Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Gần 4k chữ.

____________________

Phần 1.

Âm nhạc điện tử, ánh đèn màu rực rỡ và mùi thuốc lá cùng ma túy bất hợp pháp nồng nặc khiến Fushiguro Megumi chỉ muốn quay lại và bỏ chạy bằng cách chen qua đám đông.

  Có quá nhiều thứ cản trở nhận thức. Cậu cẩn thận nhìn quanh, cố gắng không trông giống một tên gà mờ mới bước vào hộp đêm lần đầu tiên. Nếu một chú thuật sư cấp thấp không báo cáo rằng có một lời nguyền cấp hai ở đây, cậu sẽ không phải tự mình lẻn vào.

  "Tôi xin lỗi, nếu tôi vào đó, chắc chắn sẽ gây sự chú ý..." Ông Ijichi nói với giọng hối lỗi, "Xin đừng gây sự chú ý vào nhiệm vụ này. Trước tiên hãy tìm vị trí của lời nguyền, sau đó quyết định xem có nên hay không." dọn sạch khu vực này."

  Rất nhiều dục vọng và ham muốn tràn ngập không khí... Fushiguro Megumi cố kìm nén sự thôi thúc muốn che mũi. Có nước hoa nam và nữ, cũng như rượu. Thứ đáng sợ nhất là mùi của nhiều loại thuốc lá nhập khẩu. Có rất nhiều thuốc lá màu tím - sàn nhảy đầy màu sắc. Đàn ông và phụ nữ uốn éo cơ thể một cách thoải mái, nhưng những đường cong gợi cảm của họ chỉ làm cậu nhóc chú thuật sư thấy khó chịu.

  Nơi nào có tình yêu, nơi đó có đau khổ. Có lẽ đây là lý do tại sao lời nguyền lại xuất hiện ở đây.

  Vì giới tính của mình, bạn cùng lớp Kugisaki của anh đã không đến, vì vậy cậu là người duy nhất ở đây. Kugisaki khá thất vọng và thậm chí còn giúp cậu chọn một bộ trang phục thời trang. Mặc dù Fushiguro Megumi đã nhiều lần nói rằng cậu không quan tâm đến vấn đề này, cô vẫn mỉm cười. Yêu cầu anh thay bộ đồng phục học sinh cứng nhắc đó ra.

Vẫn chưa phát hiện điều gì bất thường ở những nơi đông người. Megumi Fushiguro đi đến một góc ít người và cuối cùng cũng ngửi thấy một mùi quen thuộc, mùi hôi thối của một lời nguyền.

  Đôi mắt xanh đen sắc bén khóa chặt vào dấu vết để lại ở quầy bar như một con diều hâu. Thấy rồi. Megumi Fushiguro chỉ muốn trốn khỏi nơi chết tiệt này càng nhanh càng tốt, nên cậu trốn vào góc tối bên cạnh bức tường và nắm chặt tay.

  "Ngọc Khuyển" cậu thì thầm, và mặc dù tiếng nhạc điện tử chói tai dễ dàng che lấp mọi âm tiết, nhưng 2 chú shikigami đen trắng lao ra nhanh chóng bao vây quầy bar, cắn lời nguyền lộ ra bên ngoài tủ rượu. Dùng hết sức lực của mình và cắn đứt nó

  Thật tuyệt khi mọi người không thể nhìn thấy. Sau đó, cậu thay đổi hình dạng bàn tay, và con rắn lớn trồi lên từ mặt đất dễ dàng phá vỡ lời nguyền bị hai con chó cắn thành hai nửa. Fushiguro Megumi nhìn xung quanh và thấy những cô gái trang điểm đậm vẫn đang thì thầm về con mồi tiếp theo, Trong khi những người đàn ông đang cố gắng đánh thuốc những người phụ nữ bên cạnh họ... Fushiguro Megumi thầm thở phào nhẹ nhõm, cất đi những shikigami mà không ai có thể nhìn thấy, và chuẩn bị rời khỏi nơi ồn ào không liên quan gì đến cậu này.

  thị giác.

  Megumi Fushiguro dừng lại và cẩn thận sử dụng tất cả các giác quan của mình để cố gắng khóa vị trí của mình trong sóng âm mạnh mẽ. Mặc dù rất nhỏ, cậu vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện... và mùi hương.

  Mùi nguyền rủa? Hơi giống như vậy, cậu bình tĩnh giả vờ gãi đầu, như thể cậu là một người mới nhìn vào danh sách rượu với cùng sự bối rối, và liếc theo hướng cậu đã định sẵn.

  Không có lời nguyền nào cả, Fushiguro Megumi cau mày. Trên sàn nhảy, chỉ có những cơ thể với những mảng da thịt lớn lộ ra đang lắc lư theo âm nhạc. Ánh sáng xen kẽ màu tím, đỏ và xanh lam khiến những khuôn mặt đó trông thật kỳ lạ.

  Nhưng cảm giác của cậu là đúng. Fushiguro Megumi tiếp tục nhìn chằm chằm về hướng đó, rồi anh thấy người đàn ông đứng cạnh một cô gái ngoại quốc cao lớn.

Con người? Megumi nhíu mày. Dù nhìn thế nào đi nữa, chàng trai trẻ mặc áo hoodie hiệu thời trang màu đỏ và trắng kia cũng là một con người. Mặc dù tay anh ta đang đặt trên eo cô gái, nhưng... Fushiguro Megumi xác nhận rằng khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, đôi mắt đỏ ấy đã lóe lên đầy vẻ đùa cợt.

  Một chú thuật sư? Megumi chắc chắn rằng cậu chưa từng thấy anh chàng này trong danh sách. Anh ta cũng có một cái bóng, và con người có thể nhìn thấy anh ta, hay anh ta chỉ là một con người bình thường có thể nhìn thấy lời nguyền và shikigami?

  Megumi quyết định bước lên sàn nhảy và tiến lại gần hơn để kiểm tra mùi hương của người kia:

  Nếu xác định đó là một người bình thường thì hãy rời đi.

  Nếu xác định được người đó bị nguyền rủa, hãy đưa người đó đi.

  Nếu xác định được anh ta không phải là con người thì phải đưa anh ta đi.

  Phía bên kia cũng đã hành động. Megumi thấy hắn buông cô gái ra, vẫy tay với cô và nói gì đó, rồi vô tình hay cố ý bước về phía sau sàn nhảy, lắc lư cơ thể một cách nhàn nhã như thể đang khiêu vũ.

  Đừng có chạy chứ. Fushiguro Megumi chửi thề, một cặp đôi quá nồng nhiệt và không thể kiểm soát được việc trao đổi nước bọt vụt qua. Cậu gần như bị mái tóc dài của cô ấy đập vào mặt. Fushiguro Megumi quay lại... Còn anh chàng kia thì sao?

  Những người ở giữa sàn nhảy vẫn đắm chìm trong những làn sóng nhạc điện tử, nhưng anh chàng kia... Vòng eo cậu bị giữ lại, Megumi thở gấp. Anh chàng kia nắm lấy cổ tay cậu bằng tay kia và xoay cậu lại để cậu đi theo hắn.

  Khoảng cách được rút ngắn trong chớp mắt. Megumi cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù cơ thể bị đối phương cố định, phải cùng hắn khiêu vũ, cậu cố gắng hết sức giãy dụa để thoát ra, nhưng đối phương có vẻ mạnh hơn cậu nghĩ

  Chết tiệt. Fushiguro Megumi nhận ra rằng gã này thực sự đang tỏa ra cảm giác áp bức đặc trưng của những nguyền hồn bị nguyền rủa, nhưng hắn ta khác với những kẻ mà cậu từng gặp trước đây, không chỉ về cấp độ và mức độ đe dọa, mà còn...

  "Bỏ qua cho tôi lần này, nhé?" Một giọng nam xuyên vào tai Fushiguro Megumi giữa tiếng nhạc điện tử mạnh mẽ. Chàng trai trẻ mỉm cười với hàm răng nanh lộ rõ. "Đây là nơi thỉnh thoảng tôi lui tới. Cứ giả vờ như cậu không nhìn thấy tôi nhé, được không?"

  Megumi trừng mắt nhìn anh ta. "Thả tôi ra."

  "Này, đừng cố chấp thế," anh ta nói, kéo Megumi Fushiguro vài vòng, "Thật sự rất khó để giao tiếp tử tế với các chú thuật sư mà."

  Một nguyền hồn bị nguyền rủa hình người biết nói... Fushiguro Megumi cau mày. Nó không được ghi chép lại, vì vậy sức mạnh của hắn ta chắc chắn ở cấp một, không, thậm chí có thể là đặc cấp...

  "Vậy, ta phải làm sao mới có thể khiến ngươi rút lui?"

  Người kia đưa mặt lại gần, trên mặt thiếu niên lộ ra nụ cười ngây thơ, sau đó đột nhiên nắm lấy tay Fushiguro Megumi, kéo ra khỏi sàn nhảy.

  Không thể thoát được--! Fushiguro Megumi bị dẫn đi trong khi hoảng loạn nhìn xung quanh. Thật không may, không ai để ý đến chuyện gì đang xảy ra. Những vị khách có lẽ chỉ nghĩ rằng họ là những đứa trẻ hư hỏng đang buồn chán và sắp bỏ chạy. Cậu đang trốn trong góc của bức tường, nhưng đối phương chỉ cần kéo nhẹ là đã kéo được cậu ra.

  Cánh cửa nhà vệ sinh nam đóng sầm lại, ngăn chặn tiếng nhạc lớn bên ngoài.

  "Thật đáng tiếc! Vừa rồi ta đã nhìn thấu thuật thức của ngươi rồi." Thanh niên dùng một tay ấn chặt hai tay Megumi vào tường, lộ ra vẻ mặt suy tư, "Ta không thể để cho ngươi làm hỏng nơi này, ta thực sự thích nơi này, và ngươi không phải đã hoàn thành nhiệm vụ rồi sao?"

"Ngươi rốt cuộc là cái gì? Một lời nguyền, hay là một con người?" Megumi, người bị đè và không thể di chuyển, đã bình tĩnh lại và nói, "Tại sao ngươi lại có mùi như một lời nguyền?"

  "A... Ngươi không thể giả vờ như không thấy sao?" Đối phương cười nói, "Ta đã lâu không giết người, chỉ là giết thời gian mà thôi. Đừng cố chấp như vậy, chú thuật sư."

  Hắn ta đã giết người. Fushiguro Megumi mở to mắt, vặn vẹo thân thể, đá vào cánh tay đang giữ chặt mình, chỉ cần có thể triệu hồi thức thần, cậu có thể trốn thoát.

  "Này, ta đang nói chuyện với ngươi mà..." Hắn nhìn đôi chân Fushiguro Megumi đang giẫm lên áo khoác của anh trong sự bối rối. Những hình xăm kì lạ hiện lên mặt hắn. Fushiguro Megumi ngừng thở - không, cậu không thể thở được. Cậu đang sợ hãi. Megumi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dường như đã trở thành một người khác. Hình xăm đen sắc nét kéo dài từ hàm dưới đến xương gò má rồi đến trán.

  "Ngươi đúng là không hiểu sự khác biệt giữa chúng ta."

  Hắn ta nói bằng giọng trầm, và Fushiguro cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như đang lơ lửng trên không trung. Cậu bị đánh mạnh và bị ném vào buồng vệ sinh. Cậu ngã xuống khoảng không bên cạnh bồn cầu. Trước khi có thể đứng dậy, cậu đã bị kéo lại đứng dậy, lưng đập vào bức tường lạnh ngắt.

  "Ta đã cho ngươi cơ hội."

  Đây là thứ quái vật gì vậy...Megumi yếu ớt nhìn đôi mắt đỏ như máu, đột nhiên cảm thấy quần mình bị cởi cúc, cậu tỉnh táo lại. Đối phương chỉ dùng một tay đè cậu xuống, tay kia kéo quần Megumi ra. -"Ah!" Một cơn đau kỳ lạ do bị đâm mạnh và tách ra truyền đến từ mông cậu. Megumi hét lên và cố đẩy hắn ta ra bằng đầu gối, nhưng điều đó lại khiến cậu vô tình dang rộng chân ra để những ngón tay của hắn dễ dàng xâm nhập hơn.

  Mình không thể ở lại đây lâu hơn được nữa! Từng tế bào trong cơ thể cậu đang gào thét. Megumi vùng vẫy dữ dội, nhưng gã kỳ lạ với mái tóc hồng này đã dùng toàn bộ cơ thể ép anh vào tường. Sau đó - ngón tay thứ hai, ngực Megumi phập phồng dữ dội. Cậu cảm nhận rõ ràng được ngón trỏ của người kia và ngón giữa của hắn đã và đang nhét vào hậu môn của cậu, rồi khuấy một cách hung hăng.

  "Là ngươi yêu cầu điều này."

  Đối phương phát ra tiếng cười khàn khàn trầm thấp, khóe miệng cong lên một đường cong hung ác, hoàn toàn khác với nụ cười ngây thơ vừa rồi. Có tiếng kim loại, Megumi lắc đầu, nhìn anh ta cởi thắt lưng. khóa thắt lưng, kéo khóa kéo, và sau đó không có gì ngạc nhiên, anh ta lấy thứ đó ra.

  Nếu bạn không khiêu khích con thú đang ngủ, ít nhất nó sẽ không thức dậy và tấn công bạn.

Âm thanh nhớp nháp của hậu môn nuốt lấy thân cây khổng lồ hòa lẫn với tiếng lép nhép. Và khi nó đã được đút vào, một loạt những cú thúc không thương tiếc ập đến. Fushiguro Megumi, người lần đầu tiên phải chịu đựng nỗi đau và sự sỉ nhục của một cuộc xâm lược kỳ lạ như vậy, khuân mặt đã trở nên nhăn nhó, với hai chân dang rộng và tựa vào cánh tay của nhau, người kia nắm chặt cổ tay cậu vào tường và đẩy về phía trước liên tục. Và cho dù Megumi có kêu la cầu xin lòng thương xót thế nào, thì cây thịt cứng ngắc kia vẫn không thương tiếc mà ra vào liên tục. Mở phần thịt mềm và đâm sâu vào trong.

  Tiếng nhạc điện tử trầm đục đột nhiên trở nên to hơn, những người khác cũng vào phòng vệ sinh, nhưng tên kia không có ý định dừng lại, da thịt liên tục đập vào bồn cầu, phát ra những tiếng va chạm đầy xấu hổ, khiến Fushiguro Megumi tuyệt vọng kêu lên.

  Có người gõ cửa. "Này, kiềm chế lại chút đi và đừng làm hỏng bồn cầu đấy."

  Lời nhắc nhở đùa cợt khiến mắt Megumi mờ đi trong giây lát, và tên khốn đó nở một nụ cười gian xảo với khuôn mặt xăm trổ độc ác phía trên.

  "Cưng dễ thương đấy." Hắn véo núm vú của Megumi, chúng đã bị lộ ra ngoài sau khi hắn ta xé quần áo của cậu, khiến người bên dưới phản ứng dữ dội. Sau đó, hắn đặt tay lên mặt Megumi và đẩy ra xa một tí. Mái tóc đen của cậu bết lại vì mồ hôi và nước mắt, tên đó dường như đang xem xét cậu một cách cẩn thận.

  "Ta rất thích ngươi, chú thuật sư, tên ngươi là gì?"

  Megumi Fushiguro chớp mắt để lau đi những giọt nước mắt và khạc nhổ vào mặt người kia.

  Hắn ta sửng sốt một lúc rồi bật cười thành tiếng.

  "Ồ, tuyệt đấy. Ta thích nó."

  Tóc cậu đột nhiên bị túm lấy và đập vào cửa. Trong lúc choáng váng, Megumi nghe thấy anh ta mở khóa cửa.

  "Nói cho ta biết tên của ngươi. Nếu không trả lời, ta sẽ lôi ngươi ra ngoài và đụ ngươi trước mặt cái đám ngoài kia."

  Lời đe dọa này thực sự có hiệu quả. Hắn ta nhìn khuôn mặt Megumi với vẻ hài lòng, khuôn mặt ấy tái nhợt ngay lập tức, rồi đỏ bừng vì nhục nhã. Cậu chú thuật sư loài người nói tên mình cho hắn ta một cách đầy căm ghét, điều này khiến Sukuna rất hài lòng. Hắn đẩy khóa cửa trở lại, và sau đó ấn cậu nhóc vào tường, quay lưng lại với hắn.

  "Như thế này không phải ngoan ngoãn hơn nhiều sao?"

  Vị trí bị đâm từ phía sau khiến Megumi rên rỉ. Hai chân cậu lại dang rộng ra. Cậu bị ghim vào tường và không thể di chuyển, để dương vật đâm vào mình theo ý muốn. Đột nhiên, một bàn tay đưa ra trước mặt cậu và che miệng Megumi. Miệng?

Mắt Fushiguro Megumi mở to trước sự chạm vào kỳ lạ. Có thứ gì đó trong lòng bàn tay người kia... Hắn ta đưa nó vào miệng của cậu. Megumi sợ đến nỗi muốn cắn nó, nhưng má cậu bị giữ lại và cậu không thể cắn nó. Thứ ướt át và mềm mại kia đã được giải thoát. Nó trượt vào miệng cậu và quấn lấy lưỡi anh, khiến anh không có cách nào thoát ra - thứ đó đang hút lưỡi cậu sao?

  Thân dưới của Megumi lại bị thúc mạnh, dương vật nâng lên và hắn ta đang cố gắng nhấc cậu lên khỏi mặt đất. Tầm nhìn của cậu bắt đầu mờ đi, và anh không thể biết được liệu mình đang khóc hay sắp mất ý thức. Người đàn ông này đang xâm phạm miệng cậu và phần thân dưới cùng một lúc. Làm thế nào con người có thể...

  Thân thể của chú thuật sư đã mất đi ý chí chống cự, cậu mềm oặt nằm trên tường, để hắn ra vào liên tục. Sukuna thấy đôi đồng tử xanh ngọc bích của chú thuật sư tên Fushiguro Megumi đảo ngược lên, như thể cậu đã mất đi ý thức, miệng há hốc. Một tay giơ lên ​​một đường cung tàn khốc, tay kia lặng lẽ bò đến bụng Megumi. Sức mạnh nguyền rủa đẫm máu từ từ ngưng tụ thành một hình xăm đen sắc nhọn, từ từ khắc vào làn da trắng nõn.

  "Ta sẽ đưa ngươi lên thiên đường." Sukuna kéo thân thể mềm nhũn của Megumi lên, dựa vào hắn, thì thầm bên tai cậu, dang rộng hai chân thành hình chữ M, ấn dương vật cương cứng của mình vào người cậu nhóc. Một luồng chất lỏng màu đỏ tươi chảy ra hậu môn.

  "Nhưng có thể lúc này nó đang là địa ngục đối với ngươi."

 Phần 2

  "Megumi."

  Một tấm bịt ​​mắt màu đen che gần hết khuôn mặt. Một giọng nói quen thuộc vang lên. Fushiguro Megumi nhìn Gojo Satoru một lúc lâu trước khi từ từ chớp mắt.

  "Gojo-sensei." Megumi nghe thấy giọng nói của mình khàn khàn đến mức đáng báo động, Satoru đứng dậy và rót cho anh một cốc nước.

  Gojo Satoru thường không nhẹ nhàng như vậy. Sau khi Megumi từ từ lấy lại ý thức, có lẽ cậu đã nhận ra tình hình thực sự nghiêm trọng, đó là lý do tại sao Gojo Satoru, người không biết nghiêm trọng là gì, lại dịu dàng với mình như vậy.

  "Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ?"

  Cậu hít một hơi thật sâu và nhìn lên trần nhà quen thuộc của bệnh viện trường chú thuật. Cậu đã đến đây quá nhiều lần.

  "Nó rất kinh khủng." Gojo Satoru trả lời.

  "Em cũng nghĩ vậy." Megumi nhắm mắt lại.

Cảnh sát đã di tản toàn bộ khách hàng trong hộp đêm. Ngay khi Ijichi bước vào phòng vệ sinh, đôi chân anh ta mềm nhũn vì sốc và anh ta gần như ngã xuống đất.

  Cửa gỗ của nhà vệ sinh bị nứt thành nhiều mảnh, chậu rửa mặt và bình sứ vỡ nhuốm đầy máu. Chàng trai trẻ gần như khỏa thân nằm giữa cảnh tượng bi thảm này. Trên người cậu có nhiều vết bầm tím. được cho là nguồn gốc của máu. Hậu môn của cậu cũng chảy máu. Có máu và tinh dịch, và khuôn mặt của cậu bị bôi bẩn một cách ác ý khắp nơi.

  Cậu học sinh năm nhất thiên tài của trường trung học Jujutsu đã bị đánh cho tơi tả, và tin tức này không thể nào che giấu được.

  "Thầy đã chăm sóc em." Gojo đặt tay lên bờ vai đang chùng xuống của Megumi và vỗ nhẹ, gần như thận trọng.

  "Megumi, em trước tiên cứ ở đây nghỉ ngơi dưỡng sức đi đã."

  Còn có thể làm gì nữa? Megumi gật đầu mà không nói gì, im lặng lắng nghe tiếng bước chân Gojo Satoru rời đi.

  "Megumi!" Nghe thấy anh tỉnh lại, Kugisaki không quan tâm đến sự yên tĩnh của phòng bệnh mà chạy vào, vừa hét lớn vừa ôm chặt lấy anh, vùi đầu màu cam vào ngực anh và xoa mạnh.

  "Tôi đã nghĩ là cậu sắp chết! Cậu ổn không đấy?"

"Không sao, nhưng xương sườn bị gãy của tôi lại đau trở lại khi cậu ôm tôi đấy."

  "Ahhh, tui xin lỗi, megumi!" Kugisaki, người con gái đôi khi còn nam tính hơn cả đàn ông, nhanh chóng buông tay cô ra, sau đó ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, đôi mắt to đẹp đẽ nhìn megumi đầy lo lắng.

  "Tôi ổn, tôi biết cậu muốn hỏi gì." Megumi lên tiếng trước.

  "...Cho dù megumi có là con trai..." nobara cau mày, "Gặp phải chuyện như thế này vẫn rất đau lòng..."

  "Tôi có khá nhiều vết thương" Megumi lắc bàn tay trái được băng bó. "Nhưng về mặt tâm lý thì chắc tôi vẫn khá ổn."

  "Hả?" Kugisaki tỏ vẻ hoàn toàn bối rối, "Sao có thể như vậy được?"

  "...Tôi quan tâm đến gã đó hơn... Hắn là một lời nguyền hay là một con người?" Megumi bình tĩnh suy nghĩ. Cậu đột nhiên ghét lý trí của chính mình. Có lẽ cậu nên suy sụp và khóc lóc hoặc phát điên như Kugisaki mong đợi .điều này phù hợp hơn với lẽ thường.

  "Có một điều khá rõ ràng là đối phương đã sống chung với loài người trong một thời gian dài, và hắn ta không muốn gây ra xung đột", Fushiguro Megumi cố gắng phân tích lý do tại sao cậu lại nghi ngờ như vậy, "Trên thực tế... hắn ta thậm chí còn yêu cầu tôi để hắn ta đi."

"Hả?" Kugisaki trông còn bối rối hơn nữa.

  "Làm sao để có thể thanh tẩy lời nguyền? Nếu nó là nửa người nửa nguyền, ngươi không thể giả vờ không nhìn thấy được, đúng không?"

  Megumi nhìn người bạn cùng lớp với vẻ mặt bất lực.

  "Hắn ta tấn công tôi vì tôi không dừng lại."

  "Đây có phải là một loại công lý thủ tục không?" Kugisaki tỏ vẻ bối rối.

  "Đừng ngốc thế. Nếu lúc đó cậu rút lui, có thể hắn ta sẽ vẫn làm gì đó thôi. Đừng tin vào lời nguyền!"

  "...Ừm." Megumi cúi mắt nhìn cơ thể đầy vết thương của mình.

  "Câu hỏi quay lại điểm xuất phát... Hắn ta là người hay là lời nguyền? Nhưng dù là ai thì hắn cũng ở cấp độ mà tôi không thể đối phó được. Hắn ta hình như là đặc cấp."

  "Chẳng trách cậu bị đánh thảm như vậy..." Kugisaki buồn bực chọc chọc tay trái đang bị băng bó của megumi, "Rõ ràng nói là chỉ là lời nguyền cấp hai, sao đột nhiên lại xuất hiện lời nguyền đặc cấp, thậm chí còn không được ghi nhận chứ?" "Cậu đúng thật là xui xẻo."

  "Có lẽ tôi đã quen với vận rủi rồi." Fushiguro Megumi tự cười mình, "Tôi chỉ cảm thấy mình bị đánh rất đau thôi, còn lại thì ổn cả thôi."

  "Cậu quá vô cảm rồi." Nobara lo lắng nhìn anh, đưa tay định ôm anh, nhưng mười giây sau lại từ từ buông ra.

  "Megumi, có đôi khi tốt hơn là cậu nên cụp đuôi chạy trốn. Trong trường hợp của tôi, tôi sẽ đầu hàng."

  Megumi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, khóe miệng cong lên.

  "...Tôi hy vọng lần sau tôi có thể học được."

"Cậu phải học!" Kugisaki lại vỗ vai cậu, lực mạnh đến nỗi megumi tưởng đâu cô định tấn công cậu đấy.

  "Cậu phải làm mọi cách để sống cho lâu vào."

____________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com