Không tên 21
well done. mình expect vài thứ đến với mình một cách hm... novel hơn. nhưng không, chẳng ổn tẹo nào cả.
mình vừa nhận được tin nhắn của bên LIA, họ hỏi mình là:
- dạo này em ổn ko? plans của em thế nào rồi, em vẫn còn giữ plan đó chứ?
đơ.
đơ.
đơ.
OK, I know. then, mình bắt đầu look at myself and mình thấy rằng mình đã kiểu như vịt bầu ì ạch ấy. thất bại, một sự thực là mình đang đánh mất dần dần sự nỗ lực, cố gắng đối với targets của mình rồi. mình nhìn vào quyển lịch để bàn, oh no countdown 3 months nữa thôi, or có thể nó will come to me sớm hơn.
mình bị kiểu không được healthy cho lắm, lờ đờ, uể oải, mệt mỏi ấy. đầu óc chẳng hoạt động nữa rồi. phải reset lại thôi.
once in a blue moon mình phải dùng drugs cho problem này.
còn giờ mình sẽ đi pha 1 tách coffee để có thể lucid hơn.
_
Một vài người thường có những câu hỏi hết sức ..... ok, so.
Một lời mời cho những bạn nào như vậy đó là: những thứ đơn giản và có sẵn trên Google thì lên đấy mà hỏi nhé, nó free và đâu tính phí đâu nhỉ? Bạn vẫn có thể tìm được cho mình những câu trả lời trên mạng internet thay vì vừa mất thời gian đi hỏi mà cũng vừa mất thời gian chờ đợi người ta trả lời.
Đối với những câu hỏi về kinh nghiệm cá nhân hay một thứ gì đó riêng biệt, đặc điểm của một cá thể thì nên hỏi, còn những cái như là: Việt Nam ở châu gì, Trump là ai, bla bla thì tự search đi. Những sự thụ động chỉ đợi câu trả lời từ người khác của các bạn khiến mình bực bội không hà!
Góp ý là thế nhưng cũng phải sorry một vài bạn vì mình nóng quá và trả reply cộc cằn rằng: Google không tính phí bạn nhé.
Đôi khi chính những câu hỏi như vậy sẽ khiến người đọc bực bội và cảm thấy mất thời gian ấy. Đôi khi các bạ cũng nên chủ động tự tìm kiếm câu trả lời cho mình trước khi quyết định đi hỏi người khác, như vậy sẽ tự tạo cho các bạn thói quen chủ động tìm tòi, sự tự học, tự khám phá,..
_
Mình biết cậu đang buồn, vì vậy mình sẽ không nói rằng "Chúc cậu có một ngày mới tốt lành" hay đại loại thế. Thay vào đó, mình chỉ muốn khuyên đơn giản rằng – "Chúc cậu một ngày mới."
Hãy sống sót, ăn uống đầy đủ, mặc những bộ quần áo thoải mái và đừng vội từ bỏ bản thân mình. Rồi mọi việc sẽ khá hơn thôi.
Cho đến lúc đó, mình chúc cậu một ngày mới.
Mặc dù chẳng đau lắm nhưng hiện tại mình cảm thấy buồn.
Cũng xót phết nhỉ?
Giống như một vài người mình chấp nhận cho họ bước đi khỏi cuộc sống của mình, nhưng ngày ngày lúc nào cũng xuất hiện trước mặt mình. Như vậy, liệu mình có thể tiếp tục xa cách thêm được không? Mình kệ!
_
Tuổi trẻ thật nhiều điều phải suy nghĩ, đau đầu thật!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com