Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1.2

"—Hyung, em thích anh"

"—Thực sự thì— cái gì?" Jimin tròn mắt vì sốc.

Jeongguk sao cơ?

"Em đã thích anh từ lâu rồi," Jeongguk thú nhận,  cậu ngại ngùng xoa gáy.
"Anh ... em làm gì?"

Jeongguk cười trước khi gật đầu. "Anh nghĩ tại sao em lại hỏi số của anh? Mời anh đi uống cà phê? Muốn làm bạn của ? Tại sao anh nghĩ rằng em đã đưa anh về nhà mấy tháng trời trong khi em sống cách nhà anh một tiếng đi bộ?"

"Bởi vì, uhm, anh là bạn của em?" Jimin nói, tránh ánh mắt của Jeongguk, anh cảm thấy má mình đỏ rực.

"Hyung, sao anh có thể không để ý đến em được như vậy? Em nghĩ rằng mình không thể rõ ràng hơn thế này được!" cậu nói, bật cười với câu trả lời của Jimin.

Có lẽ Jimin đã cố tình lờ đi những dấu hiệu từ lâu. Cách Jeongguk cố tình ngắm nhìn anh lâu hơn một chút khi họ tản bộ, vội vàng tránh ánh mắt anh khi Jimin quay lại nhìn cậu, hay cách cậu nhìn chằm chằm vào anh khi họ đi ăn. Ánh mắt của Jeongguk thường rơi xuống môi khi anh ấy đang nói chuyện. Hoặc cách cậu luôn nghĩ ra những trò đùa ngớ ngẩn chỉ để chọc anh cười, hoặc cách Jeongguk đi chậm lại chỉ để họ có thể bên nhau lâu thêm chút nữa.

Jimin phớt lờ những điều ngọt ngào đó bởi vì anh nghĩ đấy chỉ là trò đùa, chỉ là màn kịch mà tâm trí anh dựng nên, anh chỉ mong mỏi rằng Jeongguk bằng cách nào đó, thích mình một chút. Nhưng thực tế rằng cậu thực sự thích anh.

Anh đã mặc kệ nó, bởi vì làm sao Jeongguk có thể đem lòng thích một người như anh?

Jeongguk là hình mẫu lý tưởng của mọi người: cao ráo, điển trai, thông minh, vui tính, tốt bụng, và ga-lăng. Cậu vô cùng nổi tiếng, mọi người ai cũng thích cậu, ai cũng muốn trở thành bạn hay bạn đời của cậu. Jimin không thể trách họ được, Jeongguk quá đỗi hoàn hảo.

Phản ứng ban đầu của Jimin là vui mừng bởi vì, wow, Jeongguk thực sự thích anh. Người mà anh đã thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay kể khi họ gặp nhau lần đầu tiên. Nhưng rồi một lần nữa, có lẽ cậu chỉ đang đùa. Anh là một người tầm thường, vô hình, một kẻ bị cô lập, không lý nào Jeongguk nghiêm túc được.

"Nếu đây là một trò đùa thì nó không vui chút nào," Anh trả lời cộc lốc trước khi bỏ đi, nhưng Jeongguk đã nhanh chóng đuổi kịp anh và chặn anh lại.

"Em thực sự nghiêm túc. Em chỉ không biết phải nói gì... em sợ không biết anh sẽ phản ứng như thế nào. Em ... em thậm chí không biết liệu anh có cảm thấy như vậy không." Jeongguk với lấy tay của anh và đưa cả hai lại gần nhau hơn cho đến khi họ chỉ còn cách nhau hai bước chân.

Thay cho câu trả lời, Jimin vòng tay qua eo và kéo cậu sát với người anh, và áp má lên khuôn ngực cậu.

Jeongguk ngay lập tức vòng tay qua eo anh bằng một tay trong khi tay kia chậm rãi vuốt ve lưng anh.

"Em rất thích anh, hyung."

"Anh cũng thích em." Jimin thì thào.

Một tháng sau lời tỏ tình của Jeongguk, họ bắt đầu hẹn hò, và Jimin không thể hạnh phúc hơn được nữa. Jeongguk là một người bạn tốt, nhưng thậm chí còn là một người bạn trai tuyệt vời hơn. Trái ngược với những suy nghĩ ban đầu của anh, Jeongguk không bao giờ ngại khoe anh với cả thế giới. Cậu sẽ đến trường học của Jimin trong giờ nghỉ trưa của mình và đợi cho đến khi Jimin hoàn thành lớp học để họ có thể ăn cùng nhau. Cả hai ngồi đối diện nhau khi ăn trong sự im ắng, cùng chia sẻ những câu chuyện ngớ ngẩn để chọc cười nhau. Đôi khi, đó là những gì cả hai có được cả tuần do lịch học dày đặc, nhưng anh không phàn nàn vì điều . Nhìn thấy Jeongguk và nụ cười của cậu là quá đủ.

Sau gần một năm hẹn hò, Jeongguk hỏi anh có muốn chuyển đến sống cùng cậu không. Jimin đã vô cùng do dự, vậy nên anh đã mất rất nhiều thời gian để quyết định. Vì cả hai đều sống một mình, xa gia đình và thuê nhà nên họ sẽ tiết kiệm được một khoản tiền lớn nhờ chia nhỏ tiền thuê nhà. Cả hai sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn và Jimin sẽ không phải đau khổ vì xa cách bạn trai của mình quá lâu. Sau một tuần, Jimin gọi cho cậu và nói đồng ý, rằng anh rất thích ý tưởng sống cùng nhau. Jimin và Jeongguk nhanh chóng tìm được một căn hộ nhỏ phù hợp với cả hai, cách trường Jimin 10 phút và Jeongguk nửa tiếng đi bộ.

Jimin nghĩ rằng anh sẽ gặp khó khăn trong việc điều chỉnh thói quen vì anh không quen với việc ở bên hoặc sống với ai đó. Anh nghĩ rằng rằng cả hai sẽ xung đột, và những trận cãi vã sẽ diễn ra thường xuyên, nhưng không. Jeongguk đã khiến mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn. Cậu vô cùng thấu hiểu, như thường lệ. Jimin không phải người bừa bộn, nhưng anh rất dễ quên mọi thứ và dễ bị phân tâm. Jeongguk không bao giờ càu nhàu Jimin vì quên rửa chén,  quên dọn bồn rửa tay, hay quên đổ rác, cậu chưa bao giờ giận dỗi anh dù cậu là một người thích sự ngăn nắp, khi cậu tìm thấy vớ của Jimin dưới gầm giường và sàn bếp. Cậu đơn giản chỉ nhắc nhở Jimin, và nếu anh lại đãng trí quên mất điều đó nữa, cậu sẽ lại nhắc anh nhớ.

Sống chung với Jeongguk khiến anh ngày càng lún sâu vào lưới tình của cậu.

Jimin nhận ra Jeongguk là người tuyệt vời đến mức nào và anh thật may mắn khi có cậu.

Nhưng Jeonggguk lại hành xử vô cùng kỳ lạ dạo gần đây. Jimin không rõ điều gì đã đổi thay nhưng cậu luôn mệt mỏi và bồn chồn. Cậu không hay kể chuyện phiếm như mọi khi, và nụ cười của cậu trở nên gượng gạo.

Jimin đã ở bên cậu đủ lâu để anh biết được điều gì đó không ổn. Anh càng nhận ra sự kỳ lạ đó khi cả hai thoải mái nằm trong vòng tay nhau sau một ngày mỏi mệt, Jimin quyết định làm rõ nó.

"Có gì đó đang làm em khó chịu à?" anh hỏi, nằm bên cạnh bạn trai mình, má áp vào ngực cậu.

"Không." Jeongguk bật lại, quá nhanh và anh biết đó là lời nói dối.

"Em có- em có chắc không?" Jimin ngần ngại, nhìn chằm chằm vào cậu. "Em biết đó, gần đây em có ... có vẻ xa cách. Anh, uh ... anh đã làm gì sai hả? " anh cắn môi lo lắng

"Gì? Không, không, không, baby. Không phải vậy. Em hứa," cậu nói, đoạn, siết chặt Jimin vào lòng bằng một cái ôm ấm áp. Cậu cúi đầu xuống và áp môi mình vào môi anh. "Đừng nghĩ nhiều về nó."

Jimin gật đầu, nhưng tất nhiên anh sẽ suy nghĩ về điều đó. Anh không thể không nghĩ về nó khi chỉ trong tuần sau, mọi thứ dường như còn tệ hơn nữa.

Jeongguk thậm chí còn ít nói chuyện với anh hơn. Cậu thường thủ thỉ cả tỷ thứ với Jimin trước khi họ ngủ vào buổi tối. Cậu sẽ rất vui vẻ và ngọt ngào với anh, sẽ mát xa cho anh và thì thầm những điều ngọt ngào vào tai anh, sẽ chúc anh ngủ ngon bằng những cơn mưa nụ hôn, nhưng bây giờ, anh hầu như không nhìn cậu. Jimin cố gắng không quá bận tâm về điều đó. Jeongguk đang bận, có lẽ em ấy chỉ mệt và căng thẳng về việc học của mình mà thôi. Và bất cứ điều gì khiến cậu bận tâm, mà cậu sẽ không nói với Jimin, có lẽ sẽ nuốt chửng anh, nhưng Jimin cố gắng từng ngày để thật kiên nhẫn.

Anh không thể không ngừng suy nghĩ khi Jeongguk luôn đột nhiên nhắn tin cho ai đó nhiều đến vậy. Cậu luôn ra ngoài để trả lời các cuộc gọi, như thể làm vậy sẽ khiến Jimin không phát hiện ra. Bất chấp sự thôi thúc mạnh mẽ việc rình mò điện thoại của bạn trai, anh đã chọn phớt lờ nó đi. Anh không làm vậy vì anh tin tưởng và tôn trọng quyền riêng tư của cậu. Dù điều đó làm phiền tâm trí anh rất nhiều. Jeongguk chưa bao giờ như vậy. Tuy nhiên, anh đã gạt chúng sang một bên và quên nó đi  nhiều nhất có thể.

Jimin đang ở trên giường, đang đọc lại tập thơ yêu thích của mình lần thứ mười, thì chiếc bàn cạnh giường đột nhiên rung lên khiến anh giật mình. Đó là điện thoại Jeongguk, cậu đang tắm để nó trong phòng của cả hai. Anh cố phớt lờ nó, dời sự tập trung về cuốn sách trên tay nhưng điện thoại vẫn tiếp tục thông báo khiến anh không thể làm ngơ được nữa. Thở dài, anh đặt sách xuống giường và nhìn chằm chằm vào điện thoại. Jimin trầm ngâm. Có nên không? Nếu Jeongguk nhìn thấy thì sao? Nếu em ấy khó chịu với mình thì sao? Chuyện gì xảy ra nếu-

Anh chỉ quyết định xem thử khi nó rung lên thêm một lần nữa. Anh chỉ muốn vượt qua nó, anh muốn chứng minh mình đã hiểu lầm cậu. Cảm giác bị bỏ lại trong bóng tối đã khiến anh phát điên.

Với đôi tay run rẩy, anh đưa ra và cầm lấy điện thoại. Anh nhấn nút nguồn để điện thoại sáng lên và anh ước gì mình không làm như thế

Jaeya
Em cần anh ở đây, trở lại đi. Em không thể làm điều này một mình, em...

Tin nhắn đã bị cắt ngắn. Đó là thứ duy nhất anh có thể đọc được từ bản xem trước vì điện thoại bị khóa, và như vậy là đủ. Anh đặt lại chiếc điện thoại về vị trí chính xác như ban nãy. Đột nhiên, cuốn sách yêu thích của anh không còn thú vị nữa và ngực anh như thắt lại, anh cảm thấy con tim mình đang đập vồn vã trong cổ họng. Tại sao bàn tay của anh lại tê cứng? Tại sao... Tại sao anh không thể cảm nhận được gì nữa?

Jimin đặt cuốn sách vào trong ngăn kéo, nằm xuống giường và kéo chăn qua đầu. Nó có thể là bất cứ điều gì, mày không nên suy nghĩ quá nhiều về nó. Điều này không là gì. Đúng, không có gì... anh cứ lặp lại chính mình

Khi nghe thấy tiếng Jeongguk ra khỏi phòng tắm, Jimin đã cố gắng giữ yên lặng và giả vờ như anh đang ngủ. Anh cảm thấy Jeongguk lặng yên nhìn anh trước khi tấm chăn được kéo xuống khỏi đầu và một nụ hôn được đặt lên má anh sau đó.

Jimin chỉ hy vọng cậu không nhận thấy gò má đẫm nước mắt của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com