Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Tâm tư gì đây !

Tại Dân tỉnh dậy liền phát hiện mình đang ở trên xe ngựa , Lý Đế Nỗ sợ đường dòng làm cậu thức giấc nên lót chăn bông kỹ càng
" Chúng ta đang đi đâu "
Cậu ngồi dậy nhìn hắn hỏi , Lý Đế Nỗ đang nhìn ra ngoài nghe tiếng cậu liền buông tấm màn quay lại đáp
" Ta đưa em đến nơi em muốn "
Tại Dân còn không hiểu được đó là nơi nào thì xe ngựa cũng dừng lại , hắn ôm lấy cậu đi xuống xe ngựa , chân cậu đã không còn đi đứng được nên cũng khá bất tiện cậu nhất thời sửng sốt khi nhìn thấy nơi hắn đưa cậu đến chính là quê nhà của mình
" Em thấy sao hả...thích không " Tại Dân nằm trong lòng ngực hắn mà chấn động , cậu không thể tin được có ngày được trở về nơi đây , nhưng tiếc thay cậu không thể dùng chính đôi chân mình mà trở về nhà
Đế Nỗ nhìn rõ trên mặt cậu mang loại tâm tư khó tả , vừa vui mừng lại vừa buồn
" Ta nguyện làm đôi chân của em "
Nói xong hắn để cậu ngồi đỡ xuống tảng đá gần đó để chuyển sang tư thế cỏng
Tại Dân ở trên lưng hắn mang loại tâm tư gì cũng không rõ
" Dân Dân...em nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không "


" Nhớ chứ.... "Đế Nỗ cỏng cậu trên lưng , đi ngang qua vườn hoa vùng ngoại thành , nơi hắn thấy cậu lần đầu tiên
Lần đó Cậu khoác trên mình bộ bạch y , đang vui đùa trong vườn hoa nhìn như tiên giáng trần , khiến hắn say đắm rùi bắt ép cậu về cung
Tại Dân lúc đó đương nhiên chưa biết hắn có thân phận gì nhất quyết chối từ phản kháng , nhưng khi bị ép lên xe ngựa , hắn áp chế cậu nằm xuống , lấy một khối ngọc thạch còn khắc hình rồng tinh xảo đưa đến trước mặt thì cậu mới nhất thời đông cứng người thôi kháng cự
Đó chẳng phải là ngọc tỉ sao , vậy hắn chẳng lẻ là đế vương , Tại Dân vốn không còn đường thoát rồi , bị hoàng thượng nhìn trúng vốn chẳng còn đường lui
Ở trên xe ngựa rộng lớn hắn đường đường là hoàng đế vậy mà lại đi cưỡng chế một nam nhân tăng thêm mấy phần thú vị , nhưng do cậu khóc nên đã kiềm chế , đợi về cung rồi mới tính chuyện phòng the
Thật tình thì hắn chưa bao giờ phải cưỡng ép ai ngoài trừ cậu cả , nên trong tâm hắn cứ dâng lên một sự thú vị , một sự mới mẻ tuyệt đối ở chỗ cậu , người đầu tiên dám cự tuyệt hoàng đế
" Dân Dân ....ta đưa em đến một nơi nhé "
Cậu đang không biết là đi đâu nhưng cũng gật đầu , thì ra Đế Nỗ dẫn cậu đến Phương phủ , nơi người yêu của câu đang sống
Mới đến nơi , trong phủ liền xuất hiện một đôi nam nữ vui đùa đi ra ngoài , không ai khác chính là người cậu yêu cùng một cô nương lạ lẫm
" Em thấy rồi chứ...hắn ta đã bái đường cùng người khác rồi...trong tim hắn đã chẳng còn có hình bóng của em"
" Ừm"
Tại Dân đáp duy nhất một tiếng , Đế Nỗ chẳng thể hiểu được cậu có đang buồn não nề hay không vì không nhìn được mặt cậu , nhưng cũng không nói gì thêm , cỏng cậu quay trở về chỗ đậu xe ngựa
Vào trong xe hắn liền hỏi
" Em có đau lòng không "
Tqij Dân lắc đầu bảo
" Không đau...một chút cũng không "
" Em đừng dối lòng mình" Tại Dân lại lắc đầu , cậu không có dối lòng, chính bản thân cậu còn thấy lạ tại sao mình lại không hề biết đau khi nhìn thấy cảnh tượng kia nữa là
" Em nói thật đó...một chút buồn cũng không có...nhìn người mình từng yêu có được hạnh phúc thì chính mình đang hạnh phúc "
" Người nàng từng yêu...vậy hiện giờ em đã yêu ta ? "
Đế Nỗ suy nghĩ sao thì thấy vẫn không đúng , người mình từng yêu khác xa người mình yêu kia mà
" Hoang tưởng "
Chẳng biết sao Tại Dân lại giường như ngượng ngùng và đỏ mặt
Đế Nỗ chỉ biết cười rồi thôi
Thật trong tâm cậu đang ẩn chứa tư vị gì cũng không rõ...có thể cậu từ lâu đã biết , bên cạnh hắn thì không thể trở về nhà càng không thể thành thân cùng thanh mai trúc mã nên sớm đã buông bỏ mối tư tình này , thành ra giờ chẳng còn biết đau đớn là gì
Thay vào đó là sự trống trãi lạ thường , cần gì đó đắp vào , Tại Dân cũng hiểu , Đế Nỗ thực sự là yêu cậu dù hắn có tàn bạo lãnh khốc ra sao đi nữa thì cũng không thể phủ nhận điều đó xuất phát từ tình yêu
Nhưng thường là vua thì chẳng phải chỉ có thể sủng ái không thể yêu sao ? Mọi thứ dường như đang được sắp đặc theo trình tự đột nhiên lại rối bời vì sự mơ hồ
Ai ai cũng muốn được hoàng thượng yêu thương sủng ái , nhưng đó chẳng phải là thứ nhất thời sao , tam cung lục viện , ba ngàn phi tầng chẳng qua là hoa đua nhau nở đủ màu đủ sắc rồi cũng tàn phai quên lãng
Ái tình thứ khiến con người trở nên điên dại , quỵ lụy thì liệu một vị vua có tin vào nó...nghe sao quá mơ hồ
" Ngài định làm gì vậy "
Tại Dân nhìn hắn cởi y phục liền giật mình
" Em nghĩ ta có thể làm gì được ..."
" Không.. không thể được....bên..bên ngoài xe có lính canh...không thể ...được mà "
Đế Nỗ nhìn cậu bối rối hốt hoảng tự dưng rất mắc cười
" Ta kêu họ đi xa một chút là được mà "
" Không...không được thật mà...bệ hạ ....không thể được...."
Tại Dân có phản kháng cũng vô ích , hắn áp cậu nằm xuống cho tay cởi sạch y phục trên người cậu
( cắt đúng đoạn gây cấn nhỉ
Nhưng ko có h đâu nha 😁 chờ chương mới đê hehe 😁😁)

Xl MN vì đã mất tích khá lâu vì tụi quá lười nhưng dù sao thì tăng MN chương này để chúc mừng NCT ra MV nè chúc MN cày mv vui vẻ nha 😘!!!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com