Editor: Raining☘️☘️☘️Nam chủ bề ngoài băng lãnh cấm dục thực tế lại là tên lưu manh côn thịt lớn tràn đầy sức sống ham muốn thể xác.vs Nữ chủ: Bề ngoài tinh khiết yếu đuối nhút nhát nhưng nội tâm bên trong lại dâm đãng3S, CaoH, 1vs1, yêu qua mạng.Số chương: 16 chương + 1 Phiên ngoại#Raining🍀🍀🍀Truyện chỉ được đăng trên wattpad. Yêu cầu không tự do reup hay chuyển ver khi chưa được sự đồng ý của editor. 😊😊😊…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…
Truyện này cùng hệ với bộ Hiền thê cực khoẻ và Hiền thê khó làm của má Vụ. Ai chưa đọc thì cứ tìm đọc .Thể loại: cổ đại, hài, ngọt, sủng, HE.Tình trạng: Hoàn 171 chương chính văn + 4 phiên ngoại.Văn án:Như cô nương là một cô nương may mắn đến mức khó tin, nhưng điều không may mắn duy nhất trong cuộc đời của nàng đó chính là lỡ sảy chân một lần, ù ù cạc cạc sao đó mà đỡ một nhát đao cho con trai của Trấn Quốc Công đương triều, sau đó tạo thành một đoạn"Nghiệt" duyên. Vì thế, ở trong mắt mọi người, nàng trở thành 'BAY LÊN ĐẦU CÀNH LÀM CẦM THÚ' được con trai của Trấn Quốc Công dùng tam mối lục lễ lấy về nhà, bắt đầu cuộc sống như vậy... cứ như vậy ôm được mỹ nam!!! Các hạ nói họ không xứng đôi? Bình tĩnh, bình tĩnh nào, nàng có tướng công tận tình ủng hộ, ai dám nói bọn họ không xứng? Các hạ nói, ít ra cũng nên nói đạo lý mới đúng? Không cần đâu, lời nàng nói ra, đó chính là đạo lí! Mọi người: Trời ơi, ai làm ơn đem ả nha hoàn ngu ngốc nhưng may mắn đến tức chết người này ta đi chỗ khác đi! Nếu không sẽ nghẹn chết người đó Nhân vật chính: Ôn Lương, Nhị Thúy cô nương ┃ phối hợp diễn: Túc Vương, Túc vương phi, Trấn Quốc Công.❤️❤️❤️Thấy hay nhớ vote cho mị nha❤️❤️❤️…
Tác giả: Mộc Mộc Lương ThầnTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Xuyên thư, cổ đại, HE, Ngôn tình, Dị thế, Thú Nhân, 1vsTổng số chương: 117 chương + 14 phiên ngoại Nguồn: Wiki dich Tình trạng convert: Đã xong Tình trạng edit: Đã xongNgày bắt đầu đào hố : 30/04/2020💐💐💐💐💐💐Lời của editor : truyện tiết tấu ban đầu hơi chậm, nhưng về sau nhiều chi tiết hơn. Nam chính cường và nữ chính cũng không phải vô dụng nhé !Truyện nói nhiều về dị thế, thú nhân, các bạn nào đam mê truyện thể loại khám phá thế giới mới, thế giới tu tiên, thú nhân sẽ thích loại truyện này. Cũng có chút xíu tranh đấu của các nhân vật nữ nhưng toàn kết thúc khá hài. Nữ chính tâm hồn khá thực tế, truyện đoạn đầu có vẻ hơi chậm, lúc sau lại tốt hơn.Theo editor nhận xét, mấy bạn thích điền văn chắc cũng thích thể loại này !^^Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé !!💐💐💐💐💐…
Tên: Giả thành thân xong, vương gia tâm cơ mất trí nhớTác giả: Trác Ngọc Lang.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 117Thể loại: Ngôn tình, Cổ Đại , Huyền Huyễn, Bắt yêu, HE, 1vs1, Hài hước, Nhẹ Nhàng.🌻🌻🌻🌻🌻Vì văn án quá dài, mọi người xem chương "Văn Án" nhé, Editor nhận xét ngắn gọn thôi:Truyện ngôn tình thiên về bắt yêu, tranh ngôi hoàng đế, tình tiết khá hồi hộp gây cấn, chiến đấu nhiều nhưng cũng không thiếu những đoạn ngôn tình của nam chính và nữ chính rất dễ thương. Số phận của nữ chính không Mary Sue, không bàn tay vàng mà phải nói là hoàn toàn ngược lại, nam chính khá bá đạo nhưng vô cùng thâm tình. Mọi người xem khoan hẵng mắng ai kẻo cuối truyện bị vả mặt không lệch phát nào ;))). Truyện khá logic, tình tiết diễn biến nhanh có, chậm có, ai đam mê mấy truyện phiêu lưu bắt yêu này nọ chắc sẽ thích truyện này. Nếu cùng sở thích thì cùng nhau đọc nhé !^^🌷🌷🌷🌷🌷🌷…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…