5.
Khi họ đặt chân đến ngôi nhà ở
Jeju thì cũng đã là 8 giờ tối. Jennie cứ nghĩ tòa nhà sẽ như một khách sạn năm sao cơ, nhưng ngạc nhiên thay nó lại rất... bình thường.
Mảnh đất ở sát bờ biển thế này hẳn là tốn không ít nhưng bản thân ngôi nhà lại chẳng có gì đặc biệt. Tường bên ngoài được sơn màu cát, hòa lẫn với cảnh quan xung quanh. Tòa nhà chính vừa đủ cho một gia đình ba, bốn người và căn nhà thuyền gần đó thì trông như cũng chỉ có một, hai phòng ở bên trong là cùng.
Jennie đoán rằng nơi đó có phòng ngủ của Lisa và suy đoán của cô rất nhanh được xác nhận khi em kéo hành lý về phía đó và đóng sập cánh cửa lại sau lưng.
"Đừng để ý con bé, nó không thích ngồi máy bay cho lắm."
Taeha và Jennie cùng đi bộ về phía ngôi nhà trong khi Haejin bận rộn dỡ hành lý.
Nội thất bên trong lại càng khiến
Jennie ngạc nhiên hơn nữa. Không giống với dinh thự nhà Kang ở Seoul - Một tòa nhà xây dựng theo phong cách hiện đại với tông màu trắng, xám chủ đạo cùng một chút dấu ấn cá nhân là khu vườn ở bên ngoài - Căn nhà nghỉ này rất riêng tư và mang lại cảm giác ấm cúng vô cùng.
Bao xung quanh căn nhà là những bức tường mang dấu ấn thời gian, và kỷ niệm. Có vẻ như Jinhyung đã dồn tất cả tình yêu gia đình vào ngôi nhà này thay vì tòa nhà công việc lạnh lẽo mà ông dành phần lớn thời gian ở lại kia.
"Đã bao nhiêu năm rồi không đến đây, nhưng trông nơi này vẫn vậy." Taeha nhìn mấy bức ảnh treo dọc các bức tường, lẩm bẩm
Jennie vẫn luôn cho rằng Jinhyung là một doanh nhân thành đạt và nghiêm khắc, ít quan tâm đến gia đình nhưng quan điểm của cô lập tức thay đổi ngay khi nhìn thấy vô số những bức vẽ nguệch ngoạc, huy chương và cúp cho bộ môn Taekwondo và những bức ảnh hồn nhiên rải rác khắp căn phòng.
Jennie đi thẳng tới thứ thu hút sự chú ý của cô nhất - Một bức ảnh chụp trên bãi biển vào ngày hè nắng nóng, Tacha đang nghỉ ngơi trên tấm khăn trắng, dưới bóng râm, nụ cười e thẹn trông tự nhiên hơn hẳn bất cứ biểu cảm nào Jennie từng thấy ở người phụ nữ trước đây.
Trước mặt bà là Lisa đang tươi cười xây lâu đài cát với Haejin, ánh mắt em tràn đầy ngưỡng mộ nhìn anh trai cẩn thận cắm cây cờ lên đỉnh lâu đài. Căn cứ vào ngày tháng được chú thích dưới mép bức ảnh, Haejin tầm mười bốn tuổi, nghĩa là
Lisa mới mười tuổi. Trông nó như một kỷ niệm gia đình đáng trân quý và Jennie có cảm giác cô vừa xâm phạm vào sự riêng tư của họ, là điều mà cô đúng ra không nên nhìn thấy.
"Jinhyung thích chụp hình vào những lúc rảnh rồi." Taeha bước đến ngay sau Jennie, nói
"Ông ấy chụp không tốt lắm nhưng lại rất ngoan cố." Một nụ cười nhẹ trên môi Taeha khi bà nhìn bức
ảnh
"Cho dù lúc ấy đã ly hôn rồi, ông ấy vẫn muốn giữ cho gia đình vui vẻ và êm ấm nên ta luôn được mời tham dự những chuyến đi nghỉ mát cùng lũ trẻ. Đó là kỳ nghỉ cuối cùng của cả nhà trước khi Haejin đi du học"
Jennie muốn hỏi tại sao lại là Haejin được gửi đi chứ không phải Lisa, nhưng đây dường như không phải thời điểm phù hợp cho lắm. Taeha trông như đang phiêu đãng ở một miền ký ức xa xôi, chậm rãi nhìn quanh mớ kỷ vật trong căn phòng.
"Con đi dỡ hành lý đi, chúng ta có thể trò chuyện với nhau sau."
Taeha nói và Jennie rất sẵn lòng để người phụ nữ lại với những năm tháng hoài niệm của bà. Jennie dành thời gian sắp xếp đồ đạc và ngâm mình trong bồn tắm trong khi Haejin ở phòng ngủ gọi điện cho các đối tác làm ăn để thông báo về sự vắng mặt hai tuần tới của mình.
Đến khi Jennie tắm xong thì trời đã về khuya. Cô vừa thay sang bộ đầm ngủ thì có tiếng gõ cửa vang lên. Haejin trả lời, bên kia cánh cửa là Taeha.
"Haejin, ta cần con giúp di chuyển vài thứ dưới lầu. Jennie, con đi tìm Lisa được không? Hình như con bé đi dạo ngoài biển, mà để nó đi một mình cũng không hay lắm."
Jennie biết Lisa chẳng muốn có ai quấy rầy em đâu, là cô thì lại càng không nhưng đây là cơ hội mà cô phải bắt lấy.
Haejin mỉm cười khi cô rời khỏi phòng.
"Gặp lại sau, em yêu"
.....
Jennie không nghĩ dép lê và một cái áo dài khoác hờ bên ngoài đầm ngủ là phù hợp cho tiết trời sắp sang đông như hiện tại nhưng cô chỉ có nhiêu đây thôi, biết làm sao. Jennie tặc lưỡi nghĩ khi rải bước về phía bãi biển tư nhân của gia đình nhà Kang.
Cô thấy Lisa đang ngồi trên một mỏm đá giữa bãi đá dọc bờ biển. Jennie có thể nhận ra địa điểm này từ những bức ảnh ban nãy. Lisa quay đầu khi nghe tiếng bước chân tiến gần, đôi dép lê đè lên những vỏ sò trên bãi cát tạo thành âm thanh sột soạt. Kể cả là với không gian tối om xung quanh, cô vẫn có thể nhìn thấy đôi mày nhíu chặt của em.
"Chị muốn gì?" Lisa lạnh lùng hỏi khi Jennie ngồi xuống mỏm đá cách em một quãng không xa
"Taeha muốn chị đi xem em có ổn không."
"Tại sao bà lại muốn biết điều đó chứ?"
Jennie không biết nên trả lời thế nào. Động cơ của Taeha chưa bao giờ là dễ đoán cả. Có lẽ bà chỉ đơn giản là lo lắng cho Lisa?
"Chị nghĩ mẹ chỉ muốn gia đình của mình được hạnh phúc thôi, nhất là sau những chuyện vừa xảy ra."
"Tôi không phải gia đình của Taeha"
Jennie không đáp lại được. Cô có thể nói gì cơ chứ? Tốt nhất là chuyển chủ đề.
"Em hay đến đây khi còn nhỏ lắm hả?"
Lisa không trả lời ngay nên Jennie đành kiên nhẫn bó gối ngồi chờ. Dù gì cô cũng không có việc để làm.
Cuối cùng, Lisa cũng lên tiếng.
"Cha và tôi luôn tới đây mỗi khi tôi có kỳ nghỉ ở trường"
Giọng em nhẹ bẫng, gần như bị gió cuốn trôi mất đến mức Jennie suýt chút nữa đã chẳng nghe được gì. Lisa không thèm nhìn cô mà chỉ mải phóng tầm mắt về biển cả rộng lớn.
Jennie hơi bất ngờ. Cô cứ nghĩ một CEO, một tỷ phú thì sẽ dành kỳ nghỉ với gia đình ở những khách sạn bậc nhất vòng quanh thế giới chứ. Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Lisa nói tiếp.
"Cha tôi không thích đi xa nên chúng tôi chỉ đến đây thôi"
Điều đó lí giải cho tình cảm dạt dào mà ông đặt vào nơi này.
"Vậy chắc em có nhiều kỷ niệm ở đây lắm?"
Lisa gật đầu nhưng không nói gì thêm nữa. Jennie nhìn quanh bãi biển tối đen như mực, tưởng tượng tất cả khoảng thời gian vui vẻ nhà Kang đã có qua các năm. Cô ước gì mình cũng có những kỷ niệm như thế nhưng cha mẹ cô luôn quá bận rộn để đi chơi xa vào kỳ nghỉ. Cha mẹ chưa bao giờ thật sự dành thời gian cho cô cả.
Một lúc sau, Jennie nghe có tiếng sụt sịt, khi cô quay sang nhìn Lisa, liền thấy em dùng tay vội vã lau đi những giọt nước mắt. Khi Lisa nhận ra cô đang nhìn, em liền leo xuống khỏi mỏm đá và tiến về phía làn nước.
Trong một phút giây, Jennie thoáng sợ rằng em sẽ lao mình xuống biển nhưng rồi em chỉ để nước chạm tới mắt cá chân, rồi ngồi thụp xuống.
Khung cảnh có chút kỳ lạ. Đầm ngủ trắng của Lisa tương phản với màn đêm đen của biển cả khiến em trông như một nàng tiên dưới ánh trăng vậy.
Lisa bó gối ngồi đó, vùi đầu vào hai cánh tay. Jennie nhẹ nhàng tiến đến bên em và cũng ngồi xuống bãi cát ẩm. Nước biển đêm lạnh ngắt thấm qua lớp vải mỏng nhưng cô không lấy đó làm khó chịu. Jennie có cảm giác cô và Lisa đang bên rìa của một sự đột phá trong mối quan hệ và cô muốn thử xem vận may của mình đến đâu.
Sau một hồi im lặng, Lisa quay đầu nhìn Jennie, giờ đây họ đã ngồi sát bên cạnh nhau nhưng em không đuổi cô đi. Thay vào đó, em chỉ nhìn cô bằng ánh mắt chất chứa nỗi u buồn và Jennie cảm thấy như bị ánh nhìn âm trầm của em làm cho có chút khó thở.
"Cha tôi chết rồi."
Jennie nhìn một giọt nước mắt âm thầm lăn xuống trên gương mặt Lisa, phản chiếu lại ánh trăng vằng vặc lên làn da trắng sứ của em. Như thể mãi đến bây giờ Lisa mới nhận thức được những gì đã xảy ra trong hai tuần qua vậy.
Đây là lần đầu tiên Jennie có cảm giác như cô cuối cùng cũng thấy được gương mặt thật sự của Lisa. Em lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng và xa cách nhưng thật ra, Lisa vẫn chỉ là một cô gái mất cả cha lẫn mẹ khi còn rất trẻ. Jennie thấy xót cho em.
Lisa lại sụt sịt trước khi nói tiếp.
"Cha tôi chết, nhưng tất cả những gì mọi người quan tâm là doanh nghiệp và tài sản của ông. Cứ như ngoài tiền tài và danh vọng ra thì ông không là gì trong mắt người khác vậy."
Lisa lại lau đi một hàng nước mắt.
"Không ai quan tâm đến những giải thưởng câu cá của ông hay những đường cọ ông vẽ lên khăn tay cho chúng tôi khi còn bé." Lisa bật ra một tiếng cười cay đắng
"Taeha vốn đã ghét cha từ khi ông bỏ bà để đến với mẹ tôi, còn Haejin thì quá bận bịu với chị và công việc kinh doanh nên chẳng thèm để tâm đến việc cha của chúng tôi đã chết."
Taeha thật ra có chút phức tạp hơn so với những gì em nghĩ nhưng Haejin đúng là gần như không hề bị ảnh hưởng bởi cái chết của cha và có vẻ Lisa đã sớm nhận ra sự hờ hững đó của anh. Dẫu vậy, Jennie hiện là hôn thê của Haejin nên cô cần phải đứng về phía 'hôn phu' của mình.
"Haejin đối mặt với chuyện này theo cách riêng của anh ấy. Đằng sau những cánh cửa khép kín, anh ấy thật ra rất buồn bã, điều đó cũng khiến chị hơi lo." Jennie thật sự nói dối không chớp mắt, nhưng cô cần phải làm điều này
"Thật sao?" Lisa ngây thơ hỏi lại
"Anh trai của em chỉ là không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt em và Taeha, vì giờ đây anh ấy phải là trụ cột của nhà mình mà."
Lisa ngẫm nghĩ một chút, có vẻ đã chấp nhận lí lẽ của Jennie.
Một lúc sau, em nhỏ giọng.
"Tôi chỉ ước gì có mẹ ở đây."
Lisa lại phóng tầm mắt xa xăm ra biển khơi, tìm kiếm một điều gì đó ngoài tầm với. Jennie ước giá như có thể xoa dịu nỗi buồn trong em nhưng sau tất cả, cô cũng chỉ là một người được thuê để đánh lừa em mà thôi.
"Chị rất tiếc, Lisa"
Lisa khịt mũi trước câu trả lời huề vốn của cô nhưng so với dáng vẻ ủ rũ ban nãy thì trông em đã tươi tắn hơn rồi. Jennie rất mừng khi thấy em như vậy.
"Không thể tin được tôi lại thảm hại đến mức đi kể lể những chuyện này với người phụ nữ mà anh trai đã hốt về từ quán bar rẻ rách nào đó ở nước ngoài."
Ouch.
Khá là đâm chọt đấy, nếu đó là sự thật. Jennie chỉ thấy buồn cười. Cô tin rằng Haejin thật sự đã đưa về không ít người từ những địa điểm còn thấp hèn hơn thế nữa. Cô quyết định đối đáp lại Lisa với cùng một sự bá đạo tương đương.
"Đó không phải sự thật. Anh ấy hốt được chị ở một vũ trường rẻ rách thì đúng hơn."
Dù nước mắt vẫn chưa khô hẳn nhưng Jennie có thể thấy Lisa mỉm cười trước câu đùa của cô. Một thắng lợi nho nhỏ.
Jennie chợt nhận ra đây là lần đầu tiên cô thấy Lisa cười. Em rất đẹp nhưng nó cũng là một trong những nụ cười buồn nhất mà Jennie từng thấy. Có cái gì đó trong lòng thôi thúc khiến cô muốn được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của Lisa nhưng cô đã vội trấn tĩnh lại trước khi những cảm giác kì lạ này đánh chiếm tâm trí mình thêm nữa.
"Thật sự thì tại sao chị lại ở đây?"
Lisa đột nhiên hỏi, nhưng không có một tí ác ý nào cả. Có vẻ như em đang nhắm tới một câu trả lời chung chung hơn là theo nghĩa đen, nên đó là cách Jennie chọn trả lời.
"Bởi vì chị yêu anh trai của em."
Jennie để ý rằng câu trả lời đơn giản thường là câu trả lời tốt nhất, nhưng có vẻ như vậy vẫn là chưa đủ với Lisa.
"Tại sao chị lại yêu anh ấy?"
Lisa dường như muốn tìm kiếm điều gì đó trong ánh mắt Jennie khi cô cân nhắc câu trả lời. Đó có vẻ là đặc tính di truyền của những người nhà Kang, dù có cùng huyết thống hay không.
Thật ra, Jennie chưa yêu ai bao giờ. Có đôi lần cô nghĩ mình hơi chạm tới được cảm giác yêu nhưng tất cả đều nhanh chóng phai nhạt đi. Cô cũng không rõ liệu cha mẹ cô có yêu nhau hay không, bởi trông họ có vẻ như là đến với nhau vì vật chất hơn là tình yêu.
Do đó, cô chưa bao giờ hiểu được khái niệm tình yêu. Đành phải ứng biến thôi.
"Bởi vì anh ấy mang lại cảm giác ấm áp cho chị, như được trở về nhà vậy."
Jennie nhớ câu này từ một bộ phim cũ lãng mạn mà mẹ cô từng xem sau giờ làm và dồn toàn bộ năng lực diễn xuất vào câu nói đơn giản đó với Lisa. Khi còn thiếu nữ, Jennie cũng thấy nó lãng mạn dù có hơi sến súa. Cô hy vọng Lisa cũng có cùng cảm giác như vậy.
"Em không hiểu."
À.
Trông em không có vẻ như đang đùa cọt hay châm biếm gì, chỉ đơn giản là lúng túng trước câu trả lời của Jennie. Có vẻ Lisa cũng chưa từng biết đến tình yêu.
"Tình yêu khó giải thích lắm."
Jennie vội đáp, có hơi bối rối. Lisa rất khó lường, không như những người Jennie từng gặp trước đây và sự thẳng thắn của em cũng khiến cô phải đối mặt với những pha hú hồn.
Họ im lặng một lúc. Jennie thật muốn tự vả vì câu trả lời ngu ngốc ban nãy. Nước biển đã thấm ướt cả vạt áo bên dưới của cô và dần lan đến lưng, gió cũng đã trở mạnh khiến cả người cô tê buốt. Quay về thôi.
"Trời lạnh hơn rồi."
"Lạnh thật."
Lisa đứng dậy, phủi phủi lớp cát. Jennie cũng toan đứng nhưng rồi đôi dép của cô lại mắc kẹt trong đống cát ướt khiến cô hơi loạng choạng, suýt chút nữa thì cắm đầu xuống đất nếu không nhờ Lisa nhanh tay giữ cô lại. Tay Lisa rất ấm dù trời rất lạnh, cách một lớp vải mỏng, hơi ấm vẫn rõ rệt. Em nhanh chóng rút tay về khi nhận ra mình vừa làm gì.
"Cảm ơn"
Lisa không đáp, em quay lưng bước đi, né tránh ánh nhìn của Jennie. Cô khá vui khi em đứng lại chờ cô, thay vì cắm đầu đi thẳng một nước về phía nhà thuyền như mọi khi. Em vẫn cách cô một khoảng ngại ngùng nhưng như vậy cũng đủ rồi. Đoạn đường đi về khá yên tĩnh nhưng cũng khá thoải mái.
Jennie đã hiểu hơn về Lisa qua cuộc trò chuyện bên bờ biển. Tâm trí cô tràn ngập những mẩu thông tin nho nhỏ và những ngụ ý mà Lisa hé lộ. Cô sẽ cần thời gian sắp xếp lại các dữ kiện để tìm ra con đường tốt nhất, tiến về phía em. Cô có thể đã xoa dịu phần nào được chú chó canh này, nhưng Jennie biết chỉ cần một sai lầm nhỏ thôi cũng có thể đem em trở lại trạng thái phòng vệ. Cô còn phải cố gắng nhiều.
Sau vài phút đi bộ dưới ánh sao, họ cũng tới được nhà thuyền. Jennie có chút luyến tiếc khi phải nói lời tạm biệt với em để quay trở về giường với Haejin. Lisa đứng ngẩn người trước cánh cửa gỗ, bàn tay chỉ đặt trên nắm cửa, không biết nên nói lời tạm biệt như thế nào. May sao, Jennie đã giải vây cho em.
"Chúc ngủ ngon, Lisa" Cô vẫy tay
"Ngủ ngon... chị Jennie"
Lisa ngại ngùng đáp, như kiểu em phải cố nặn từng chữ vậy. Cánh cửa gỗ nhanh chóng đóng sập, để lại một mình Jennie trong màn đêm.
Tiến triển không ngờ.
Jennie cảm giác khá hài lòng, vui vẻ đi về nhà chính. Có vẻ chuyến đi Jeju này giúp ích cho nhiệm vụ nhiều hơn cô nghĩ.
Lisa cuối cùng cũng coi cô là một người bình thường để nói chuyện chứ không phải bao cát để em trút giận nữa. Có lẽ họ sẽ sớm tìm được điểm chung nào đấy để phát triển thêm thôi.
Trở lại nhà chính, hầu hết đèn đã được tắt, nghĩa là Taeha đã đi ngủ. Jennie rón rén đi qua các căn phòng, cố gắng để không đánh thức ai.
Trên đường đi, Jennie để ý căn phòng nhỏ kế bên phòng ngủ của họ vẫn còn sáng đèn. Cha mẹ luôn nhắc nhở mỗi khi cô để đèn bật không cần thiết nên Jennie trong vô thức cũng mở cửa muốn vào tắt đèn đi.
Cô không nghĩ mình lại bắt gặp
Haejin mò mẫm quanh các kệ tủ, tìm kiếm thứ gì đó.
"Anh đang tìm gì hả?"
Haejin giật mình quay lại nhưng rất nhanh liền khôi phục dáng vẻ điềm đạm, bình thản tựa người vào chiếc bàn lớn. Đây hẳn là văn phòng làm việc của Jinhyung.
"À, Jennie. Tôi muốn tìm cuốn sách cha vẫn hay đọc cho nghe khi còn bé thôi."
Jennie đương nhiên không hề dễ dụ nhưng cô vẫn vờ như cắn câu để chiều lòng anh.
"Đáng yêu thế. Hi vọng anh sẽ tìm thấy nó."
Haejin gật đầu trước khi bước đến bên và nắm lấy khuỷu tay cô. Cảm giác rất khác khi Lisa chạm vào cô.
"Em gái của tôi sao rồi?"
"Ổn. Sau khi chia sẻ vài thứ thì cũng hơi thân thiết hơn rồi."
Jennie không muốn để Haejin biết quá nhiều về nội dung cuộc trò chuyện giữa cô và em. Theo nhiệm vụ thì cô nên nói nhưng có gì đó không cho phép cô hoàn toàn thành thật với anh.
"Một khi gãi được đúng chỗ ngứa thì phụ nữ cũng trở nên đơn giản. Làm tốt lắm, Jennie."
Jennie để lời bình phẩm của Haejin vào tai này ra tai kia trước khi nó khiến cô nổi giận. Haejin thật sự xem em gái của mình như một đứa trẻ ngây thơ nhưng giờ thì Jennie đã biết Lisa còn hơn cả một vũ trụ kỳ bí.
"Đi ngủ thôi. Mai sẽ là một ngày dài với gia đình của tôi đấy."
Haejin đặt nhẹ tay lên lưng Jennie và cô ước gì mình có thể gạt phăng nó đi. Không phải một cái động chạm sỗ sàng nhưng nó lại thể hiện cảm giác bề trên quá thể, giống như anh đang dỗ một đứa con nít rời khỏi phòng vậy.
Hầu hết những gì Haejin làm đều mang lại cảm giác trịch thượng. Tay anh vẫn để nguyên đó cho tới khi họ về đến phòng ngủ và Jennie nhanh chóng lui vào phòng tắm để thay ra bộ đầm ngủ ẩm ướt.
Đây là lần đầu tiên họ phải ngủ chung giường, nhưng dường như Haejin chẳng mấy để tâm, thản nhiên nằm xuống phần giường của mình. Jennie cũng đã từng trải qua việc này với một vài khách hàng trước đây, may mắn là chưa có sự cố gì xảy ra cả nên cô cũng giữ vẻ mặt thờ ơ và chui vào chăn. Nếu Haejin dám giở trò thì chỉ thiệt anh thôi.
Nhưng hóa ra anh còn chẳng thèm ghi nhận sự có mặt của Jennie trên giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy đinh tai đã tràn ngập căn phòng. Thậm chí còn không thèm chúc ngủ ngon luôn cơ.
Jennie cố ru mình vào giấc ngủ nhưng thật khó. Chăn gối đều có mùi của Haejin, một hỗn hợp của nước hoa đắt tiền và mồ hôi đàn ông.
Jennie ghét nó.
Kể cả khi giường rất êm và chăn rất ấm nhưng sự hiện diện của Haejin ở cạnh bên cũng đủ khiến Jennie cảm thấy lạnh lẽo. Cô khao khát một cảm giác khác, một cái chạm ấm áp hơn...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com