liên quan đến Shindou, sau đó chúng ta hãy nói, hiện tại em muốn cùng cậu ấy chơi cờ."
Ichikawa nguyên bản còn muốn nói gì, nhưng nhìn thấy Touya một bộ dạng vội vàng, đành phải nói: "Nếu là Touya dẫn đến, kia đành phải không thu tiền."
Touya mang Hikaru đến vị trí quen thuộc của mình, cậu vừa ngồi xuống, người xung quanh liền lập tức vây quanh lại đây.
Hikaru nhìn chị Ichikawa bên kia, sau đó lại nhìn nhìn Touya, lộ ra ánh mắt quái lạ.
"Ánh mắt đó của cậu là ý gì vậy?" Ánh mắt Touya một khắc cũng không rời khỏi Hikaru, lập tức thấy được ánh mắt quái dị của cậu.
"Không có gì." Hikaru nguyên bản nghĩ đến việc thiếu nhi không nên nhìn, không nghĩ tới bị chính chủ bắt được, may mà nhiều đời sống lâu như vậy không phải để không. Hikaru thực nhanh liền tay khuôn mặt bình tĩnh, cố ý nói tránh đi: "Nhiều người vây xem như vậy, chẳng lẽ cậu sẽ không khẩn trương sao?"
"Lúc mình chơi cờ, không có cảm giác gì." Touya có điểm kỳ quái, vì sao Shindou đột nhiên hỏi về vấn đề này: "Chẳng lẽ thời gian cậu chơi cờ, chung quanh không có ai bàng quan sao?"
"Tạm thời không có ai xem mình chơi cờ." Hikaru trả lời chính là một đời này trải qua.
"Phải không?" Câu nghi vấn này lại từ Sai nói ra, anh tuy rằng không biết trước kia Hikaru chơi cờ như thế nào, nhưng là từ sức cờ lão luyện đó mà phán đoán ra, Hikaru không có khả năng không bị người khác vây quanh xem cờ!
Hikaru trộm đối với Sai nói: "Em cảm thấy chị Ichikawa đối với Touya có cảm tình không bình thường."
"Không bình thường?" Ý nghĩ của Sai thực đơn thuần, anh nhìn nhìn Ichikawa, sau đó hỏi: "Là tình nghĩa sâu đậm giữa chị gái và em trai?"
"Ha ha, là fan cuồng và ngôi sao." Hikaru mỗi lần nhìn đến bộ dạng chị Ichikawa nhìn Touya, đều cảm thấy chị ấy đặc biệt thích Touya, nếu như tuổi của Touya cùng chị ấy xấp xỉ, không chừng chị Ichikawa đã sớm xuống tay.
Sai không hiểu ý của Hikaru, anh chỉ chú ý tới một sự kiện, "Hikaru, ván cờ là anh đánh cờ sao?"
"Đương nhiên, ván này anh tới." Hikaru không nghĩ chơi cờ, cậu nguyện ý đem mỗi một ván cờ đều giao cho Sai, rốt cuộc hiện tại Sai đã hoàn toàn thích ứng với phương pháp chơi cờ hiện đại, cậu đã hoàn toàn không cần lo lắng cách chơi cờ của Sai sẽ làm người khác hoài nghi.
Ai........ Cậu còn mệt vì thi đậu trường trung học Kaio đây.
Cha mẹ đã mua một máy tính cho cậu, ông đã mua một bộ bàn cờ mới, trước tiên dùng bàn cờ để Sai cùng chính mình chơi cờ, thích ứng cách chơi cờ vây hiện đại, rồi sau đó mới lên mạng cùng những kỳ sĩ khác chơi cờ. Phong cách chơi cờ hiện tại của Sai đã hoàn toàn thay đổi.
Chẳng qua........
Hikaru vẫn là có chút lo lắng.
Rốt cuộc Ogata Seiji cùng Touya đều là người đầu tiên gặp cách chơi cờ của Sai, một người là trên mạng gặp "SAI", một người là đánh cờ trong hiện thực.
"Thỉnh chỉ giáo nhiều hơn."
"Thỉnh chỉ giáo nhiều hơn."
Tại lúc Hikaru suy nghĩ, thuận tiện đem quyền lợi cầm quân đen nhường cho Touya, trừ cái đó ra, còn chấp ba quân.
"Chấp ba quân!" Những người già đứng ở một bên vây xem Touya cùng Hikaru chơi cờ không khỏi thở dài, "Thế nhưng thầy Touya chơi cờ còn chấp thầy Touya ba quân, nên nói cậu ta không biết trời cao đất dày, hay là thực lực đáng sợ?"
Thanh âm thảo luận xung quanh một chút cũng không ảnh hưởng đến Hikaru thay Sai đặt cờ, cậu dung nhập vào ván cờ so với Touya còn nhanh hơn.
Touya thói quen đặt quân xuống vị trí quen thuộc, còn quan sát một chút Hikaru. Người này nói chính mình không thói quen bị người khác vây xem, hiện tại thoạt nhìn, so với bản thân còn nhanh thích ứng.
Sau khi chương trình học kết thúc, Ogata Seiji cùng Danh nhân Touya đi tới hội cờ, thời điểm khi nhìn thấy mọi người đều tụ tập ở một bên, Ogata đầu tiên kinh ngạc một chút, sau đó hướng Ichikawa hỏi: "Như thế nào đều tụ tập bên đó?"
Ichikawa nhìn thấy người đến là Ogata Seiji và Danh nhân Touya, cũng không hề bối rối, cô vẫn giữ bộ dáng ban đầu, chỉ hơi chỉnh biểu tình của mình, "Là Akira cùng người khác đánh cờ."
"Đứa nhỏ này lại không phải lần đầu tiên ở chỗ này cùng người khác đánh cờ, sao có thể bị vây xem thành như vậy?" Danh nhân Touya đã mở lời trước Ogata Seiji.
Ogata nghĩ tới một khả năng, có chút không xác định hỏi: "Là Shindou Hikaru sao?"
"A?" Ichikawa nhìn nhìn Ogata Seiji, "Ogata tiên sinh cũng biết Shindou Hikaru sao?"
Ogata đẩy kính mắt, kiệt lực khống chế xúc động chính mình muốn chạy qua xem ván cờ, ngăn chặn cảm xúc nói: "Quả nhiên là cậu ta sao?"
Danh nhân Touya nhìn thoáng qua Ogata, lại nhìn Ichikawa. Đối với Shindou Hikaru, ông là có nghe nói qua, con trai của mình lúc trước một lần thua bởi cậu bé đó, mà phương thức đối phương đánh vẫn là chỉ đạo cờ vây. Một lần thua kia ảnh hưởng tới phong cách chơi cờ của Akira.
Chẳng qua ông vẫn luôn đều không có cơ hội nhìn thấy đứa nhỏ này.
Nếu người này tới, bị ông gặp phải, không bằng liền nhân cơ hội này nhìn một cái, cậu bé đó có thật sự ưu tú như vậy hay không. Danh nhân Touya quay đầu đối Ogata nói: "Đi thôi, chúng ta cũng đi lên nhìn xem."
Khi Ogata cùng Danh nhân Touya đi đến bên cạnh, liền thấy được một thiếu niên ngồi đối diện Akira, cả người như tắm mình dưới ánh mặt trời, lóa mắt vô cùng.
Lúc này cậu quyết đoán mà tiến công.
Danh nhân Touya nhìn ván cờ, mày nhăn lại gắt gao.
Người cùng lúc đó nhíu mày, còn có Ogata Seiji. Đây là ván cờ Shindou Hikaru đánh ra?
Hùng hổ dọa nguời như thế, hoàn toàn không giống phong cách chơi cờ ôn hòa lúc trước ở suối nước nóng cùng chính mình đánh cờ!
Shindou Hikaru, quả nhiên là kẻ kỳ quái!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com