Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 41

Sư Thanh Huyền vẫn luôn nhớ thương đến những người bạn ăn xin ở trong miếu cũ kia, rốt cuộc dưới sự chấp thuận của Hạ Huyền cũng đã mua được đồ ăn ngon và rượu ngon đến miếu cũ thăm mấy người bạn năm xưa.

Trước khi bước vào cửa miếu, Hạ Huyền lại biến Sư Thanh Huyền thành bộ dạng thiếu nữ. Sư Thanh Huyền chần chờ một lát đã thấy Hạ Huyền lấy hộp đồ ăn từ trong tay y qua, bước vào cửa lớn trước.

Đám ăn xin đã bao lâu rồi chưa được gặp qua một người phụ nữ có dung mạo giống như thiên tiên như vậy, mỗi người đều trợn mắt há hốc mồm. Người đàn ông ở bên cạnh nàng có khuôn mặt lạnh lùng, không thể nào tìm được người thứ hai ở trong Hoàng Thành này có thể đánh đồng cùng với người đó. Điều khiến cho người ta càng thêm giật mình chính là đôi tiên đồng ngọc nữ thoạt nhìn không dính đến khói lửa phàm tục này vật mà chịu tới chỗ dơ bẩn này phát đồ ăn cho đám ăn xin nghèo khổ bọn họ.

Sư Thanh Huyền nhìn từng gương mặt quen thuộc ở trước mắt, suýt chút nữa đã buột miệng thốt ra những cái tên vẫn ghi tạc trong lòng. Cuối cùng, y chung quy vẫn nhịn xuống, cúi đầu mở hộp đồ ăn gồm món ngon và rượu ngon, cười chia cho mỗi người theo thứ tự. Mấy đứa trẻ sáng sớm chạy ra bên ngoài chơi cũng đúng lúc trở về, Sư Thanh Huyền lập tức lấy một đống kẹo chia cho bọn họ.

Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Huyền phảng phất như lại nhìn thấy Phong Sư đại nhân vung tay lên một cái đã phát ra mười vạn công đức cho mọi người ngày xưa.

Đúng vào lúc này, bên tai Hạ Huyền vang lên thông linh do Cẩn Nguyệt truyền đến:

"Hạ lão đại, lúc này ngài hẳn đã nghe được rõ ràng đúng không? Chắc chắn ta học hành có tiến bộ rồi!"

Hai ngón tay của Hạ Huyền đặt trên huyệt thái dương, trả lời: "Ừm, nghe rõ."

"Thật tốt quá, ta sẽ tăng cường luyện tập hơn nữa! Hạ lão đại, khẩu lệnh thông linh của Thanh Huyền ca ca là gì vậy?"

Hạ Huyền nói một lần, Cẩn Nguyệt ở bên kia cứ không ngừng lặp lại.

"Không hổ là Thanh Huyền ca ca! Khẩu lệnh hơi dài một chút... Không sao cả, chờ ta học giỏi rồi sẽ lại đi tìm huynh ấy!"

"Y không có pháp lực."

Cẩn Nguyệt lúc này mới nhớ tới sự thật tàn khốc này, uể oải nói: "... Vậy ta không quấy rầy nữa."

Hạ Huyền ngắt thông linh đi.

[Phong Sư đại nhân kỳ tài ngút trời. Phong Sư đại nhân vui vẻ tiêu sái. Phong Sư đại nhân chính trực thiện lương. Phong Sư đại nhân vừa tròn mười sáu.]

Ừm, vẫn luôn là như vậy.

Mới đầu, đám ăn xin cảm thấy có một chút câu nệ khi được ngồi bên cạnh một vị tiểu thư như giàu như vậy. Nhưng dần dần, thấy y có tính cách hào sảng, trò chuyện với bọn họ rất vui vẻ, bọn họ cũng bắt đầu nói chuyện thoả thích hơn. Mà vị công tử mặc áo đen này tuy rằng ít khi nói cười, lại chưa từng thể hiện ra bất cứ sự chán ghét nào dành cho bọn họ, thường thường chỉ đút cho tiểu thư kia một miếng bánh ngọt, trong mắt hắn luôn chứa ba phần cưng chiều dành cho y.

"Người chịu tự mình tới chỗ này của chúng ta để phát đồ ăn bố thí không nhiều lắm." Một người ăn xin đã già ở trong miếu tiến đến bên này, nói, "Ngoại trừ mấy ngày trước có một người bạn cũ của chúng ta mới vừa tìm được người thân trở về, một lần náo nhiệt như vậy ở đây đã là hơn một tháng trước rồi."

Một tháng trước đúng là lúc Sư Thanh Huyền rời đi. Y sao lại không nhớ thương đến những ngày tháng được uống rượu, được trò chuyện vui vẻ với những người bạn này chứ.

"Được lắm, rõ ràng là ta tới đây đưa đồ ăn cho các ngươi, các ngươi lại nghĩ đến người khác, cũng quá không nghĩa khí rồi! Tới đây, mau uống hết bát rượu này bồi tội với ta mau lên! Đại thúc, cái đùi gà lớn nhất này dành cho ông!"

Đám ăn xin thấy y sảng khoái xé một cái đùi gà xuống đặt vào trong cái bát cũ nát của người ăn xin già, cho dù tay dính đầy dầu mỡ cũng không để ý chút nào cả.

"Cô nương đã đẹp người còn có tâm thiện, bát rượu này ta xin kính cô nương!"

Sư Thanh Huyền cũng bưng bát rượu của mình lên: "Vậy thì phải một ngụm uống hết luôn đó!"

Người ăn xin già gặm đùi gà, ngồi dịch sang chỗ Hạ Huyền đang ngồi, "Có một thê tử như vậy, công tử đúng là có phúc khí."

"Ừm." Hạ Huyền không phủ nhận, lại rót thêm một bát rượu cho người ăn xin già, "Xin mượn cát ngôn của ngài."

Sư Thanh Huyền nghe hai câu như thế, rơi vào trầm tư. Có phải y nên nói chuyện với Hạ Huyền về việc tạm thời đừng biến y thành dạng thiếu nữ nữa không? Tuy rằng bản thân y không hề thấy mệt gì cả, nhưng nếu cứ liên tiếp bị hiểu lầm như vậy làm chậm trễ Hạ Huyền tìm người trong lòng thì không tốt chút nào cả.

Một tên ăn xin duỗi tay quơ quơ ở trước mặt Sư Thanh Huyền, gọi: "Cô nương à, cô nương ơi?"

"A, có chuyện gì vậy?"

Tên ăn xin đó nói: "Cô nương, ta có thể xin để lại một miếng thịt gà cũng như một bát rượu từ trong hộp đồ ăn của cô nương được không? A, không phải là ta tham lam đâu, bởi vì ở chỗ chúng ta có một huynh đệ đang không có mặt tại đây, nên chúng ta muốn để lại một chút cho y thôi."

"Việc nhỏ mà, đều là việc nhỏ cả thôi, ngươi muốn để lại bao nhiêu đều được hết." Sư Thanh Huyền sảng khoái đồng ý.

Tên ăn xin kia lấy ra một cái bát cũ nát từ dưới tấm cỏ lót. Một bên của cái bát kia đã bị vỡ ra một mảng to, ở bên trên có khắc ba đường cong xiêu xiêu vẹo vẹo.

Sư Thanh Huyền khiếp sợ không thôi. Cái bát vỡ kia đúng là cái bát y sử dụng khi đi ăn xin, đường cong ở bên trên chính là y tự tay lấy cục đá khắc hình sóng nước lên.

Tên ăn xin kia rót rượu vào trong bát, lại xé một miếng thịt gà thật to xuống, trịnh trọng đặt hai món này ở chỗ mà Sư Thanh Huyền vẫn thường ngủ trước kia.

Người ăn xin già ở bên cạnh hai người nói: "Ở chỗ chúng ta có một tiểu huynh đệ từng sống ở đây, mọi người đều gọi y là lão Phong, là một người cực kỳ tốt bụng, thích náo nhiệt, thích uống rượu. Một tháng trước, y bởi vì một huynh đệ khác của chúng ta mà một mình lao vào nguy hiểm, rốt cuộc cũng không thể nào trở về được nữa... Ai, nơi đó đâu phải là nơi mà con người có thể đi vào được, thời gian dài như vậy cũng chưa có tin tức gì về y cả, chắc chắn là y đã.... Trong đám người chúng ta không có ai là không thích y, người đi rồi, những đồ vật mà y từng dùng chúng ta cũng không nỡ lòng ném đi, coi như để lại tưởng niệm cho y vật."

Hoá ra các huynh đệ đều cho rằng y đã chết, bát rượu này cùng ít thịt này đều để lại cho y. Thời gian y ở chung với bọn họ cũng không tính là quá dài, nhưng đám người ở đây đều có tình nghĩa với nhau.

Cái mũi của Sư Thanh Huyền tràn đầy sự chua xót.

"Đại thúc, sẽ có kỳ tích xảy ra thôi, ông phải tin tưởng y."

"Cô nương nói chí phải. Đứa nhỏ lão Phong này luôn thích nói bản thân là thần tiên với mọi người, nói không chừng lúc này y thật sự đã xoay chuyển được trời đất, đi lên trời trở thành thần tiên rồi."

Hạ Huyền liếc mắt nhìn Sư Thanh Huyền một cái. Trước khi dẫn y tới chỗ này, hắn đã dự đoán được sẽ có tình huống như vậy xảy ra rồi.

Có một tên ăn xin nói: "Tâm địa của tiểu phu nhân thật sự rất tốt, nhưng mà ta cũng cảm thấy người quả thật có vài phần giống với lão Phong đấy."

Một tên ăn xin khác chạy nhanh tới, lấy đùi gà lấp kín miệng gã: "Ngươi đói đến váng đầu rồi hả, một thiếu nữ đang độ thanh xuân tươi đẹp như người ta sao có thể là lão Phong được hả?!"

Người nọ nhai thịt, vẫn không chịu bỏ cuộc: "Ta cũng đâu nói sai. Ngươi cẩn thận nhìn một cái thử xem, hai người họ trông rất giống nhau mà."

"Hừ, ta bảo ngươi đó, nói chuyện chú ý một chút đi, làm trò trước mặt phu quân của người ta nói người ta giống một tên ăn xin, ngươi có biết mình đang mạo phạm bọn họ không hả? Đồ ăn mà ngươi đang ăn trong miệng chính là do phu thê người ta đưa tới đó."

"Lão Phong trước kia cũng thường nói mình là thần tiên mà, tiểu phu nhân tốt như vậy, ta nói giống thần tiên thì có làm sao chứ!"

Vị huynh đệ này, ngươi đừng đi tìm đường chết như vậy, cũng đừng thử lắc lư qua lại Quỷ Môn Quan như thế chứ! Mấy trăm năm làm thần quan của y hoàn toàn là trộm được từ chỗ của Hạ Huyền mà!

Sư Thanh Huyền thầm nghĩ, lại không dám nhìn qua Hạ Huyền, vội vàng tìm một cái cớ nói sang chuyện khác.

Hết chương 41

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com