Chương 1
Tiếng ve sầu tháng sáu từ trên những nhành cây vang vọng khắp con ngõ, thiếu niên mặc đồng phục đứng trên bậc thềm, dùng tay che chắn ánh mặt trời vẫn chưa hoàn toàn xuống núi, bước chầm chậm từ trên bậc thềm đi xuống, trên tay là cuốn vở bài tập lịch sử đang viết dở dang, gương mặt thanh tú ẩn bên dưới những lọn tóc mềm mại, hoàng hôn buông xuống, cùng với tiếng nấu nướng từ bên trong toà chung cư truyền đến, trên sách bài tập Tống Á Hiên viết xuống một chữ C.
"Này, sao lại vừa đi vừa làm bài nữa rồi?" Tống Á Hiên bị tông đến cả người đều ngã về trước, xém chút là ngã khỏi bậc thềm bê tông, cậu bị doạ đến kêu thành tiếng, thế nhưng lại được một bàn tay mạnh mẽ ở sau lưng khoá chặt trong lòng.
"Sợ cái gì, tớ chắc chắn sẽ đỡ được cậu." Lưu Diệu Văn từ sau lưng Tống Á Hiên nhảy ra, đứng bên cạnh anh, "Này, cho cậu kem này, còn có hoa hồng tớ vừa hái ở ven đường."
Tống Á Hiên nhận lấy hoa hồng, hoa hồng vừa rời cành vẫn rất xinh đẹp, Tống Á Hiên đưa nó lên mũi ngửi nhẹ một cái, hương hoa nhè nhẹ bao phủ cả xoang mũi của cậu.
Lưu Diệu Văn si mê nhìn dáng vẻ ngửi hoa của Tống Á Hiên, xé vỏ bọc của kem cây ra, đút vào miệng của Tống Á Hiên, "Ngày mai là cuối tuần, trường các cậu được nghỉ mà nhỉ?"
Tống Á Hiên ừm một tiếng, "Sao thế?"
"Thì tớ đưa cậu đi chơi?"
"Tớ không đi đâu, tớ còn phải giúp mẹ làm việc, hơn nữa mấy chỗ cậu đến, tớ đều không thích."
"Cái gì mà chỗ tớ đến cậu đều không thích, cậu tự ngạo thật đấy." Lưu Diệu Văn khều nhẹ cằm của Tống Á Hiên, chưa đủ hả giận lại búng lên trán anh, "Chỉ có cậu dám nói chuyện với tớ như thế, đổi lại là người khác thì sớm đã bị tớ đập một trận rồi."
Tống Á Hiên mím môi, môi dưới chu ra, chọc Lưu Diệu Văn cười một cái, đóng quyển sách bài tập lại, cậu một bước chạy thẳng xuống bậc thềm, quay đầu vẫy tay với Lưu Diệu Văn còn đang đứng đơ ra đấy: "Lưu Diệu Văn tớ về đây, cảm ơn cây kem của cậu, lần sau tớ mời cậu."
Gió tháng năm từ phía đông thổi đến, Lưu Diệu Văn mặc một chiếc áo sơ mi đã được giặt đến phát trắng cùng với chiếc quần bò, gió mùa hạ giống như một bản thơ tình, chẳng biết từ khi nào đã thổi bay chiếc lá trên cành kia, chiếc lá trở thành người đưa thư, vừa khéo rơi xuống bờ vai của Tống Á Hiên.
"Sao trễ thế này mới về, Khương Khả đã về từ sớm rồi đấy." Mẹ của Tống Á Hiên làm bảo mẫu tại nhà của người ta, tên là Tống Mai, là một người phụ nữ tiêu chuẩn của gia đình, thậm chí còn già dặn hơn những người phụ nữ cùng tuổi.
Tống Mai từ rất sớm đã ly hôn với ba của Tống Á Hiên, đưa Tống Á Hiên từ Sơn Đông đến Trùng Khánh, một người phụ nữ ở một nơi xa lạ, làm lụm từng ngày để nuôi con mình.
Đặc biệt là khi Tống Á Hiên lên cao trung, nhà của bạn - Giang Khả cùng lớp, muốn tìm bảo mẫu, còn bao ăn bao ở, mặc dù nơi ở chỉ là một căn nhà kho 30m.
Nhưng đối với Tống Mai mà nói thì quá tốt rồi.
Tống Á Hiên đem cặp sách vào trong nhà kho, ra ngoài giúp Tống Mai rửa rau, "Mẹ, ngày mai con có thể ra ngoài chơi không?"
Tống Mai vừa nghe đến điều này liền đặt chiếc nồi trên tay xuống, cảm thấy Tống Á Hiên không hiểu chuyện, có chút tức giận, "Không được, ngày mai tao còn phải đi làm, mày giú tao dọn dẹp vệ sinh rồi nấu cơm, học phí của mày đắt như thế, tao không làm thêm nhiều việc thì sao mà có đủ tiền."
Tống Á Hiên sớm đã dự tính được sẽ như vậy, nhưng vẫn cảm thấy có chút ủy khuất, mà cậu đương nhiên biết rõ, Tống Mai làm thế đều là vì cậu.
Khương Khả và Tống Á Hiên học cùng một lớp, đều ở lớp chọn của Nhất Trung, nhưng Tống Á Hiên và Khương Khả không giống nhau, Tống Á Hiên thuộc tuýp thiên phú, đặc biệt là toán học, tiếng Anh và lịch sử, dường như mỗi lần Tống Á Hiên đều đạt tròn điểm, thứ hạng cũng đứng đầu trong lớp chọn, là một đứa trò giỏi trong mắt thầy cô.
Khương Khả thuộc tuýp nỗ lực, thành tích dưới trung bình, mỗi ngày đều làm đề toán, thế nhưng dù học thế nào, môn toán của cậu vẫn rất là kém.
Cũng vì vậy, Khương Khả không thích Tống Á Hiên, bởi vì mỗi lần thi xong, ba mẹ của Khương Khả đều hỏi về thành tích của Tống Á Hiên, mà Khương Khả cũng sẽ bị ba mẹ mắng cho một trận, nói cậu còn không bằng đứa con của người ở.
Tống Mai sau này biết chuyện thì liền kêu Tống Á Hiên thi điểm thấp một chút, thế nhưng Tống Á Hiên trước giờ đều không nghe, tại sao hư vinh của người khác lại lấy cậu ra làm vật tế để thoả mãn cơ chứ.
------------
Tống Á Hiên nhân lúc Tống Mai ngủ, lén lút lấy điện thoại của bà gửi tin nhắn cho Lưu Diệu Văn, "Ngày mai tớ đi không được, tớ phải giúp mẹ làm việc."
"Tiểu quỷ đáng thương, phải làm đến khi nào, đợi cậu làm xong Văn Ca đưa cậu đi ăn đồ ngon."
"Không biết." Tống Á Hiên không quen đánh chữ, vì thế nên một tin nhắn gửi rất chậm, còn chưa đợi đến tin nhắn thứ hai được gửi đi, Tống Mai vừa quay người liền doạ Tống Á Hiên nhanh chóng giấu điện thoại vào trong chăn.
Đợi đến lúc nghe tiếng hít thở của Tống Mai, Tống Á Hiên mới chầm chậm lấy điện thoại ra tiếp tục gửi tin nhắn cho Lưu Diệu Văn, "Tớ phải ngủ rồi, ngủ ngon."
Lưu Diệu Văn đang đánh bài ở sòng bạc cùng người khác, điện thoại vừa reo, đến người đưa thuốc lá cho mình là ai cậu cũng không thèm quan tâm, nhanh chóng cầm điện thoại lên, kết quả là nhìn thấy Tống Á Hiên chúc ngủ ngon với cậu.
Trên mặt Lưu Diệu Văn hiện rõ sự không hài lòng, giọng của tiểu đệ đưa thuốc lá cho cậu nhỏ lại đôi phần, "Văn ca, hút thuốc?"
Ngón tay của Lưu Diệu Văn gõ xuống vài chữ, cuối đầu ngậm lấy điếu thuốc, thuốc được châm lửa, Lưu Diệu Văn điêu luyện nhả khói, miệng thầm thì, "Đồ ngốc."
------------
Tống Á Hiên xoá tin nhắn cùng Lưu Diệu Văn đi, nhanh tay lẹ chân đem điện thoại đặt về chỗ cũ, cậu nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên mình và Lưu Diệu Văn gặp mặt, cứ nhớ cứ nhớ một lúc rồi ngủ mất.
Tống Á Hiên mơ một giấc mộng dài.
Gió trong mộng thổi rất lớn, đó là lần đầu cậu gặp Lưu Diệu Văn.
Trên khoé miệng của Lưu Diệu Văn rướm máu, một tay cầm côn sắt đứng đối diện với năm người khác, "Một đám chó, có bản lĩnh thì đừng chặn đường ông, ông đánh chết bọn mày."
Tống Á Hiên đeo cặp sách đứng đằng sau con ngõ nhỏ, không dám phát ra chút âm thanh gì, cho đến khi lưng của Lưu Diệu Văn lại chịu thêm một gậy cường tráng, Tống Á Hiên cuối cùng không đứng yên được nữa, cậu không ngừng hít thở sâu, tự cấp oxy cho bản thân.
"Cảnh sát đến rồi, có cảnh sát, chú cảnh sát ơi bên đây có người đánh nhau."
Giọng của Tống Á Hiên đột ngột xuất hiện, năm tên côn đồ không có thời gian nghĩ nhiều, quăng gậy qua một bên, cảnh cáo Lưu Diệu Văn vài câu rồi chạy mất.
Tống Á Hiên thấp thỏm, nhìn thấy người đều đi rồi, mới từ trong ngõ chầm chậm đi ra, "Cậu...cậu không sao chứ?"
Tống Á Hiên mua thuốc từ trong tiệm thuốc, ngồi bên trên chiếc ghế nhỏ được đặt bên ngoài tiệm mì xoa thuốc cho Lưu Diệu Văn, xoa rất nghiêm túc cũng rất cẩn thận, nhưng lời nói ra lại khiến người ta tức chết, "Tiền thuốc....nhớ trả tớ tiền thuốc."
Hôm ấy, Lưu Diệu Văn không những trả tiền thuốc cho Tống Á Hiên, còn chở anh đến quán lẩu ăn một bữa, Tống Á Hiên bị cay đến không cầm được nước mắt, miệng không ngừng hít hà, nói cũng không rõ ràng, "Cậu có vết thương, còn ăn cay như vậy?"
"Này có gì mà cay, người Trùng Khánh không ăn được cay thì còn gì là người Trùng Khánh."
"Tớ có phải người Trùng Khánh đâu."
Lưu Diệu Văn tiễn Tống Á Hiên đến bậc thềm bên cạnh chung cư, Tống Á Hiên vừa muốn đi, liền bị Lưu Diệu Văn kéo quay về, Lưu Diệu Văn thành thục lấy giấy và bút từ trong cặp của Tống Á Hiên, viết xuống số điện thoại của mình.
"Tớ tên là Lưu Diệu Văn, đây là số điện thoại của tớ, sau này có gì cần giúp thì gọi cho tớ."
Lúc đó Lưu Diệu Văn không biết rằng, đến cái điện thoại có thể gửi tin nhắn cho cậu, Tống Á Hiên cũng không có, nhưng anh vẫn cầm tờ giấy viết số điện thoại ấy đặt vào trong ngăn cặp.
"Tớ tên Tống Á Hiên."
"Tống Á Hiên nhi?" Lưu Diệu Văn cười, trên mặt cậu vẫn còn dán băng cá nhân, cười lên vừa vô lại vừa đẹp trai, cậu nhẩm đi nhẩm lại cái tên Tống Á Hiên, "Tên của cậu đẹp như cậu vậy."
------------
Từ hôm đó, Tống Á Hiên trên đường về nhà thường xuyên đụng phải Lưu Diệu Văn, đầu tiên là Lưu Diệu Văn đút cho Tống Á Hiên kẹo bông gòn, về sau là sô cô la, sau nữa khi trời nóng rồi, thì mua kem cây cho Tống Á Hiên, Tống Á Hiên thích ăn bánh pudding nhỏ, sau khi Lưu Diệu Văn phát hiện thì cố ý chọc Tống Á Hiên, để Á Hiên kêu cậu là anh, thì cậu sẽ mua bánh pudding lớn cho Tống Á Hiên ăn.
"Tống Á Hiên, cậu thật xinh đẹp."
Đây là câu mà Lưu Diệu Văn khen Tống Á Hiên thường xuyên nhất, ban đầu Tống Á Hiên phản bác, "Tớ là con trai, không được nói tớ xinh đẹp."
Nhưng Lưu Diệu Văn căn bản không nghe, còn cố ý gọi cậu là tiểu xinh đẹp, chẳng qua Tống Á Hiên vẫn thích Lưu Diệu Văn gọi cậu là Hiên Nhi, trước giờ chưa có ai gọi cậu như vậy, đến cả Tống Mai cũng đều chỉ gọi toàn tên cậu.
"Hiên nhi, theo sát Văn Ca."
"Hiên nhi, hôm nay muốn ăn gì, Văn Ca mua cho em."
"Hiên nhi, thật xinh đẹp, làm người yêu của Văn Ca đi."
"Hiên nhi, Văn ca yêu em."
Trong mộng nửa thật nửa giả, nhưng lại ngọt đến khiến người khác không muốn tỉnh, cơn gió mùa hạ trong giấc mộng không ngừng thổi, khoé miệng Tống Á Hiên trong lúc ngủ say không nhịn được mà nhếch lên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com