Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1.2

03.
Khoảng nửa tiếng sau, cửa được mở ra từ bên ngoài, gió lạnh thổi vào trong phòng. Hạ Tuấn Lâm đã cởi áo khoác ngoài ra, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Nghe thấy tiếng mở cửa vô thức quay đầu lại nhìn, đối diện với ánh mắt của người ngoài cửa.

Đó cũng là một thiếu niên hai mấy tuổi, trên người khí chất bất phàm, đường nét tuấn mỹ nổi bật sự cao quý, là hình tượng sống động nhất của một vị tổng tài, cặp mắt sâu đối diện với tầm nhìn của cậu.

Trong lòng Hạ Tuấn Lâm thở phào một hơi, ít nhất vị tiên sinh này cũng đủ đẹp trai, không giống như người cậu nghĩ tới.

"Em là Hạ Tuấn Lâm?"

Giọng nói trầm thấp từ tính rơi vào tai Hạ Tuấn Lâm, Nghiêm Hạo Tường đóng cửa, tiện tay khoá lại, Hạ Tuấn Lâm trong lòng sợ hãi, cuối cùng chuyện gì đến vẫn phải đến.

Khí chất phát ra từ người Nghiêm Hạo Tường đè ép có chút mạnh mẽ, khi bước chân của anh đi đến trước mặt cậu, Hạ Tuấn Lâm lo lắng, nhìn đến mấy thứ đồ nhiều màu sắc ở trong tủ.

Vị tiên sinh này e là thật sự sẽ đem mấy thứ đồ không thuộc về mình đó dùng hết lên người cậu.

"Em.... là người mà bọn họ đưa tới?"

Khoảng cách gần hơn rồi, Hạ Tuấn Lâm lúc này mới cảm nhận được ngữ điệu dịu dàng trong giọng nói của vị tiên sinh này, không quá giống với những gì Tiểu Mễ miêu tả.

"Đừng tin những gì ở vẻ bề ngoài, con người đều có hai mặt cả."

Nhớ lại mấy lời dặn dò cuối cùng của Tiểu Mễ, Hạ Tuấn Lâm lại trở nên cảnh giác, khí áp ở trong phòng rất thấp, Nghiêm Hạo Tường dễ dàng nhìn thấy được nỗi lo lắng trong đôi mắt của cậu.

Nghiêm Hạo Tường thở dài, xem ra bộ dạng hung dữ này của anh phải thay đổi rồi.

"Em đi tắm đi."

Hạ Tuấn Lâm mím môi, lông mi dài che đi nửa đôi mắt, khi không nói gì cả người đều toả ra sự lạnh lùng.

Nhưng đến người tốt đẹp như vậy cuối cùng vẫn phải khuất phục sự đáng sợ của tư bản.

Hạ Tuấn Lâm không động đậy, cắn chặt lấy môi dưới của mình, đuôi mắt ươn ướt, giọt nước mắt xinh đẹp xoay tròn trong đôi mắt đào hoa, cậu vẫn không làm được việc đi lấy lòng bất cứ kẻ nào.

Thấy vậy, cánh tay đang cởi áo khoác tây trang của Nghiêm Hạo Tường hơi dừng lại, đầu giường có hai túi giấy, anh quen với việc dùng những thứ do người của mình tự chuẩn bị khi làm việc này.

Nghiêm Hạo Tường lấy một chiếc áo choàng tắm từ trong đó ra đưa cho Hạ Tuấn Lâm.

"Đi tắm đi, tôi không đụng vào em."

Ngữ khí của Nghiêm Hạo Tường vẫn dịu dàng như vậy, không nghe ra nửa phần tức giận. Hạ Tuấn Lâm nhắm mắt lại, nhận lấy áo choàng tắm, ngón tay ma sát chất liệu vải, đến áo choàng tắm được chuẩn bị cũng là loại cao cấp.

04.
Rất nhanh tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy lọ thuốc bị rơi trên mặt đất, mặt không biến sắc nhặt lên, để lại vào túi áo khoác ngoài của Hạ Tuấn Lâm.

Vòng thương nghiệp xảy ra những chuyện này không phải điều hiếm gặp, anh thân là giám đốc của Nghiêm Thị cũng là người trong vòng tròn này, điều không giống chính là trước giờ anh chưa từng động vào bất kỳ ai, bất luận đối phương có tình nguyện hay không, anh đều chưa từng phá giới.

Nếu như đối phương muốn, Nghiêm Hạo Tường sẽ để họ dùng tay hoặc miệng để đổi lấy tài nguyên cao hơn, nếu như đối phương không muốn....

Hạ Tuấn Lâm là người đầu tiên không muốn.

Nhớ đến ánh mắt đẫm nước trong đôi mắt vừa rồi, anh bỗng nhiên cảm thấy đau lòng. Nếu như Hạ Tuấn Lâm đã không muốn, vậy thì anh tuyệt đối sẽ không động đến cậu.

Tiếng nước ngừng lại, người bên trong cũng mở cửa đi ra, hơi nước từ từ thoát ra, tóc Hạ Tuấn Lâm ẩm ướt, xem ra còn gội đầu.

Trong phòng không có máy sấy tóc, Nghiêm Hạo Tường lấy một chiếc khăn khô ở trong túi ra đưa cho cậu.

"Cảm ơn."

Đây là câu nói đầu tiên của Hạ Tuấn Lâm, Nghiêm Hạo Tường gật đầu, cầm một cái túi khác đi vào phòng tắm. Trong phòng tắm còn lưu lại mùi hoa hồng nhàn nhạt, anh ngửi một chút, khiến người ta rất thoải mái, cũng rất hợp với người giống như Hạ Tuấn Lâm.

Đến khi Nghiêm Hạo Tường tắm xong, Hạ Tuấn Lâm vẫn ngồi ở bên mép giường, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì, ánh trăng rơi trên mặt cậu, Nghiêm Hạo Tường cảm thấy từ thanh lãnh xuất trần rất phù hợp để hình dung cậu.

Tầm mắt rơi vào chiếc áo choàng tắm trên người cậu, rõ ràng hai người mặc cùng một size, nhưng khung xương của Hạ Tuấn Lâm nhỏ, mặc lên rộng thùng thình. Nghiêm Hạo Tường cầm áo vest khoác ngoài ở bên giường choàng lên người cậu, Hạ Tuấn Lâm giật mình run rẩy.

"Anh...."

"Không đụng vào em, tôi nói được làm được."

"Em có thể hát cho tôi nghe không? Tôi muốn nghe em hát."

Nghiêm Hạo Tường đã từng xem Hạ Tuấn Lâm biểu diễn, giọng hát của Hạ Tuấn Lâm rất thu hút người nghe, đáng tiếc vẫn luôn không hot lên được, lãng phí một giọng hát hay như vậy.

Hạ Tuấn Lâm nghĩ hồi lâu mới ngượng ngùng hát, vẫn hát bài hát cũ, lời nhạc hát ra từ miệng Hạ Tuấn Lâm, lại không giống như đang hát, giống như đang kể một câu chuyện hơn.

"Bài hát này tên gì? Em hát rất hay."

Hạ Tuấn Lâm đối diện với đôi mắt màu hổ phách của Nghiêm Hạo Tường, sự chân thành trong mắt anh khiến cậu cảm nhận được anh đang thực sự dụng tâm lắng nghe.

"Vì em, anh chịu gió lạnh thổi."

Nghiêm Hạo Tường gật đầu, lại cúi đầu thấp giọng nói vài câu, Hạ Tuấn Lâm không nghe thấy quá rõ ràng, chỉ có thể nhờ ánh trăng nhìn thấy khẩu hình của anh.

"Đáng tiếc thật, đáng lẽ phải được nhiều người nhìn thấy hơn mới phải."


05.
Nghiêm Hạo Tường giữ đúng lời hứa của mình, đến cuối cùng cũng không đụng vào cậu. Hạ Tuấn Lâm vẫn còn đang suy đoán xem câu nói đó của Nghiêm Hạo Tường có ý gì, thì anh đã nằm xuống một bên ngủ mất rồi.

Trong phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người. Hạ Tuấn Lâm thả lỏng, coi như mình gặp được người tốt.

Hạ Tuấn Lâm cũng nằm xuống bên cạnh anh, giữa hai người có một khoảng trống rất lớn, cũng không có chuyện phải chen chúc.

Chỉ là nửa đêm nhiệt độ hạ xuống, Hạ Tuấn Lâm sợ lạnh, cuối cùng vẫn lăn vào trong lòng Nghiêm Hạo Tường. Giấc ngủ của Nghiêm Hạo Tường không sâu, cảm nhận được độ ấm ở trong lòng, mơ màng mở mắt nhìn, tướng ngủ của Hạ Tuấn Lâm rất ngoan, khi ngủ say cũng bỏ xuống sự phòng bị với người khác, nhìn có chút đáng yêu.

Nghiêm Hạo Tường đưa tay chỉnh vài sợi tóc của cậu, lại nhắm mắt ngủ.

Khi Hạ Tuấn Lâm thức dậy nhiệt độ còn lại bên cạnh đã mất rồi, đầu giường để lại một tấm danh thiếp, bên trên viết cách liên lạc với Nghiêm Hạo Tường, trên tấm danh thiếp ấy còn có mùi nước hoa cao cấp, giống với mùi hương cậu ngửi được trên người anh hôm qua.

Hạ Tuấn Lâm mím môi, cất danh thiếp đi.

Sau này chắc là cũng không cần dùng đến nữa.

Hạ Tuấn Lâm để lại áo choàng tắm vào túi giấy trên đầu giường, mặc lại bộ vest trắng rồi ra khỏi phòng.

Đến khi quay về Tiểu Mễ rất quan tâm cậu, dù sao cũng là một cô gái lại ở cạnh Hạ Tuấn Lâm lâu rồi, cũng hiểu tính cách của cậu. Tuy Hạ Tuấn Lâm ngoài mặt luôn lạnh nhạt, nhưng đối xử với cô thực sự rất tốt.

Hạ Tuấn Lâm qua loa kể lại vài câu, không nói thật cho cô biết tối qua Nghiêm Hạo Tường không hề đụng vào cậu. Quả nhiên Tiểu Mễ liền quay người đi báo cáo lại tính hình với công ty.

Hạ Tuấn Lâm thở dài, cũng không thể trách cô, Tiểu Mễ cũng chỉ là người làm công ăn lương.

27/09/2021 TBC

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com