Chương 8
19, 33
Lần tiếp theo khi cô cảm nhận được sự hiện diện không thể nào nhầm lẫn được của Winter, Karina đã nghĩ rằng, vào những lúc tuyệt vọng, nghiệt ngã như thế này, cô cần phải có những phương án liều lĩnh và Karina nên bắt đầu thực hiện kế hoạch mà cô đã tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Cô biết bản thân cần phải hành động nhanh chóng, trước khi Winter và cô trở thành hai người xa lạ, nhưng cuối cùng, chẳng điều gì xảy ra theo cái cách mà cô đã dự đoán. Không có chiếc ô tô nào trên con phố gần đó, phương tiện duy nhất chạy chầm chậm xuống con đường nhựa vào buổi trưa đầy nắng là một chiếc xe buýt to và cũ nát.
Karina rủa thầm rồi thình lình ném mình về phía trước mặt chiếc xe. Hoảng sợ, tài xế nhấn còi inh ỏi và đạp phanh. Chiếc xe buýt dừng lại ngay khoảnh khắc một bóng người mờ ảo chạy băng qua đường và đẩy Karina ra xa, đè mạnh lên người cô khi Karina bật người về phía sau, chống cùi chỏ vào mặt đá hoa cương bên lề đường.
Karina sững sờ nhìn lên, nhận ra kế hoạch của cô đã thành công như mong đợi. Winter đang nghiêng người về phía cô, đôi mắt thâm quầng vì lo lắng và đôi tay cô ấy gấp gáp chạy dọc cơ thể Karina. "Chị ổn chứ?"
Karina gật đầu, cổ họng cô thắt lại vì nhẹ nhõm, và Winter xoay người lại để lườm gã tài xế xe buýt một cách cáu gắt. Cô ấy giơ ngón tay giữa về phía hắn ta, trao cho hắn ta một phần tâm trí của cô ấy về những kẻ khốn nạn không chú ý đến người đi bộ trong lúc lái xe. Gã tài xế phẫn nộ. "Cái quái gì thế? Con nhóc đó vừa lao ra - "
Winter làm hắn im bặt bằng một cái nhìn nhăn nhó và nhanh chóng quay lại để đỡ Karina đứng dậy, khốn đốn vì cô và thật chất là mang cô về nhà.
"Tại sao chị làm vậy?" Winter giận dữ nói khi họ đã quay trở về phòng của cô. "Đừng nghĩ em không biết rằng đó là lỗi của chị. Em đã luôn dõi theo chị suốt thời gian qua."
"Suốt thời gian qua?" Karina kéo dài câu chữ, ném lại lời nói của Winter về phía cô ấy, và Winter đỏ bừng mặt.
Karina dịu đi. Động cơ của cô là để thu hút Winter quay lại, chứ không phải là để làm bẽ mặt cô ấy. "Tôi muốn làm cho em lộ diện," cô thành thật thừa nhận.
Miệng của Winter há hốc. "Làm thế nào mà chị biết -"
"Tôi có thể cảm nhận được em," Karina thì thầm. "Em quá lộ liễu."
Winter ném cái gối về phía cô, trông có vẻ bỡ ngỡ. "Im đi."
Karina cười, bắt lấy nó. "Tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu lần?" cô không nhịn được hỏi.
Đáy mắt Winter ánh lên vẻ dịu dàng và không xác định khi chúng ngước lên nhìn cô. “Chỉ một lần,” cô ấy cam đoan. "Theo như em biết."
“Tôi là đồ ngốc,” Karina thốt ra một cách cay đắng, và Winter đáp lại bằng một nụ cười. “Đồ ngốc của em,” cô ấy thừa nhận.
"Em đến từ đâu?" Karina hỏi với một ánh mắt tinh nghịch. Sau đó, họ nằm trên giường của cô, vòng tay cô ôm chặt lấy Winter và những sợi tóc lòa xòa trên gương mặt của cô ấy được cô cẩn thận vén ra sau. "Họ đã có người máy máy tính chưa?" Karina rơi vào trầm tư, khi những gì cô thực sự muốn hỏi là, Em vẫn còn nguyên vẹn cảm giác với tôi chứ?
"Chị biết là em không thể nói với chị,” Winter cười, ánh mắt cô ấy đặt trên người cô khi cô ấy nâng niu những ngón tay của Karina bằng đôi môi của cô ấy. Như thường lệ.
~~~~~~~~~~~~~~~
20, 34
Khi cô bước lại chỗ Winter trong đống bụi bặm ở thư viện trường đại học của cô, Karina đã làm rơi sách của cô xuống đất. Winter mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lục đậm có logo in dòng chữ Nakamoto Music được thêu trên chiếc túi ở phần ngực áo. Cô ấy ho nhẹ một tiếng, xua đi những hạt bụi bám trên chồng sách mà cô ấy đánh rơi khỏi kệ khi đáp xuống.
"Đó có phải là nơi em đang làm việc?" Karina đột ngột hỏi, và Winter nhanh chóng lấy tay phủi phủi bộ đồng phục một cách ngượng ngùng, Karina lắc đầu và nhặt những cuốn sách của cô lên. Cô nghiêng đầu, và Winter ngoan ngoãn theo sau cô.
Khi họ về đến căn phòng ký túc xá chật chội của Karina và đảm bảo rằng bạn cùng phòng của cô đã rời khỏi, Karina khóa chốt, sau đó dồn Winter vào cửa một cách thô bạo. Winter trượt đầu lưỡi vào miệng cô, quấn quýt với một mật độ không đổi, nhưng rồi cảm giác quá đỗi bình lặng và thiếu thốn này làm Karina như muốn phát điên lên. Karina cố cởi áo của Winter và Winter sờ soạng vào thắt lưng của cô. Môi họ vẫn dây dưa cùng một chỗ khi họ loạng choạng bước chân về phía giường và ngã người xuống đó. Karina không nhịn được lăn lộn với Winter đang nằm dưới thân cô.
"Em bao nhiêu tuổi?" Karina thì thầm bên tai Winter khi họ đang nằm trên chiếc giường ọp ẹp, nhỏ xíu của cô, chân hai người đan vào nhau và khăn trải giường thì thấm đẫm mồ hôi. Đây là lần đầu tiên cô lơ là hỏi câu này ngay sau khi Winter đến, nhưng cô đã bị cuốn đi bởi ham muốn mãnh liệt, vượt ngoài tầm kiểm soát của cô. Hoặc có lẽ Karina sợ nghe câu trả lời.
Bởi Winter trông lớn hơn nhiều so với lần gần nhất cô nhìn thấy cô ấy - lớn hơn cả ngày cô ấy kết hôn. Karina đã không cho phép bản thân nghĩ về sự thật này kể từ năm mười sáu tuổi, đã luôn phủ nhận việc Winter là một phụ nữ đã có gia đình. Mặc dù cô biết cô cần phải công tâm, rằng Winter được phép có một cuộc sống của riêng cô ấy, một cuộc sống không liên quan gì đến Karina, nó chỉ là quá khó để đối mặt với việc biết rằng Winter, người hiện tại nằm trong vòng tay của Karina và đang mỉm cười mơ màng với cô, cơ thể lắc lư uyển chuyển trên cơ thể của Karina, bóng bẩy dịch yêu của Karina, thuộc về một người khác. Thành thật mà nói thì, Karina cảm thấy trái tim cô đang vỡ vụn.
Dĩ nhiên, Karina chưa bao giờ quên đi cái ngày năm cô mười bốn tuổi, ngày Winter nói với cô rằng cô ấy sắp kết hôn với một người khác. Tất nhiên đó phải là một người khác rồi, phải không? Winter - người phụ nữ khiến người ta sẵn sàng khụy gối xuống, Kim Winter xa không thể nào chạm tới, chẳng lí nào lại kết hôn với Karina. Nếu có, cô ấy đã nói với Karina từ lâu rồi. Winter sẽ không làm điều đó với cô, sẽ không khiến Karina phải trải qua cảm giác đau khổ, tan nát của tình đơn phương.
Karina đã nghĩ Winter không phải là người như vậy. Nhưng bây giờ, cô nghĩ cô không còn chắc chắn như vậy nữa. Vì nếu Winter kết hôn với người khác, cô ấy ngủ với Karina làm gì? Dù là ở một thời điểm khác, nhưng cảm xúc của Winter không nên thay đổi. Liệu đây chỉ là một trò vui đối với cô ấy, một thứ mà cô ấy không phải chịu trách nhiệm vì cô ấy chỉ ghé thăm? Cô ấy chỉ đang chơi đùa với cảm xúc của Karina hay sao? Ý nghĩ đó khiến cơn giận dữ trào lên trong dạ dày của Karina, nhưng cô cố gắng dập tắt nó. Cô không muốn làm hỏng một phút quý giá nào trong chuyến ghé thăm ngắn ngủi của Winter bằng những cảm xúc tiêu cực.
Nhưng khi Winter lặng lẽ trả lời, "Ba mươi tư", trái tim của Karina vẫn chùng xuống. Những lời tiếp theo của cô ấy giáng thẳng xuống Karina như một cú đánh. “Bọn em đang đặt tên cho lũ trẻ. Chị có đề xuất nào không?"
Cái cách dễ dàng, tự nhiên khi cô ấy nói bọn em đã giết chết Karina, đó là minh chứng rõ ràng cho việc Winter hạnh phúc như thế nào với chồng, người yêu của cô ấy, đại loại là kẻ khốn kiếp nào đó. Đó hẳn phải là người may mắn nhất thế giới khi được kết hôn với Kim Winter. Chính xác mà nói thì, bọn em/bọn mình (*) cũng có thể đang đề cập đến Winter và bản thân cô, nhưng Karina tự nhủ rằng đừng ngu ngốc trước khi để bản thân lún sâu vào dòng suy nghĩ đó. Winter có thể là một người thích chơi khăm, nhưng cô ấy sẽ không quá quắt đến nổi kéo Karina vào một trò đùa oái oăm như vậy.
(*) chỗ này là chữ 'we' á mọi người, nên có thể được hiểu là bọn em, chúng tôi, chúng ta, bọn mình ...gì cũng được hết nha =)))
Lúc này, Karina cảm thấy buồn nôn vô cùng, cô vùng ra khỏi cơ thể của Winter, quay mặt vào tường để Winter không thể nhìn thấy bất kỳ suy nghĩ nào đang hiện trên khuôn mặt của cô. Karina tra tấn não bộ của mình để cho ra cái tên ngẫu nhiên nhất mà cô có thể nghĩ ra. “Lele,” cô nói một cách hằn học và rùng mình khi cảm nhận một luồng gió đang tập kích tấm lưng trần của cô.
Khi cô quay lại chỉ để nhìn thấy mớ vải lanh và không gian trống rỗng, không một dấu vết, Winter đã biến mất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com