Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chap 2

Vẻ mặt của Sakuragi Hanamichi rất kiên quyết, không cho hắn từ chối, Rukawa Kaede có thể đọc ra từ ánh mắt cậu vài phần yếu ớt, rất giống như nếu hắn không đồng ý cậu sẽ suy sụp vậy.

Đồ ngốc này sao lại có cảm xúc nhạy cảm như vậy được, chắc là mình nghĩ nhầm rồi. Rukawa Kaede cười thầm trong lòng.

Rukawa Kaede không trực tiếp tỏ ra đồng ý hay không mà chuyển sang nói: "Xem biểu hiện ngày mai của mày. Nếu vẫn đánh như với Toyotama, thì không thắng được đâu. "

Sakuragi Hanamichi thì thở phào nhẹ nhõm và khiêu khích trả lời lại: "Đừng xem thường tao, ngày mai đánh thắng Sannoh cho mày xem. "

Nói xong, Sakuragi Hanamichi tràn ngập nhiệt huyết đi trước, trở lại cầm bóng tập luyện. Sau khi nghe bố già nói, cậu hiểu được chênh lệch lớn nhất giữa cậu và Rukawa Kaede chính là thời gian và nỗ lực. Nhất định cậu phải không ngừng cố gắng, chăm chỉ mọi lúc mới có thể đuổi kịp bước chân của Rukawa Kaede. Nhưng thứ cậu muốn không chỉ như thế, cậu muốn vượt qua Rukawa Kaede để cho hắn phải thay đổi ánh mắt về cậu.

Hiệp 1 đấu với Sannoh đã kết thúc mà không có khó khăn gì, nhưng khi hiệp 2 vừa bắt đầu đã nhanh chóng bị cách biệt 20 điểm. Vị vua Sannoh mạnh nhất cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt của vương giả, chuẩn bị ăn tươi nuốt sống Shohoku còn non trẻ.

Sakuragi Hanamichi chỉ cảm thấy tình hình rất tệ, cảm giác áp bách mà Sannoh đem lại giống như cơn mưa to trút xuống, thứ rơi xuống không phải là nước mưa mà giống như keo làm cho người ta từng bước đi tới tuyệt vọng.

Khoảnh khắc bị HLV Anzai cho thay ra, Sakuragi Hanamichi suýt chút nữa cho rằng bố già sẽ từ bỏ trận đấu, nhưng khi biết được kế hoạch của thầy, Sakuragi hoàn toàn yên lòng, chưa đến phút cuối cùng thì chưa phân thắng bại.

Sakuragi Hanamichi, người vừa được cho vào sân, một lần nữa nhớ kĩ sứ mệnh của mình, điều quan trọng nhất là dẫn dắt mọi người ra khỏi mây mù xiềng xích của chính mình. Cậu không kiêng nể gì khiêu khích cả sân đấu và buộc mọi người không thể không quay đầu lại. Cậu nhìn Rukawa Kaede đang bị Sawakita kèm, không kìm lòng được kích thích tâm tình Rukawa Kaede, và như ý nguyện của cậu, Rukawa dần trở nên bị kích động hơn.

Cậu nói với Rukawa Kaede rằng mình cũng muốn đi Mỹ, cậu không muốn biết Rukawa Kaede nghĩ gì, cậu chỉ cần thể hiện thái độ của mình. Không có ai chiến thắng giữa hai người và họ đã được định sẵn là phải dính lấy nhau như vậy.

Mọi thứ dường như đang đi theo theo hướng tốt đẹp, nhưng chấn thương của pha xả mình cứu bóng làm cho cậu lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng. Nỗi đau thể xác vào khoảnh khắc cậu ngã xuống cũng không thể so sánh với sự khó chịu trong lòng, cậu không muốn kết thúc, cậu muốn chiến đấu với đồng đội và môn bóng rổ cậu yêu thích nhất này đến cuối cùng. Kể cả khi sự nghiệp cầu thủ kết thúc, cậu cũng không thể từ bỏ ở đây.

Sakuragi Hanamichi không nghĩ tới Rukawa Kaede lại phạm lỗi vì cậu để cậu có thể được vào sân lần nữa, lần trước Rukawa Kaede phạm lỗi vì cậu là ở trận với Ryonan, để cậu không vì số lỗi mà không dám chơi hăng nữa. Sakuragi Hanamichi đột nhiên có chút hối hận vì đã không đập tay với Rukawa Kaede, Nếu hắn có thể ghi thêm điểm nữa, cậu sẽ đi tới và đập tay với hắn, nghĩ nghĩ thầm.

Trong mười giây cuối cùng của trận đấu với Sannoh, có lẽ Sakuragi Hanamichi cả đời này cũng không thể quên. Lúc cậu đứng ở góc bốn mươi lăm độ dưới rổ, tin tưởng Rukawa Kaede sẽ hiểu được. Quả nhiên cậu đã đợi đi được cú chuyền bóng của Rukawa Kaede và đã thắng được Sannoh mạnh nhất khi tiếng còi vang lên. Hai người không tự chủ đi về phía đối phương, Sakuragi Hanamichi chỉ cảm thấy mọi thứ xung quanh lặng im, trong mắt bọn họ chỉ có nhau, nhịp tim và hít thở cùng nhịp. Vỗ hai bàn tay của nhau, hoàn thành động tác đáng ra phải làm từ lâu rồi.

Niềm vui chiến thắng Sannoh không kéo dài được bao lâu, Sakuragi Hanamichi đã được đưa đến bệnh viện. Cậu đã cố hết sức để chứng minh cho mọi người thấy mình mình còn sức đấu với Aiwa vào ngày mai, nhưng lúc này Rukawa Kaede không còn cùng phe với cậu nữa. Hắn nói với Sakuragi Hanamichi, mày thắng 1:1 với tao rồi mai sẽ để mày thi đấu.

Trước sự phản đối của tất cả mọi người, Sakuragi Hanamichi không còn cách nào khác, cậu ở lại bệnh viện chờ kết quả trận đấu ngày mai. Trước khi đi, Rukawa Kaede nhìn Sakuragi Hanamichi đang héo hon nói với cậu: "Đừng quên thỏa thuận thi đấu mày đã nói đấy."

Sakuragi Hanamichi ngay lập tức được bơm thêm máu gà, chỉ muốn từ giường đứng lên nói: "Chờ tao khỏe lại, chúng ta lại đấu nữa."

Rukawa Kaede nhìn bộ dáng đã khôi phục tinh thần của cậu, không nói gì nữa, đi theo mọi người, ngày mai hắn chỉ có thể cố gắng làm cả phần của tên ngu ngốc này vậy.

Từ bác sĩ biết được chấn thương ở lưng sẽ không ảnh hưởng đến sự nghiệp cầu thủ tiếp đó, nhưng phải mất ít nhất một hai tháng để hồi phục, Sakuragi Hanamichi biết được phần còn lại của giải toàn quốc sẽ không liên quan gì đến cậu nữa.

"Hanamichi có muốn đi xem trận đấu ngày mai không? Tụi tớ thuê xe lăn đưa cậu đến đó nhé." Mito Yohei nhìn ra Sakuragi Hanamichi tinh thần sa sút nên đã đề nghị.

Sakuragi Hanamichi gật đầu, cậu rất muốn đi xem trận đấu. Quân đoàn Sakuragi dựa vào nhau, suy nghĩ tìm cách ngày mai đối phó với bác sĩ như thế nào, đưa Sakuragi Hanamichi đến nơi tổ chức giải toàn quốc.

Vất vả lắm mới trốn khỏi bệnh viện được, bắt taxi đến sân đấu. Sakuragi Hanamichi nhìn điểm số bị tụt lại của Shohoku trên bảng điểm, thấy cực kì khó chịu, nhưng cậu cũng không làm gì được. Cậu chỉ có thể cổ vũ Shohoku đến giây phút cuối cùng, cho dù là cậu không thể tiếp tục tham gia thi đấu, thì cậu cũng không hy vọng Shohoku thua. Rukawa Kaede phát huy có thể nói là hoàn hảo, hắn đã tiến bộ rất nhiều sau trận đấu với Sannoh.

Thực tế đôi lại chân thật mà tàn nhẫn như vậy, Shohoku đã thắng Sannoh nhưng vẫn thua Aiwa là bởi vì thực lực chênh lệch của các thành viên dự bị. Sakuragi Hanamichi nhìn vẻ mặt mất mát của mọi người, cậu cũng không thấy dễ chịu. Nhất là biểu cảm của Rukawa Kaede khiến cậu ấn tượng sâu sắc, kể cả lúc thua Kainan cũng không như vậy.

"Cậu có muốn chào hỏi mọi người không?" Mito Yohei nhìn Sakuragi Hanamichi hỏi.

Sakuragi Hanamichi lắc đầu, tất cả những gì cậu có thể làm bây giờ là trở lại bệnh viện giả vờ như không biết. Hình thức thi đấu vòng loại trực tiếp tàn nhẫn như vậy, mọi người mới là người càng cảm thấy khó chịu hơn cậu.

Sau khi trở lại bệnh viện, hai người không khỏi bị bác sĩ mắng. Quân đoàn Sakuragi giúp đỡ cậu, nhỏ giọng cầu xin bác sĩ tha thứ, và xin đừng nói với người khác.

Đội Shohoku sau trận đấu cũng đi đến bệnh viện, huấn luyện viên Anzai và Akagi Takenori giúp Sakuragi Hanamichi đi làm thủ tục xuất viện. Trận đấu đã kết thúc và cần phải chuyển cậu về viện điều dưỡng ở Kanagawa để tiếp tục điều trị.

Trong phòng bệnh không thể chứa nhiều người như vậy, mọi người đều ăn ý không nói gì về trận đấu hôm nay. Người trong phòng bệnh đi tới đi lui, cho đến cuối cùng lại biến thành chỉ còn Rukawa Kaede và Sakuragi Hanamichi.

"Đồ ngốc, hôm nay mày đi xem trận đấu sao?" Rukawa Kaede lơ đãng mở miệng nói.

"Làm sao mày biết?" Sakuragi Hanamichi mở to hai mắt, cậu hoàn toàn không nghĩ tới Rukawa Kaede sẽ nói những lời này.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com