17
Trời lạnh, mưa và có cả tuyết. Thời tiết tồi tệ xoay quanh anh, những yếu tố không thể giải thích và không thể kiểm soát được đã ăn sâu vào xương một cách ngấm ngầm. Những cơn mưa phùn nhẹ lăn trên lớp da của áo khoác quân đội, và trên đỉnh đầu, tia chớp lóe lên giữa bầu trời xám xịt. Cơn mưa làm ướt tóc, anh cảm thấy những sợi tóc dính trên da đầu, đến lưng, nơi nó trở nên nặng nề khó chịu. Anh rũ bỏ tất cả, và tập trung tinh thần vào lúc này.
Anh đứng ở lối vào của lâu đài Nibelheim, ở cuối cây cầu đá. Lâu đài đã được niêm phong hoàn toàn. Không ai có thể vào hoặc ra mà không có sự cố gắng, và rất có thể sẽ mất mạng trong quá trình xâm nhập. Trên thành lũy, cung thủ đứng sẵn sàng, mũi tên chĩa thẳng vào đầu và ngực anh. Tất cả chỉ cần một cú bắn chí mạng, và anh sẽ rời khỏi thế giới này.
Sephiroth thở chậm, nắm lấy Masamune trong tay trái. Anh cảm thấy vật liệu im lìm ở yên trong áo lót của mình, một trọng lượng thoải mái và hiện diện vững chắc. Anh nhìn lên thành lũy, rồi theo dõi cái mái tóc vàng đang nhìn anh từ một trong những tòa tháp trung tâm. Ánh mắt cậu không chớp và chắc chắn , Sephiroth chỉ có thể chạm mắt cậu.
Mặc dù anh đứng ở cuối cây cầu đá, và họ không thể nghe chính xác từ khoảng cách này, Sephiroth ngẩng đầu lên, và trong giọng nói lớn hơn tiếng hét, anh chỉ nói hai từ. ' Đến đi'
Sau đó, anh quay lưng lại lâu đài và quay trở lại trại của mình, nơi khô ráo và ấm áp.
Bên trong, Genesis nằm dài trên ghế, đôi chân trong ủng gác trên bàn của Sephiroth, đè lên một chồng giấy dưới gót chân. Anh khẽ ngân nga, thư thái và uể oải, nhưng ánh mắt lại dõi theo lối vào. Không bị kích thích, Sephiroth đi tới và đẩy chân anh ra, cẩn thận giữ chồng giấy tờ trên bàn.
'Tại sao cậu ngồi ở chỗ của tôi?' Sephiroth cáu kỉnh.
Genesis ngẩng đầu khỏi tựa đầu. 'Lãnh chúa ngọt ngào của Gaia, ngài đang có một tâm trạng tuyệt vời,' Genesis bắn tỉa. 'Tôi đang ngồi ở chỗ của ngài vì ghế của ngài thoải mái hơn rất nhiều so với tảng đá ở đó. Rõ ràng, 'Anh nói, chỉ vào ghế của khách.
Không phải lần đầu tiên kể từ khi cuộc chiến này bắt đầu, Sephiroth tự hỏi tại sao mình lại chọn mang theo Genesis, thay vì một người ít drama hơn. Hay khó khăn hơn. Một người có cấp cao hơn, như Angeal. Hoặc bớt láo hơn, như Zack. Thay vào đó, anh lại bị mắc kẹt với cái người tóc đỏ này, người không thể ngừng thể hiện thái độ với anh.
Mười lăm ngày trước, Genesis đã chỉ huy chiếc khinh khí cầu yêu thích của mình và dẫn đầu hạm đội tiến về phía Nibelheim. Anh ấy đã yêu cầu ít nhất ba ngày để tự mình nói chuyện với Cloud, để cố gắng thuyết phục cậu ấy. Nhưng trong vòng hai ngày, Genesis đã trở lại Midgar, và biểu cảm thất bại trên khuôn mặt đã nói lên tất cả. Rốt cuộc nó cũng chỉ là niềm hy vọng ngu ngốc.
Sephiroth sau đó đã dành thời gian để gác lại công việc của mình. Khi đã sẵn sàng, anh dùng Meteorfall và đi về hướng Nibelheim. Khi anh đến, anh đã ấn tượng, miên cưỡng. Cloud đã ra lệnh cho tất cả các thị trấn và làng mạc được sơ tán vào lâu đài hoặc các khu định cư trên núi cao, và lâu đài đã bị niêm phong . Không có cách nào tiến vào lâu đài trừ khi anh sẵn sàng hi sinh hàng ngàn binh lính để cố gắng phá vỡ những bức tường đá vững chắc, và anh không mặn mà với việc này. Cho dù họ gọi anh bằng cái tên nào, anh không tin vào việc lãng phí những mạng sống một cách không cần thiết, đặc biệt không phải là những SOLDIER của anh, vì đã phải mất rất nhiều thời gian, tiền bạc và nỗ lực để đào tạo họ thành lực lượng tinh nhuệ hiện đang có. Anh đã chứng kiến rất nhiều cái chết vô nghĩa ở Wutai đến nỗi anh sẽ không phung phí họ bây giờ. Không phải để phá vỡ một tòa thành kiên cố được bảo vệ tốt.
Bên cạnh đó, anh còn có những ý tưởng khác.
Anh đã phái các trinh sát đi vào dòng đá lởm chởm, đáng sợ mà họ gọi là núi Mt. Nibel. Nó không hoàn toàn chính xác - Mt. Nibel chỉ đơn thuần là tên đỉnh núi cao nhất. Nó không chỉ là một ngọn núi, mà là một trong số dãy núi trải dài đến tận bầu trời. Chúng không phải là những ngọn núi đẹp, mà là những thế lực xấu xa của tự nhiên, những tảng đá xoắn và sởn gai ốc với những cạnh lởm chởm và những góc cạnh sắc nhọn. Lâu đài được xây dựng tại căn cứ của nó, dưới chân những ngọn núi, và trông giống như nó được phòng ngự, bảo vệ khỏi những cơn gió mùa đông tồi tệ nhất.
Các trinh sát của anh được lựa chọn kỹ lưỡng, nhiều người trong số họ là những SOLDIER dày dạn kinh nghiệm đến từ các thị trấn với địa hình đầy thách thức. Một số người, cụ thể, là từ lục địa phía Bắc, nơi rất khắc nghiệt. Thật dễ dàng để tìm thấy mười khu định cư tập trung ở độ cao khác nhau của những ngọn núi, những cộng đồng đông đúc được che giấu tốt và bảo vệ khỏi tầm nhìn bởi cảnh đá không bằng phẳng. Anh nghi ngờ vẫn còn nữa, nhưng biết một vài trong số đó là đủ cho đến bây giờ.
Cloud muốn tham gia một cuộc chiến tiêu hao với anh, Sephiroth biết. Nhưng điều mà Cloud đã thuận tiện quên đi là Sephiroth đã trải qua một cuộc chiến như vậy rồi. Wutai đã tỏ ra bướng bỉnh, và họ đã chống cự trong gần mười năm. Nibelheim có thể có thế cầm cự một năm bên trong, Sephiroth tính toán, ít hơn đáng kể nếu họ cắt đứt tuyến đường tiếp tế ở vùng núi.
Đêm đó, anh đã gửi một tin nhắn khẩn đến lâu đài, khăng khăng đòi một cuộc đàm phán riêng. Và vì họ không bằng lòng cho anh vào trong lâu đài, anh đề nghị cho cuộc họp diễn ra trong lều của mình.
Anh biết nó giống như một miếng mồi ngon không thể cưỡng lại với Cloud. Rốt cuộc, cậu sẽ không muốn một cuộc chiến mà biết rõ cuối cùng mình sẽ thua. Cậu chỉ đang đứng trên đất của mình, từ chối nhượng bộ những gì Sephiroth muốn.
Sau gần hai mươi bốn giờ cân nhắc, Cloud đã tới cùng với một nhóm bảo vệ và cố vấn. Anh để Genesis tách Cloud khỏi đoàn tùy tùng và bước vào lều một mình. Cậu tự tin, biết rằng mạng sống của mình không gặp nguy hiểm. Nhưng bối rối, nếu xem xét tại cuộc gặp mặt cuối cùng của họ, Sephiroth đã kịch liệt từ chối cậu về bất kỳ cuộc đàm phán hiệu quả nào. Hy vọng, bởi vì cậu muốn ít nhất một điều gì đó hoạt động theo cách của mình, và cũng khá tuyệt vọng.
Họ không chạm vào nhau. Trên thực tế, Cloud hầu như không giao tiếp bằng mắt, một kỳ tích đối với chính họ, đơn giản vì chỉ có hai người trong lều. Lều quân sự đơn giản, nhưng lớn. Rốt cuộc, với tư cách là sở chỉ huy, nó phải đặt một bàn làm việc, một bàn hội nghị, một nhà vệ sinh riêng và vòi hoa sen, cũng như các thiết bị sưởi ấm. Sephiroth cũng đã ra lệnh cho chiếc giường của mình được đặt ở đó, không cần thiết phải có hai lều, điều này sẽ gây lãng phí tài nguyên. Có những tấm thảm trên sàn và khăn trải giường với số chất lượng cao, có lẽ là một nỗ lực để làm cho căn lều trở nên dễ chịu hơn một chút.
'Anh muốn gì?' Cloud cuối cùng cũng nói.
Sephiroth ra hiệu cho cậu tới bàn hội nghị với ngón tay uốn cong, nơi một bản đồ lớn của Nibelheim và những ngọn núi đã được vẽ lên. Anh đứng trước bản đồ và đợi Cloud tham gia cùng mình. Anh không cần phải nói nhiều, thay vào đó, đợi cho đến khi Cloud nhận thức được rằng hầu hết các khu định cư trên núi đã được đánh dấu chính xác trên bản đồ.
Sự hoảng hốt thoáng qua mặt cậu trước khi điều chỉnh nó thành gương mặt khắc kỷ một lần nữa. 'Cái này là cái gì?' Cậu hỏi.
Sephiroth nhún vai. 'Em biết những gì đang có trên này. Các trinh sát của ta đã tìm thấy mười khu định cư trước khi ta ra lệnh cho họ dừng lại. Ta không có nghi ngờ là còn nữa. Thấy những vạch đen này chứ? Đó là tuyến đường cung cấp của em. '
'Anh kêu gọi tôi đến đây để chỉ cho tôi thấy điều này?' Cloud nói, một chút tức giận thoát khỏi cậu. 'Nếu anh đã xong, tôi sẽ rời đi.'
'Ta có thể ra lệnh cho từng cái một trong số mười khu định cư bị tàn sát và đốt cháy cho đến khi không còn gì sót lại, và bất kỳ công dân nào tìm được sẽ bị xử tử tại chỗ', Sephiroth nói. 'Nhưng ta sẽ cho em một cơ hội. Đối với mỗi ngày em tới lều của ta, ta sẽ tha cho một khu định cư. Em tới một mình có thể chọn tần suất làm việc này, thời gian em muốn ghé thăm và sẽ ở lại trong bao lâu. '
Cloud đỏ bừng lên vì giận dữ. 'Anh muốn tôi dùng cơ thể của mình để đổi lấy mạng sống cho người dân của tôi?'
Chỉ có con mèo nhỏ của anh mới nhảy thẳng tới một giả định thô tục không cần thiết như vậy. 'Trái lại. Đó không phải là những gì ta yêu cầu. Ta đang yêu cầu một chuyến thăm từ em, và chỉ em mà thôi. Những gì xảy ra trong các chuyến thăm là hoàn toàn tùy thuộc vào chính em. Nếu em muốn tham gia cùng ta trong các cuộc đàm phán, thì chúng ta sẽ làm. Nếu em muốn ngồi và nhìn chằm chằm vào mặt ta, vậy thì cứ làm như thế đi. Nếu em muốn ta làm tình với em, thì ta sẽ sẵn lòng làm như vậy. '
'Có gì để thương lượng khi anh đã tìm thấy các khu định cư? Và rằng người của anh đã bao vây lâu đài? ' Cloud nói và Sephiroth ghét phải nghe thấy sự bất lực trong giọng nói của cậu. Nhưng anh tự nhắc nhở mình rằng Cloud không được trưởng thành trong chiến tranh. Cậu là một hoàng tử được bảo vệ và Nibelheim đã không có bất kỳ mâu thuẫn hay cuộc chiến tranh nào kể từ khi họ ký thỏa thuận chư hầu với Shinra. Và Cloud không chỉ không được nuôi dưỡng để trở thành một vị vua, cậu còn được đào tạo để trở thành một người phối ngẫu.
'Rất nhiều,' Sephiroth nói và để lửng nó ở đó.
'Anh đã thay đổi suy nghĩ của mình?' Cloud nói.
Sephiroth bỏ qua câu hỏi. 'Một phần nào đó,' Anh lảng tránh. 'Em có đồng ý với đề xuất của ta không?'
Anh có thể thấy não của Cloud đang kêu tích tắc và quay cuồng, cố gắng tìm kẽ hở nhưng không với tới được. Và đó là vì không có kẽ hở nào cho cậu. Cậu đang ở thế bị động, với quá nhiều thứ để mất. Ngay cả khi có một kẽ hở, thì với vị trí hiện tại của mình, cậu sẽ bị buộc phải chấp nhận bất cứ sự nhượng bộ nào mà Sephiroth sẵn sàng đưa ra.
Thế là Cloud miễn cưỡng gật đầu.
Sephiroth tiếp tục đẩy cậu ra khỏi vùng thoải mái của mình. Anh muốn Cloud có một chút bối rối, một chút mất cân bằng. "Đó là tất cả cho ngày hôm nay."
Cloud chớp mắt.
'Ta sẽ gặp em vào ngày mai, con mèo của ta.'
Cloud chớp mắt lần nữa, ánh mắt xanh lộng lẫy của cậu giờ đây mờ đi đôi chút. 'Tôi đang cảnh báo anh, Sephiroth, nếu anh nghĩ đây là một trò chơi-'
'Ta không,' Sephiroth nói, đơn giản.
Với một ánh mắt nóng cháy cuối cùng, Cloud quay lại và bước ra khỏi lều của anh.
Đó là ngày đầu tiên họ đoàn tụ tại Nibelheim.
Ngày thứ hai giống như ngày đầu tiên, ngoại trừ với rất ít lời nói và sự im lặng cảnh giác từ Cloud. Cậu đi bước dài vào trong lều với chiếc áo choàng đen dày, ngồi xuống bàn hội nghị. Cloud tháo găng tay ra và ném chúng lên bàn, sau đó khoanh tay. Và chờ đợi.
Nhưng không ai có thể đánh bại Sephiroth trong trò chơi này. Anh có thể ngồi yên trong một khoảng thời gian rất, rất lâu. Anh đã ngồi quá nhiều cuộc họp của hội đồng với hoàng đế trước đó và những nội các của ông ta, những bộ trưởng bất tài, nơi họ tranh giành nhau để ngất xỉu trước hoàng đế và thu hút sự chú ý của ông ta. Đó là một phần lý do tại sao, kể từ sau cuộc đảo chính, anh đã cấm các cuộc họp của hội đồng. Chúng rất vô dụng và lãng phí thời gian.
'Giờ thì sao?' Cloud chộp lấy. 'Anh có sẵn sàng ly dị và để tôi đi theo con đường riêng của mình không?'
'Không,' Sephiroth trả lời.
Cloud bóp nghẹt âm thanh vừa tạo ra trong cổ họng mình, và cái biểu cảm hoàn toàn muốn giết người trên khuôn mặt cậu thật đáng yêu đến lạ lùng. Sephiroth đã mong đợi không kém.
'Vậy tại sao tôi lại ở đây?'
'Để thương lượng,' Sephiroth nói.
'Tôi phải thảo luận cái quái khi anh thậm chí không muốn lùi lại chỉ một bước?'
Điều đó không đúng. Như để thể hiện sự chân thành của mình, Sephiroth gật đầu đồng ý. 'Hôm qua ta đã tha cho một khi định cư. Hôm nay ta sẽ tha cho một khu khác. '
Cloud khịt mũi không ngừng. 'Thế còn vương quyền của tôi?'
Sephiroth gật đầu. 'Ta đã thấy nó có ý nghĩa như thế nào với em. Em có thể giữ nó. '
Có thể sờ thấy nét nghi ngờ trên khuôn mặt cậu. 'Cái gì cơ?'
'Em có thể vẫn là vua của Nibelheim,' Sephiroth giải thích.
'Nhưng anh muốn tôi cai trị từ Midgar?' Cloud hỏi lại.
'Đúng.'
Cloud thở ra, nóng giận. 'Đúng là một thỏa thuận, và cũng tương tự những điều chúng ta nói đã hơn một triệu lần. Đưa cho tôi một thứ khác đi, Sephiroth, hoặc tôi sẽ đi khỏi đây. '
'Em có thể ghé thăm Nibelheim hai lần một năm, không có chuyến thăm nào kéo dài hơn hai tuần.'
Cloud vẫn im lặng. Sephiroth nhìn cậu. Những sợi gai tóc của cậu rung lên, và trong đôi mắt đó có một sự bình tĩnh chết người. 'Còn gì nữa không?'
'Có. Em có thể mang toàn bộ hội đồng của mình đến Midgar, hoặc giữ họ ở Nibelheim nếu em muốn. Hoặc chia họ ra, ta không quan tâm. Em sẽ có bất cứ tài nguyên nào mình cần ở Midgar để điều hành công việc này. Và vì em khá thiếu kinh nghiệm, em sẽ có sự giúp đỡ của ta trong bất kỳ vấn đề nào mà em quan tâm để thảo luận. '
Anh khá chắc chắn rằng Cloud đang chế giễu trong nụ cười nhỏ. 'Anh thật hào phóng.'
'Trên thực tế, ta nghĩ rằng ta đang rất hào phóng,' Sephiroth nói nhẹ nhàng. 'Ta có thể nhắc nhở rằng em không đề nghị đáp lại điều gì. Và trên thực tế, ta mới là bên bị thiệt hại trong tình huống này. '
'Vâng vâng, anh và mười phi thuyền cùng hàng ngàn quân lính đang bao vây lâu đài của tôi,' Cloud nói, không thèm che giấu sự cay đắng trong giọng điệu của mình.
Sephiroth nhún vai. 'Ta sẽ không để em thoát khỏi những gì là của ta, Cloud. Chỉ vì ta thích em không có nghĩa là ta sẽ để mình bị lợi dụng. '
'Điều gì đã thúc đẩy sự thay đổi suy nghĩ này? Lần cuối cùng chúng ta nói chuyện, anh không sẵn sàng nhượng bộ. Và bây giờ anh đang có ưu thế, và lại đột nhiên đưa cho tôi những điều khoản tốt hơn? '
Sephiroth nghĩ về những người bạn của anh đã đến và bảo vệ Cloud. Nhiều như anh được tôn kính như một vị tướng hay một người cai trị, điều đó không thành vấn đề. Anh vẫn là con người. Và anh cũng có khả năng phạm sai lầm giống như bất kỳ ai khác. Và anh đã cân nhắc rằng có lẽ mình đủ khả năng để trở nên tử tế. Rốt cuộc, anh đã muốn Cloud trở về với mình - khỏe mạnh, còn sống và hạnh phúc. Nếu anh hủy diệt Nibelheim như đã đe dọa, Cloud đã nói rõ rằng nó sẽ chỉ kết thúc sau xác chết của cậu.
"Ta chỉ đơn giản là suy nghĩ nhiều hơn một chút về nó", Anh giải thích. Và đó là thực sự.
Nhưng Cloud trông như đang chờ đợi thêm.
Không còn nữa.
Cloud đứng dậy, ném găng tay ra khỏi bàn trong một động tác xấu tính. Cậu bước dài qua Sephiroth, tay anh nắm lấy cổ tay cậu và ngăn cản chuyển động của cậu ngay lập tức.
Cloud trông như thể cậu sẽ đấm vào mặt Sephiroth. Cậu nhìn xuống nơi bàn tay đeo găng của Sephiroth giữ cổ tay mình. Và lại nhìn lên. 'Anh có muốn gì khác không?' Cậu rít lên như một con mèo giận dữ.
'Ta chỉ muốn cảm ơn em vì đã đến hôm nay,' Sephiroth nói, sau đó nhẹ nhàng gỡ ngón tay ra khi Cloud buông anh và dậm chân ra khỏi lều.
Vào ngày thứ ba, Cloud đợi đến tối để đến chỗ anh. Và khi cậu đến, ngồi xuống chiếc ghế bình thường đối diện Sephiroth và im lặng chờ đợi.
Một lần nữa, không ai có thể đánh bại Sephiroth trong trò chơi này. Anh ngồi thoải mái, chờ đợi những lời sẽ không đến. Sự thiếu kiên nhẫn của Cloud đã giúp anh, và cậu đứng dậy sau hai mươi phút họ lặng lẽ nhìn nhau qua bàn hội nghị, rời khỏi lều.
Và Sephiroth vẫn giữ lời hứa. Anh rút người của mình ra khỏi khu định cư thứ ba trên núi.
Vào ngày thứ tư, Cloud đến một sớm chút trước giờ ăn trưa, trong khi Sephiroth đang miệt mài với những giấy tờ đã được giao tới từ Midgar. Không có bất kỳ cảnh báo nào, và Sephiroth nhìn lên khi thấy Cloud dậm chân đi vào lều của mình, chiếc áo choàng đen của cậu quay điên cuồng phía sau lưng. Anh không nhất thiết phải ngạc nhiên, nhưng có một yếu tố bất ngờ khi Cloud đặt hai tay lên trước áo khoác của Sephiroth, mạnh mẽ kéo lên cho đến khi Sephiroth đứng dậy, vẫn cao hơn Cloud ngay cả với một cái bàn ở giữa họ. 'Đồ khốn chết tiệt,' Cloud nói.
Tay anh thư giãn, vì anh đã nhìn thấy ánh sáng chập chờn trong đôi mắt của Cloud - thay vì cơn thịnh nộ, đó là dục vọng. Và ánh mắt của Sephiroth rơi xuống đôi môi đó, cuộn tròn trong một lời chế nhạo giận dữ, như thể thách thức anh.
Tất nhiên anh dám. Không có nhiều thứ khiến Sephiroth sợ. Đôi môi anh nghiền nát đôi môi mềm mại của Cloud, lưỡi anh liếm vào khe hở bướng bỉnh cho đến khi cậu mở nó ra. Đôi bàn tay vẫn nắm chặt vạt áo anh, cứng ngắc và giận dữ. Sephiroth vòng tay qua vai và lưng của Cloud, kéo cậu lên để dọn bàn và trượt qua chính mình.
Cloud phá vỡ nụ hôn để chửi thề. 'Tên chết tiệt! Đây không phải là một trò chơi khốn kiếp! Đây là cuộc sống của tôi và vương quốc của tôi, chúng ta đang nói về nó! ' Chưa hết, miệng cậu tìm kiếm sức nóng từ Sephiroth, lưỡi cậu xâm lấn mạnh mẽ, răng họ va chạm vào nhau. Sephiroth hé miệng nhìn vào làn da mềm mại ở cổ họng cậu, mũi anh ngửi thấy mùi hương mà anh đã nhớ vô cùng. Mùi cây mộc lan ngọt ngào đó giờ đã được tôi luyện bằng một thứ gì đó khá khác biệt - nó sắc nét, gần như ám khói. Ngay lập tức anh nhận ra rằng Cloud giờ có mùi giống như loại gỗ mà họ đốt trong lâu đài để giữ ấm. Anh thích mùi này hơn. Nó ngọt nhẹ, từ hoa mộc lan,từ đất, từ gỗ.
Cánh tay anh vòng qua eo Cloud và anh nhận ra rằng Cloud lại sút cân. Cơ bắp mà cậu đã rèn luyện đang dần biến mất, và anh có thể cảm thấy xương sườn của cậu nhô lên hơn trước. Trước đó, Cloud luôn mảnh khảnh và cân đối, nhưng giờ cậu lại gầy gò.
Tâm trạng của Cloud đang không kiên định, và ngay lập tức cơn giận dữ bùng cháy đó đã biến thành dục vọng, càn quấy trong cơ thể cậu và cần phải được thỏa mãn. Sephiroth thậm chí còn gặp khó khăn trong việc theo kịp cậu, và anh cảm thấy như Cloud đang tự trừng phạt cả hai khi cậu tự ném mình vào Sephiroth.
Tất cả những gì anh có thể làm là giữ vững khi trọng lượng của cả hai và quán tính mạnh mẽ đã làm họ ngã xuống đất, chỉ kịp giữ lại một khoảng ngắn trước khi lăn ra khỏi lều. 'Chúng ta có thể di chuyển đến giường,' Sephiroth nói, cắn xuống một chỗ trên vai của Cloud khiến người phối ngẫu của anh run rẩy và hét lên cùng một lúc.
'Không,' Cloud nói, gần như hóa đá. 'Anh có thể làm tôi ngay tại đây. Tại sao nó quan trọng nơi chúng ta làm tình? Anh chỉ mới làm với tôi rất ít trong hơn một tháng nay. '
Thật nhỏ mọn, Sephiroth nghĩ. Nhưng phản ứng duy nhất từ anh là ném Cloud xuống sàn. Cậu nhăn mặt khi lưng chạm đất, chỉ là một lớp vải mỏng với một tấm thảm bên trên, giữa mặt đất cứng và lạnh.
Sephiroth trượt tay xuống chiếc áo khoác mỏng cách nhiệt mà Cloud mặc, nắm chặt tay và xé gọn gàng ở giữa thành hai mảnh. Biểu hiện sốc của Cloud hoàn toàn xứng đáng, bởi vì cậu đã nhìn xuống rồi không thể tin nổi, sau đó: 'Đồ khốn vô giáo dục chết tiệt! Anh không cần phải xé quần áo của tôi! Làm thế nào tôi có thể đi ra khỏi đây với quần áo rách mà không thông báo cho toàn bộ đội quân chết tiệt của anh rằng chúng ta vừa làm tình? '
Anh chỉ muốn dạy cho người phối ngẫu có cái miệng tồi tệ của mình một bài học, vì vậy tay anh đưa xuống, xé chiếc quần ra khỏi cậu. Sự cáu kỉnh dâng cao trên khuôn mặt của cậu, Cloud đá chân vào thẳng vào ruột của Sephiroth. Anh lầm bầm trong đau đớn, nhưng anh cho rằng mình xứng đáng với điều đó.
Chỉ để kiểm soát tốt hơn, Sephiroth đã tìm đến cái quần lót mỏng manh mà Cloud đang mặc và xé nó đi. Anh nắm chặt hai đùi, giữ yên trước khi chúng lại có thể đá anh lần nữa. Rồi anh cúi xuống, đưa thứ đã cương cứng của Cloud vào miệng, và cơn bão tố trong vòng tay anh cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Ban đầu Sephiroth rất chậm chạp, dùng lưỡi liếm nhẹ nhàng xung quanh, bàn tay đeo găng xoa những quả bóng của Cloud trước khi bóp nhẹ nhàng. Sau đó, anh mút phần đầu, và Cloud cứng ngắc dưới sự đụng chạm của anh, cậu nhóc giờ đã cứng và sẵn sàng. Tiền tinh dịch rò rỉ ra từ chỗ anh liếm, khiến Cloud đẩy sâu hơn vào miệng anh, hai tay cậu cắm sâu vào vai Sephiroth và nắm chặt giáp vai của anh.
Miệng vẫn kẹp chặt thứ cương cứng của Cloud, anh tháo găng ra khỏi tay và ném chúng sang một bên. Anh muốn cảm nhận phần thịt ấm áp đó bằng những ngón tay của mình, để cảm nhận sự trơn trượt, không thể kiềm chế được. Anh thích sự thật rằng dù Cloud có giận dữ đến đâu, cậu vẫn luôn chuẩn bị tốt cho một trận làm tình mạnh mẽ - và đó chắc chắn là những gì Sephiroth sẽ cho cậu hôm nay. Đã quá lâu kể từ lần cuối họ quan hệ tình dục, và Sephiroth còn hơn cả háo hức để bù đắp cho cả hai. Anh cảm thấy mình như một người đàn ông khô cằn, một kẻ nghiện không thể dứt được cơn nghiện với thân hình nhỏ gọn, nóng bỏng bên dưới anh. Anh chưa bao giờ, chưa từng gặp ai luôn cởi mở và trung thực về những gì mình muốn.
Cloud mở rộng hai đùi và Sephiroth trượt hai ngón tay vào cái lỗ nhỏ ẩm ướt của cậu, và ngay lập tức cảm thấy bên dưới mình co giật khi những ngón tay của anh bị hút vào, qua cơ vòng chặt chẽ. Phía trên anh, Cloud thở hổn hển, gần như không thể thở được khi mông cậu cảm thấy thứ bên trong như gấp đôi so với thói quen và trí nhớ cơ bắp. Cậu cảm thấy ấm áp và chặt chẽ.
Sephiroth trượt ra khỏi cậu bé của Cloud và nhìn xuống kết quả công việc bằng tay của mình. Cloud bây giờ đang run rẩy một cách tuyệt vọng, màu đỏ hồng và sẵn sàng, bóng mượt với nước bọt và mất đi áp lực. Khi tay của Cloud trượt xuống để thay thế miệng của Sephiroth, Sephiroth nắm lấy cổ tay cậu và buộc chúng đi lên, ghim chúng quanh đầu cậu.
Cloud bối rối trong giây lát, rồi hiểu ngay lập tức. Sự bực bội lóe lên trong mắt, cậu điên cuồng, xoay sở để đá một cú khác vào đùi của Sephiroth. 'Buông ra,' Cậu rít lên. 'Tôi không quan tâm anh muốn làm cái quái gì, nhưng tôi muốn đến! Ngay bây giờ!'
'Em là một hoàng tử nhỏ ích kỷ, phải không? Tốt, đây là một thỏa thuận cho em. Nếu em có thể giữ mình không bắn cho đến khi ta xong, ta sẽ tha cho hai khu định cư hôm nay. '
Sephiroth lắng nghe khi Cloud phun ra nhiều lời từ chửi rủa được lựa chọn kỹ lưỡng sẽ khiến cả những tên thủy thủ thô lỗ nhất cũng phải đỏ mặt. Nhưng ngay cả khi đó, cậu vẫn ngước lên thách thức, chấp nhận ngầm theo cách cậu ngừng chiến đấu trên tay với Sephiroth.
Anh buông tay, rồi cởi bỏ áo da xuống. Để chắc chắn rằng con mèo nhỏ của anh sẽ không ăn gian, vì anh đã biết rõ nhờ kinh nghiệm tới từ người ở bên dưới, anh sử dụng dây buộc của mình để vòng quanh cổ tay cậu, kéo chúng lên trên đầu, siết chặt cho đến khi Cloud không thể tự do sử dụng cánh tay mình.
'Cái gì?' Cloud nói một cách mỉa mai. 'Anh đang cố gắng đảm bảo rằng sẽ trói tôi thật chặt để chiếc khinh khí cầu của anh có thể kéo tôi trở lại Midgar à?'
Oh, anh muốn làm cho hoàng tử của mình im lặng, chết tiệt. Vì vậy, Sephiroth nâng hai cái đùi đó lên, kéo rộng ra và đâm vào cái lỗ đó mà không chút thương xót.
Tiếng hét của Cloud như là một thứ dầu dưỡng các giác quan của anh. Anh nhìn Cloud giận dữ và thở hổn hển, các cơ cậu kẹp chặt theo bản năng trước cuộc xâm chiến dữ dội đó và biết rằng cậu đang điều chỉnh theo chiều dài và chiều rộng của Sephiroth. Nhưng Sephiroth không muốn cho cậu khoảng thời gian đó. Theo kinh nghiệm, anh biết rằng điều đó sẽ khiến Cloud phát điên và gửi những làn sóng chấn động khiến cậu biết mọi thứ đang xảy ra xung quanh mình, và đó là điều Sephiroth thích làm. Cloud luôn gọi anh là tên bạo dâm, nhưng thực tế là bản thân Cloud rất thích sự thô bạo, bị đẩy qua giới hạn nhận thức của mình.
Anh lắc hông và duỗi hai chân cậu ra cho đến khi da anh chạm vào mông của Cloud, gợi ra tiếng rên rỉ đau đớn kéo dài từ người tóc vàng, nghe như tiếng chuông du dương bên tai anh. Rồi anh rút ra một nửa đường trước khi quay trở lại, và cơ thể của Cloud cong lên trong khoái cảm ngay khi cậu hét lên.
Sephiroth ấn hông mình, đẩy vào và ra, phớt lờ vết bỏng và cơn nhức nhối trên đầu gối của mình, đắm chìm trong nơi nóng bỏng chật chội đó. Cloud cuộn người về phía trước nhiều nhất có thể với đôi tay bị trói buộc, và cơ bắp cậu run rẩy, giọng khàn khàn với những tiếng rên rỉ, đôi mắt giãn ra, như bị mù và không thể nhìn thấy gì khi cơ thể cậu tan thành từng mảnh vì khoái cảm.
'Chậm lại!' Cloud nghiến răng. 'Nó quá nhiều. Tôi không! Tôi không thể! ' Cậu hét lên.
'Không,' Sephiroth nói, sau đó trừng phạt cậu bằng cách tăng tốc độ của mình. Anh yêu cách cơ thể của Cloud đầu hàng chính mình với ham muốn, bất chấp những gì miệng cậu đang nói. Cậu cưỡi Sephiroth nhiều như Sephiroth làm cậu, và bất kể chuyện gì xảy ra giữa họ, giống như một phép màu nhỏ mà cơ thể họ đã luôn khớp với nhau như những mảnh ghép - chính xác và hoàn hảo. Có thể có một số vấn đề, nhưng phản ứng hóa học tình dục của họ đã ra khỏi biểu đồ. Những gì có giữa họ - Sephiroth chưa từng có trong quá khứ, thậm chí không có lấy một lần. Khi họ làm tình, nó cảm thấy đúng. Nó cảm thấy được hoàn thành. Và đó là một trong những lý do khiến anh không bao giờ từ bỏ Cloud. Anh không thể. Bị nghiện hoàn toàn, và anh không còn có thể rời bỏ cậu mà không bị tổn thương nghiêm trọng đến tâm trí.
Hay trái tim anh.
Đây có phải là tình yêu? Anh đã tự hỏi rất nhiều lần. Anh vẫn không biết, không chính xác. Anh biết rằng mình quan tâm rất nhiều đến Cloud, và đang sử dụng những phương pháp hoàn toàn vô lý để cố gắng đưa cậu trở về bên mình. Nhưng Sephiroth không biết tình yêu là gì. Anh lớn lên như một đứa trẻ mồ côi, và sau đó là một đối tượng thử nghiệm trong phòng thí nghiệm của Midgar. Không ai từng nói với anh rằng anh được yêu, và anh chắc chắn không có tình yêu với ai.
Khi anh phát hiện ra Hojo, người đàn ông chịu trách nhiệm giám sát các thí nghiệm của anh là cha mình, một phần bên trong anh chỉ đơn giản là đã chết. Nếu cha của anh không thể yêu anh và thay vào đó sử dụng anh như một vật thí nghiệm chết tiệt, có lẽ không có gì để yêu, và nói về mặt di truyền, anh cũng có thể không có khả năng yêu một cá thể khác.
Vì vậy, anh không biết tình yêu là gì. Và chấp nhận rằng anh có thể không bao giờ tìm ra. Tất cả những gì anh muốn làm là giữ Cloud bên cạnh. Điều đó, và làm tình với cơ thể luôn sẵn sàng đó mỗi ngày, cho đến hết đời.
Bên dưới anh, Cloud quằn quại, tiếng thở hổn hển ngày càng ngắn lại, ánh mắt cậu gần như hoảng hốt khi cậu nhận ra mình thực sự rất gần đến mức đạt cực khoái và dường như Sephiroth vẫn còn lâu mới bắn. Nhưng cơ thể cậu luôn trung thực và Cloud chỉ có thể rên rỉ một cách bất lực khi Sephiroth điên cuồng vuốt ve cậu trong cơn cực khoái, bên dưới cậu run rẩy, phun ra những dòng chất lỏng màu trắng trên khắp bụng mình.
Sephiroth kìm nén nụ cười thích thú đe dọa trên khuôn mặt. Bên dưới anh, vẻ mặt thỏa mãn của Cloud được thay thế dần bằng sự cáu kỉnh và trông giống như sự thất vọng với chính mình.
Nhưng ít nhất cậu phải chờ đợi cho đến khi Sephiroth làm xong, trước khi anh đẩy cậu quỳ xuống bằng đầu gối, lăn cậu sang bên cạnh anh, cổ tay vẫn buộc trên đầu mình. Cậu vùi mặt vào vòng tay anh và Sephiroth dùng một ngón tay để vẽ những đường vô hình xuống tấm lưng trần.
Khi Cloud cuối cùng cũng lấy lại được hơi thở, cậu nói với giọng bị bóp nghẹt, 'Anh là thằng khốn, Sephiroth.'
Sephiroth không thể đồng ý nhiều hơn. 'Em có thể nói vậy.'
'Anh rất thỏa mãn với chính mình, phải không?' Cloud chế giễu.
'Đúng. Điều duy nhất khiến ta hạnh phúc hơn là nếu em cầm thanh Fusion Sword lên và spar với ta. '
Cậu khịt mũi. 'Đó sẽ không xảy ra. Bây giờ nếu anh có thể bớt một chút thời gian để hả hê, anh có vui lòng cởi trói cho tôi để tôi có thể mặc lại chỗ quần áo rách và cố gắng bước ra khỏi đây với một chút phẩm giá còn lại không? '
Những ngón tay của Sephiroth tháo nút thắt chắc chắn và kéo thắt lưng ra. Những cổ tay cậu xuất hiện những vòng đỏ, và trong khi anh biết nó là tạm thời, nó vẫn không ngăn anh cảm thấy một sự pha trộn kỳ lạ của cảm giác tội lỗi và sự hài lòng. Anh lướt những ngón tay trên những dấu đỏ đó, rồi cúi đầu hôn lên chúng.
Cloud nhìn anh, sự cảnh giác khắc sâu trên khuôn mặt.
Sự im lặng sau đó chỉ có thể được mô tả tốt nhất là căng thẳng. Nhưng không ai trong hai người có thể tự mình nói bất cứ điều gì, vì vậy Sephiroth buông tay và Cloud rời đi để dọn dẹp, cố hết sức để kéo quần áo rách của mình lên người. Sephiroth lặng lẽ đưa cho cậu một chiếc quần dự phòng, và mặc dù cau có, cậu vẫn cầm lấy nó. Rõ như ban ngày nó không phải là của cậu, bởi vì cậu phải gấp ống lên tới mắt cá chân và cuộn thắt lưng xuống mà nó vẫn hơi lỏng lẻo trên eo của mình. Chiếc áo khoác chỉ đơn giản kéo vào bằng một tay, và quấn chiếc áo choàng chặt hơn quanh mình.
Thậm chí không có một cái liếc mắt cuối cùng, cậu đã biến mất.
Và đó đã là ngày thứ tư.
Ngày thứ năm, thứ sáu và thứ bảy tiếp theo cũng tương tự, trong đó Cloud sẽ vào lều của Sephiroth, vào những thời điểm ngẫu nhiên trong ngày và họ sẽ làm tình khá im lặng hầu như mọi lúc. Như mọi khi, họ để cho cơ thể của mình nói chuyện, và cơ thể thèm khát tình dục của họ quá đói để nói bất cứ điều gì khác ngoài làm tình.
Trong khi đó, người của anh tiếp tục đi lên những dãy núi để tìm những khu định cư còn lại và họ đã tìm thấy thêm bảy khu nữa. Anh ra lệnh và tiếp tục làm việc với các nhiệm vụ vô tận của mình từ Midgar, và cuộc đàm phán của anh với Cloud tiếp tục không mang lại kết quả.
Vào ngày thứ tám, ngay trước khi ăn sáng, Genesis đi vào trong lều, không một lời mời, và đặt mông mình vào chiếc ghế cho khách ở phía đối diện bàn làm việc. Sephiroth nhướn mày.
'Họ đã tấn công chúng tôi vài giờ trước, Sephiroth,' Genesis nói. 'Cánh trái, ở phía đông của dãy núi, gần lối đi hẹp ra khỏi mặt phía tây. Chúng tôi để lại một lực lượng bộ binh nhỏ ở đó, với một SOLDIER Hạng hai phụ trách. Họ đã định vị và cố gắng truyền tin để cảnh báo chúng tôi. Tôi đã để quân đội ở chế độ chờ, nhưng có vẻ như đây là một sự cố cô lập. Tôi tin rằng người Nibelheim đang cố kiểm tra ', Genesis nói, gần như thích thú.
'Thương vong?'
'Mười sáu người lính, một SOLDIER,' Genesis báo cáo. 'Họ đã bị các cung thủ nhắm tới, tôi tin thế.'
'Tại sao cậu không bận tâm nhiều hơn về điều này?' Sephiroth yêu cầu. 'Cậu đã quên mình đứng về phía ai sao?'
Niềm vui của Genesis tan biến. 'Hãy nghe tôi, Sephiroth. Tôi không bao giờ quên. Sự thật là trung đội này được lãnh đạo bởi một kẻ bất tài, người đã phải trả giá bằng cuộc sống của anh ta và cuộc sống của mười lăm người dưới quyền. Họ nên được bảo vệ tốt hơn. Họ được tìm thấy bên trong lều, đang chơi bài, chết tiệt. Các cung thủ có lẽ thậm chí không nhắm chính xác. Nếu họ không làm công việc của họ đúng cách, thì họ xứng đáng với những gì họ có được. Đó là một cuộc tấn công bất ngờ, lén lút với tỷ lệ nhỏ nhất, Sephiroth. '
Anh cho rằng Genesis đã đúng. Nhưng điều đó không ngăn anh cảm thấy phải bảo vệ người của mình. Anh là người đã gửi họ vào chỗ đó. Và những cái chết không cần thiết... chúng nhắc nhở anh quá nhiều về Wutai, và anh ghét điều đó.
Nhưng có lẽ điều khiến anh tức giận hơn cả là sự lừa dối của người phối ngẫu. Nó có thể là nhỏ, nhưng dù sao nó vẫn là lừa gạt khi họ đang tiến hành đàm phán. Mặc dù, điều gây tranh cãi là họ đang đàm phán hay đây là cơ hội để làm tình, nhưng anh đã giữ nguyên kết thúc thỏa thuận.
Và nó giống như Cloud không ủng hộ anh.
Một lần nữa.
Sephiroth đứng dậy, ném cây bút xuống và chộp lấy Masamune. Khi đứng bên ngoài lều, anh nhận ra rằng trời đang mưa và có tuyết, điều kiện hoàn toàn tồi tệ. Anh hầu như không kiềm chế được cơn giận dữ khi bước về phía cây cầu đá dẫn đến lâu đài, với những người lính nhảy ra khỏi đường sau khi họ nhìn thấy anh.
Anh đứng ở đó, trước lâu đài. Anh nhìn lên, và cái đầu tóc vàng ở đó, nhìn ra từ giữa thành lũy, nhìn thẳng vào anh, sự thách thức khắc sâu vào từng cm trên cơ thể cậu.
Và anh chỉ nói một từ, sau đó quay gót và bước dài trở lại lều của mình. Genesis vẫn chưa rời đi, anh lưu ý. Anh đá chân Genesis ra khỏi bàn và nói, 'Ra ngoài đi. Cloud đang đến và chúng tôi cần có một cuộc nói chuyện. '
Đôi mắt của Genesis nheo lại. 'Có lẽ tôi nên ở đây cho cuộc trò chuyện đó', Genesis nói. 'Sau tất cả, có vẻ như hai người đã làm việc rất hiệu quả vào tuần trước hoặc lâu hơn kể từ khi bắt đầu... các cuộc đàm phán.'
Sephiroth trừng mắt với anh ta. 'Chúng tôi ổn.'
Genesis đứng dậy, lắc đầu. 'Geez, cả hai đều là đồ đần độn. Nếu hai người đã hôn và sẵn sàng, chúng ta có thể đưa bữa tiệc này trở lại Midgar, nơi ấm áp, tốt đẹp và thoải mái! Các nang tóc của tôi bị hư hại bởi cơn mưa này, và tôi luôn lạnh. Và tôi không hiểu tại sao hai người là người duy nhất được quan hệ tình dục. Tôi chỉ muốn ở nhà với bạn trai của tôi! ' Anh ta nắm chặt tay, và Sephiroth tự điều chỉnh chính mình khi anh ta nói điều đó.
Nó giống như một quả bom rơi vào anh. 'Bạn trai?'
'Vâng, tôi có một,' Genesis ngắt lời. 'Và cảm ơn, tôi ở đây trong thị trấn đầy tuyết phía tây, thay vì ở trên chiếc giường ấm áp với người yêu gợi cảm của tôi, mà nhân tiện, tôi biết cậu, như một con ngựa chết tiệt và có sức chịu đựng của một con ngựa. Chúng ta có thể đi hàng giờ, nhưng thật đáng buồn, tôi không nhận được bất kỳ thứ gì vì cậu và chồng không thể làm chuyện đó với nhau được, 'Anh ta nói.
Sephiroth không muốn hỏi, anh thực sự không muốn. Có thể là ...? Là ...? Nhưng sự tò mò của anh đã lấn át ý thức chung trong vài giây đủ lâu để anh hỏi, 'Bạn trai của cậu? Bất cứ ai tôi biết? '
Genesis lườm anh. 'Tôi không nói. Cậu không xứng đáng được biết. '
'Genesis,' Sephiroth gọi khi anh đến lối vào của lều. 'Từ tận đáy lòng, tôi xin lỗi vì cậu ở đây và không được ở nhà.'
'Nếu thực sự muốn xin lỗi, thì hãy thỏa thuận với chồng cậu và để tất cả chúng tôi có thể về nhà!' Genesis không kiên nhẫn hất tóc, và đi ra khỏi lều.
Đó là một giờ trước khi Cloud cuối cùng đi vào lều. Sephiroth thậm chí không di chuyển khỏi chỗ ngồi của mình, thay vào đó, ánh mắt anh dõi theo Cloud khi cậu di chuyển một cách duyên dáng trong lều và đi đến chỗ ngồi đối diện anh. 'Anh triệu tập tôi, hoàng đế?' Cloud nói, một dấu hiệu của sự nhạo báng trong giọng điệu của cậu.
'Một trung đội mười sáu người đã bị giết ở đèo núi phía đông,' Sephiroth nói cộc lốc. 'Tại sao?'
'Tại sao?' Ánh mắt của Cloud thực sự mở rộng. 'Anh có thực sự hỏi tôi tại sao khi anh cho người xung quanh tất cả các khu định cư và khá nhiều thuộc địa? Anh nói rằng sẽ để họ một mình! '
'Không,' Sephiroth sửa lại. 'Ta đã không nói vậy. Ta nói rằng sẽ không san bằng và đốt cháy các khu định cư thành tro bụi, và giết hại cư dân. Họ đều còn sống và có sức khỏe tốt. '
'Nhưng dưới sự kiểm soát của đế quốc!' Cloud hét lên. 'Anh biết họ là nguồn tiếp tế của tôi và anh đã cắt chúng ra khỏi lâu đài.'
'Ta có phải giúp em vượt qua mình trong cuộc chiến này không?' Sephiroth nói. 'Tất nhiên là ta đang cắt nguồn cung cấp của em. Ta không bao giờ có ý định cho em trốn trong lâu đài đó suốt cả năm. Đó là một sự lãng phí tài nguyên, chưa kể đến một cuộc chiến tiêu hao không làm gì khác ngoài hạ thấp tinh thần, lãng phí thời gian và tiền bạc. '
'Vì vậy, anh đã luôn có ý định cắt đứt đường tiếp tế của tôi và xâm chiếm tất cả các khu định cư cho đến khi tôi đầu hàng?'
'Đúng,' Sephiroth nói, gần như bối rối. 'Em nghĩ chúng tôi đã cố gắng làm gì ở đây?'
'Vậy tại sao anh lại muốn tôi tới đây mỗi ngày để đàm phán? Có gì để thương lượng khi anh đã chiến thắng trong cuộc chiến này? '
'Thời gian. Ta muốn rút ngắn thời gian của cuộc chiến này. Nó không cần thiết. '
Cloud gập mặt vào lòng bàn tay hếch lên, và Sephiroth có thể nghe thấy cậu thở đều đặn, ra vào, ra vào.
Khi cuối cùng cậu đặt tay xuống, vẻ mặt điềm tĩnh và bình lặng.
Sephiroth chuyển sang chỗ ngồi của mình, cảm thấy đống giấy tờ cuộn lên mà anh đã nhét bên dưới áo khoác để giữ chúng an toàn. Trong nhiều ngày, nó đã ở đó, như thể đó là một loại bùa may mắn. Anh thích sức nặng của những tờ giấy ép lại xương sườn của mình, một lời nhắc nhở giữ bình tĩnh và tập trung, để nhớ tới mục tiêu lớn hơn mà anh đang cố gắng đạt được.
'Tôi cần một tách trà,' Cloud mệt mỏi nói. 'Hoặc một cái gì đó mạnh hơn, nếu anh có.'
Sephiroth ra hiệu cho bếp nhỏ trong góc, nơi những chai rượu nằm trên kệ. Anh không thích uống rượu, nhưng Genesis thì có, và anh ta thích đột kích vào kệ của Sephiroth nhiều như anh ta thích nhắm vào sự căng thẳng của Sephiroth.
Cloud đứng dậy, gõ hai ly lên quầy bếp và rót cho cả hai thứ trông giống như rượu whisky, loại sẽ cháy trong cổ họng. Không quay lại, cậu nói, 'Anh có ngồi với tôi không? Cạnh lửa? Ngày hôm nay còn lạnh hơn ngực của Shiva. '
'Tất nhiên,' anh nói một cách lịch sự. Anh đứng dậy và đi về phía tấm thảm trước lò sưởi điện với ngọn lửa mô phỏng. Đó là một nơi ấm cúng, và Sephiroth nhẹ nhàng đặt Masamune xuống trước khi gập người vào tư thế ngồi. Cloud bước tới, cầm hai cái ly và ngồi xuống cạnh anh, vai họ chạm nhau.
Rồi Cloud gục đầu vào vai Sephiroth, nhắm mắt lại. Khi cậu nói, giọng cậu mệt mỏi mà Sephiroth chưa từng nghe trước đây. 'Anh biết đấy, tôi thực sự ước gì chúng ta đã không đi đến thời điểm này, Sephiroth. Tôi rất xin lỗi về sự bướng bỉnh của mình. Và làm thế nào chúng ta không thể nhìn mắt chạm mắt. Tôi tôn trọng anh, và tôi rất thích anh. ' Giọng cậu thật khẽ. 'Nhưng tôi không thể tìm thấy một cách thoát khỏi điều này.'
'Chúng ta có thể giải quyết nó,' Sephiroth nói. 'Chỉ cần... đừng đẩy ta ra. Có một giải pháp cho mọi vấn đề, chúng ta chỉ cần tìm ra nó. Và ta đã cố gắng thỏa hiệp, con mèo nhỏ của ta. Chính em mới là người phải lùi lại một bước bây giờ, 'Sephiroth nói.
'Tôi biết,' Cloud thừa nhận, đưa một ly cho Sephiroth. 'Nhưng... anh biết tôi đến từ đâu, phải không? Người của tôi, họ chỉ có tôi. Mặc dù tôi không làm một công việc quá ầm ĩ? ' Cậu nói với giọng thất bại.
'Em đang cố hết sức,' Sephiroth bảo vệ. 'Em đặt phúc lợi nhân dân ở trong tim. Họ thật may mắn khi có em. '
'Anh có hứa sẽ tha cho họ?' Cloud hỏi. 'Cho đến người cuối cùng một trong số họ?'
'Ta không thể hứa điều đó,' Sephiroth nói. 'Nhưng ta sẽ cố gắng. Nếu họ không kháng cự, ta sẽ cho phép họ giữ mạng sống. Họ có thể bắt đầu lại, ở đây hoặc Midgar, hoặc ở nơi khác. Nhưng họ sẽ không hề hấn gì. Mỗi người cuối cùng trong số họ sẽ được cấp quyền công dân Shinra, nếu đó là điều họ muốn. '
'Anh sẽ giữ lời hứa này với tôi, tôi hy vọng là vậy,' Cloud nói. Rồi nhấp một ngụm rượu whisky.
Sephiroth nhấp một ngụm lớn, thấy nó cay đắng hơn nhiều so với dự đoán. Nó lướt xuống cổ họng anh, đốt cháy toàn bộ. Nó làm anh ấm lên một chút, anh thấy vậy. Mùi vani ngọt ngào đọng lại trong mũi anh, và vị đắng của gỗ lắng lại trên lưỡi anh. Nhưng ngay cả khi nó đã ổn định trong bụng, anh thở dài, với sự thất vọng, rồi cam chịu.
'Con mèo nhỏ của ta, làm ơn... đừng làm điều gì ngu ngốc mà chúng ta sẽ không thể quay trở lại', Sephiroth nhẹ nhàng cảnh báo. 'Tất cả điều này có thể được giải quyết bằng một cách thân thiện. Ta cũng không muốn đổ máu nhiều như em . ' Anh đứng dậy, để lại ly rượu whisky trên tấm thảm, tính toán mình chỉ có một vài khoảnh khắc. Anh nhặt Masamune lên.
'Anh đi đâu?' Cloud hỏi, giọng cảnh báo khẽ vang lên.
'Tới giường,' Sephiroth nói. 'Để ngủ vì chỗ thuốc mà em cho vào đồ uống của ta. Nibelheim Valerian, ta đoán vậy? ' Và nó có vị như một liều khá mạnh. Anh quay lại, và đi về phía giường. Anh không muốn dành vài giờ tiếp theo nằm dài trên mặt đất lạnh lẽo, không bằng phẳng.
Mặt nạ bình tĩnh của Cloud trượt đi, được thay thế bằng một biểu hiện đau khổ. 'Làm sao anh biết?' Cậu thì thầm.
'Đây không phải là lần đầu tiên ai đó cố giết ta bằng cách cho thuốc vào đồ uống, con mèo nhỏ,' Sephiroth nói, và anh bước vài bước về phía giường, gần như loạng choạng. Phản xạ và kỹ năng vận động của anh bắt đầu chậm lại. Anh có thể không phải là một người thường xuyên uống rượu, nhưng ngay cả anh cũng biết một thức uống có cồn có vị như thế nào. Anh đã nếm đủ những thứ nhảm nhí khi lớn lên trong phòng thí nghiệm của Midgar, với Hojo ném tất cả mọi thứ trừ cái bồn rửa cho anh để làm thí nghiệm trong nỗ lực tạo ra một SOLDIER hoàn hảo. 'Mặc dù ta đoán mình nên biết ơn vì em chỉ đưa ta vào giấc ngủ thay vì hoàn toàn giết chết ta.'
'Tôi xin lỗi...' Cloud nói và hơi thở gấp gáp vì sợ hãi và hoảng loạn. 'Tôi là... tôi chỉ... cảm thấy mình không có nhiều sự lựa chọn. Chúng tôi đã hết thời gian từ ngày đầu tiên và tôi đã không nhận ra điều đó cho đến ngày hôm nay. Anh đã hứa sẽ giữ người của tôi an toàn. Xin... làm ơn nhớ điều đó. '
Sephiroth nghĩ rằng Cloud chắc chắn có rất nhiều can đảm khi đòi hỏi thứ gì đó từ anh khi cậu là người đã đổ thuốc vào đồ uống của anh, nhưng khi tầm nhìn của anh mờ đi, anh hiểu tại sao Cloud lại làm điều đó. Con mèo nhỏ của anh không được học trong chiến tranh, và đã thấy mình thua cuộc ngay cả trước khi trận chiến bắt đầu. Cậu có cảm giác như mình bị dồn vào góc, mặc dù chiến thuật của Sephiroth rất nhẹ nhàng. Anh chỉ có thể hy vọng Cloud sẽ không làm điều gì quá dại dột.
Cloud quỳ xuống bằng đầu gối, ép vào giường khi Sephiroth nằm xuống và để bản thân thoải mái trên tấm trải giường. Masamune cạnh anh, và anh cảm thấy đầu nhẹ bẫng, nên nhắm mắt lại. Anh vẫn có thể cảm nhận được mớ giấy tờ bên dưới áo khoác.
Anh nhớ những lời mà tên khốn tóc đỏ đã nói khi anh ta trở về Midgar với tin xấu. 'Cloud yêu cậu, Sephiroth. Cậu ấy đang lạc lối và sợ hãi. Hãy phải tử tế với cậu ấy. Hãy để tình yêu của Cloud dẫn dắt cậu ấy trở lại với cậu. '
Anh thở dài và rút nó ra, ấn vào tay Cloud. 'Ta đã suy nghĩ về điều này trong một thời gian, và ta... không thể quyết định được. Vì vậy, ta sẽ để nó cho em. Ta chỉ đơn giản hy vọng rằng... em sẽ trở lại với ta. Sau mọi thứ. '
Cloud mở chỗ giấy tờ bị cuộn tròn ra, quai hàm cậu mở ra khi nhìn thấy nó là gì.
Nhưng Sephiroth không thể nói nhiều hơn. Cơ thể anh từ từ thư giãn, và anh cảm thấy như mình bị sóng cuốn đi. Vì vậy, anh chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác những ngón tay của Cloud đan xen và để mình chìm vào giấc ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com