Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 4: Canopus



Cảnh báo chương: Smut / 18++++

Seonghwa cảm thấy hơi kỳ lạ khi cậu phát hiện ra rằng Hongjoong khác với cậu đến nhường nào. Trong khi Seonghwa sắp phát điên và mất trí khi thức dậy và phát hiện mình đã bị đánh thức quá sớm hơn cả trăm năm, thì Hongjoong dường như... khá thờ ơ với điều đó. Có lẽ chính lý do này đã giúp Hongjoong thực sự không ở một mình trên toàn bộ con tàu khi anh thức dậy, Seonghwa đã ở đó và bình tĩnh giải thích tình hình cho Hongjoong để anh không bị lạc lõng.

Vì vậy có lẽ đó không hẳn là điều bất thường.

Nhưng điều mà Seonghwa không mong đợi là Hongjoong thực sự đề nghị họ ngừng cố gắng sửa những chiếc khoang ngủ hoặc tìm hiểu xem chuyện gì đã thực sự xảy ra với họ, thay vào đó anh đề nghị cả hai cùng khám phá con tàu và tất cả những thứ mà nó cung cấp. Lý do Hongjoong đề xuất điều đó là vì họ ở cấp thấp hơn trong hệ thống phân cấp, họ sẽ không thể trải nghiệm tất cả những thứ mà con tàu mang lại khi những người khác thức dậy.

"Không ai trong chúng ta có thẻ vàng," Hongjoong đã tuyên bố vài ngày trước đó với miệng đầy ngũ cốc. "Và vì không có ai thức dậy nên sẽ không có ai ở đây để nói cho chúng ta biết chúng ta có thể và không thể làm gì."

"Nếu anh không để ý, thì sự thật là chúng ta vẫn không thể vào những nơi chỉ dành cho những người sở hữu thẻ vàng," Seonghwa cẩn thận thông báo cho anh, đút từng thìa ngũ cốc vào miệng.

"Tất nhiên, tôi biết điều đó, nhưng bình thường tôi sẽ không thể vào những nơi được dành riêng cho người sở hữu thẻ bạc bởi vì: lý do thứ nhất, tôi không có thẻ bạc. Hai là, sẽ có người ngăn cản tôi", chàng trai với mái tóc đỏ giải thích thêm. "Nhưng cậu có thẻ bạc và không có ai ở đây ngăn cản tôi xem cái sân bóng rổ chết tiệt đó rốt cuộc là cái gì."

Có một nụ cười khá xấu xa trên môi Hongjoong, một nụ cười thậm chí còn không che giấu được cách mà chiếc lưỡi của anh khẽ thè ra sau kẽ răng.

"Chúng ta không nên quan tâm nhiều hơn đến việc tôi không biết cách cũng như không thể sửa chữa các khoang ngủ của mình để không phải sống phần đời còn lại ở đây trên con tàu này hay sao?" Seonghwa hỏi, lông mày cậu nhướng vào giữa.

Người lớn hơn có thể thấy khuôn mặt của người kia hơi xịu xuống trước lời nói của mình, mắt Hongjoong hướng về chiếc ghế dài mà anh đang ngồi ở giữa căng tin. Seonghwa gần như cảm thấy tồi tệ vì đã nhắc lại chuyện này lần nữa, có vẻ như cậu chỉ có thể nghĩ về việc tìm cách cho nhóm của họ hoạt động để cả hai có thể nhanh chóng quay lại giấc ngủ. Nhưng đồng thời, Seonghwa biết sự háo hức và tuyệt vọng của mình ngày càng tăng thêm bởi thực tế là cậu không muốn Hongjoong phát hiện điều gì đã thực sự xảy ra.

Nếu cậu có thể sửa chiếc khoang của Hongjoong, thì cậu cũng sẽ sửa chữa được lỗi lầm của mình. Cảm giác tội lỗi ngày càng kéo Seonghwa xuống mỗi ngày đã thực sự bắt đầu ảnh hưởng đến từng suy nghĩ của cậu. Seonghwa đã biết rằng khoang ngủ của mình không thể sửa được, đây lại là một điều khác mà cậu không hề muốn nghĩ tới, nhưng mối quan tâm đầu tiên của Seonghwa là làm cho Hongjoong đi vào giấc ngủ trở lại trước khi họ thực hiện bước nhảy không gian tiếp theo.

"Vậy khi nào sẽ đến bước nhảy không gian tiếp theo?" Chàng trai hỏi, mắt anh lại chạm mắt Seonghwa.

"Thực ra cũng không phải chỉ mấy năm đâu, phải năm hay hai mươi năm gì đó, tôi không nhớ rõ," Seonghwa trả lời anh.

"Vậy thì về mặt kỹ thuật, chúng ta có năm hoặc hai mươi năm để tận hưởng ở đây trước khi chúng ta hoàn toàn phải đi ngủ."

"Tôi từ chối hơn bốn mươi tuổi mới bắt đầu cuộc sống của mình trên hành tinh mới."

"Về mặt kỹ thuật thì cậu đã hơn một trăm tuổi rồi," Hongjoong cười trêu chọc người lớn hơn.

"Cái đó..." Seonghwa bắt đầu, nhìn xuống tay mình một lúc. "Chỉ có vẻ không đúng với tôi chút nào."

"Làm cậu bối rối lên một chút phải không? Nhưng cậu nhất định không để ý," Hongjoong nháy mắt với Seonghwa, khóe môi cong lên.

"Nếu đó là cách anh cố gắng tán tỉnh tôi, xin đừng bao giờ làm vậy nữa," Seonghwa lắc đầu và đút nốt miếng ngũ cốc cuối cùng vào miệng trước khi đứng dậy khỏi bàn và mang chiếc bát cùng thìa bẩn của mình cho robot ở phía sau quầy để rửa sạch chúng. Chẳng mấy chốc, Hongjoong đã xuất hiện phía sau Seonghwa, dường như cũng đã ăn xong bữa sáng của mình.

"Tôi vẫn không thể chấp nhận việc anh cho sữa vào trước ngũ cốc," Seonghwa lầm bầm, nhìn chỗ sữa còn thừa trong bát của Hongjoong mà anh vẫn chưa ăn hết.

"Này," vai Hongjoong va vào vai Seonghwa hơi mạnh khiến người cao hơn phải bước sang một bên, "Đừng có khó tính thế. Cậu có thấy tôi không hề phàn nàn về việc cậu làm ướt bàn chải đánh răng trước khi bôi kem đánh răng mà không phải sau khi bôi kem đánh răng à?"

"Nhưng đó là... cách anh làm," Seonghwa nhìn người đàn ông với vẻ mặt khá bối rối.

"Không Hwa, không phải vậy."

Và lại là biệt danh bé nhỏ đó.

Có vẻ như chàng trai tóc đỏ thực sự thích đặt biệt danh cho Seonghwa. Gần giống như Hongjoong chơi một trò chơi để xem biệt danh nào sẽ khiến Seonghwa đỏ mặt nhất. Hongjoong là một cỗ máy tán tỉnh bẩm sinh và Seonghwa không may là nạn nhân duy nhất trong tầm ngắm, vì vậy cậu phải đối phó với điều đó hàng giờ.

Từ đó, hai người quay trở lại chỗ của Seonghwa để tiếp tục xem những bộ phim mà họ đã chọn để giết thời gian một vài ngày trước. Cả hai đã biến nó thành một thói quen, mỗi buổi sáng sau giờ ăn sáng, họ sẽ xem ít nhất một tập phim mỗi ngày trước khi tìm việc khác để làm.

Seonghwa chưa bao giờ là kiểu người gần gũi trước đây, cậu luôn thích khoảng thời gian quý giá của mình khi được ở một mình trong phần lớn thời gian trong ngày. Nhưng một lần nữa, Hongjoong lại hoàn toàn trái ngược. Anh là một người của mọi người, anh thích ở bên ai đó 24 giờ trong ngày. Không thể làm gì khác hơn khi Seonghwa thực sự là người duy nhất Hongjoong có thể trò chuyện, nhưng kỳ lạ thay, cậu không bận tâm đến sự bầu bạn thường xuyên của người nhỏ hơn.

Lúc đầu, điều đó hơi sốc, hoàn toàn không có ai bên cạnh trong khoảng một tháng thì đột nhiên có người bám theo mọi lúc mọi nơi. Nhưng có thể nói rằng sau vài tuần, Seonghwa đã quen dần với điều đó.

Họ thực hiện sứ mệnh khám phá mọi thứ có thể trên con tàu theo đúng nghĩa đen. Họ phát hiện ra con tàu có tổng cộng 3 spa, hai bể bơi và vô số sân chơi khác nhau được thiết kế cho các loại hình thể thao nhất định. Thậm chí còn có một căn phòng đặc biệt được sử dụng để hòa giải, nó có nền nhạc êm dịu nhất và có thể thay đổi khung cảnh trên màn hình của căn phòng để phù hợp với bất kỳ phong cách thẩm mỹ nào mà người sử dụng mong muốn vào ngày hôm đó.

Seonghwa thậm chí đã từng nói đùa rằng cậu không cần phải đến hành tinh mới và rằng cậu vẫn ổn với việc sống nốt phần đời còn lại của mình trên con tàu. Nhưng Hongjoong rõ ràng không thực sự thích trò đùa đó, mặc dù anh cũng đùa rất nhiều, nhưng anh đã nhanh chóng nói với Seonghwa rằng mặc dù đúng là con tàu có vẻ tuyệt vời, nhưng điều tối quan trọng là đừng bao giờ quá gắn bó với nó.

Họ dường như hoán đổi vai trò cho nhau trong suốt năm phút đó và có thứ gì đó rất đặc và nặng trịch trong bụng Seonghwa.

Hai người họ chơi mọi môn thể thao mà họ có thể tham gia. Xem Hongjoong thử chơi cầu lông có lẽ là một trong những điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với Seonghwa trong suốt cuộc đời cậu. Xem Hongjoong bơi lội cũng là một trong những điều tuyệt vời nhất mà Seonghwa từng thấy, nhưng vì một lý do hoàn toàn khác.

Một điều mà Seonghwa chưa sẵn sàng thừa nhận.

Ngày hôm đó cậu biết được Hongjoong đã từng tham gia đội bơi lội và lặn khi anh còn học trung học. Rõ ràng là anh cũng thực sự giỏi môn đó, điều này rất rõ ràng với Seonghwa khi cậu quan sát anh đang bơi tới bơi lui dọc theo các làn của hồ bơi. Ngay cả khi đã không luyện tập nhiều năm, có vẻ như tài năng của Hongjoong vẫn chưa hề bỏ rơi anh.

Khi người đàn ông nhỏ hơn nhảy ra khỏi bể bơi, cơ bắp trên cánh tay anh gồng lên khi anh nhấc người lên khỏi mặt nước và tiến về phía Seonghwa, người vẫn chưa xuống bể bơi nhưng đã xắn ống quần lên đến nửa ống chân và chỉ mới đung đưa chân trong nước. Suốt quãng đường đi, Seonghwa tập trung toàn lực chỉ để nhìn vào mặt Hongjoong, cậu thậm chí không chớp mắt vì sợ rằng mình sẽ mất tập trung và để mắt mình trượt đi.

Hongjoong đưa tay về phía Seonghwa khi anh dừng lại trước mặt cậu và lặng lẽ với lấy chiếc khăn tắm mà Seonghwa đã giữ bên mình. Người đàn ông tóc đỏ đang nhỏ giọt nước khắp nơi và âm thanh vang vọng trong tai Seonghwa. Cậu chộp lấy chiếc khăn và nhanh chóng đưa nó cho Hongjoong, anh vừa ném nó qua vai, thậm chí còn không thèm lau khô người. Thay vào đó, anh nắm lấy mép quần bơi của mình và vắt hết nước thừa.

Seonghwa buộc mình phải nhìn đi chỗ khác, cố tỏ ra hứng thú với tấm ván lặn mà Hongjoong đã sử dụng lúc nãy.

"Cậu đang đỏ mặt đấy biết không," Seonghwa nghe thấy Hongjoong nhẹ nhàng nói phía trên mình.

Seonghwa quay đầu lại, cố tỏ ra rằng mình không bị bắt quả tang. "Không, tôi không có, anh bị hoa mắt đấy. Anh đã bị clo vào mắt."

"Đôi má của cậu đỏ như tóc tôi vậy," Hongjoong cười khúc khích, chuyển trọng lượng của mình sang một chân, hông hơi ưỡn ra một chút. "Tôi không nghĩ clo có thể ảnh hưởng nhiều đến tầm nhìn của tôi."

Seonghwa quyết định rằng cậu không thể nói gì thêm để không khiến bản thân phải xấu hổ, vì vậy cậu quyết định chỉ rút chân ra khỏi bể bơi và lau khô bàn chân mình bằng chiếc khăn tắm khác mà cậu mang theo rồi thả ống quần xuống.

"Cậu có thể tự nhìn mình, cậu biết đấy," Hongjoong nói thêm, cuối cùng cũng dùng khăn tắm để lau khô người. "Tôi thực sự không bận tâm chút nào."

"Anh có nghĩ rằng mình có thể ngừng tán tỉnh tôi trong ba mươi giây không?" Seonghwa hỏi, nhưng không có ác ý đằng sau nó, chỉ thêm vào phiên bản trêu chọc nho nhỏ của chính mình.

Hongjoong mạnh mẽ lau khô tóc bằng khăn tắm và khi anh kéo tấm khăn màu trắng ra, mái tóc ẩm ướt của anh xõa xuống khá hoàn hảo quanh mặt, che đi một chút mắt và trán.

"Không có cơ hội đâu, chàng trai xinh đẹp," anh trả lời, vắt chiếc khăn tắm ra sau vai, cuộn tròn quanh cổ khi anh lắc mái tóc đỏ và ẩm ướt của mình như một chú cún.

Seonghwa nín thở một lúc, không thể rời mắt khỏi người đàn ông chỉ đứng cách cậu vài bước chân. Hongjoong cúi xuống với lấy chiếc áo thun màu xám của anh và kéo nó qua đầu, chất liệu trở nên sẫm màu hơn ở một số chỗ do nó thấm nước chưa được lau khô trên cơ thể người nhỏ hơn. Chiếc áo đã làm nên điều kỳ diệu cho sự tỉnh táo của Seonghwa, và cậu thấy tâm trí mình đang cảm ơn mảnh vải trong người Hongjoong.

Có lẽ rốt cuộc thì Seonghwa đã thực sự phát điên.

"Tại sao anh không tiếp tục bơi ở trường đại học?" Seonghwa hỏi, hắng giọng để đánh lạc hướng bản thân.

Hongjoong ậm ừ thừa nhận, lại cúi xuống vắt nước ở gấu quần.

"Tôi thực sự đã được trao học bổng cho nó," anh bắt đầu, không nhìn vào Seonghwa nhưng người lớn hơn có thể thấy nụ cười thoáng qua trên môi anh. "Nhưng tôi không bao giờ học được đại học, tôi phải ở lại để giúp gia đình công việc và nông trại."

Mẩu thông tin nhỏ nhoi đó khiến Seonghwa cảm thấy buồn vui lẫn lộn. Cậu thấy thật là một điều ngọt ngào khi Hongjoong ở lại giúp đỡ gia đình công việc nông nghiệp, Seonghwa biết rằng tình hình nông nghiệp mấy năm qua thực sự tồi tệ, vì vậy cậu nghĩ rằng gia đình Hongjoong cần mọi sự giúp đỡ mà họ có thể nhận được. Nhưng mặt khác, Seonghwa cũng phần nào hiểu được tầm quan trọng của học bổng dưới bất kỳ hình thức nào đối với một ai đó.

Đồng nghiệp của Seonghwa - Mingi, đã từng là một vận động viên nổi tiếng ở trường đại học của cậu ấy trước khi cậu đến làm việc cùng công ty với Seonghwa. Nhiều đêm khi hai người họ đi chơi với nhau sau nhiều giờ trong khoang máy bay phản lực khổng lồ, với một ly bia trên tay, Mingi sẽ nói hàng giờ về những ngày chơi thể thao của cậu và việc có thể tham gia những sự kiện đó có ý nghĩa như thế nào đối với cậu ấy cũng như các mối quan hệ được xây dựng từ đó. Nếu Seonghwa nhớ không lầm, đó là nơi người bạn khổng lồ của cậu đã gặp một người bạn khác cũng to lớn không kém, cuối cùng người đó lại trở thành bạn trai của Mingi – tên cậu bạn ấy là Yunho, nếu Seonghwa nhớ không lầm. Cả hai đã gặp nhau khi cùng tham gia vào đội bóng rổ. Họ vẫn bên nhau nhiều năm như những gì Seonghwa được biết.

Trong quá trình chìm đắm bởi những suy nghĩ của bản thân, Seonghwa không nhận ra rằng Hongjoong đã lẻn vào xung quanh mình cho đến khi cậu cảm thấy có một đôi tay dưới nách đang nhấc bổng cậu lên cho đến khi Seonghwa gần như đứng vững trên đôi chân của mình. Trước khi não cậu có thời gian để bắt kịp, Hongjoong đã luồn một cánh tay ra sau đầu gối của Seonghwa và kéo cả người của chàng trai cao hơn vào vòng tay của mình theo phong cách cô dâu. Seonghwa hét lên một tiếng, cánh tay cậu ngay lập tức ôm lấy cổ người đàn ông tóc đỏ, cố giữ mạng sống của mình.

"Hongjoong anh nên thả tôi xuống ngay bây giờ trước khi anh làm tôi ngã !" Seonghwa lại suýt nữa hét lên, mắt mở to hoảng hốt vì Hongjoong giờ đang bước đến gần thành bể bơi.

"Tôi sẽ không làm rơi cậu đâu đâu, cậu bé to xác," anh cười khúc khích, một nụ cười xấu xa hiện trên khuôn mặt Hongjoong. "Dù sao thì tôi cũng là nông dân, và chúng tôi rất khỏe."

Hongjoong dừng lại ở mép bể bơi, và chắc chắn rồi, anh ôm chặt cơ thể Seonghwa và không có dấu hiệu căng thẳng từ người đàn ông nhỏ hơn, chỉ nghĩ đến điều đó thôi đã khiến má Seonghwa một lần nữa nóng bừng.

"Tôi mặc kệ anh mạnh như thế nào, tốt nhất anh hãy thả tôi xuống ngay lập tức!" Người lớn hơn rên rỉ, gần như với giọng điệu cầu xin. Seonghwa phải hoàn toàn xoay sở để bám chặt lấy người nhỏ hơn nếu Hongjoong có ý định thả Seonghwa xuống bể bơi, thì ít nhất người kia cũng sẽ bị kéo đi cùng cậu.

"Chuyện gì đây? Cậu có một chút sợ hãi với nước sao?"

"Tôi đang mặc quần áo đầy đủ và đây là một chiếc áo hàng hiệu!"

"Tôi có thể cởi quần áo cho cậu."

"Hongjoong!"

"Tôi chỉ đùa, tôi đùa thôi mà," Seonghwa cảm thấy một tràng cười khe khẽ phát ra từ ngực người đàn ông nơi vai và hông cậu đang áp vào. Hongjoong cẩn thận đặt Seonghwa xuống bằng hai chân của mình, luồn tay qua chiếc áo nhàu nát và vuốt phẳng những nếp nhăn cho Seonghwa. "Được rồi ở yên đấy, chỗ này hoàn toàn bình yên vô sự."

Seonghwa nổi cơn thịnh nộ, một vệt đỏ đậm lan xuống cổ và cậu rất chắc chắn rằng Hongjoong đang chìm đắm trong cái tôi quá lớn.

"Tôi không thể tin tưởng anh." Seonghwa lầm bầm, tự sửa lại chiếc áo của mình sau khi gạt tay người nhỏ hơn, "Đồ cơ bắp mì sợi."

Hongjoong phá lên cười sảng khoái, cơ thể anh dường như to lên gấp đôi khi Hongjoong đưa tay ôm lấy bụng mình. Seonghwa chỉ đứng đó, lúng túng đưa tay gãi sau gáy khi nhìn người kia gần như cười ra nước mắt.

Không lâu sau, chàng trai nhỏ hơn lau nước mắt, đứng thẳng dậy với đôi má hơi ửng đỏ vì cười ngặt nghẽo. Nụ cười còn sót lại trên gương mặt anh mở rộng và chân thật đến nỗi Seonghwa không thể không nhìn chằm chằm. Cậu có thể thừa nhận rằng Hongjoong sở hữu một trong những nụ cười đẹp nhất mà cậu từng thấy.

"Xin lỗi vì đã cười quá nhiều," Hongjoong xin lỗi, nhưng sau đó lại là một vài tiếng cười khúc khích không thể kiểm soát được.

"Tôi không nghĩ là anh cười nhiều đến thế." Seonghwa nhẹ nhàng nói, nhưng cậu thực sự cũng không thể ngăn được một nụ cười nhẹ nở trên môi.

Hongjoong không nói gì, anh chỉ lắc đầu với nụ cười không bao giờ rời khỏi khuôn mặt. Seonghwa tự hỏi rằng có lẽ khoảng thời gian Hongjoong dành cho cậu trong vài tuần qua đã khiến chàng trai trẻ ảo tưởng vì chưa từng có ai nhìn cậu như vậy.

"Thôi nào," Hongjoong nắm lấy cánh tay Seonghwa và bắt đầu kéo cậu về hướng lối ra. "Tôi cần tắm và tôi sẽ để cậu đi cùng để giúp tôi khử clo."

"Kim hongjoong!"

Trong vài ngày tới, Hongjoong đã trở nên rất kiên quyết khi muốn nhìn thấy những chiếc khoang ngủ ở tầng dưới cùng để xem liệu họ có thể sửa chúng không. Nhưng lần nào Seonghwa cũng tìm được lý do để né tránh vì đơn giản là cậu chưa có kế hoạch về việc làm thế nào để đánh lạc hướng người trẻ hơn khỏi những gì thực sự đã xảy ra. Seonghwa giữ bí mật càng lâu, cậu càng quyết định rằng Hongjoong hoàn toàn không nên biết chuyện gì đã xảy ra.

Lúc đầu Seonghwa định nói với Hongjoong, cậu thực sự muốn. Nhưng khi họ dành nhiều thời gian bên nhau hơn, Seonghwa đã thực sự hiểu rõ Hongjoong và tận hưởng sự bầu bạn của anh, cậu lại cảm thấy líu lưỡi mỗi khi có cơ hội để nói ra sự thật.

Họ đã hoàn toàn hoán đổi vị trí cho nhau, giờ thì Seonghwa không muốn làm gì với những chiếc khoang ngủ và Hongjoong đã sẵn sàng quay trở lại giấc ngủ siêu tốc của mình.

"Điều gì đã xảy ra với việc chờ đợi hai mươi năm đó?" Seonghwa hỏi, cố cười một chút để che giấu sự hoảng hốt vì Hongjoong vừa mới đề nghị xuống khoang ngủ lần nữa.

"Tôi đùa thôi," Hongjoong trả lời, với lấy điều khiển và tắt TV. Cả hai đã trở lại phòng của Hongjoong và đang chơi một ván cờ chán ngắt với chiếc tivi đang bật cùng một vài tiếng động nền đơn giản. "Trong khi tháng vừa qua thật tuyệt vời, tôi rất không muốn lãng phí tuổi trẻ của mình nữa."

Seonghwa nuốt khan, mân mê quân cờ trắng giữa các ngón tay. "Thật sự là một tháng nữa sao?"

"Yep, thời gian trôi nhanh khi cậu cảm thấy vui vẻ phải không?"

"Chắc là không," Seonghwa lầm bầm, đặt mảnh ghép lên bàn cờ mà không hề nghĩ đến vị trí của nó.

"Đó là một nước đi tồi tệ," Hongjoong cười, di chuyển quân đen của mình sang một vị trí mới. "Chiếu tướng."

"Ôi trời!" Seonghwa nhìn xuống bàn cờ, mắt cậu mở to khi thực sự thấy rằng Hongjoong không nói dối.

"Hôm nay cậu mất tập trung," Hongjoong nhận xét, chống tay ra sau. Họ đang ngồi dưới sàn nhà để chơi trò chơi và từ đó Seonghwa hơi trở mình, lưng cậu hơi đau vì ngồi phải trên sàn quá lâu.

"Tôi à? Tôi không nghĩ vậy," Seonghwa trả lời, hắng giọng và ngay lập tức hất quân cờ ra khỏi bàn cờ. Hongjoong thậm chí còn không phàn nàn về điều đó, mắt anh cẩn thận quan sát từng chuyển động của Seonghwa.

"Cậu đang lo lắng về nó sao?" Người nhỏ hơn cất tiếng hỏi.

Seonghwa gần như khó thở, đồng tử giãn ra ngay lập tức. "Gì cơ-?"

"Phải, tôi có thể đặt hai chuyện lại với nhau," Hongjoong nói một cách bình tĩnh, một biểu hiện khá nhẹ nhàng trên khuôn mặt anh.

"Anh nói cái gì--"

"Cậu không cần giấu nữa đâu."

"Tôi -" Seonghwa nhìn anh chằm chằm, tim cậu đập nhanh đến khó tin. Cậu có thể cảm thấy nó trong cổ họng mình, bụng cậu bắt đầu quặn thắt dữ dội. "Tôi rất xin lỗi-"

"Xin lỗi?" Hongjoong nheo mắt, vẻ mặt anh đột nhiên trở nên bối rối và hơi lo lắng. "Cậu có cảm thấy ổn không đấy? Sao cậu lại trở nên nhợt nhạt ..."

Seonghwa nuốt khan, đầu cậu quay mòng mòng và thậm chí cậu còn không thể nhận ra Hongjoong đang nói gì. Tất cả những gì Seonghwa biết là một cơn bão sắp ập đến và cậu vẫn chưa sẵn sàng cho điều tuyệt vời nhất mà cậu từng có là được biến mất.

"T-tôi thề là tôi định nói với anh..."

"Nói với tôi? Seonghwa cậu đang định nói cái gì vậy?" Hongjoong cười khúc khích một chút, nhưng vẻ lo lắng vẫn hiện rõ trên nét mặt anh.

Seonghwa hoàn toàn đóng băng. Miệng cậu mở ra một chút rồi lập tức ngậm lại khi thấy rằng không có từ nào có thể thốt ra được.

Hongjoong nghiêng đầu, lông mày nhíu lại lo lắng hơn khi Seonghwa dường như thậm chí không thể lên tiếng.

"Này..." Anh nhẹ nhàng nói, đứng dậy rồi cúi xuống nắm lấy tay Seonghwa và cũng kéo cậu đứng lên. "Cậu có ổn không?"

Seonghwa gật đầu, dán chặt vào đôi bàn tay ấm áp và mềm mại kỳ lạ của Hongjoong đang nhẹ nhàng nắm lấy tay mình.

"Cậu biết không?" Seonghwa chợt nghe người đàn ông kia nói. "Tôi muốn đưa cậu đến một nơi nào đó. Tôi nghĩ nó sẽ giúp cậu bình tĩnh lại."

Seonghwa để người nhỏ hơn kéo mình ra khỏi phòng, cả hai thậm chí còn không buồn đi giày vào và đi dọc theo hành lang dài bằng đôi tất. Seonghwa không khỏi mỉm cười trước đôi tất chân vịt của Hongjoong. Anh dẫn cả hai đi qua các sảnh khác nhau và họ thậm chí còn lướt qua nhà hàng tự phục vụ, cả hai đều vẫy tay chào đầu bếp khi họ đi ngang qua, và trước khi họ kịp nhận ra, Seonghwa đã thấy mình đứng trước một cánh cửa mà cậu khá quen thuộc.

"Tôi biết cậu chỉ thích đến đây một mình, cậu biết đấy, khi cậu đã chán tôi," Hongjoong cuối cùng cũng thả tay xuống, và chỗ anh vừa nắm trở nên lạnh ngắt. "Nhưng tôi nghĩ đó có thể là một trải nghiệm gắn kết rất tuyệt vời cho cả hai chúng ta, và nếu cậu cho phép, tôi muốn giúp cậu giải quyết bất cứ điều gì đang làm phiền đến cậu."

Hongjoong mở cửa, nụ cười ấm áp nở trên khuôn mặt anh, một nụ cười chân thành đến nỗi khiến Seonghwa cảm thấy rất an toàn. Cậu đi theo người đàn ông vào phòng và căn phòng sáng lên ngay khi họ bước vào. Đó là phòng thiền mà Seonghwa thích dành một chút thời gian trong đêm. Đôi khi Seonghwa cảm thấy khó ngủ và những tiếng động nhẹ nhàng tự nhiên mà căn phòng cung cấp đã giúp cậu ngủ được vào những đêm cậu bị mất ngủ.

"Chào buổi tối Park Seonghwa và Kim Hongjoong," một giọng nói vang lên với họ, nhưng nó nhẹ nhàng hơn nhiều so với tất cả các giọng nói trí tuệ nhân tạo ở mọi nơi khác trên con tàu. Seonghwa chỉ cho rằng đó là do bầu không khí mà họ đang cố giữ trong phòng thiền. "Tôi có thể giúp gì cho cả hai?"

"Tôi muốn một màn đêm tràn ngập những ngôi sao," Hongjoong yêu cầu, bước trở lại giữa phòng và ngồi xuống sàn. Căn phòng có những chiếc ghế lười thoải mái mà Seonghwa muốn ngồi lên, nhưng cậu ngay lập tức ngồi xuống sàn khi Hongjoong vỗ vào chỗ trống bên cạnh anh. Ngay khi cậu làm vậy, căn phòng tối om và Hongjoong đặt tay lên ngực seonghwa rồi đẩy cậu về phía sau cho đến khi Seonghwa nằm xuống sàn. Chàng trai nhìn sang Hongjoong, người cũng vừa nằm xuống và Seonghwa định đặt câu hỏi về chuyện gì đang xảy ra, nhưng Hongjoong chỉ dùng ngón tay chỉ lên trên.

Seonghwa ngước lên nhìn, mắt mở to ngạc nhiên. Toàn bộ trần nhà được thắp sáng như một bầu trời đầy sao, thứ mà Seonghwa có thể nhìn thấy nếu cậu nhìn ra ngoài cửa sổ của chính mình. Nhưng lần này thì khác rất nhiều, bởi vì họ bị bao vây bởi nó. Các bức tường cũng được bao phủ bởi các vì sao và chắc chắn phải có một số quạt thông gió vì không khí trở nên rất mát mẻ và dễ chịu khắp cả căn phòng.

"Woah--" Seonghwa thở hổn hển, đảo mắt xung quanh nhiều nhất có thể. Cậu ngay lập tức quên đi những lo lắng hiện tại của mình, trái tim Seonghwa đập nhanh hơn vì cách các vì sao lấp lánh trong đêm chứ không phải những điều tương lai đang nắm giữ.

"Đẹp không?" Hongjoong hỏi, đầu nghiêng sang một bên, nhìn vào khuôn mặt Seonghwa.

"Tôi không thể tin rằng mình chưa bao giờ chọn cài đặt này, hiện giờ tôi nghĩ mình yêu nó nhất."

"Tôi rất vui khi nghe điều đó," Hongjoong khẽ cười khúc khích. "Hiện tại nếu có thể tôi rất muốn cậu chia sẻ cho tôi những điều đang diễn ra trong tâm trí cậu gần đây. Cậu thực sự đã bị phân tâm trong vài ngày qua."

"Tôi cứ nghĩ là anh đã biết rồi..." Seonghwa lầm bầm, một cái cau mày hiện rõ trên khuôn mặt.

"Đó là một lời nói dối, tôi xin lỗi," chàng trai tóc đỏ gần như cắn môi trong cơn lo lắng, nhưng anh đã có thể kìm nén sự thôi thúc. "Nhưng có phải vì những chiếc khoang ngủ không?"

Seonghwa cảm thấy tim mình ngừng đập một lần nữa và trong giây lát, cậu nhìn lên trần nhà trước khi nhắm mắt lại. Cậu thở dài nặng nề, đưa tay đặt lên bụng. Đây là một cơ hội nữa mà vũ trụ đang ban cho Seonghwa, cậu biết rằng bản thân phải nói sự thật với Hongjoong. Seonghwa hoàn toàn biết điều đó và cậu thậm chí còn biết rằng thật sai lầm khi không nói cho người nhỏ hơn biết thông tin vô cùng quan trọng và sống còn này.

"Đại loại thế," Seonghwa lầm bầm, và đó không hoàn toàn là một lời nói dối. Những từ ngữ đã ở ngay đầu lưỡi, suýt chút nữa lướt qua môi nhưng lại không tìm được lực đẩy cuối cùng.

"Tôi có thể hình dung, mỗi lần tôi nhắc đến, cậu luôn lảng tránh và tái mặt đi," Hongjoong nhẹ nhàng nói, và anh lăn người sang một bên trong khi Seonghwa vẫn giữ nguyên tư thế của mình. "Đó là bởi vì cậu không thể sửa chiếc khoang ngủ của mình phải không?"

Seonghwa mở miệng lần nữa, nhưng lại ngậm ngay trước khi cậu có thể nói điều gì đó khiến bản thân phải hối hận.

Không, không phải.

" Phải ..."

"Tôi biết," Hongjoong bắt đầu, gối đầu lên cánh tay. "Nhưng tôi vẫn tin rằng cậu có thể sửa nó. Cậu là một trong những thợ cơ khí giỏi nhất phải không? Đó là lý do tại sao cậu được chọn cho cơ hội này."

"Joong," biệt danh đó lướt qua môi Seonghwa quá dễ dàng. "Đó là giao diện, chúng ta không có thiết bị để sửa nó..."

"Cậu đã nhìn thử chưa?" Người nhỏ hơn hỏi một cách chân thành.

"Vẫn chưa," Seonghwa trả lời thành thật. Trong cơn thịnh nộ và không tin tưởng khi ban đầu phát hiện ra vấn đề với chiếc khoang của mình, Seonghwa thậm chí không thèm tìm kiếm nguyên liệu và chỉ cho rằng con tàu không có bất kỳ thứ gì thay thế.

"Thế thì hy vọng sẽ không mất đi. Tôi tin rằng cậu được sinh ra để sống cho đến khi cả hai chúng ta đến hành tinh mới," Seonghwa quay đầu sang một bên để thấy Hongjoong mỉm cười dịu dàng với mình sau khi anh nói những lời đó. "Và chúng ta có thể xây nhà cạnh nhau."

Đó là nếu tôi thậm chí có thể sửa được khoang của anh.

Mặc dù những lời của Hongjoong là để an ủi, nhưng Seonghwa không thể không cảm thấy tội lỗi nặng nề tràn ngập trong tâm trí.

"Và sau này, khi những người khác thức dậy, chúng ta có thể chế giễu họ khi họ hoàn toàn không biết gì về những điều hai ta đã trải qua."

Seonghwa khẽ mỉm cười, gật đầu đồng ý. Cậu ngửa đầu nhìn lên bầu trời phía trên, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ của mình.

"Tôi nghĩ rằng điều đó sẽ rất thú vị," cậu chỉ thừa nhận với chính mình bằng một giọng thì thào.

Hai người họ im lặng một lúc, tận hưởng cách không khí mát lạnh tràn qua cơ thể họ một cách êm dịu như vậy. Seonghwa thích hình ảnh một vài ngôi sao sẽ sáng lấp lánh và sau đó một ngôi sao băng sẽ vụt qua trần nhà.

"Cậu có biết điều gì khiến tôi bận tâm không?" Hongjoong đột ngột nói, lăn ngửa ra chỗ Seonghwa đang ậm ừ ra vẻ thắc mắc. "Tôi nghĩ về tất cả bạn bè và gia đình của chúng ta trên trái đất đã qua nhiều năm trước."

Seonghwa nhìn sang anh, cổ họng cậu thắt lại một lần nữa vì đột nhiên nhận ra rằng những gì Hongjoong nói rất đúng.

"Có lẽ ít nhất là bốn mươi năm rồi," anh tiếp tục, nghịch ngón tay và ngoáy mũi. "Cậu biết không, tôi có hai người bạn tốt sống bên cạnh trang trại gia đình tôi. Tên họ là San và Wooyoung, họ là những người bạn thân nhất mãi mãi."

Seonghwa chăm chú lắng nghe, đến lượt cậu nằm nghiêng để nhìn Hongjoong.

"San đã yêu Wooyoung từ khi họ còn nhỏ và thằng bé tin chắc rằng Wooyoung không yêu lại mình," Hongjoong cười một chút khi nghĩ lại những kỷ niệm mà anh có với hai người bạn mình. "Tôi đã trở thành bạn của họ ở trường trung học, họ cũng là thành viên của đội bơi lội. Tôi thề rằng San là người ngốc nhất từ ​​trước đến nay, mọi người đều có thể thấy rằng Wooyoung yêu cậu ấy nhưng lại quá sợ hãi để thừa nhận điều đó."

"Thật không may," Seonghwa thừa nhận, mím môi lại. "Họ có vẻ như là những người rất ngọt ngào."

"Họ là một nhóm nhỏ gây chuyện, nhưng họ cũng là những người bạn thân nhất của tôi," Hongjoong thốt ra một tiếng thở dài dường như chứa đựng rất nhiều cảm xúc đằng sau đó. "Trước khi tôi đi, tôi đã nói với San rằng cậu ấy cần thổ lộ với Wooyoung và nhóc ấy đã hứa rằng sẽ nói. Tôi chỉ hy vọng rằng San đã làm như vậy và cuối cùng họ sẽ sống một cuộc sống hạnh phúc bên nhau. Họ thực sự là tri kỷ."

"Tôi chắc chắn họ đã hạnh phúc," Seonghwa trả lời, Hongjoong nhìn cậu và mỉm cười. "Tôi có thể cảm nhận điều đó."

"Cậu cũng nghĩ vậy?"

"Ừ," Seonghwa cười thật tươi, răng cậu chỉ hơi chìa ra một chút.

"Cảm ơn, tôi cần nghe điều đó."

Hongjoong quay lại trần nhà và anh dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình, Seonghwa lại nhìn anh một lúc. Người đàn ông trước mặt cậu luôn tươi cười, đôi khi rất năng động và thậm chí siêu tán tỉnh, nhưng điều này hoàn toàn mới. Hongjoong trông không thực sự buồn, nhưng anh trông giống như muốn biết câu trả lời cho mọi thứ. Và Seonghwa không thể đổ lỗi cho người nhỏ hơn, bởi vì ngay cả bản thân Seonghwa cũng đang nghĩ về Mingi và bạn trai của cậu ấy.

Họ có ở cạnh nhau hay không? Họ đã kết hôn từ khi nào? Họ đã trưởng thành cùng nhau phải không? Họ có thể nhận nuôi những đứa trẻ như Mingi luôn mơ ước hay không?

Seonghwa thậm chí còn nghĩ về gia đình mình, không hẳn là cậu đã từng thân thiết với họ, mà chỉ là ý nghĩ về tất cả những người cậu biết trên trái đất đã qua đời từ nhiều năm trước, khiến Seonghwa cảm thấy rất bất an.

"Này," cậu nghe thấy tiếng Hongjoong thì thầm, quay người lại để cả hai đối diện nhau, hầu như không còn khoảng cách nào giữa họ. "Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này, chúng ta sẽ sửa chữa những chiếc khoang và chúng ta sẽ tự tạo dựng cuộc sống của mình trên hành tinh mới và sống với nó giống như những người bạn của chúng ta."

Seonghwa cúi mặt xuống, môi áp chặt vào nhau. Cảm giác tội lỗi thực sự bắt đầu khiến cậu đau đớn về thể xác vào thời điểm này, và giờ đây Hongjoong có quá nhiều hy vọng rằng họ sẽ đến được hành tinh mới, điều đó càng khiến Seonghwa toát mồ hôi lạnh.

"Nếu chúng ta không thể thì sao...?" Cậu thì thầm đáp, trán nhăn lại.

"Đừng nghĩ thế, tôi biết cậu có thể sửa chữa nó," Hongjoong mỉm cười, đưa tay lên và nhẹ nhàng vuốt ve má Seonghwa, "Và nếu cuối cùng chúng ta không thể, thì tôi cũng không ngại sống nốt phần còn lại của cuộc đời mình ở đây với cậu."

Seonghwa nuốt khan, mắt cậu mở to một chút và điều đó chỉ khiến bản thân cậu cảm thấy tồi tệ hơn trước đây. Bàn tay đang an ủi của Hongjoong giờ nóng như lửa đốt và đôi mắt anh như muốn nhìn xuyên qua cậu.

Seonghwa gượng cười, gật đầu một cách máy móc.

"Nhưng điều đó sẽ không xảy ra," anh khẽ cười khúc khích, tay vẫn đặt trên má người lớn hơn. "Vì vậy đừng lo lắng, Hwa."

Lại cái biệt danh ngu ngốc đó, khiến trái tim Seonghwa đập loạn nhịp, nhưng đồng thời cũng vỡ thành từng mảnh.

"Này, này," Hongjoong bĩu môi, dụi ngón tay cái vào gò má nhợt nhạt của Seonghwa. "Trông cậu buồn quá, đây không phải là lỗi của cậu, cậu biết đấy. Tại sao cậu trông có vẻ hối hận như vậy? Đó là một số trục trặc không lường trước được."

Vũ trụ phải ghét Seonghwa theo mọi cách.

"Tôi không biết..." là những gì phát ra nhưng Seonghwa biết chính xác tại sao. Cậu biết chính xác tại sao mình lại cảm thấy tồi tệ như vậy và biết chính xác tại sao bản thân lại muốn khóc.

Hongjoong không hỏi thêm về điều đó, nhưng anh ấn ngón tay cái của mình vào làn da mềm mại của Seonghwa và chỉ nhìn cậu một lúc lâu. Họ cứ như vậy, quay mặt về phía nhau, cả hai dựa vào cánh tay nhau trong khi Hongjoong tiếp tục vuốt má Seonghwa một cách dịu dàng.

Có lẽ Seonghwa đã phát điên, cậu mới quen chàng trai này được hơn một tháng mà trái tim đã loạn nhịp mỗi khi nhìn Hongjoong. Nhưng vũ trụ thực sự ghét Seonghwa vì đây là người mà cậu vừa hủy hoại cả cuộc đời. Chàng trai đang dịu dàng xoa má Seonghwa để giúp cậu bình tĩnh lại thậm chí còn không biết Seonghwa đã làm gì, anh xứng đáng được biết sự thật và thậm chí Seonghwa còn không đủ tử tế để nói cho Hongjoong biết mọi chuyện.

"Có muốn về phòng nghỉ ngơi không?" Hongjoong hỏi, vỗ nhẹ vào má Seonghwa và kéo tay cậu ra. Seonghwa phải đấu tranh với bản năng của mình để không chạy theo cái chạm ấm áp của người nhỏ hơn.

"Ừ, anh có thể đưa tôi về," Seonghwa trả lời, tim cậu đập nhanh hơn khi nhìn thấy khuôn mặt Hongjoong bừng sáng.

"Giống như tôi là một quý ông vậy," anh nhếch mép trêu chọc, ngồi dậy và vắt chéo chân lên nhau.

"Đừng trêu tôi nữa."

Họ rời phòng thiền ngay sau đó, nhưng Seonghwa không hề cảm thấy bình tĩnh như căn phòng lẽ ra phải mang lại. Cậu không thể không tự hỏi Hongjoong sẽ phản ứng thế nào nếu anh biết sự thật. Liệu Hongjoong có còn tốt với mình như vậy không? Liệu anh có còn gõ cửa phòng Seonghwa sau khi anh thức dậy để cả hai cùng đi dạo và ăn sáng không? Liệu anh có còn muốn xem nốt bộ phim mà họ gần như đã hoàn thành không?

Seonghwa biết câu trả lời cho những câu hỏi đó và cậu thậm chí không thể đổ lỗi cho người kia. Nếu vị trí của cả hai bị đảo lộn, Seonghwa hẳn sẽ rất khó chịu và tức giận với người kia. Nhưng cậu không ở vị trí đó, và điều ước duy nhất mà cậu có vào lúc đó, điều ước mà Seonghwa ước khi ngôi sao nhân tạo vụt qua trần nhà, là khi cậu thức giấc, tình thế của họ sẽ được đảo ngược.

Nhưng nụ cười vô thức của Hongjoong vẫn có thể an ủi cậu, bàn tay ấm áp của anh đã nắm lấy bàn tay lạnh giá của Seonghwa và dẫn cậu xuống hành lang dài và rất vắng của con tàu, chỉ mang lại cho Seonghwa một cảm giác nhẹ nhõm giả tạo.

Seonghwa quyết định sẽ tận hưởng từng chút một của điều này cho đến khi cậu không thể nữa.

Khi cả hai trở về phòng, Seonghwa buông tay Hongjoong ra và cho bàn tay vào trong túi để rút thẻ và quẹt qua cửa, tiếng cạch mở cửa là âm thanh duy nhất vang khắp hành lang.

"Chào buổi tối Park Seonghwa," giọng nói rất quen thuộc vang lên khi cậu bước vào. "Hôm nay cậu trở về rất muộn."

Seonghwa cười khúc khích một chút và thả chiếc áo khoác cậu đang mặc trên sofa rồi cậu trở vào bếp để lấy một cốc nước.

"Oh và Kim Hongjoong, tôi cũng không ngạc nhiên khi thấy cậu ở đây."

"Tôi thực sự sống ở đây," người nhỏ hơn trả lời, với số lần anh đến hàng ngày, điều đó rõ ràng không phải là một lời nói dối.

Seonghwa đặt cốc nước xuống và gọi ra phòng khách xem người kia có muốn uống không nhưng Hongjoong lịch sự từ chối và giữ nguyên tư thế đứng thay vì ngồi xuống tự nhiên như thường lệ. Khi người cao hơn trở lại phòng, cậu đứng trước mặt Hongjoong, người chỉ đang cúi mặt xuống đất.

"Có chuyện gì sao?" Seonghwa cẩn thận hỏi, thật sự không quen nhìn đối phương hành động ... ngại ngùng như vậy.

"Không," anh nhẹ nhàng nói, ngẩng đầu lên để nhìn vào mắt Seonghwa. Nó giống như một phép màu, sự ngại ngùng biến mất ngay lập tức nhưng Hongjoong trông khá do dự.

"Anh có ở lại đây đêm nay nữa không? Tôi sẽ kéo chiếc ghế dài ra--"

"Không, tôi thực sự sẽ về phòng riêng của mình," anh bắt đầu, hắng giọng một chút. "Tôi thực sự chỉ là đi cùng cậu trở về."

"Oh," Seonghwa khẽ lên tiếng, không hiểu tại sao cậu lại cảm thấy thất vọng với những gì người nhỏ hơn đã nói. Seonghwa cố gắng hết sức để trông không bị ảnh hưởng bởi lời nói của người kia, nhưng cậu thực sự là một cuốn sách mở nếu ai đó dành thời gian để tìm hiểu về cậu. "Tôi sẽ gặp lại anh sau."

Hongjoong gật đầu, một lần nữa nắm lấy tay Seonghwa và cậu quyết định rằng Hongjoong phải thực sự biết suy nghĩ về việc nắm tay. Người lớn hơn đưa anh trở lại cửa, mở ra và để Hongjoong bước ra ngoài. Seonghwa mong đợi người nhỏ hơn sẽ chỉ vẫy tay chào như vài đêm trước, nụ cười thản nhiên trên môi khi anh rời đi, nhưng lần này anh dừng lại chỉ cách cửa hai bước, quay lưng về phía chàng trai lớn hơn.

Hongjoong thở dài não nề và Seonghwa có thể thấy vai anh chùng xuống, người lớn hơn biết rằng có lẽ toàn bộ tình huống thực sự ảnh hưởng nhiều đến Hongjoong nên cậu vẫn để anh tiếp tục.

"Chúng ta sẽ thoát khỏi chuyện này phải không?" Anh khẽ hỏi, quay lại đối mặt với Seonghwa. "Đây không phải là cuối con đường phải không?"

Không, chúng ta sẽ không thể. Thiệt hại quá nặng.

"Chúng ta sẽ, cuộc hành trình của chúng ta không kết thúc ở đây." Seonghwa nói dối qua kẽ răng, những từ ngữ rơi ra khỏi lưỡi cậu quá dễ dàng. Chàng trai cao hơn siết chặt tay Hongjoong để cố làm cho lời nói của mình có vẻ đáng tin cậy.

Hongjoong cười dịu dàng, môi chỉ cong lên một chút khi anh đưa bàn tay còn lại của mình lên và nhẹ nhàng đặt lên má Seonghwa lần nữa. Người lớn hơn gần như nao núng trước sự đụng chạm ấm áp, nhưng cậu không thể phủ nhận cách trái tim mình bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực vì sự tiếp xúc đơn giản.

"Cậu luôn tìm cách an ủi tôi," anh nói thêm, bước lại gần chàng trai cao hơn.

"Tôi dở lời, không đời nào những từ đơn giản đó lại mang đến cho anh sự thoải mái."

"Tôi luôn nghĩ đơn giản lại tốt hơn," Hongjoong đáp, ngước nhìn vào mắt Seonghwa để cố gắng truyền đạt một thông điệp biết ơn không thành lời.

Lúc đó họ ở rất gần, chỉ cần Seonghwa vươn ra vài inch, tay cậu sẽ chạm vào ngực Hongjoong. Bàn tay đang ôm lấy má cậu không thể giúp Seonghwa xua đi cơn đỏ bừng điên cuồng đang chiếm lấy toàn bộ khuôn mặt. Hongjoong chỉ khẽ cười khúc khích trong cổ họng, ngón tay cái mân mê làn da mềm mại trên má khi anh nghiêng đầu sang một bên, đôi mắt lấp lánh như những vì sao mà họ vừa nhìn thấy trước đó.

"Cậu rất dễ thương khi ngại ngùng như thế này," anh thủ thỉ. "Khuôn mặt của cậu đỏ cả lên."

"Tôi-" Seonghwa lắp bắp, gần như sặc nước bọt của chính mình khi cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Tôi không thể làm gì được."

"Tôi đã nhận thấy điều đó," Hongjoong trả lời, một bên lông mày nhướng cao và tất cả những gì Seonghwa có thể làm là chớp mắt thật nhanh.

Hongjoong đã không di chuyển trong một lúc, anh chỉ nhìn qua khuôn mặt Seonghwa để tìm bất kỳ dấu hiệu khó chịu nào từ mức độ tiếp xúc cơ thể này. Mặc dù cả hai đã từng tiếp xúc với nhau, nhưng Hongjoong rất thích ôm ấp và sẽ luôn xích lại gần Seonghwa khi họ xem phim trên chiếc ghế dài.

Nhưng lần này thì khác, không khí xung quanh họ dày đặc hơn nhiều. Nó thân mật hơn và bàn tay đặt trên má Seonghwa vẫn đang áp vào da cậu cùng sự gần gũi tổng thể của họ có thể chứng minh một cách hoàn hảo cho bầu không khí nặng nề được lắng xuống.

Seonghwa gần như chắc chắn rằng Hongjoong có thể nghe thấy tiếng tim đập rất to, nó gần như đinh tai nhức óc và cậu không thể không nuốt hết nước bọt trong miệng.

"Tôi có thể hôn em không?"

Câu hỏi đó gần như khiến Seonghwa bị sốc, miệng cậu hơi há ra trong khi mắt lại mở to một cách hài hước.

"Không sao nếu em không muốn," người nhỏ hơn nhanh chóng thêm vào, "Hiện tại trông em thật xinh đẹp, tôi không thể cưỡng lại được."

Nó giống như Seonghwa không kiểm soát được cơ thể của mình, tâm trí cậu đang di chuyển với tốc độ hàng triệu dặm một phút và cậu thực sự thậm chí không thể suy nghĩ đủ thông suốt để tạo thành một câu trả lời đàng hoàng. Seonghwa hơi xấu hổ vì cậu đã bối rối vì một thứ đơn giản như nụ hôn, đó là điều mà mọi người đều làm khi ở nhà và số lần mà Mingi vào phòng thay đồ với đôi môi thâm tím hẳn đã cho Seonghwa ý tưởng đó. Nó thực sự không phải là một vấn đề lớn.

Nhưng cậu không thể làm gì được. Seonghwa đã thực sự hôn người khác trước đây, mặc dù trái ngược hoàn toàn với niềm tin, nhưng mỗi lần cậu vẫn thấy mình vô cùng lo lắng.

"V-Vâng," Seonghwa nhẹ nhàng trả lời, không thể ngăn giọng nói khàn khàn khiến tai của chính mình đỏ bừng. Cậu nửa mong chờ Hongjoong sẽ cười nhạo và giễu cợt cách cậu trở nên bối rối chỉ vì một nụ hôn chúc ngủ ngon đơn giản. Nhưng anh không làm thế, thay vào đó nụ cười của Hongjoong ngày càng rộng hơn và Seonghwa có thể thề rằng cậu nhìn mắt đôi anh trở nên lấp lánh.

Hongjoong buông tay Seonghwa ra và thay vào đó áp tay mình lên má bên kia của cậu, cả hai ngón tay cái xoa qua xoa lại theo chuyển động nhẹ nhàng. Anh hơi kéo đầu Seonghwa xuống, bước lại gần hơn để ngực họ chạm vào nhau và đột nhiên người lớn hơn hoàn toàn quên mất cách thở.

"Em cao quá," Hongjoong cười khúc khích, đưa tay ra sau gáy Seonghwa và kéo cậu xuống sâu hơn nữa. Seonghwa mở to mắt quan sát Hongjoong bắt đầu rướn người vào trong và theo bản năng, cậu nhắm nghiền mắt lại để cố nhớ chính xác mình nên hôn ai đó như thế nào.

Trái tim Seonghwa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực với sự chờ đợi cảm giác về đôi môi của ai đó trên môi mình, nhưng thay vào đó cậu lại cảm thấy có một cảm giác nhẹ nhàng trên mũi mình. Chỉ cần một nụ hôn nhỏ thoáng qua và bằng một phép màu nào đó, nó đã phá vỡ một loại phép thuật mà Seonghwa đã bị mắc phải. Cậu mở mắt ra và thấy Hongjoong đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt dịu dàng và anh lại cúi xuống hôn vào mũi Seonghwa lần nữa. Mỗi lần anh làm điều đó, Seonghwa cảm thấy những lo lắng và phiền muộn của mình lần lượt được gột rửa.

Cậu không thể không cười chính mình, một tiếng cười rất khẽ nhưng mang đầy cảm giác hạnh phúc khi Seonghwa vòng tay quanh cổ Hongjoong và kéo anh lại gần hơn. Cậu không có gì phải lo lắng khi đang nghĩ về Hongjoong. Ngay cả khi tình bạn của họ vẫn còn trong xanh và vẫn đang hình thành, Seonghwa biết rằng người kia sẽ không hề phán xét cậu chút nào.

Hongjoong lại nhướng mày trêu chọc cùng cách nói rất riêng của anh "Ồ? Đây là gì?" thậm chí không cần mở miệng. Seonghwa chỉ nghiêng đầu sang một bên và để Hongjoong gặp cậu ở nửa đường. Đôi môi của Hongjoong chính xác như những gì Seonghwa tưởng tượng, rất mềm mại, đầy đặn và cảm thấy thật ấm áp khi chạm vào môi cậu. Từng phần của Hongjoong dường như rất ấm áp, dễ chịu và không có gì ngạc nhiên khi đôi môi của anh không có ngoại lệ.

Điều đó luôn khiến Seonghwa ngạc nhiên về sức mạnh của hành động hôn, làm thế nào mà nó có thể đưa não bộ vào một đám mây dày đặc một loại cảm xúc khiến cậu luôn choáng váng và mỉm cười như một thằng ngốc sau đó. Seonghwa cảm thấy những ngón tay của Hongjoong ấn mạnh vào gáy mình khi cuối cùng người nhỏ hơn cũng bắt đầu di chuyển đôi môi một chút. Ban đầu nó rất nhẹ nhàng, chỉ một chuyển động nhỏ nhất cũng đủ để Seonghwa dễ dàng hòa mình vào đó, đủ dễ dàng để theo nhịp điệu mà Hongjoong đặt ra cho cả hai.

Vòng tay cậu siết chặt quanh cổ Hongjoong khi từng phút trôi qua. Những gì được coi là một nụ hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng và ngọt ngào đã phát triển thành một thứ gì đó sâu sắc hơn thế. Cả hai chìm đắm trong đó, cảm giác hơi thở của họ hòa vào nhau và đắm chìm trong sự gần gũi tổng thể mà họ đã cùng nhau tạo ra. Có lẽ thật tốt khi không có ai khác thức dậy và họ là hai người duy nhất bởi vì điều đó khiến Seonghwa chắc chắn rằng không có ai muốn bước xuống hành lang nữa.

Khi Hongjoong nhẹ nhàng lướt lưỡi trên môi dưới của Seonghwa, phản ứng ngay lập tức là người lớn hơn mở miệng quá nhanh, chạm vào lưỡi của người nhỏ hơn. Cậu đã không được hôn như thế này trong một thời gian dài, và bộ não mơ hồ của Seonghwa không giúp ích được gì. Những ngón tay trên cổ Seonghwa nhẹ nhàng xoa bóp da đầu cậu, và chàng trai cao hơn cũng chỉ là một con người bình thường, cậu không thể ngăn tiếng rên khe khẽ phát ra từ môi mình.

Hongjoong dường như ngấu nghiến nó ngay lập tức, áp môi mình vào môi Seonghwa mạnh hơn và người lớn hơn có thể cảm nhận được bầu không khí xung quanh mình thay đổi như thế nào. Chàng trai tóc đỏ đẩy Seonghwa dựa vào khung cửa, cảm giác lưng cậu khá khó chịu, nhưng ngay khi Hongjoong đẩy đùi mình lên giữa hai chân Seonghwa, cảm giác đó hoàn toàn biến mất.

Cậu không thể ngăn tiếng thở hổn hển đáng ngạc nhiên phát ra từ mình, cơ thể Seonghwa dựng lên trước áp lực đột ngột giữa hai chân và Hongjoong chỉ mỉm cười đắc thắng ngay trên môi Seonghwa. Anh luồn những ngón tay của mình qua tóc Seonghwa, kéo chân tóc để nghiêng đầu người lớn hơn sang một bên để anh có thể bắt đầu lướt những nụ hôn xuống quai hàm và cổ Seonghwa.

Seonghwa là một người rất nhạy cảm, mọi tế bào trong cơ thể cậu đều đang gào thét khi đôi môi ướt át của Hongjoong chạm vào cổ mình, lưỡi của chính cậu phải đưa ra để liếm lấy đôi môi sưng tấy của chính mình rồi cắn xuống để cố gắng giữ lại chút phẩm giá mà Seonghwa đang có. Nhưng khoảnh khắc Hongjoong nhẹ nhàng gặm nhấm phần da ngay trên xương quai xanh của chàng trai cao hơn, mọi nỗ lực của Seonghwa đều tan thành mây khói khi một tiếng rên rỉ của cậu thoát ra khỏi cổ họng. Seonghwa nắm lấy lưng áo Hongjoong và siết chặt lớp vải trong tay mình cho đến khi các đốt ngón tay trắng bệch.

"Em thật xinh đẹp," người nhỏ hơn lẩm bẩm trên da Seonghwa, lướt lưỡi trên những vết đỏ mà anh vừa để lại. Hongjoong lại chồm lên và mân mê ngón tay cái trên môi dưới của Seonghwa, nơi thậm chí còn sưng tấy hơn do anh dùng lực để cắn vào nó. "Đừng giấu chúng, tôi muốn nghe nó."

Seonghwa chỉ có thể gật đầu, lời nói của người kia chỉ đi xuống giống như phần máu còn lại trong cơ thể cậu. Seonghwa gần như cảm thấy chóng mặt, đùi của Hongjoong ở giữa hai chân cậu cũng chẳng giúp ích được gì cho tình hình hiện tại. Nhưng khi người nhỏ hơn rướn người về phía trước, áp hông của mình vào hông Seonghwa, cậu cảm thấy toàn bộ nguồn sống của mình gần như bị cắt đứt.

Seonghwa rõ ràng không phải là người duy nhất bị ảnh hưởng bởi điều này.

"Em có muốn không," Hongjoong bắt đầu, cúi xuống hôn vài cái lên đôi má đỏ bừng của Seonghwa. "Tiếp tục chuyện này bên trong?"

Ẩn bên trong câu hỏi này lại là một câu hỏi khác. Mặc dù Seonghwa có thể không có nhiều kinh nghiệm trong vấn đề này, nhưng cậu biết chính xác điều đó có nghĩa là gì. Và một lần nữa những con bướm lo lắng tràn ngập và trộn lẫn với sự kích thích chiếm lấy toàn bộ cơ thể Seonghwa.

"Em không..." cậu thì thầm, không tin vào giọng nói chân thật của mình. "Anh sẽ không muốn ở bên em."

Hongjoong dừng lại, hai tay ôm lấy má Seonghwa và nhìn cậu với một chút quan tâm.

"Tại sao lại như vậy?"

Có rất nhiều câu trả lời cho câu hỏi đó. Nhưng có một cái đang lóe sáng, phát ra từng chữ cái màu neon sáng chói phía trên đầu Seonghwa.

"Em chưa bao giờ quan hệ."

Giọng Seonghwa phát ra quá nhỏ đến nỗi cậu sợ Hongjoong bỏ lỡ và cậu không chắc mình có thể nói lại lần nữa mà không chết vì xấu hổ. Nhưng qua đánh giá cách khuôn mặt của chàng trai tóc đỏ dịu đi đáng kể, Seonghwa biết rằng anh đã nghe thấy một cách hoàn hảo.

Có lẽ vũ trụ sẽ tử tế với Seonghwa một lần và nuốt chửng lấy cậu.

"Vậy thì sao?" Anh khẽ thì thầm, tiến lại để hôn vào mũi Seonghwa. "Tôi tin rằng trinh tiết là một chuẩn mực xã hội, em không nên xấu hổ chút nào về điều đó. Nhưng tôi hiểu và tôn trọng việc một số người muốn chờ đợi, và nếu đó là điều em mong muốn, tôi sẽ không bao giờ ép buộc em. Chúng ta có thể vào nhà và xem một bộ phim hoặc nếu em muốn, tôi có thể trở về phòng của mình, chỉ đơn giản như vậy."

"Nhưng em muốn," Seonghwa không thể phủ nhận rằng sự dịu dàng và thoải mái của Hongjoong mà anh vừa ban cho không khiến cậu cảm thấy lạnh sống lưng. Seonghwa không nói dối, cậu thực sự muốn làm điều này với Hongjoong, nhưng Seonghwa chẳng thể làm gì khi tay cậu lại run lên một cách lo lắng.

Hongjoong nhận thấy cách Seonghwa run rẩy trong vòng tay mình và vẫn nắm chặt lấy tay anh. "Em có chắc không? Đừng cảm thấy áp lực khi nói có."

"Vâng," Seonghwa trả lời, lần này tự tin hơn một chút. Cậu rướn người về phía trước và áp chặt môi mình vào môi Hongjoong với hy vọng truyền đạt được thông điệp mà cậu thực sự muốn. "Em thực sự muốn, chỉ là lo lắng."

"Được rồi, đừng lo lắng," anh thì thầm sau khi đôi môi Seonghwa rời đi. "Tôi sẽ rất nhẹ nhàng."

Hongjoong hoàn toàn rời xa Seonghwa và người lớn hơn rên rỉ vì mất đi sự ấm áp khiến Hongjoong phải trấn an rằng cậu sẽ sớm cảm thấy nóng. Cả hai đóng cửa lại sau lưng khi người nhỏ hơn kéo Seonghwa vào trong, thậm chí không thèm khóa cửa vì đơn giản sẽ không có ai khác làm phiền họ.

Seonghwa theo sau Hongjoong, nhanh chóng băng qua phòng khách, có một giọng nói đột ngột vang lên, khiến cả hai giật nảy mình.

"Hãy ghi nhớ thông điệp của chúng tôi từ bộ phận y tế, các cậu có thể tìm thấy mọi công cụ cần thiết để thực hành an toàn-"

"Được rồi, cảm ơn! Đừng lo, chúng tôi sẽ làm!" Seonghwa gần như hét lên với trí tuệ nhân tạo suýt chút nữa đã khiến cả hai bị đột quỵ.

Seonghwa quay đầu về phía Hongjoong đang đứng với vẻ mặt vô cùng thích thú. Cả hai người họ phá lên cười, đó là điều mà Seonghwa cần để giúp giải tỏa căng thẳng hoàn toàn.

Hongjoong lại nắm lấy tay Seonghwa, kéo cậu vào phòng ngủ khi họ cuối cùng cũng hoàn hồn sau cơn cười sảng khoái.

"Thật là ngớ ngẩn," anh cười khúc khích, trêu chọc đẩy Seonghwa về phía giường. "Hãy vui vẻ một chút nhé?"

Đó là cách mà Seonghwa thấy mình đang dựa lưng vào giường, mồ hôi lấm tấm trên chân tóc khi Hongjoong hôn xuống bộ ngực trần và bụng của cậu. Cả hai đã quẳng mất chiếc áo trên người từ lâu, và Seonghwa chỉ đang nằm đó với chiếc quần đùi trong khi Hongjoong dành thời gian tôn thờ cơ thể của người lớn hơn. Có vẻ như anh không có nhiều điều để nói, nhưng Hongjoong cho rằng điều này khá thân mật đối với những gì anh nghĩ để bắt đầu một mối quan hệ, nhưng Hongjoong không bận tâm chút nào.

Chàng trai đang chen vào giữa cặp đùi trần của Seonghwa thỉnh thoảng lại ngước lên qua hàng mi dài và nháy mắt với Seonghwa khiến cậu thậm chí không thể kiểm soát được cách trái tim mình đang đập rộn ràng. Hongjoong đã giữ lời hứa của mình và sau đó, anh rất dịu dàng và đảm bảo rằng Seonghwa sẽ ổn khi tiếp tục với bất kỳ bước tiến nào mà cậu đã biết.

Seonghwa cảm thấy thật an toàn trong vòng tay Hongjoong và điều đó chưa bao giờ làm tắt đi những cục than hồng rực cháy đang đọng lại ở những phần bên dưới cơ thể Seonghwa.

Dễ dàng nhận thấy rằng Hongjoong rất thích đùi, có lẽ anh đã dành ba mươi phút để đánh dấu và cắn vào làn da mềm mại đã đưa Seonghwa lên chín tầng mây.

Và khi Hongjoong cho rằng đùi của người kia đã được đánh dấu đủ đàng hoàng, anh dành thời gian giúp Seonghwa cởi quần lót, để chàng trai lớn hơn làm quen với cảm giác khỏa thân khi ở bên người khác. Hongjoong cũng tự cởi quần áo của mình, và Seonghwa không thể ngăn nước dãi chảy xuống một bên khóe miệng.

Hongjoong chỉ nhếch mép cười với cậu và Seonghwa nhanh chóng lau nó đi trước khi vết đỏ lan xuống ngực mình. Mặc dù Hongjoong nhỏ nhắn hơn so với Seonghwa, nhưng anh rất vạm vỡ và rất khỏe mạnh. Từng tham gia đội bơi lội và làm việc trong một nông trại, Seonghwa quan sát cách cơ ngực và cơ bụng Hongjoong di chuyển khi anh nhoài người qua thành giường để lục lọi chiếc tủ đầu giường.

"Em thích vị dâu tây, nguyên bản hay vị đào?" Anh đột ngột hỏi.

"Vị đào?" Seonghwa trả lời, nhưng không hiểu Hongjoong đang ám chỉ điều gì.

Hongjoong gật đầu và chộp lấy một chiếc bao cao su rồi lôi ra một chai dầu bôi trơn mà Seonghwa khó có thể nhìn rõ nhãn, nhưng dòng chữ "hương đào" lòi ra như ngón tay cái bị đau.

"Họ làm dầu bôi trơn có hương vị sao?" Seonghwa hỏi, vẻ mặt chuyển sang hoàn toàn bối rối.

"Có rất nhiều hương vị," Hongjoong xác nhận, đặt cả hai đồ vật trong tay lên trên giường. "Chúng ta có thể thử tất cả."

Seonghwa cảm thấy cơ thể mình nóng lên một lần nữa với ý tưởng đó, da cậu nổi lên khi Hongjoong không lãng phí thời gian vắt chân lên đùi Seonghwa và ngồi ngay đó. Da chạm da khiến Seonghwa rùng mình, nhưng ngay khi thử được một chút hương vị, cậu lại muốn nhiều hơn nữa.

Hongjoong chộp lấy cái chai và mở nắp, bôi một ít chất đó lên tay. Anh ném cái chai đi, rồi đưa bàn tay bóng mượt của mình xuống giữa họ.

"Tôi có thể chạm vào em không?" anh cẩn thận hỏi.

"Làm ơn," Seonghwa trả lời gần như ngay lập tức. Cậu vô cùng khó khăn với tất cả sự chờ đợi và trêu chọc mà Hongjoong đã khiến cậu phải trải qua, Seonghwa thậm chí còn co giật khi nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Hongjoong gật đầu và chộp lấy dương vật của Seonghwa đang áp sát vào bụng anh. Có một vũng dịch nhỏ đọng lại và Hongjoong liếm mép.

Người nhỏ hơn cũng nắm lấy dương vật của mình, rất dày và nặng giữa hai chân anh và Seonghwa hầu như không thể kìm nén tiếng rên rỉ sắp thoát ra khỏi cổ họng khi nhìn thấy nó. Hongjoong đẩy cả hai lại với nhau, dùng cả hai tay xoa nắn.

Thật nhiều và cảm giác rất choáng ngợp. Seonghwa có thể cảm nhận được người kia đang chạm vào mình như thế nào, hơi nóng tỏa ra từ người Hongjoong gần như bỏng rát. Seonghwa đẩy đầu ra sau chiếc gối, nhắm nghiền mắt lại và miệng thoát ra một tiếng rên rỉ câm lặng ngay lập tức.

"Em trông thật đẹp như thế này," cậu nghe Hongjoong nói từ phía trên. "Tất cả đều được tạo ra chỉ từ một chút động chạm."

Âm thanh ướt át mà chất bôi trơn mang lại khiến Seonghwa phát điên, mức độ kích thích khiến cậu co giật gần như chỉ sau mười lăm giây. Thỉnh thoảng cậu nghe thấy Hongjoong phát ra một tiếng rên nhẹ hoặc thậm chí là một tiếng rên rỉ rõ ràng, khiến cơ thể Seonghwa lại ngứa ran.

Hongjoong làm việc bằng cả hai tay, thỉnh thoảng thay đổi tốc độ nên Seonghwa không thể quen được. Người lớn hơn thoáng băn khoăn trong giây lát liệu cậu có xuất ngay lúc đó hay không và liệu Hongjoong có trêu ghẹo hay chế nhạo Seonghwa khi cậu kéo dài chỉ được năm phút bởi một hành động bằng tay.

Đó không phải là lỗi của Seonghwa. Cậu chưa từng quen với mức độ kích thích này trước đây, bàn tay của chính cậu không thể làm được nhiều như vậy và tay của Hongjoong thì quá tốt. Điều đó thực sự không công bằng.

Rất may Seonghwa không bao giờ đến. Hongjoong đã rút tay ra ngay trước khi Seonghwa có thể bắt đầu rên rỉ, và leo khỏi lòng cậu. Thay vào đó, Hongjoong đặt cả hai lòng bàn tay lên đầu gối Seonghwa và đẩy chúng ra xa nhau, đặt tay giữa chúng như anh đã làm trước đó.

Điều đó không có nghĩa là Seonghwa không đỏ mặt như điên và cậu cố gắng ép hai đùi vào nhau, nhưng Hongjoong lại đẩy chúng ra. "Giữ chúng mở cho tôi."

Người lớn hơn phải cúi đầu xuống để có thể nhìn thấy Hongjoong trong tầm mắt của mình, nhưng đó là một tư thế rất khó chịu cho cổ của cậu nên Seonghwa chỉ có thể làm điều đó trong khoảng thời gian ngắn. Cậu có thể cảm thấy những nụ hôn ngắn hơn đặt lên đùi và xung quanh xương hông, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa bóp vào phần xương nhô ra trên hông. Điều Seonghwa không mong đợi là cảm giác một chiếc lưỡi rất nóng và ẩm ướt chạy từ gốc lên đến đỉnh, liếm sạch chất bôi trơn vẫn còn ở đây.

Seonghwa giật nảy mình vì cảm giác đó, một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng khi cậu cúi đầu xuống để nhìn thấy Hongjoong đang liếm dương vật của mình.

"Có vị như trái đào," anh nhận xét, gửi thêm một cái nháy mắt khi anh quấn đôi môi rất đẹp của mình quanh cái đầu sưng đỏ của cậu.

Như được gợi ý, Hongjoong đưa tay lên và để những ngón tay vẫn còn dính dầu bôi trơn áp vào môi Seonghwa. Cậu mở miệng ngay lập tức, liếm những ngón tay vừa được đưa vào. Ở một mức độ nào đó, nó khiến Seonghwa nhớ đến hương vị đào tổng thể, nó khá tốt cho một hương vị nhân tạo.

"Giờ tôi sẽ mở rộng em," Hongjoong rút ngón tay lại, ấn những nụ hôn dọc theo dương vật của Seonghwa trong khi tay kia giữ chặt cậu. "Hãy cho tôi biết nếu nó quá nhiều và cần giảm tốc độ hoặc nếu tôi cần phải dừng tất cả chuyện này."

Hongjoong ngồi dậy và tìm kiếm cái chai mà anh đã ném vài phút trước, thấy nó lẫn lộn với ga trải giường đã hoàn toàn xộc xệch. Anh lấy thêm chất bôi trơn màu cam lên ngón tay, nhưng phần lớn căn phòng hoàn toàn tối và Seonghwa không thể chắc chắn về màu thực tế của nó. Cậu mở to mắt quan sát Hongjoong đưa những ngón tay của anh trở lại giữa hai chân mình, lỗ của cậu siết chặt rồi lại mở ra hoàn toàn.

Hongjoong thoa chất bôi trơn lên cơ bắp săn chắc và Seonghwa chưa bao giờ chạm vào nơi đó trước đây nên cậu không chuẩn bị cho việc nó trở nên nhạy cảm đến mức nào. Hongjoong khẽ cười khúc khích khi người lớn hơn thở hổn hển, hai đầu gối của cậu gần như đập vào nhau nhưng ngay lập tức mở ra trở lại vì Hongjoong đã bảo cậu phải để chúng mở.

Thời gian không còn rõ ràng nữa, Seonghwa không thể theo dõi từng phút đã trôi qua, cậu thậm chí không thể tìm ra cách thở đúng đắn cho tất cả những gì quan trọng. Hongjoong kéo cậu ra thật cẩn thận và chậm rãi. Những ngón tay anh ra vào nhẹ nhàng và anh chỉ thêm một cái nữa khi Seonghwa trấn an và gần như cầu xin anh tiếp tục làm vậy.

Seonghwa hơi giận bản thân vì đã không làm điều này trước đây, cảm giác sung sướng như thế này khiến cậu trải qua một chuyến đi phấn khích đến mức cậu không thể tin rằng mình lại bị mắc kẹt bởi những hành động thân mật bằng tay. Hoặc có lẽ Hongjoong đã quá điêu luyện với những ngón tay của mình và cách anh kéo chúng vào những bức tường chật hẹp bên trong Seonghwa khi anh rút chúng ra khiến Seonghwa nghĩ rằng nó tốt hơn nhiều so với những gì cậu từng tưởng tượng.

Nhưng điều đó không thành vấn đề.

Khi Hongjoong cho rằng Seonghwa cuối cùng cũng đã mở rộng ra đủ, người lớn hơn chỉ còn vài giây nữa là sẽ xuất thẳng vào dương vật của Hongjoong nếu người kia không chuyển động nhanh hơn. Anh rút ngón tay ra và nhìn chằm chằm vào cách cái lỗ của Seonghwa sẽ siết chặt và mở ra khi xung quanh không có gì nữa, anh thậm chí còn thủ thỉ và vỗ nhẹ vào đùi người bên dưới.

"Em biết đấy, tôi muốn ăn tươi nuốt sống em," anh thì thầm, giọng trầm hơn trước rất nhiều và nó khiến Seonghwa rùng mình. "Tiếp theo đây."

Tiếp theo.

Hongjoong chộp lấy chiếc bao cao su gần như bị bỏ quên và dùng răng xé toạc giấy gói, kéo miếng bao cao su xuống dương vật của chính mình. Anh tự vuốt ve mình vài cái, các cơ trên mặt anh thả lỏng và Seonghwa chỉ biết rằng cậu đang đau khủng khiếp vì thiếu sự kích thích suốt thời gian qua. Người lớn hơn đưa tay xuống, nhưng bàn tay của cậu đã bị đập đi. Seonghwa ngước nhìn người nhỏ hơn, nhưng cậu chỉ nhận được một nụ cười dịu dàng và tử tế.

"Em chỉ cần nằm xuống và tận hưởng nó, món quà của tôi. Thực sự đấy, lăn qua đi."

Seonghwa vâng lời, nằm sấp xuống. Cậu kéo chiếc gối xuống hai cánh tay, áp ngực trên và một bên mặt vào đó. Cậu lại nghe thấy tiếng cái chai được mở ra và một cảm giác rất mát lạnh chảy qua hậu huyệt của mình. Seonghwa rùng mình, mím môi lại và rên khe khẽ. Cảm giác mát lạnh của chất bôi trơn trên làn da bỏng rát của cậu thật dễ chịu.

Seonghwa thậm chí còn kìm nén cảm giác muốn cọ sát vào tấm đệm, dương vật của cậu bị mắc kẹt giữa nó và cơ thể cậu một cách hoàn hảo, nhưng Seonghwa đã cố gắng xua đuổi ham muốn đó.

Người lớn hơn cảm thấy Hongjoong tách mông mình ra, và cậu phải nín thở theo bản năng.

"Tôi sẽ đặt nó vào bây giờ, được chứ? Hãy cho tôi biết nếu em quá đau."

Seonghwa gật đầu, thốt ra lời bào chữa "được rồi" một cách thảm hại khi cậu cảm thấy Hongjoong ấn vào lỗ của mình. khi anh đẩy vào, nó chắc chắn rất đau, sự căng ra là điều mà Seonghwa không quen vì Hongjoong rất lớn. Ngón tay của anh không thể so sánh, cảm giác được lấp đầy như thế này ở một cấp độ hoàn toàn khác.

Khi Seonghwa cảm thấy hông của Hongjoong ấn vào cặp mông căng phồng của mình, cậu không thể kìm nén tiếng rên rỉ tràn ngập căn phòng được nữa. Hongjoong cúi xuống và hôn lên vai Seonghwa khi anh đợi người kia thích nghi với mình.

"Em chặt quá," anh nghiến răng, lông mày nhíu lại tập trung. "Em cần phải nhìn thấy chính mình ngay bây giờ, em trông thật tuyệt."

Sau khoảng bảy phút chờ đợi, Hongjoong hôn lên tai Seonghwa và thì thầm những lời khen ngợi, cuối cùng Seonghwa cũng vươn người ra sau và vỗ nhẹ vào đùi anh để cho Hongjoong biết rằng giờ đây anh có thể di chuyển.

Nó diễn ra chậm chạp, sự đẩy và kéo của cơ thể họ bắt đầu chậm đến mức Seonghwa không thể quyết định đây là sự trêu chọc hay một điều tồi tệ. Hongjoong thật dịu dàng, nhưng những cú đẩy vào trong của anh lại sâu đến nỗi lần nào Seonghwa cũng phải rạo rực. Cú trượt ra ngoài khiến cậu phải hít vào một hơi khó nhọc, từng hơi thở nóng bỏng của Hongjoong áp vào tai chỉ càng khiến Seonghwa phát điên hơn khi nó tiếp tục.

Hongjoong ôm chặt lấy cậu, cắn vào vành tai và lắng nghe những âm thanh ngọt ngào phát ra từ Seonghwa. Cơ thể cậu trở nên cứng đơ khi Hongjoong tăng tốc, âm thanh của làn da va vào nhau chỉ đốt cháy thêm ngọn lửa giữa họ.

Seonghwa đã từng là một vận động viên thể thao trong cuộc sống trước đây trên trái đất, cậu luôn ghét việc mình bị đổ mồ hôi và cảm thấy khủng khiếp như thế nào sau khi tập thể dục, nhưng lần này thì hoàn toàn khác. Cậu không bận tâm đến những giọt mồ hôi phủ đầy cơ thể mình trong chiếc áo khoác mỏng, và cậu không bận tâm đến việc mình đang thở hổn hển và gần như không thể thở được. Tất cả đều cảm thấy thật tuyệt và siêu thực đến nỗi Seonghwa chỉ biết đó là một giấc mơ.

Cậu không thể kìm được khi bản thân lại đẩy hông lên, cố gắng đáp ứng những cú đẩy của Honjoong để cảm nhận nhiều hơn nữa. Hongjoong gần như gầm gừ phía trên cậu, bấu lấy hông Seonghwa và kéo hông cậu về phía mình nhiều hơn nữa.

Họ cứ như vậy, ôm chặt lấy nhau và lắng nghe tiếng thở hổn hển nặng nề xen lẫn với tiếng khóc khoái cảm vang vọng khắp căn phòng. Hy vọng những bức tường cách âm đủ, điều đó không quan trọng tại thời điểm này, nhưng luôn có khả năng nó có thể quan trọng trong tương lai. Seonghwa không thể giữ im lặng cho dù cố gắng hết sức, nước mắt cậu lại trào ra vì niềm vui mà bản thân đang trải qua.

Nghe thấy tiếng rên rỉ của Hongjoong phía trên mình là một phản ứng dây chuyền đối với Seonghwa, cơ thể cậu run lên vì âm thanh đó.

"Em thật quá tuyệt vời," người kia thở hổn hển, áp trán vào lưng Seonghwa. "Chúa ơi, em sẽ làm cho tôi phát điên mất."

"Làm ơn," Seonghwa cố gắng thốt ra, giọng cậu như sắp vỡ. "Làm ơn, em cần nhiều hơn nữa."

Và hơn thế nữa là những gì cậu sẽ nhận được, Hongjoong ngay lập tức bắt kịp tốc độ của mình và ngồi dậy để anh có thể dồn nhiều lực hơn vào những cú thúc tiếp theo. Anh nhìn xuống chàng trai đang nằm bên dưới mình, lớp mồ hôi nhẹ phủ trên lưng Seonghwa khi cậu ôm lấy chiếc gối vì cuộc sống thân yêu. Nhìn thấy khuôn mặt cậu nhăn lại vì sung sướng là điều mà Hongjoong biết anh sẽ không bao giờ quên.

Seonghwa vén tóc ra sau, thậm chí còn không co rúm lại vì nó ướt đẫm mồ hôi và nhìn qua vai hết mức có thể, giọng cậu phát ra vô cùng khàn. "Làm ơn, em sắp đến-"

Hongjoong chỉ nhếch mép cười, cả hai tay anh di chuyển đến hông của Seonghwa khi anh kéo chúng lên cao hơn để đẩy sâu hơn vào bên trong cậu.

Nguyền rủa cơ thể trinh nguyên của mình, nhưng Seonghwa không thể kéo dài lâu hơn nữa, cái nút thắt chặt trong bụng cậu đã tăng kích thước từ lâu như cậu có thể nhớ. Toàn bộ cơ thể Seonghwa co giật khi cậu xuất ra, giọng cũng vỡ ra cùng với tiếng khóc lớn. Hongjoong đã cố gắng đụ cậu qua đó mặc cho cách cậu kẹp chặt người kia đến mức nào. Điều này giống như chưa từng có cơn cực khoái nào khác mà Seonghwa từng có trước đây, những ngôi sao chiếm lấy tầm nhìn của cậu trong ít nhất cả phút không giống với những ngôi sao Seonghwa được nhìn thấy khi nằm cạnh Hongjoong một cách hồn nhiên chưa đầy hai giờ trước.

Cơ thể Seonghwa hoàn toàn tan chảy, Hongjoong đang một mình nâng cậu lên và nếu Seonghwa thực sự có thể suy nghĩ đúng đắn, điều đó có thể đủ để khiến cậu cương cứng thêm lần nữa.

Hongjoong không mất nhiều thời gian hơn để đạt được khoái cảm của mình, tràn vào bao cao su với một tiếng rên bị bóp nghẹt khi anh cắn chặt môi mình. Ngón tay và móng tay anh cắm sâu vào da thịt Seonghwa, nhưng cậu thậm chí không thể thấy mình để tâm đến điều đó, nếu có, thì chỉ có cơn đau làm tăng thêm niềm hạnh phúc sau cơn cực khoái.

Hongjoong từ từ rút ra, mỉm cười dịu dàng khi Seonghwa rên rỉ vì mất đi hơi ấm và có lẽ là cảm giác khó chịu vì bị kích thích quá mức. Anh cẩn thận lau sạch cả hai, ném chiếc bao cao su đã sử dụng vào thùng rác và thầm cổ vũ cho bản thân khi thực sự thành công trong lần bắn đầu tiên. Hongjoong leo trở lại giường với Seonghwa, người trông như sắp rơi vào cơn buồn ngủ. Tay chân cậu nặng trĩu và cậu có một chút nước dãi trên khóe môi khiến Hongjoong không thể không dỗ dành.

Anh cũng không buồn mặc quần áo cho cả hai, chỉ kéo tấm chăn lên và kéo Seonghwa lại gần hơn, người vừa gục đầu vào ngực Hongjoong, lắng nghe nhịp đập khe khẽ của trái tim anh. Seonghwa cảm thấy như mình đang bừng sáng, thậm chí cậu còn cảm thấy như mình đang lơ lửng vì điều đó, chưa từng có điều gì trong đời mang lại cho Seonghwa cảm giác nhẹ nhõm như thế này.

"Thật tuyệt phải không?" Hongjoong thì thầm, nhẹ nhàng luồn tay qua tóc Seonghwa. Anh chỉ nhận được một tiếng ậm ừ khe khẽ và một cái gật đầu nhỏ nhất để xác nhận.

"Không hối hận chứ?" Anh hỏi, hôn nhẹ lên trán cậu. Seonghwa không còn sức lực để trả lời, nên chỉ vỗ vào ngực Hongjoong và hy vọng anh nhận được lời nhắn của mình với một cái lắc đầu.

Cậu nghe thấy tiếng cười ầm ĩ, theo sau là cơ thể Hongjoong run lên và Seonghwa gần như muốn tát anh vì đã làm phiền giấc ngủ quý giá của mình. Hoàn toàn.

"Đã nhận được lời nhắn. Bây giờ hãy nghỉ ngơi đi, có lẽ em sẽ bị đau vào ngày mai và chúng ta cũng cần phải đi kiểm tra các khoang." Hongjoong lại thì thầm, và Seonghwa có thể nói rằng người nhỏ hơn đang mỉm cười đắc thắng. "Và lần sau, tôi sẽ để em nằm trên tôi nếu em muốn."

Câu nói của anh được cho là nhẹ nhàng nhưng nó ngay lập tức khiến toàn bộ thực tế về những gì Seonghwa đang lo lắng ngấm trở lại vào người cậu. Cảm giác tội lỗi ngột ngạt và bây giờ nó còn tồi tệ hơn với các hoạt động trước đó cả hai vừa trải qua. Seonghwa có thể cảm thấy lồng ngực của mình co thắt lại và cảm giác sung sướng trước đó đã hoàn toàn biến mất.

Có lẽ sẽ không có lần sau.

"Chúc em ngủ ngon Hwa, mơ đẹp nhé. Cảm ơn vì đã tin tưởng và đối xử tốt với tôi như vậy."

Thay vì trả lời, Seonghwa chỉ giả vờ như đang ngủ. Cậu nằm yên nhất có thể, thậm chí gần như không thở khi cố gắng hết sức để ngăn những giọt nước mắt chực trào ra. Seonghwa biết đêm đó cậu sẽ không bao giờ có thể ngủ được.



Hết chương 4 ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com