"Tôi không cần một đồng đội giỏi nhất. Tôi cần người khiến mình không muốn rời khỏi trận đấu này."main cp: Mingyu >< Myunghoside cp: • Soonyoung (Hoshi) >< Jihoon (Woozi) • Seungcheol >< Joshua • Dohoon >< Shinyu SEVENTEEN TWS:‼️NO REUP AND THANK YOU FOR READING…
Đứa con tinh thần đầu lòng của tui. Mong sẽ nhận được sự đón nhận và góp ý của mọi người🫶Hy vọng mọi người sẽ có những phút giây thú vị khi đọc chiếc textfic fic này haawarning: bad wordsAnd do not reup, thank you!…
Mingyu như thường lệ lại chọc em người yêu của mình. Nhưng khác với mấy lần trước, em người yêu không chửi hay dí côn nhị khúc vào đầu gã nữa mà lại chui vào chăn khóc. - Bé ơi.. cho anh chinh lũii~~- Cút đi... Hic hic…
Slice of life, Kim Mingyu/Xu Minghao - Người bình thường/Người khiếm thínhVì bị đổ tội một cách oan uổng ở nơi làm việc, Kim Mingyu buộc phải thôi việc và chuyển về một thị trấn nhỏ để giảm mức chi tiêu. Những tưởng bản thân sẽ phải trải qua cả đời nhạt nhẽo ở thị trấn ven biển này, ai mà ngờ, giây phút anh mở cánh cửa sổ đóng bụi của căn nhà cũ nát, tràn trề trong phổi anh là mùi hoa tươi thơm ngát và đong đầy trong tim anh là nụ cười đẹp của cậu chàng nhà bên.…
Giữa làn sương mù, tôi lặng lẽ cất giấu tình yêu này.Ở nơi không ai biết đến, âm thầm yêu người.Khi sương mù tan đi, cả thế gian đều biết tôi yêu người.…
Kim Mingyu cho rằng, cho dù Từ Minh Hạo có cùng với người yêu hắn một khuôn mặt, bất quá cũng chỉ là một thế thân.Xu Minghao lại cho rằng, dù Kim Mẫn Khuê đối với cậu không yêu, nhưng ít ra cậu vẫn là người thay thế duy nhất.Nhưng là, rốt cuộc ai mới là thay thế của ai?…
Thứ sáu ngày 13, Kim Mingyu phát hiện bản thân có khả năng quay ngược về quá khứ. Cậu dùng năng lực đó của mình giữ lấy sinh mạng của Xu Minghao, thay đổi một số phận lẽ ra không được phép tồn tại trên cõi đời.Và bất cứ hành động nào chống lại quy luật vốn dĩ của sự sống, đều phải trả một cái giá đắt.________________________________Một câu chuyện tình trắc trở cùng với một chút sự tác động của thời gian.…
Thái tử đương triều Mân Khuê phụng hoàng mệnh cưới nhi tử của kẻ thù không đội trời chung.Mỗi ngày sống chung một nhà cùng nhi tử của kẻ thù.Trong lòng Mân Khuê khổ không nói được.Nhưng trong bất tri bát giác, lại phát hiện mình không thể rời xa người kia.…
[ kim mẫn khuê cao cao tại thượng, quyền lực không thiếu, tiếng nói của hắn luôn có sức nặng, địa vị phải nói là đứng trên vạn người, vậy mà khi về nhà lại phải quỳ gối ôm chân em người yêu để dỗ dành, van xin em cho mình vào nhà. ]"nó, ceo mẫn khuê của mấy người, chính là cái thứ mà khi yêu vào thì sẽ chẳng còn miếng liêm sĩ nào đâu." - trích lời thôi thắng triệt, nhân chứng của sự việc trên.❗️vui lòng không bê em của mình đi đâu khi chưa có sự cho phép❗️nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tác giả…
(CP: Luật sư x nghệ sĩ piano)♪ Giới thiệu ♪Từ Minh Hạo sống suôn sẻ tới năm hai mươi bốn tuổi thì đột nhiên gặp tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh dậy, trí nhớ của cậu lại trôi về năm mười tám tuổi.Nghe nói bây giờ mình là một nghệ sĩ biểu diễn khá nổi tiếng, Từ Minh Hạo tự dưng được pass qua hẳn 6 năm tập luyện hô to rằng "ôi mình lời thật đấy". Lời hơn nữa là- Cậu kết hôn rồi, đối tượng kết hôn còn là người mà khi niên thiếu mình muốn nhưng không có được.Niềm vui qua đi, cậu lại cảm thấy buồn bực. Kim Mẫn Khuê lạnh hơn cả núi băng, năm đó Từ Minh Hạo rầm rộ theo đuổi anh làm cả trường biết hết. Có một lần cậu tự tay đánh bóng một viên đá "Ánh trăng xanh" tặng anh. Kim Mẫn Khuê liếc cái tay được băng bó thành đòn bánh tét của Từ Minh Hạo, chỉ nói hai chữ: "Tránh ra."Kim Mẫn Khuê không biết rằng, cậu chủ nhỏ nhà họ Từ sống nửa đời ngỗ ngược phóng túng, không hề biết "kiên trì bền bỉ" là như thế nào, duy chỉ cố chấp với hai chuyện-- Một là đàn piano, hai là Kim Mẫn Khuê.Từ Minh Hạo cũng không biết rằng, năm ấy sau khi cậu nản lòng rồi bỏ đi, năm phút sau Kim Mẫn Khuê đã đi vòng về, khom lưng nhặt viên đá ánh trăng xanh bị vùi trong bùn đất kia, vẩy sạch bụi bẩn rồi bỏ vào túi."Thế sau khi cưới nhau, tụi mình có... hôn nhau chưa?""Ừm.""Thỉnh thoảng à?""Không, hằng ngày."___________________________Tác giả viết hiện thực và quá khứ đan xen. Chương N là hiện tại, P là quá khứ…