Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9: Phẫn nộ

Katsuki lúc nào cũng yêu thích công việc của mình.

"Tôi sẽ kiện từng thằng một trong số các người!" Người ngư dân mất trí gào lên khi bị còng tay và dẫn đi bởi hai sĩ quan cảnh sát.

Nhưng không phải trong hôm nay.

Bên cạnh Katsuki, Anh hùng Kỳ Lân Đại Dương: Narwhalina che mặt và rên rỉ, "Văn phòng của tôi sẽ không vui đâu. Phí bảo hiểm của tôi đã cao nhất trong đội rồi."

"Nghiêm túc đấy à? Đó là điều cậu lo lắng?" Katsuki gầm gừ khi cất súng và cởi cúc áo. "Cậu hôi. Tôi hôi. Cả cái văn phòng này đều hôi. Mọi thứ đều ám mùi thứ gì đó mà gã điên đó ném vào đây. Tôi không biết chúng ta có cần đội HAZMAT hay không." Cậu lấy một miếng khăn giấy và lau sạch chất lỏng bắn lên mặt. "Ôi. Cái mẹ gì thế này?"

Katsuki cảm thấy ghê tởm khi thấy đồng đội của Narwhalina, Benny Beluga, liếm một ít chất lỏng dính trên vây của mình. "Mồi nhử đấy. Tôi nếm được... nước sò, cá thu, mực, yến mạch và một loại dầu nào đó. Có thể là dầu cá Menhaden." Anh ta nhếch cái mép không có môi. "Mồi nhử này khá tuyệt khi dùng câu cá nước mặn."

"Hay đấy. Khỏi phải thắc mắc tại sao tôi có mùi như lỗ đít cá mập," Katsuki rít lên, cởi bỏ chiếc áo sơ mi của mình. Cậu có lẽ sẽ phải đốt nó để loại bỏ mùi hôi.

Kết thúc tuần làm việc bằng cách bị ném ruột cá vào người vào sáng thứ Sáu không dễ chịu tí nào. Katsuki và đội của mình trong phòng Liên lạc Anh hùng đang chờ đợi sự xuất hiện của thành viên cuối cùng của Cetacean Six, một đội các Anh hùng hàng hải địa phương mà họ dự định phối hợp trong một cuộc truy quét ma túy lớn thì một ngư dân tức giận xông vào văn phòng. Thấy Narwhalina, anh ta đã hét lên, "Mày là tên khốn đã làm hỏng tàu của tao!" trước khi ném một xô đầy ruột cá vào khắp phòng.

Katsuki, người có phản xạ nhanh nhất, đã nhảy lùi lại trước tiên và chỉ bị dính một ít hỗn hợp hôi hám lên tay áo trái và ống quần.

Ueda, đồng nghiệp của cậu, không gặp may như vậy. Cô phải hứng chịu cái thứ hối hám đó từ đầu đến chân. Khi cô cảm nhận được mùi gì đang ở trên người mình, cô đã nôn thốc nôn tháo, loạng choạng đến bàn của Cảnh sát Yamada và nôn tràn lên những bức ảnh gia đình của anh ấy. Phản ứng của cô đã kích hoạt quirk của anh ấy (Empathy—hữu ích khi nói chuyện với nhân chứng nhưng không phải trong tình huống này) và ngay lập tức anh ấy cũng nôn theo. Khi mùi hôi thối lan ra khắp phòng và đến gần Cảnh sát Shimizu, người đang mang thai ba tháng, cô không chịu nổi cơn buồn nôn và phải dùng thùng rác để nôn ra bữa sáng của mình.

Nghe tiếng ồn ào, sếp của Katsuki, Trưởng phòng Ando, đã vội vàng từ phòng vệ sinh quay lại. Với khóa quần vẫn mở và thắt lưng còn đang treo lỏng lẻo, ông cầm một thanh kiếm nghi lễ mà ông đã lôi ra từ Giải thưởng Thành tích Trọn đời của Cảnh sát Tỉnh treo trên tường, hét lên trong sự bối rối: "Có phải khủng bố không? Chúng ta đang bị tấn công sao?!"

Chưa đầy một phút, dường như mọi thành viên trong phòng của Katsuki đều đang la hét, rút vũ khí, hoặc nôn mửa.

Tóm lại, đó là một buổi sáng hỗn loạn.

Những người duy nhất không bị ảnh hưởng bởi mùi hôi là các thành viên của Cetacean Six. Họ đã khống chế tên ngư dân giận dữ và giữ hắn lại cho đến khi một đám cảnh sát đến để bắt hắn. Tuy nhiên, sự giúp đỡ của họ không làm Katsuki thấy hài lòng, vì một trong số họ chính là nguyên nhân gây ra sự cố này. Theo những lời đe dọa và chửi bới mà tên ngư dân đã thốt ra khi bị bắt, Narwhalina đã vô tình đâm thủng thuyền của hắn bằng ngà của mình khi truy đuổi một tên tội phạm ở vịnh vào sáng hôm đó.

Katsuki nhăn mặt khi kiểm tra chiếc áo lót của mình. Mặc dù không bị dính nhiều vết bẩn, nhưng không có cách nào giặt giũ hay tẩy rửa nào có thể làm mất đi mùi tanh và thối rữa này.


"Ueda, mày còn sống không?" Katsuki hỏi.

Ueda dựa vào tường, đưa tay ra hiệu bằng cách giơ ngón cái lên trong khi đang thở đều qua một chiếc khẩu trang KF94. Ngoài việc mặt tái mét và đổ mồ hôi vì nôn mửa, cô ấy có vẻ ổn.

"Trưởng phòng Ando nói ông ấy sẽ liên hệ với Bộ Dịch vụ Cộng đồng ở trên để xem liệu chúng ta có thể mượn văn phòng khác cho đến khi chỗ này được dọn dẹp không," Katsuki thông báo.

Ueda nhăn mặt khó chịu. "Ôi không, đừng là Bộ Dịch vụ Cộng đồng. Cậu biết Otsuka sẽ lại bắt tôi phải ngồi vào bể nước một lần nữa cho mấy sự kiện quảng bá mùa hè chứ gì."

"Đừng có kêu ca nữa. Mày muốn ở lại đây à?" Katsuki kiểm tra đồng hồ và thấy sắp đến giờ nghỉ trưa. "Tôi cần xuống phòng tắm để rửa sạch cái đống này. Tôi có cuộc hẹn với Thanh tra Shimada từ Phòng Điều Tra lúc một giờ. Bà ấy đã gửi cho tôi hàng đống email về cái vụ cá cược mà bà ấy nghĩ đang diễn ra ở khu trung tâm. Tôi đã nói với bà rằng chúng ta không phát hiện được gì, nhưng có vẻ như bà ấy muốn thất vọng tận mắt. Mà tôi không thể xuất hiện như thế này được. Bà ấy đã ghét tôi đủ rồi. Cậu có thể làm việc với Trưởng phòng Ando đến khi tôi quay lại không?

Ueda thở dài, "Chắc là tôi không còn lựa chọn nào khác."

"Mày không có quyền từ chối đâu. Ngoài ra, nhớ sắp xếp lại lịch với đám ngốc đó." Cậu chỉ vào các thành viên của Cetacean Six. Bọn họ chỉ đứng đó mà chẳng giúp ích gì trong việc dọn dẹp mớ hỗn đọn trong phòng, có Benny Beluga thì đang cố gắng dọn dẹp bằng cách ăn một phần bùn bẩn trên sàn. Thật kinh khủng.

Ueda sẽ thay cậu trong lúc cậu đi vắng, còn Katsuki xuống tầng hầm đến phòng gym. Những người đi qua đều nhăn mặt và tránh xa khi ngửi thấy mùi trên người cậu, cũng tốt thôi vì cậu không muốn nói chuyện với ai lúc này.

Vì là giờ nghỉ trưa, phòng gym không có ai và các phòng tắm dành cho omega cũng trống. Katsuki ném quần áo bị hỏng vào thùng rác, vặn nhiệt độ lên cao, và bước vào dưới dòng nước nóng bỏng. Sau khi thoa xà phòng lên cơ thể, cậu cọ rửa cho đến khi da cảm thấy rát. Katsuki không mang theo dầu gội ở chỗ làm, vì vậy cậu chỉ xả nước cho tóc và hy vọng mùi hôi không lên đến đó.

Khi tắm xong, cậu nhận ra mình gặp phải một vấn đề lớn. Đứng với chiếc khăn quấn quanh eo, cậu nhìn vào tủ khóa trống rỗng. Thường thì cậu để một bộ đồ sạch trong đó, nhưng cậu đã mang chúng về nhà giặt vào cuối tuần. Cậu đã bỏ chúng vào xe sáng nay nhưng quên mang túi khi vào tòa nhà. Điều này có nghĩa là hiện giờ cậu bị kẹt trong phòng thay đồ mà không có quần áo sạch.

Chết tiệt. Cậu đập tủ khóa, suy nghĩ không biết phải làm gì. Có thể cậu sẽ tìm ai đó để giúp mình.

Katsuki cẩn thận thò đầu ra hành lang. Lượng người qua lại quanh phòng gym gần như không có. Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị đóng cửa, một hình dáng quen thuộc, rộng lớn với mái tóc mohawk ở góc hành lang.

"Okada!" cậu gọi nhỏ.

Cảnh sát Okada giật mình, một trong hai cái tai tròn trên đầu cô khẽ dựng lên và xoay về phía Katsuki. Khi nhìn thấy cậu, khuôn mặt cô nở ra một nụ cười thích thú trước trạng thái không mặc quần áo của cậu.

"Ôi, ôi," cô cười khúc khích, lộ ra hai hàng răng sắc nhọn. "Có phải hôm nay là sinh nhật của tôi không? Cậu không nên cám dỗ một người đã có chồng như thế này đâu, Cảnh sát Katou."

Katsuki quay mắt đi. Cậu không có thời gian cho những trò đùa thường ngày của họ. "Cô có bộ đồ dự phòng nào trong tủ không? Tôi để quên đồ của mình trên xe rồi."

"Có chứ." Okada đánh giá Katsuki từ trên xuống dưới. "Nhưng cậu nghĩ nó có vừa với cậu không?"

Cậu khịt mũi. Okada là phụ nữ, nhưng cô cũng là một alpha cao 1m93 với quirk dạng đột biến, khiến cô có đặc điểm giống như linh cẩu. Điều này khiến cô cơ bắp hơn hầu hết đàn ông. Nếu có vấn đề, thì đó là quần áo của cô có thể sẽ quá rộng so với Katsuki.

"Nghe này, tôi chỉ cần mặc cái gì đó để không bị lộ khi ra ngoài bãi đỗ xe thôi."

"Thật không? Tôi biết vài người trong Đội Đặc nhiệm tấn công đặc biệt rất muốn xem chuyện đó đấy."

"Okada..."

"Được rồi. Đừng có càu nhàu. Đợi chút nhé."

Khi cô trở lại, Katsuki thở phào nhẹ nhõm khi thấy quần áo mới cô đang cầm. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm này nhanh chóng biến mất khi cậu nhìn kỹ đám quần áo.

"Cái quái gì thế này?" Katsuki lôi ra một chiếc áo màu cam rực rỡ, nhìn vào dòng chữ viết nghiêng lớn trên mặt áo đầy thất vọng. "Cái này có ý nghĩa gì vậy?"

Okada nhún vai. "Tôi đã mua cái này khi còn làm việc với đội cũ. Tôi và mấy cô gái trong đội đã lập một câu lạc bộ và thường xuyên mặc đồ kiểu này."

"Câu lạc bộ gì vậy?"

"Chúng tôi gọi mình là 'Những Cô Nàng Bữa Sáng'."

"Câu lạc bộ kiểu quái gì vậy?"

"Loại câu lạc bộ ăn sáng và châm chọc nhau. Cậu có muốn tham gia không? Chúng tôi gặp nhau vào mỗi Chủ Nhật thứ ba của tháng."

"Không," Katsuki đáp một cách kiên quyết. Cậu đẩy lại một chiếc quần lót họa tiết da báo. "Và cầm cái đó đi. Tôi sẽ không mặc đâu."

"Này, tôi nghĩ cậu sẽ trông dễ thương khi mặc cái," cô ta phản đối.

"Có một cái lỗ lớn ở phía sau dành cho đuôi của cô."

"Vậy là cậu chỉ không thích kiểu dáng chứ không phải họa tiết? Không ngờ cậu lại không thích họa tiết động vật, nhưng tôi sẽ nhớ điều đó để quà tặng Giáng Sinh năm nay."

"Tôi sẽ không bỏ qua đâu," Katsuki tuyên bố, ném cho cô một ánh nhìn cuối cùng trước khi cúi người quay lại phòng thay đồ. Cậu thay đồ và nhận thấy rằng chiếc áo thun lòe loẹt mà cô đưa cho khá rộng, kéo dài đến trên đùi của cậu. Khá ổn vì quần là quần yoga nên sẽ là loại bó sát. Ít nhất với chiếc áo thun che phủ phần trước sẽ không bị lộ mấy trước mặt các đồng nghiệp.

Okada cười khúc khích khi cậu ra ngoài. Cô kéo phần sau của áo lên và huýt sáo. "Cậu không mặc đồ lót à? Không hay lắm đâu. Với cái mông dễ thương của cậu, cậu sẽ gây ra một cuộc bạo loạn đấy."

Katsuki gạt tay Okada ra. "Có thể ngừng trêu chọc tôi chỉ một chút không?"

"Ôi, Kats, sao cậu lại phải lạnh lùng thế?" Cô giả vờ tổn thương. "Sau tất cả những gì tôi đã làm cho cậu? Mang đồ cho cậu khi cậu không có gì mặc? Bảo vệ cậu trong trận bóng đá liên phòng mùa thu năm ngoái? Còn nhớ lần tôi đưa bọn trẻ đi xem bóng chày không?"

"Nhớ chứ. Cô đã lao vào tôi và làm tôi suýt gãy xương sườn khi cố bắt một món quà từ khẩu pháo áo thun. Tôi đang cầm một cái hot dog mà bị dính tương cà và mù tạt lên tận cằm."

"Những kỷ niệm đẹp." Okada vỗ lưng cậu và cười ha hả. "Tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời với bọn trẻ hôm đó."

Katsuma và Mahoro cũng vậy. Okada có thể ồn ào và phiền phức, nhưng tính cách vui vẻ của cô rất hợp với trẻ nhỏ. Đó là lý do mà Katsuki không giết cô ngay lập tức vì sự phiền toái của cô. Thêm nữa, chồng của cô là giáo viên mẫu giáo ở trường của Katsuma và Mahoro, và giúp Katsuki theo dõi con cái của mình.

Katsuki quay trở lại tầng của mình với bộ đồ đi mượn. Lần này, cậu đi thang bộ vì không muốn gặp phải một tình huống khó xử với đồng nghiệp—hoặc tệ hơn, một trong những cấp trên của mình—khi đang mặc bộ đồ lố bịch này. Các đồng nghiệp trong phòng của cậu chắc chắn sẽ chế nhạo cậu về trang phục này, nhưng vì cậu đã thấy một nửa số họ nôn mửa trong vòng chưa đầy một giờ trước, nên tất cả bọn họ đều ở chung một "mức độ" vì không ai giữ được phẩm giá nguyên vẹn trong ngày hôm đó.

Katsuki nhìn đồng hồ và tính toán rằng nếu cậu di chuyển nhanh chóng và đồng nghiệp không trêu chọc quá nhiều, cậu có thể lấy quần áo từ xe, thay đồ, và vẫn có thời gian để ăn trưa trước khi hết giờ nghỉ.

Tuy nhiên, kế hoạch của cậu tan biến khi cậu mở cửa thang bộ ra tầng năm và thấy hình như mọi cảnh sát trong thành phố đang tụ tập ở hành lang.

Katsuki đứng sững người khi thấy số lượng người đông đúc trong hành lang. Ngoài các buổi lễ chính thức, cậu hiếm khi thấy nhiều người từ nhiều phòng ban khác nhau tập trung ở một nơi như vậy. Chắc chắn đây phải là vi phạm quy định phòng cháy chữa cháy. Không còn chỗ thở vì mọi người chen lấn và cố gắng nhìn ra thứ gì đó mà Katsuki không thể thấy rõ ở phía cuối hành lang.

Không chỉ vì một vụ rắc rối với ngư dân mà tất cả bọn họ tập hợp ở đây được. Thực ra, sự việc nổ tanh bành chắc hẳn đã khiến mọi người tìm cách rời khỏi tầng này.

"Này." Katsuki vỗ nhẹ vào vai của một phụ nữ trẻ có kiểu tóc ngắn. "Có chuyện gì vậy?"

Người phụ nữ quay lại, và cậu nhận ra cô là một nhân viên IT từ tầng mười. Cô đang làm gì ở tận đây?

"Cảnh sát Katou!" Cô nói với vẻ mặt hào hứng gần như là cuồng loạn. "Tôi nghe nói họ đang tìm cậu!"

"Gì cơ?" Cậu nhíu mày. "Ai đang tìm tôi à?"

Thay vì trả lời, cô nắm lấy cánh tay của Katsuki và nâng nó lên như thể cô là một ngư dân đang khoe con cá bắt được trong ngày.

"Các bạn ơi, anh ấy ở đây!" cô la lên. "Cảnh sát Katou ở đây!"

Những tiếng xôn xao phấn khích lắng xuống khi thông báo của cô lan tỏa qua đám đông. Khi tin tức về sự xuất hiện của cậu được truyền đi, mọi người bước sang một bên để Katsuki có thể đi qua. Khi cậu sắp đến cửa Phòng Liên Lạc Các Anh Hùng, Ueda lao ra với vẻ mặt hoảng hốt và kéo cậu lại. Cậu vội rụt lại. Không giống như cậu, cô vẫn chưa có cơ hội để tẩy rửa hoàn toàn, nên cô vẫn còn mùi rất khó chịu.

"Katsuki!" Cô lắc cậu như một con chó lắc món đồ chơi yêu thích. "Trời ơi, trời ơi, TRỜI ƠI. Cậu không tin đâu, người vừa mới xuất hiện. Đây là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi!"

"Mày đã mất trí rồi à?" Cậu giật tay ra khỏi cô trước khi cô có thể làm gãy tay cậu. "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao cả tòa nhà lại tập trung ở tầng của chúng ta khi—"

Trước khi cậu kịp nói hết câu, một hình bóng cao lớn bước ra từ trong hành lang. Khi Katsuki nhìn thấy người đó, cậu ngớ ra.

Trước mặt cậu là Deku. Không phải Midoriya Izuku mà là Deku. Anh Hùng Số Một Deku. Biểu Tượng Hòa Bình Deku. Deku đã đánh bại All for One và chiến thắng. Deku mà con trai cậu có cả chục mô hình hành động. Chính là Deku đó.

Trong bộ trang phục Anh Hùng đầy đủ, Deku trông còn vạm vỡ và cao hơn nhiều so với Katsuki nhớ. Điều này thật vô lý vì họ vừa gặp nhau vào cuối tuần trước.

Trong một khoảnh khắc, Katsuki tự hỏi liệu mình có đang bị ảo giác không. Có lẽ có điều gì đó trong cái xô khủng khiếp mà tên ngư dân đã ném vào. Một loại chất làm thay đổi tâm trí hoặc hợp chất hóa học nguy hiểm nào đó đang làm rối loạn não bộ của cậu. Hoặc thật sự đã có một cuộc tấn công khủng bố, và cậu nghĩ mình đang tỉnh nhưng thực ra cậu đang nằm bất tỉnh trong đống đổ nát và đây là một cơn ác mộng do các dây thần kinh của cậu tạo ra khi bộ não từ từ tắt ngấm.

Vì không có lý do gì mà Deku lại xuất hiện tại nơi làm việc của cậu. Điều này không thể xảy ra.

Biểu cảm nghiêm túc và chăm chú trên mặt Deku từ từ chuyển thành nụ cười ngại ngùng khi nhìn thấy Katsuki. Dù mùi cá hôi thối vẫn lan tỏa trong không khí, nhưng cậu vẫn nhận ra mùi hương của gã. Izuku có mùi như sương mù mát lạnh tràn vào thung lũng cây tuyết tùng.

"Xin chào, Kacchan." Giọng nói của Deku có chút ngọt ngào quen thuộc khiến trái tim Katsuki ấm lên.

"Chết tiệt." Katsuki hít một hơi sâu. Đây là thật.

"Kacchan?" Đôi mắt của Deku nheo lại khi gã nhìn vào trang phục của người đàn ông kia, biểu cảm ngày càng trở nên bối rối và tò mò khi đọc những chữ "Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên!" được viết bằng kim tuyến trên ngực áo của Katsuki. "Chúng tớ đến không đúng thời điểm sao?"


"Không." Katsuki nhíu mày, trở lại với cơn giận dữ như một cách tự bảo vệ. "Khoan đã, mày không được—Chờ đã. Im đi. Tao không thể—" Lời lẽ hỗn độn mà cậu thốt ra chỉ khiến cậu thêm bực bội. Não cậu không hoạt động bình thường khi anh bùng nổ với, "Chết tiệt, cút xuống địa ngục đi, Deku! Mẹ nó, tao còn đéo mặc đồ lót, tao không muốn nói chuyện với mày!"

Izuku mở to mắt. "Ồ... được thôi?"

Ueda, đứng sau Katsuki và chứng kiến cuộc trao đổi kỳ quặc không hề lưu loát giữa đồng nghiệp và Anh hùng số một của cả nước, quyết định lên tiếng:

"Vậy... hai người biết nhau à?"

Izuku không hề liếc nhìn cô, ánh mắt gã vẫn hướng thẳng vào Katsuki. Có một ánh nhìn chờ đợi, kiên nhẫn trên gương mặt gã, cho thấy Katsuki đang nắm quyền quyết định và không cần phải tiết lộ điều gì mà cậu cảm thấy không thoải mái.

Chết tiệt. Katsuki sẽ nói gì về quá khứ phức tạp và rối rắm của họ đây? Là bạn thuở nhỏ? Bạn cùng lớp? Đối thủ? Đồng đội trong một cuộc chiến đã làm cậu tổn thương nặng nề đến mức không thể đối mặt với cậu ta hay bất kỳ ai từ quá khứ của cậu trong suốt hơn mười năm qua?

Chắc chắn không phải cái cuối cùng. Katsuki đã trả đủ tiền cho việc trị liệu rồi. Cậu không định động đến những ký ức hồi đó với Deku ở đây trừ khi cậu hoàn toàn chắc chắn rằng mình đã sẵn sàng đối mặt với hậu quả cảm xúc.

Cậu nuốt nước bọt. "Chúng tôi—"

Một giọng nói vang dội từ thang máy mở ra ở cuối hành lang.

"Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy? Đây là đồn cảnh sát hay là một gánh xiếc hả? TẤT CẢ QUAY LẠI VĂN PHÒNG CỦA MÌNH NGAY TRƯỚC KHI TÔI ĐUỔI HẾT TẤT CẢ CÁC NGƯỜI. ĐỪNG CÓ NGHĨ LÀ TÔI KHÔNG LÀM THẾ ĐƯỢC. CHÚNG TA ĐANG CẮT GIẢM NGÂN SÁCH NĂM NAY ĐẤY."

Trợ lý Ủy viên Hashimoto, người đứng thứ hai trong tòa nhà, đã đến. Bị đe dọa bởi lời cảnh báo của ông, đám đông vội vàng giải tán.

Nhìn Deku đứng trước mặt và sếp giận dữ của cậu đang bước tới từ phía sau, Katsuki nghĩ thầm: Thế là hết giờ nghỉ trưa của tao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com